Chương 17

Cơn mưa đêm ấy không rơi xuống những hạt nước, mà như thể rót thẳng những dòng ký ức bị vỡ vụn lên mái tôn cũ kỹ của ký túc xá.

Tiếng sấm sét xé toạc bầu trời, từng cú đấm của thiên nhiên vào mặt đất, rung chuyển cả căn phòng 302 nhỏ bé và ngột ngạt.

Đường Tâm Nhàn đứng giữa phòng, lưng dựa vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo.

Tay cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗ lực kiểm soát sự thật đang cố sức phá vỡ lớp vỏ bọc mong manh trên môi cô.

Trước mặt cô, Lâm Tử Hàn ngồi trên mép giường, ánh mắt anh quét qua từng góc tối của căn phòng, tìm kiếm sự giải thích, tìm kiếm lý do, hay đơn giản là tìm kiếm cái bóng của người con gái mà anh từng yêu — người con gái mà giờ đây, anh không còn dám tin.

"Tâm Nhàn," giọng Tử Hàn khàn đặc, như tiếng cọt kẹt của kim loại gỉ sét.

"Cậu nói gì lúc nãy?

Đừng tin vào tôi?"

Câu hỏi của anh không mang theo sự giận dữ, mà là một nỗi đau câm lặng, sâu thẳm hơn bất kỳ lời chửi rủa nào.

Anh nhìn cô, và trong ánh mắt ấy, Tâm Nhàn thấy sự xung đột dữ dội.

Một nửa con người anh — người đàn ông yêu thương cô, người đàn ông đã từng nắm tay cô dưới ánh đèn sân trường — đang van xin một câu trả lời.

Nửa kia — công cụ của Mnemosyne, kẻ được lập trình để loại bỏ những biến số — đang chuẩn bị ra lệnh.

Tâm Nhàn hít thở sâu.

Không khí trong phòng chứa đầy mùi ẩm mốc và mùi ozone của cơn bão.

Cô không thể nói dối.

Đó là định mệnh, là lời nguyền, là thứ khiến cô trở thành "chìa khóa" nguy hiểm.

Nếu cô nói dối, cô sẽ bảo vệ anh.

Nếu cô nói thật, cô sẽ giết chết anh.

"Đừng tìm tôi," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói của cô vỡ vụn, tan ra trong tiếng mưa.

"Và đừng tin vào anh ấy."

Lâm Tử Hàn đứng dậy.

Chuyển động của anh nhanh đến mức không thể tin được, phản ánh sự huấn luyện quân sự mà Mnemosyne đã ép anh trải qua.

Anh tiến lại gần, bước chân nặng nề, mỗi bước là một sự đe dọa tiềm tàng.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp.

Tâm Nhàn có thể ngửi thấy mùi hương của anh — mùi tuyết rơi và mùi sắt của máu.

Mùi của ký ức nguyên bản.

"Cậu đang nói gì?" Tử Hàn hỏi, tay anh đưa ra, chạm vào vai cô.

Bàn tay anh run rẩy, nhưng lực siết chặt ở vai cô lại cứng rắn như thép.

"Tâm Nhàn, cậu đang cố gắng làm gì đây?

Cậu đang cố gắng đẩy tôi vào vực thẳm sao?"

"Tôi đang cố bảo vệ anh," Tâm Nhàn đáp, ánh mắt cô không rời khỏi đôi mắt anh.

"Anh không hiểu.

Anh đang bị kiểm soát.

Mnemosyne đang sử dụng anh.

Anh là một công cụ, Tử Hàn.

tôi là phần mềm độc hại."

Tử Hàn sững sờ.

Miệng anh mở ra, nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng mưa và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực họ.

"Bị kiểm soát?" Tử Hàn lặp lại, giọng anh lạnh đi, sắc thái của anh thay đổi đột ngột.

Sự mềm mại tan biến, thay vào đó là sự vô cảm của một cỗ máy.

"Đừng nói nhảm, Đường Tâm Nhàn.

Tôi không cần được bảo vệ.

Tôi cần cậu tuân thủ lệnh.

Để tôi yên."

"Cậu không thể làm vậy," Tâm Nhàn nói, giọng cô cao hơn, đầy quyết绝.

"Nếu anh tiếp cận tôi, Mnemosyne sẽ biết.

Họ sẽ xóa sạch ký ức của anh.

Họ sẽ biến anh thành một 'Người rỗng'.

Anh muốn điều đó xảy ra sao?"

Tử Hàn nhíu mày.

Sự xung đột trong ánh mắt anh trở nên rõ rệt hơn.

Một phần của anh đang chiến đấu, đang cố gắng giữ lấy lý trí, giữ lấy tình yêu.

Phần khác đang bị chi phối bởi các lệnh mã hóa trong não, ép anh phải loại bỏ mối đe dọa.

"Cậu đang nói dối," Tử Hàn nói, giọng anh lạnh băng.

"Cậu đang cố gắng thao túng tôi.

Mnemosyne đã cảnh báo tôi về cô.

Cô là một mối nguy.

Cô phải bị loại bỏ."

Tâm Nhàn lùi lại, lưng cô va vào cửa.

Cô không thể nói thêm bất kỳ điều gì nữa.

Sự thật quá đau đớn.

Nếu cô nói rằng chính cô đã vô tình kích hoạt gói ký ức của anh, rằng tình yêu của anh là một sản phẩm công nghệ, rằng anh yêu cô vì Mnemosyne muốn anh yêu cô...

anh sẽ tự hủy hoại bản thân.

Cô chọn im lặng.

Và im lặng, trong trường hợp này, là sự thừa nhận.

Tử Hàn bước tiến.

Tay anh đưa ra, không còn là sự chạm vào đầy âu yếm, mà là sự bắt giữ.

Anh nắm lấy cổ tay cô, lực siết chặt đến mức xương cô đau nhói.

"Chúng ta cần phải kết thúc điều này," Tử Hàn nói, giọng anh không còn là của chính anh.

Nó là giọng của Mnemosyne, giọng của sự kiểm soát tuyệt đối.

"Cậu không thể tiếp tục tồn tại như một biến số.

Cậu phải được 'xóa bỏ'."

Tâm Nhàn kinh hoàng.

Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự tỉnh táo, tìm kiếm Tử Hàn của cô.

Nhưng tất cả những gì cô thấy là sự trống rỗng, sự lạnh lùng của một kẻ giết người được lập trình.

"Anh không thể làm vậy," Tâm Nhàn nói, giọng cô run rẩy.

"Tử Hàn, hãy tỉnh lại.

Hãy nhớ lại chúng ta.

Hãy nhớ lại đêm chúng ta ngồi trên sân thượng.

Hãy nhớ lại khi anh hứa sẽ bảo vệ tôi."

Tử Hàn nhăn mặt, như thể đang chịu đựng một cơn đau dữ dội.

Ký ức mà cô nhắc đến là ký ức thật, ký ức mà Mnemosyne không thể giả mạo hoàn toàn.

Nhưng ngay lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.

Anh hét lên, buông tay ra, ôm lấy đầu.

"Ahhh!" Tiếng hét của anh vang lên, xé toạc sự im lặng của căn phòng.

Tâm Nhàn bước về phía anh, lo lắng.

"Tử Hàn?"

"Đừng lại gần!" Tử Hàn hét lên, ánh mắt anh hoang mang, sợ hãi.

Anh nhìn cô như thể cô là một quái vật.

cậu đang làm gì với tôi?

Tại sao đầu tôi đau như vậy?

Tại sao tôi không thể nhớ?"

Tâm Nhàn đứng lại, tim cô đập thình thịch.

Mnemosyne đang trừng phạt anh.

Họ đang dùng ký ức của chính anh để chống lại anh.

Mỗi lần anh cố gắng vượt qua sự kiểm soát, họ sẽ gây ra một cơn đau dữ dội, một cuộc tấn công vào ý thức của anh.

"Anh cần phải dừng lại," Tâm Nhàn nói, giọng cô nhẹ nhàng, cố gắng trấn an anh.

"Anh cần phải quên tôi.

Đó là cách duy nhất để anh còn sống."

"Quên cô?" Tử Hàn cười, một nụ cười đầy mỉa mai, đau khổ.

"Cậu nghĩ tôi có thể quên cô sao?

Cậu là ký ức duy nhất mà tôi không thể bán.

Cậu là thứ duy nhất khiến tôi cảm thấy mình còn là con người."

Anh đứng dậy, ánh mắt anh sắc lẹm.

Sự xung đột trong anh đã đạt đến đỉnh điểm.

Và giờ, kết quả là sự hủy diệt.

"Tôi không thể quên cô," Tử Hàn nói, giọng anh đầy tuyệt vọng.

"Nhưng tôi cũng không thể để cô tồn tại.

Vì vậy, tôi phải chọn."

Anh rút ra một vật từ trong túi áo.

Không phải là một khẩu súng, không phải là một con dao.

Đó là một thiết bị nhỏ, bằng kích thước của một chiếc điện thoại, với một nút đỏ ở giữa.

Một thiết bị xóa ký ức cá nhân.

Một công cụ của Mnemosyne.

"Anh sẽ xóa ký ức của tôi?" Tâm Nhàn hỏi, giọng cô chết lặng.

"Không," Tử Hàn nói, ánh mắt anh đầy nước mắt.

"Tôi sẽ xóa ký ức về cô.

Trong đầu tôi.

Để tôi có thể sống mà không đau.

Để tôi có thể tiếp tục là một công cụ."

Tâm Nhàn kinh hoàng.

Cô không sợ chết.

Cô sợ sự lãng quên.

Cô sợ rằng tình yêu của họ sẽ bị xóa sạch, như thể chưa từng tồn tại.

"Không," cô nói, giọng cô đầy quyết绝.

"Anh không thể làm vậy.

Nếu anh xóa ký ức về tôi, anh sẽ mất đi chính mình.

Anh sẽ trở thành một cái vỏ rỗng.

Anh sẽ không còn là Lâm Tử Hàn nữa."

"Thì tốt hơn là chết," Tử Hàn nói, tay anh đưa thiết bị về phía cô.

"Hãy để tôi làm điều này.

Hãy để tôi quên.

Đó là cách duy nhất để chúng ta được tự do."

Tâm Nhàn nhìn anh, nhìn vào con người mà cô yêu, đang dần trở thành kẻ thù của chính mình.

Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng cô không thể để anh làm điều đó.

Cô không thể để anh tự hủy hoại bản thân.

Cô bước về phía anh, không sợ hãi.

Cô đưa tay ra, nắm lấy tay anh đang cầm thiết bị.

"Đừng," cô nói, giọng cô đầy kiên định.

"Hãy để tôi giữ ký ức này.

Hãy để tôi chịu đựng nỗi đau.

Đừng tự làm tổn thương chính mình."

Tử Hàn nhìn cô, ánh mắt anh đầy đau khổ.

Anh run rẩy, tay anh không thể giữ vững thiết bị.

Sự xung đột trong anh vẫn tiếp diễn, nhưng lần này, tình yêu đang thắng thế.

"Tâm Nhàn..." anh thì thầm, giọng anh vỡ vụn.

"Tôi không thể chịu đựng được sự đau khổ này.

Tôi không thể chịu đựng được việc yêu cô mà không thể có cô."

"Thì hãy chịu đựng," Tâm Nhàn nói, nước mắt cô rơi xuống.

"Vì đó là cách duy nhất để chúng ta còn là con người."

Tử Hàn khóc.

Anh khóc như một đứa trẻ, khóc vì nỗi đau, vì sự bất lực, vì tình yêu vô vọng.

Anh buông tay, thiết bị rơi xuống sàn nhà, bật sáng một ánh đèn đỏ yếu ớt.

Và trong khoảnh khắc ấy, cửa phòng 302 bật mở.

Một bóng người xuất hiện trong khung cửa.

Không phải là nhân viên an ninh của Mnemosyne.

Không phải là Lâm Tử Hàn.

Đó là Tôn Oánh.

Ánh mắt Tôn Oánh quét qua căn phòng, nhìn thấy Tử Hàn đang khóc, nhìn thấy Tâm Nhàn đang đứng bất động, và nhìn thấy thiết bị xóa ký ức nằm trên sàn.

Vẻ mặt Tôn Oánh thay đổi, từ sự lo lắng sang sự nghi ngờ, và cuối cùng là sự giận dữ.

"Tâm Nhàn," Tôn Oánh nói, giọng cô run rẩy, đầy sự phản bội.

"Tại sao cô lại làm vậy?

Tại sao cô lại xa lánh Tử Hàn?

Và tại sao...

tại sao anh ấy lại có thiết bị của Mnemosyne?"

Tâm Nhàn nhìn Tôn Oánh, tim cô đập thình thịch.

Cô biết rằng mọi thứ đã sụp đổ.

Sự im lặng của cô không còn là lá chắn.

Nó là một vết cắt, và giờ đây, vết cắt ấy đang chảy máu.

"Tôn Oánh," Tâm Nhàn nói, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.

"Đừng tin vào anh ấy."

Tôn Oánh sững sờ.

Cô nhìn Tâm Nhàn, như thể không nhận ra cô.

"Cô nói gì vậy?

Cô đang bảo tôi đừng tin vào Tử Hàn?

Tại sao?"

Tâm Nhàn không trả lời.

Cô quay lưng, bước đi.

Cô không biết mình sẽ đi đâu.

Cô không biết mình sẽ sống thế nào.

Cô chỉ biết rằng cô không thể quay lại.

Và phía sau lưng cô, bóng tối đang bao phủ.

Nhưng bóng tối không chỉ đến từ bên ngoài.

Nó đến từ bên trong.

Từ sự thật mà cô không thể nói ra.

Từ tình yêu mà cô không thể giữ.

Và từ kẻ thù đang đứng ngay trước mặt cô, không phải là Lâm Tử Hàn, mà là chính sự im lặng của cô.

Tôn Oánh bước về phía cô, tay cô đưa ra, nắm lấy cánh tay Tâm Nhàn.

"Tâm Nhàn, dừng lại.

Chúng ta cần nói chuyện.

Tôi biết điều gì đó.

Tôi biết về cha tôi.

Và tôi nghĩ...

tôi nghĩ Tử Hàn có liên quan."

Tâm Nhàn kinh hoàng.

Cô nhìn Tôn Oánh, ánh mắt cô đầy sự tuyệt vọng.

Cô không thể nói dối.

Cô không thể bảo vệ Tử Hàn khỏi sự nghi ngờ của Tôn Oánh.

Và cô cũng không thể bảo vệ chính mình khỏi sự thật.

"Tôn Oánh," Tâm Nhàn thì thầm, giọng cô đầy sự tuyệt vọng.

"Đừng tìm kiếm sự thật.

Nó sẽ giết chết chúng ta."

Tôn Oánh rút tay ra, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.

"Cô đang che đậy điều gì, Tâm Nhàn?

Hãy nói với tôi.

Tôi là bạn của cô.

Tôi sẽ không để cô tự hủy hoại bản thân."

Tâm Nhàn nhìn cô, nhìn vào người bạn duy nhất mà cô còn lại.

Và trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng cô đã mất mọi thứ.

Không chỉ tình yêu, mà còn cả sự tin tưởng.

Cô quay lưng, bước ra khỏi căn phòng.

Cô bước vào hành lang tối tăm, nơi bóng tối đang chờ đợi.

Cô không biết mình sẽ đi đâu.

Cô không biết mình sẽ sống thế nào.

Cô chỉ biết rằng cô không thể quay lại.

Và phía sau lưng cô, bóng tối đang bao phủ.

Một bóng tối mang tên sự thật.

Nhưng sự thật không chỉ đến từ bên ngoài.

Nó đến từ bên trong.

Từ ký ức mà cô đã cố gắng quên.

Từ tình yêu mà cô đã cố gắng giấu.

Và từ kẻ thù đang đứng ngay trước mặt cô, không phải là Lâm Tử Hàn, không phải là Tôn Oánh, mà là chính Mnemosyne.

Vì khi Tâm Nhàn bước ra khỏi căn phòng, cô không biết rằng phía sau lưng cô, Lâm Tử Hàn đang cầm một khẩu súng.

Và mục tiêu là trái tim cô.

Nhưng anh không bắn.

Anh đang khóc.

Và nước mắt của anh là ký ức cuối cùng mà anh chưa bán.

Một ký ức về đêm mưa, về một cô gái im lặng, và về một tình yêu không thể tồn tại.

Và trong bóng tối, Tâm Nhàn biết rằng cô đã mất mọi thứ.

Nhưng cô cũng biết rằng cô đã tìm thấy chính mình.

Và lần này, cô sẽ không để ai kiểm soát cô nữa.

Dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập