Chương 19

Không khí trong thư viện cổ kính dường như đã đông cứng, đóng băng thành một khối thủy tinh mỏng manh chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

Mùi hương của giấy cũ và bụi thời gian giờ đây bị lấn át bởi mùi kim loại sắt non — máu từ vết thương nhỏ trên môi Đường Tâm Nhàn và sự sợ hãi lạnh toát sống lưng mà Lâm Tử Hàn đang trải nghiệm.

Tử Hàn đứng đó, thân hình anh căng cứng như một cây cung vừa bắn phát tiễn cuối cùng.

Đôi mắt anh, vốn dĩ luôn mang vẻ điềm tĩnh của người lớp trưởng hoàn hảo, giờ đây lại đỏ ngầu bởi những mạch máu nổi hằn dưới làn da nhợt nhạt.

Anh nhìn Tâm Nhàn không phải với ánh mắt trìu mến hay đau khổ mà cô từng thấy trước kia, mà là cái nhìn đầy dè chừng của một kẻ thù đang cố gắng hiểu rõ vũ khí trong tay đối phương.

"Em..." Giọng anh bật ra khàn đặc, vỡ vụn giữa những tiếng thở gấp.

Từ ấy như một hạt cát nhỏ nhưng đủ để làm kẹt cả cỗ máy cảm xúc phức tạp bên trong anh.

Anh muốn hỏi em đã làm gì với ký ức của mình.

Anh muốn biết liệu tình yêu mà anh dành cho cô có phải là thứ độc dược được tiêm vào hệ thần kinh hay không.

Nhưng những câu hỏi ấy chết yểu ngay tại cổ họng, bị nghẹn lại bởi sự im lặng nặng nề tỏa ra từ Tâm Nhàn.

Tâm Nhàn không đáp lời.

Cơ thể cô run rẩy, nhưng không phải vì lạnh hay sợ hãi mà vì kiệt sức sau khi kích hoạt gói ký ức cấm kỵ.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi trắng của cô, dính chặt vào da thịt như những ngón tay vô hình đang siết chặt lấy sống lưng.

Cô biết mình đã làm gì.

Cô đã xé toạc lớp vỏ bọc hạnh phúc giả tạo mà Mnemosyne dày công xây dựng quanh Tử Hàn.

Giờ đây, anh không còn là một học sinh bình thường yêu đương lãng mạn nữa; anh là một cái gai trong mắt hệ thống, và cô là người đã biến anh thành vậy.

Sự im lặng của Tâm Nhàn không phải là sự kiêu kỳ hay thách thức.

Nó là một bức tường phòng thủ tuyệt đối.

Cô không thể nói dối Tử Hàn rằng mọi thứ sẽ ổn thỏa được.

Và cũng không thể nói thật rằng cô chính là nguyên nhân khiến linh hồn anh bị xé đôi giữa ký ức thật và ảo ảnh.

Vì vậy, cô chọn cách im lặng đến tàn khốc.

Đôi mắt cô nhìn vào khoảng trống phía sau vai Tử Hàn, nơi bóng tối đang dần lan tỏa từ các kệ sách cao ngất trời.

Tử Han đưa tay lên, chạm nhẹ vào thái dương mình.

Đầu anh đau dữ dội, những mảnh vỡ ký ức không sắp xếp được đang va đập nhau tạo thành tiếng ồn ào u ám trong đầu.

Anh nhớ lại cảm giác ấm áp khi nắm tay Tâm Nhàn dưới mưa, nhưng đồng thời cũng thấy một nỗi kinh hãi nguyên thủy rằng khoảnh khắc đó đã bị "lưu trữ" và "mua bán".

Sự mâu thuẫn ấy khiến anh muốn gào thét, nhưng anh chỉ có thể đứng đó, nhìn cô gái mình yêu đang dần trở thành người xa lạ nhất trong cuộc đời anh.

Cơn đau sau gáy của Tâm Nhàn bỗng chốc bùng lên dữ dội như một mũi khoan điện áp cao xuyên thẳng vào tủy sống.

Cô rít lên khe khẽ, hai tay ôm chặt lấy đầu mình, quỳ xuống trên nền đá lạnh lẽo.

Đây không phải là cảm giác vật lý thông thường.

Đây là tín hiệu cảnh báo từ Mnemosyne — sóng quét tìm kiếm "điểm bất ổn" đang lan tỏa khắp khu vực thư viện.

Họ đã phát hiện ra sự gián đoạn dữ liệu.

Họ biết Tử Hàn vừa tiếp cận chân tướng.

Và họ biết Tâm Nhàn, người mang mã nguồn gốc của gói ký ức đặc biệt, đang ở ngay gần đó.

"Tâm Nhàn!" Tiếng gọi của Tôn Oánh vang lên từ phía cửa sổ, nhưng bị gió đêm thổi tan thành những mảnh vỡ vô nghĩa.

Tôn Oánh đã cố gắng phá khóa an ninh để vào hỗ trợ, nhưng cánh cửa nặng nề vẫn đóng sập lại trước khi cô kịp chạm tay vào nó.

Tâm Nhàn nghiến răng chịu đựng cơn đau.

Cô cần phải thoát ra khỏi tầm quan sát trực tiếp của Tử Hàn và cả Bạch Tử Du nếu hắn ta còn đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối.

Nếu Mnemosyne quét được sóng não của cô lúc này, họ sẽ không chỉ xóa ký ức mà còn có thể định vị chính xác tọa độ của "chìa khóa" — tức là bản thân cô.

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào kỹ năng mà cô đã học được từ những giấc mơ kỳ lạ về quá khứ bị mất mát: *Nghe Nhìn*.

Không phải dùng tai để nghe hay mắt để xem, mà là cảm nhận sự rung động của không khí và dòng chảy dữ liệu trong không gian ảo.

Thế giới xung quanh Tâm Nhàn mờ đi.

Những kệ sách sầm uất biến thành những cột trụ ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo — đó là các node kết nối mạng lưới Mnemosyne.

Và giữa những cột trụ ấy, có một bóng đen đang di chuyển về phía cô.

Không phải Tử Hàn.

Tử Han đứng yên tại chỗ, bị tê liệt bởi shockwave cảm xúc.

Bóng đen này mang theo mùi hương của ozone và sự vô hồn chết chóc.

Tâm Nhàn mở mắt ra, đồng tử co lại thành những chấm nhỏ sắc lạnh.

Cô không nhìn thấy hình dạng con người rõ ràng, nhưng cô "thấy" được ý định sát hại đang tỏa ra từ phía sau giá sách số 423.

Một kẻ ám sát vô hình, một công cụ của Mnemosyne để dọn dẹp rác thải hệ thống.

Cô không chạy trốn.

Chạy trong thư viện này chỉ là đẩy nhanh cái chết thay vì né tránh nó.

Thay vào đó, cô bước về phía trước, hướng thẳng đến nơi bóng đen đang hiện diện.

Mỗi bước chân của cô đều in hằn lên sự quyết tâm tuyệt vọng.

Cô biết mình sẽ phải hy sinh một phần nào đó để đánh lạc hướng kẻ thù — có thể là ký ức về nụ cười đầu tiên của mẹ, hoặc cảm giác bình yên khi nằm trong vòng tay Tử Hàn thời thơ ấu.

Nhưng dù sao đi nữa, cô không cho phép chúng chạm vào Tử Han lúc này.

Từ góc khuất sâu thẳm nhất của thư viện, nơi ánh sáng đèn điện không thể với tới, một tràng vỗ tay chậm rãi và đều đặn vang lên.

Mỗi tiếng vỗ như một nhát búa nhỏ gõ vào nhịp tim đang đập loạn xạ của mọi người trong phòng.

Bạch Tử Du bước ra khỏi bóng tối.

Bộ vest đen chỉnh tề trên người anh ta trông vừa vặn đến mức đáng sợ, không hề có một nếp nhăn dù vừa trải qua cuộc đối đầu tâm lý căng thẳng trước đó.

Gương mặt anh ta vẫn giữ vẻ đẹp lạnh lùng và xa cách, nhưng đôi mắt thì rực lên ánh sáng đỏ ngầu của sự kích thích bệnh态.

"Thật thú vị," Bạch Tử Du nói, giọng điệu trầm ấm nhưng mang theo sự mỉa mai sắc bén như dao cạo.

"Đường Tâm Nhàn, em đã trở thành một 'Người dẫn đường' (Guide) đầy đủ năng lực chưa?

Tôi nhớ kỹ năng này chỉ dành cho cấp quản lý hoặc những người được chọn lọc đặc biệt từ phòng thí nghiệm 7."

Anh ta đi chậm rãi về phía trước, bước chân không hề tạo ra tiếng động trên nền đá.

Sự hiện diện của anh ta giống như một lỗ đen hấp thụ mọi ánh sáng và nhiệt độ trong căn phòng, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn nữa.

Tử Han căng cơ thể sẵn sàng lao vào tấn công nếu Bạch Tử Du hướng về phía Tâm Nhàn, nhưng một bàn tay vô hình dường như đang ghim chân anh tại chỗ.

Đó là sức ép tâm lý khủng khiếp từ sự hiện diện của kẻ thù — người đại diện cho chính hệ thống đã thao túng cuộc đời anh.

"Em nghĩ mình có thể đánh thức tôi?" Bạch Tử Du cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tâm Nhàn.

"Nhưng em quên mất một điều quan trọng nhất trong thế giới này: Ký ức không phải là sự thật.

Nó chỉ là dữ liệu.

Và dữ liệu thì luôn có thể bị chỉnh sửa."

Anh ta giơ tay lên, ngón trỏ khẽ xoay quanh.

Ngay lập tức, ánh sáng trong thư viện nhấp nháy điên cuồng.

Những cuốn sách trên kệ bắt đầu rơi rụng xuống như tuyết đỏ, trang giấy xé toạc tung bay khắp không gian.

Trong màn mưa giấy trắng xóa đó, Tâm Nhàn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo dãn ra, mỏng manh và dễ vỡ.

"Con đường em chọn là sai lầm," Bạch Tử Du tiếp tục nói, giọng điệu trở nên ngọt ngào đáng sợ hơn.

"Em muốn bảo vệ anh ta?

Hãy nhìn xem điều gì xảy ra khi sự thật trần trụi phơi bày trước mắt một kẻ yếu đuối như Lâm Tử Hàn.

Anh ấy không cần biết về nỗi đau của thế giới này.

Anh ấy chỉ cần hạnh phúc giả tạo thôi."

Tâm Nhàn cảm thấy máu chảy từ khóe miệng mình nhiều hơn.

Kỹ năng *Nghe Nhìn* đang bị tấn công trực tiếp bởi sóng nhiễu tần số cao phát ra từ Bạch Tử Du.

Cô không thể nhìn rõ nữa, nhưng cô có thể "cảm nhận" được nỗi đau của Tử Han đang lan tỏa như một biển lửa.

Anh ấy đang chịu đựng sự xé nát linh hồn mà không hề kêu cứu.

Và đó là lý do tại sao cô phải chiến đấu đến cùng.

Bạch Tử Du đưa tay ra, định kích hoạt lệnh xóa dữ liệu trực tiếp lên não bộ của Tâm Nhàn qua sóng vô tuyến trong thư viện.

Nhưng trước khi ngón tay anh ta chạm vào không khí ảo để nhấn nút xác nhận, một bóng người lao thẳng đến giữa hai gã đàn ông và cô gái nhỏ bé đang quỳ dưới đất.

Nhưng anh ấy không tấn công Bạch Tử Du.

Anh ấy cũng không bảo vệ Tâm Nhàn theo cách truyền thống bằng cách chắn trước đòn đánh.

Thay vào đó, anh ấy lao về phía Tâm Nhàn, ôm chặt lấy cô từ phía sau trong một cái擁 hug bất ngờ đến mức khiến cả ba người đều đông cứng lại.

Cái ôm của Tử Han mạnh mẽ và tuyệt vọng, như thể muốn ép xương cốt mình hòa nhập với cô để tạo thành một bức tường vô hình chống lại sự xâm lấn của Mnemosyne.

Tâm Nhàn kinh ngạc khi cảm thấy hơi ấm lan tỏa từ lưng anh ấy truyền vào người mình — không phải là sức nóng ảo tưởng mà là nhiệt độ cơ thể thực tế, nhịp đập trái tim hoang dã và hỗn loạn nhưng chân thật nhất.

"Không!" Tử Han hét lên, giọng nói vỡ vụn trong sự tuyệt vọng.

Anh quay mặt lại, áp sát tai Tâm Nhàn khi vẫn đang ôm chặt cô từ phía sau.

Hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ cô, mang theo mùi hương đặc trưng của gỗ đàn hương và nỗi đau mới mẻ.

"Tâm Nhàn," anh thì thầm, giọng run rẩy đến mức khó nhận ra là chính mình.

"Đừng để hắn lấy đi ký ức về em.

Nếu phải chọn giữa sự thật tàn khốc và ảo ảnh hạnh phúc có em...

tôi sẽ chọn dối trá."

Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào tim Tâm Nhàn, sâu hơn bất kỳ vết thương nào mà Mnemosyne từng gây ra.

Cô nhận ra rằng đối với Tử Han, cô không phải là "chìa khóa" hay "công cụ".

Cô là lý do để anh sống, dù đó có phải là sự tồn tại dựa trên những dối trá được thiết kế kỹ lưỡng hay không.

Bạch Zi Du nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra chút ngạc nhiên thực sự.

Anh ta không ngờ rằng một nhân vật phụ trong hệ thống lại dám can thiệp vào quy trình xóa dữ liệu bằng cách tự nguyện trở thành "nhiễu loạn".

Sự kết nối cảm xúc mạnh mẽ giữa hai người đang tạo ra một trường năng lượng hỗn độn mà các thuật toán của Mnemosyne khó lòng giải mã ngay lập tức.

"Ngốc nghếch," Bạch Zi Du lạnh lùng nhận xét, nhưng tay anh ta đã hạ xuống thấp hơn một chút.

"Em nghĩ tình yêu có thể thắng được logic dữ liệu sao?

Hãy nhìn xem điều gì xảy ra khi hệ thống phản ứng lại."

Ngay khi câu nói của Bạch Zi Du vừa dứt, hai gã bảo vệ Mnemosyne mặc đồ đen từ cửa ra vào chính của thư viện lao vào như những cơn gió bão.

Họ không mang theo vũ khí thông thường mà là các thiết bị phát sóng tần số cao gắn trên tay — thứ có thể làm tê liệt hệ thần kinh trong vài giây.

"Bắt cô ấy!" Bạch Zi Du hét lên, giọng điệu đột ngột thay đổi từ lạnh lùng sang khẩn trương.

"Cô ấy đang lây lan thông tin độc hại!

Cô ta là nguồn gốc của sự bất ổn!"

Tử Han nhìn những gã bảo vệ tiến lại gần, ánh mắt anh đầy tuyệt vọng nhưng không hề buông tha cái ôm với Tâm Nhàn.

Anh đứng dậy, nâng cả hai người lên trong một nỗ lực cuối cùng để giữ họ tránh xa tầm tay của kẻ thù.

Nhưng cơ thể anh đang kiệt quệ sau cú sốc tâm lý lớn nhất đời.

"Tại sao..." Tử Han hỏi Tâm Nhàn, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự chất vấn đau đớn mà cô chưa bao giờ dám trả lời trước đây.

"Tại sao em lại là người duy nhất khiến tôi nhớ ra mọi thứ?

Tại sao ký ức về em lại không bị xóa bỏ dù cho tất cả những thứ khác đều biến mất?"

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, sắc bén hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Tâm Nhàn mở mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nước mắt của Tử Han qua vai anh ấy.

Cô biết câu trả lời.

Cô luôn biết từ ngày đầu tiên ký ức bị xóa mà cô vẫn mơ thấy khuôn mặt này trong cơn ác mộng lặp đi lặp lại.

Nhưng trước khi cô kịp đáp, một tia sáng xanh lam chói lòa xén ngang không gian giữa họ và Tử Han.

Thiết bị phát sóng đã được kích hoạt.

Tâm Nhàn cảm thấy thế giới quay cuồng rồi tối đen hoàn toàn.

Lần cuối cùng cô nhìn thấy là ánh mắt của Tử Han — nơi sự thù hận đối với Mnemosyne bắt đầu nảy nở từ lòng yêu thương bị phản bội.

Và trong bóng tối bao trùm, một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên bên tai Tâm Nhàn: *"Đã xác định vị trí Chìa Khóa.

Bắt đầu quy trình thu hồi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập