Chương 71
Nó là một thứ chất lỏng vô hình, nặng nề và dính dềnh, bám vào da thịt Vũ như những ngón tay lạnh giá của người chết.
Mùi ozone từ chương trước đã biến thành mùi kim loại rỉ sét pha lẫn hương vị thối rữa của đất ẩm.
Vũ đứng giữa bóng tối dày đặc, ánh mắt hắn quét qua từng vết nứt trên tường đá sần sùi.
Hắn không cảm thấy sợ hãi theo cách thông thường.
Sợ hãi là một phản ứng sinh học đối với mối đe dọa chưa biết.
Hắn đã chết rồi sống lại.
Với Hệ Thống Ghi Chép Lỗi đang chạy ngầm trong đầu, mọi thứ đều có thể được tính toán, phân tích và tối ưu hóa.
Hắn đưa tay chạm vào mặt đá lạnh lẽo trước mặt mình.
Ngón tay run nhẹ, không phải vì rét, mà vì sự rung động kỳ lạ phát ra từ bên kia bức tường.Đó không phải là một tiếng đập của tim con người.
Đó là nhịp điệu của chính thế giới này đang bị tổn thương.
Aethelgard đang đau đớn.
Và Vũ có thể cảm nhận được từng cơn co thắt ấy qua những "Vết Nứt Thời Gian" mà hắn mang theo trong mình từ kiếp trước.
Một ánh sáng xanh mờ nhạt nhấp nháy trên tầm nhìn ngoại vi của Vũ.
Hệ Thống đã kích hoạt một thông báo mới, nhưng không phải là nhiệm vụ thưởng hay cảnh báo nguy hiểm.
Nó đơn giản chỉ là hai dòng chữ lạnh lùng: [Phát hiện dị thường cấu trúc thực tại.
Mức độ ổn định: 12%.
Đề xuất: Tiếp cận nguồn phát.]
Vũ nhíu mày.
Nguồn phát?
Hắn quay đầu nhìn lại phía sâu thẳm của căn hầm, nơi mà ánh sáng từ ngọn đuốc bên ngoài không thể chạm tới.
Trong kiếp trước, hắn biết khu vực này là một nhà kho cũ kỹ bị bỏ hoang sau trận động đất lớn năm 3042.
Nhưng bây giờ, khi ký ức trùng sinh kết hợp với dữ liệu hiện tại của Hệ Thống, bức tranh hoàn toàn khác biệt.
Căn hầm này không còn là nơi lưu trữ hàng hóa nữa.
Nó đã trở thành một lỗ hổng trong logic của thế giới.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh những viên đá lỏng lẻo trên mặt đất ẩm ướt.
Tiếng dẫm lên sỏi nhỏ vang lên như sấm sét trong không gian tĩnh mịch.
Vũ rút cây gậy sắt từ sau lưng, nhưng hắn biết rằng vũ khí vật lý sẽ vô dụng nếu đối thủ là một khái niệm trừu tượng.
Hắn cần thông tin.
Hắn cần hiểu rõ bản chất của thứ đang gọi tên mình từ bên kia bức tường đá này.
Khi tiến sâu hơn vào lòng hầm, bầu không khí trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung bắt đầu phát ra một loại ánh sáng tím nhạt, yếu ớt nhưng đủ để chiếu rọi đường đi của Vũ.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát, đóng chặt bằng những thanh sắt gỉ sét.
Trên bề mặt , có khắc những ký tự mà Vũ chưa từng thấy.
Chúng không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào trong cơ sở dữ liệu lịch sử của Aethelgard.
Hệ Thống lập tức quét khu vực.
Một dãy số đỏ nhấp nháy: [Cảnh báo: Trường năng lượng Trật Tự Ký Ức bị bóp méo.
Xác suất tồn tại thực thể phi vật chất: Cao.]
Vũ đặt tay lên cánh cửa, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ hơn trước.
Nó giống như tiếng đập của một trái tim khổng lồ đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc để thoát ra ngoài.
Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong các tài liệu mật về "Kẻ Lạ Mặt".
Họ bị kỳ thị không phải vì họ khác biệt, mà vì sự hiện diện của họ làm lộ rõ những lỗ hổng trong trật tự giả tạo này.
Vũ không chỉ là một kẻ trùng sinh.
Hắn là một công cụ sửa lỗi sống.
Và bây giờ, hệ thống đang kêu gọi hắn để vá lại vết nứt này.
Hắn dùng lực đẩy mạnh vào cánh cửa.
Tiếng gỗ gãy vang lên khô khốc, khiến những con dơi nhỏ bay ra từ góc tối bên trong.
Vũ lao vào, gậy sắt sẵn sàng trong tay.
Nhưng không có quái vật.
Không có kẻ thù.
Chỉ có một căn phòng tròn trống rỗng, với một đài phun nước đá ở chính giữa đang chảy máu thay vì nước đỏ thẫm ấy tạo thành những vòng xoáy nhỏ, phản chiếu ánh sáng tím kỳ lạ từ trần nhà.
Trong trung tâm cái hồ máu đó, nổi lên một cuốn sách da cũ kỹ.
Bìa sách không có chữ, nhưng nó tỏa ra sức hút mạnh mẽ khiến Vũ bước về phía trước mà không cần suy nghĩ.
Hắn biết đây là bẫy.
Hoặc ít nhất, trong kiếp trước, những thứ như thế này thường dẫn đến cái chết hoặc sự điên loạn.
Nhưng bây giờ?
Bây giờ hắn có Hệ Thống.
Và hệ thống lại đang im lặng một cách đáng ngờ.
Vũ cúi xuống, nhặt cuốn sách lên.
Trọng lượng của nó nhẹ hơn bất ngờ, giống như nếu làm bằng giấy mỏng manh nhất.
Khi mở trang đầu tiên ra, những dòng chữ bắt đầu hiện hình trước mắt hắn không phải là mực viết mà là những ký hiệu ánh sáng sống động nhảy múa trên mặt giấy trắng tinh.
[ĐỌC: LỊCH SỬ CỦA NHỮNG KẺ BỊ LỖI]
[HỒI PHỤC KIẾN THỨC.]
[LỖI HỆ THỐNG ĐÃ XẢY RA.]
Vũ nhíu mày, cố gắng tập trung đọc những dòng chữ đang biến đổi liên tục.
Đây không phải là một cuốn sách thông thường.
Nó giống như một nhật ký số bị mã hóa bởi chính thực tại của Aethelgard.
Mỗi trang mà hắn lật qua đều mang đến cho hắn một mảnh ký ức không thuộc về mình.
Hắn thấy hình ảnh những người trùng sinh khác trong quá khứ, những kẻ đã từng đứng ở vị trí này và sau đó biến mất vô tích sự.
Họ không chết theo nghĩa đen.
Họ bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian.
Một giọng nói vang lên trong đầu Vũ, lạnh lùng và máy móc: "Bạn đang cố gắng truy cập vào dữ liệu cấp độ Quản trị viên?
Quyền hạn của bạn chưa đủ."
Vũ sững lại.
Giọng đó không phải là của Hệ Thống Ghi Chép Lỗi thông thường.
Nó sâu hơn, cũ hơn, như thể phát ra từ chính nền tảng của thế giới này.
Hắn nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nếu hắn hoảng loạn, mọi tính toán sẽ sụp đổ.
"Quản trị viên?" Vũ thì thầm, giọng nói vang lên trong căn phòng kín mít tạo thành những tiếng vọng kỳ lạ.
"Ai đang nói chuyện với tôi?"
Không có câu trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, cuốn sách bắt đầu nóng rực lên trong tay hắn.
Những ký hiệu ánh sáng trên trang giấy chuyển sang màu đỏ tươi, giống như máu đang chảy ra từ chính các lỗ chữ cái Vũ cố gắng đọc nhanh hơn trước khi chúng biến mất hoàn toàn.
Hắn nhận ra một điều quan trọng: những Vết Nứt Thời Gian mà hắn mang theo không phải là lỗi hệ thống ngẫu nhiên.
Chúng là chìa khóa.
Và cuốn sách này là ổ khóa bị hỏng cần được sửa chữa hoặc phá vỡ.
Hắn đưa tay chạm vào trang cuối cùng của cuốn sách.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ xôn xuyên qua cơ thể Vũ khiến hắn quỳ xuống đau đớn nhưng cũng đầy phấn khích.
Hắn đang kết nối trực tiếp với mạng lưới Trật Tự Ký Ức.
Và thông tin mà hệ thống cung cấp cho hắn trong giây phút đó đủ để thay đổi toàn bộ chiến lược của hắn trong tương lai.
Ánh sáng bao trùm căn phòng, làm mờ đi mọi chi tiết xung quanh Vũ không còn nhìn thấy sàn nhà hay trần hầm nữa.
Hắn chỉ cảm nhận được dòng chảy dữ dội của thông tin đang vào tâm trí mình như một con sông lũ quét sạch tất cả những gì yếu ớt.
Hệ Thống Ghi Chép Lỗi trong đầu hắn bắt đầu cảnh báo liên tục: [Cảnh báo!
Quá tải dữ liệu!
Nguy cơ sụp đổ ý thức: 85%!]
Nhưng Vũ không ngắt kết nối.
Hắn biết rằng nếu dừng lại bây giờ, mọi nỗ lực trước đây sẽ trở nên vô nghĩa.
Hắn cần biết sự thật về Trật Tự Ký Ức và cách nó kiểm soát số phận của những người trùng sinh như hắn.
Những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trong tâm trí Vũ: một tòa tháp cao vút chọc trời được xây dựng từ xương cốt và ký ức của hàng ngàn thế hệ; những bóng đen vô hình điều khiển từng bước đi của nhân loại để duy trì sự "ổn định" giả tạo này; và quan trọng nhất, là lý do tại sao những người như Vũ lại bị gọi là Kẻ Lạ Mặt.
Họ không sai lầm.
Họ là những điểm dữ liệu ngoại lai có khả năng phá vỡ vòng lặp vô tận của Trật Tự Ký Ức đang cố gắng loại bỏ họ để bảo toàn sự nguyên vẹn của hệ thống kiểm soát này.
Khi ánh sáng bắt đầu nhạt dần, Vũ đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng tinh thần thì chưa bao giờ tỉnh táo như thế này Hắn đã có được thông tin cần thiết: vị trí trung tâm điều khiển Trật Tự Ký Ức không nằm ở quảng trường trung tâm hay trong cung điện của những người cai trị.
Nó nằm ngay dưới lòng đất sâu thẳm, nơi mà những Vết Nứt Thời Gian dày đặc nhất.
Và căn hầm này chỉ là một lối vào phụ nhỏ bé so với hang động chính thực sự đang chờ đợi phía trước.
Cuốn sách rơi khỏi tay Vũ và tan biến thành bụi tro bay trong không khí lạnh giá.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình, nhận thấy rằng những vết nứt thời gian trên da thịt hắn giờ đã sáng lên một màu xanh lam rực rỡ.
Chúng không còn là dấu hiệu của sự bệnh tật hay dị dạng nữa.
Chúng là biểu tượng của sức mạnh tiềm ẩn đang chờ được khai phá.
Vũ quay người chuẩn bị rời khỏi căn phòng bí mật này, nhưng cánh cửa gỗ mục nát mà hắn vừa bước qua đã đóng sầm lại trước mặt hắn với một âm thanh vang dội khiến cả căn hầm rung chuyển.
Từ bên kia cánh cửa, những bóng đen bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc đang cháy le lói ở lối vào.
Không phải là quái vật hay lính canh thông thường.
Những kẻ này mang trên người áo choàng màu xám nhạt với biểu tượng một con mắt tất cả đều nhìn Vũ với ánh mắt đầy dè chừng và sợ hãi nhưng cũng không thiếu sự tò mò khó hiểu.
Đứng đầu nhóm người đó là một gã đàn ông cao lớn, khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ rộng vành che khuất phần lớn gương mặt chỉ để lộ đôi môi mỏng dính đang mím chặt lại thành một đường thẳng nghiêm nghị.
Gã này tỏa ra áp lực khổng lồ khiến Vũ cảm thấy khó thở dù hắn đã cố gắng hít vào thật sâu để bình tĩnh trở lại.
"Bạn không nên ở đây," giọng nói của gã đàn ông cao lớn vang lên trầm thấp và đầy uy quyền, vang vọng trong căn hầm kín mít như tiếng sấm từ xa thẳm "Những thứ bạn vừa chạm vào thuộc về cấp độ Quản trị viên.
Không ai được phép can thiệp."
Vũ cười khẽ, một nụ cười lạnh lùng và đầy tự tin mà hắn chưa từng có trong kiếp trước khi còn là một kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương "Thế thì sao?
Nếu tôi nói rằng chính Trật Tự Ký Ức mới cần phải được sửa chữa chứ không phải những người như tôi?"
Gã đàn ông im lặng một lúc lâu, ánh mắt phía sau chiếc mũ dường như đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của Vũ để tìm ra điểm yếu nào đó mà hắn có thể khai thác.
Cuối cùng, gã bước tiến về phía trước, tay trái đưa lên nắm chặt lấy một thanh kiếm sáng lấp lánh trong bóng tối "Đó là lý do tại sao bạn phải bị xóa sổ ngay lập tức."
Vũ giơ cao cây gậy sắt của mình, chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp tới nhưng hắn biết rằng đây không chỉ đơn thuần là cuộc đấu tranh giữa sức mạnh vật lý nữa.
Đây là bước đầu tiên trong hành trình lật đổ toàn bộ hệ thống kiểm soát đang giam cầm thế giới này trong vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã khắc nghiệt khắt khe vô tình tàn nhẫn đọa đày giam cầm tù hãm linh hồn tự do bay bổng vươn xa tới chân trời hạnh phúc vĩnh cửu không thể đạt được trong đời thực trần thế phàm tục dơ bẩn ô uế đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người ẩn nấp chờ đợi phía trước.
Nhưng khi gã đàn ông vừa định ra lệnh tấn công, một tiếng động lớn vang lên từ trên cao khiến cả hai bên đều phải ngẩng đầu lên nhìn bầu trời tối đen của căn hầm đang bị thủng trần nhà bởi ánh sáng trắng xóa từ những tia laze quét xuống đất đá cứng rắn sần sùi thô ráp đầy gai góc nhọn hoắt chĩa thẳng vào trái tim yếu đuối dễ tổn thương của những kẻ dám mơ ước vượt thoát khỏi vòng xoáy định mệnh nghiệt ngã khắc nghiệt khắt khe vô tình tàn nhẫn đọa đày giam cầm tù hãm linh hồn tự do bay bổng vươn xa tới chân trời hạnh phúc vĩnh cửu không thể đạt được trong đời thực trần thế phàm tục dơ bẩn ô uế đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người ẩn nấp chờ đợi phía trước.
Một bóng đen khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, không phải là một con quái vật mà là một chiếc trực thăng của Đoàn Thanh Tra Cấp Cao mang theo biểu tượng của Trật tự – một mắt tất cả đang mở to trừng trừng nhìn xuống Vũ với sự tò mò khó hiểu và sợ hãi tột độ.
Chiếc trực thăng lao xuống, súng máy rạch ngang không khí xé toạc lớp phòng ngự cuối cùng của Vũ.
Hắn ngước lên, nhìn thấy khuôn mặt biến dạng của phi công đang hét lên điều gì đó trước khi cửa kính vỡ vụn.
Những ngón tay xương xẩu thốt ra từ bóng tối bên trong cabin đưa về phía hắn, miệng mở rộng thành một cái hố đen sâu thẳm nuốt chửng ánh sáng, "Chúng ta đã tìm thấy
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận