Chương 13
Cánh cửa phòng ký túc xá bật mở, không một tiếng cọt kẹt, chỉ là sự xâm nhập thô bạo của bóng tối từ hành lang tràn vào không gian nhỏ bé của Đường Tâm Nhàn.
Ánh đèn huỳnh quang ngoài kia lạnh lẽo, cắt ngang qua khe hở, chiếu thẳng vào khuôn mặt tái mét của cô.
Không phải Lâm Tử Hàn.
Không phải Tôn Oánh.
Ba nhân viên an ninh của Mnemosyne bước vào.
Họ mặc bộ đồ đen bóng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bàn học, khuôn mặt che kín bởi những tấm mặt nạ polymer trắng trơn, không biểu cảm.
Người đứng đầu, Mr.
K, bước đi với sự uyển chuyển đáng sợ của một kẻ săn mồi đã quen với con mồi của mình.
Hắn không cần quát tháo.
Sự hiện diện của hắn là một lời kết án.
"Tâm Nhàn," giọng nói của Mr.
K vang lên, trầm thấp và đều đều, như thể đang đọc một bản báo cáo tài chính.
"Cô đã vượt quá giới hạn cho phép của 'Gói Thử Nghiệm'.
Chúng tôi đến để thu hồi tài sản công ty."
Tâm Nhàn ngồi trên giường, lưng dựa vào thành tường lạnh lẽo.
Tay cô run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi.而是因为 sự kiệt sức tinh thần sau những ngày đối đầu với Tử Hàn.
Trong túi áo sơ mi, ngón tay cô siết chặt lấy ống nghiệm nhỏ chứa dịch thể sinh học của chính mình – thứ vũ khí cuối cùng, thứ chất độc duy nhất mà cô có thể mang theo.
"Thu hồi?" Tâm Nhàn hỏi, giọng khàn đặc.
Cô không nhìn thẳng vào mắt họ, mà nhìn vào những dòng máu đang tụ lại dưới cằm mình – kết quả của cú đánh vào tường trong cơn hoảng loạn trước đó.
"Hay là tiêu hủy?"
Mr.
K bước tới, khoảng cách giữa họ chỉ còn một mét.
Mùi hương vô cơ, mùi của kim loại và ozone tỏa ra từ người hắn.
"Không có sự khác biệt, cô bạn.
Ký ức của cô là mã nguồn lỗi.
Nó gây ra cộng hưởng nguy hiểm cho chủ nhân dự án Phục hồi Nguyên bản.
Để bảo vệ sự ổn định của hệ thống, chúng ta cần loại bỏ biến số."
Tử Hàn.
Tên của anh vang lên trong đầu Tâm Nhàn như một vết thương hở.
Họ gọi anh là "chủ nhân dự án".
Họ gọi sự đau đớn của anh là "biến số".
Và họ gọi cô – người đang yêu anh, người đang chịu đựng nỗi đau vì anh – là một lỗi cần được sửa.
"Cô có ba mươi giây để tự nguyện giao nộp thiết bị định vị và ống nghiệm," Mr.
K nói, giơ tay ra, lòng bàn tay mở rộng như một lời mời.
"Hoặc chúng tôi sẽ lấy nó.
Và lần này, chúng tôi không đảm bảo tính toàn vẹn của vỏ não cô."
Tâm Nhàn mỉm cười.
Một nụ cười đau khổ, đầy sự từ bỏ.
Cô biết họ không muốn giết cô.
Họ muốn xóa cô.
Xóa đi những ký ức còn sót lại, xóa đi nỗi đau, xóa đi tình yêu.
Họ muốn biến cô thành một "Người rỗng" hoàn hảo, một cái bình trống rỗng để chứa đựng những ký ức hạnh phúc giả tạo mà Mnemosyne bán cho những khách hàng giàu có.
"Ký ức không thể bị lấy đi," Tâm Nhàn thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng đến mức gần như không nghe thấy.
"Nó chỉ có thể bị chia sẻ."
Cô nhấn mạnh vào nút kích hoạt trên cổ tay – nơi cô đã gắn bộ cảm biến sinh học tự chế, kết nối trực tiếp với hệ thống thần kinh của cô.
Không có tiếng nổ.
Không có tia sáng.
Chỉ có một sự im lặng đột ngột, nặng nề như chì, đè nén lên không khí trong phòng.
K sững lại.
Những nhân viên an ninh phía sau hắn cũng đồng loạt dừng bước.
Họ không hét lên.
Họ không ngã xuống ngay lập tức.
Thay vào đó, họ bắt đầu run rẩy.
Những cơ bắp trên khuôn mặt họ co giật dưới lớp mặt nạ.
Tâm Nhàn đứng dậy.
Đôi mắt cô trống rỗng, nhưng sâu thẳm trong đó là một vực thẳm nỗi đau đang được giải phóng.
Cô không chiến đấu bằng lực.
Cô chiến đấu bằng cảm xúc.
Cô đang buộc họ phải cảm nhận những gì cô đã chịu đựng.
Cô nghĩ về ngày cô phát hiện ra sự thật.
Cô nghĩ về cảm giác bị phản bội bởi chính ký ức của mình.
Cô nghĩ về những đêm không ngủ, những giờ phút ngồi nhìn ra cửa sổ, chờ đợi Tử Hàn quay về với một trái tim nguyên vẹn, trong khi cô đang mang trong mình một bí mật có thể hủy diệt anh.
Sóng xung kích vô hình lan tỏa.
Nó không phá vỡ xương cốt.
Nó xé toạc tâm trí.
K ôm lấy đầu, hai tay túm lấy tóc mình.
Hắn quỳ xuống, răng nghiến ken két.
Hắn không cảm thấy đau đớn thể xác.
Hắn cảm thấy nỗi cô đơn.
Nỗi cô đơn của một cô gái mười sáu tuổi bị tách rời khỏi quá khứ, bị ném vào một thế giới lạ lẫm, nơi mọi người xung quanh đều là những kẻ bán ký ức.
Hắn cảm thấy sự trống rỗng.
Sự tuyệt vọng của việc biết rằng tình yêu của mình là một lời nói dối được lập trình sẵn.
Hai nhân viên an ninh khác cũng ngã quỵ.
Họ writhing trong nỗi đau của chính họ, nhưng nỗi đau đó lại đến từ Tâm Nhàn.
Họ đang sống lại ký ức của cô.
Và ký ức của cô là một cơn bão cảm xúc mà không ai có thể chịu đựng.
Tâm Nhàn bước qua họ.
Cô không nhìn xuống.
Cô biết rằng nếu cô nhìn, cô sẽ thấy sự kinh tởm trong mắt họ.
Nhưng cô không quan tâm.
Cô đã làm điều cần thiết.
Cô đã bảo vệ bí mật của mình.
Cô đã bảo vệ Tử Hàn khỏi sự thật rằng cô là một công cụ.
Nhưng khi cô bước ra khỏi phòng, cô thấy Tử Hàn đứng ở cửa hành lang.
Tử Hàn đứng đó, tay cầm chiếc đèn pin, ánh sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt của Tâm Nhàn.
Anh vừa chứng kiến tất cả.
Anh vừa cảm nhận tất cả.
Sóng xung kích từ phòng Tâm Nhàn lan ra hành lang, chạm vào anh.
Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh cũng cảm thấy nó.
Anh cảm thấy nỗi đau của Tâm Nhàn.
Anh cảm thấy sự cô đơn của cô.
Anh cảm thấy tình yêu của cô dành cho anh – một tình yêu không được trao trả, bị thao túng, nhưng vẫn tồn tại.
Anh sững sờ.
Đôi mắt anh mở to, nước mắt chực trào.
Anh không biết phải làm gì.
Anh vừa ghét cô.
Anh vừa tin rằng cô là kẻ thù.
Nhưng bây giờ, anh đang cảm nhận nỗi đau của cô.
Và nỗi đau đó là thật.
"Tâm Nhàn..." Tử Hàn gọi tên cô, giọng nói run rẩy.
Tâm Nhàn dừng bước.
Cô nhìn anh.
Trong ánh mắt của anh, cô không thấy sự thù hận.
Cô thấy sự hoang mang.
Sự bối rối.
Và sâu thẳm hơn, là sự thương cảm.
"Bây giờ, anh hiểu rồi," Tâm Nhàn nói, giọng nói của cô mệt mỏi.
Nhưng trong mắt Tử Hàn, chỉ còn lại sự thù hận.
Và sự im lặng.
Anh không nói gì.
Anh chỉ nhìn cô.
Ánh mắt của anh sắc bén như dao cạo, cắt xé linh hồn cô.
Anh biết sự thật.
Nhưng sự thật đó không cứu rỗi anh.
Nó chỉ đẩy anh vào vực thẳm sâu hơn.
Anh phải chọn lựa.
Giữa công ty mà anh phục vụ, giữa dự án mà anh tin tưởng, và giữa cô gái mà anh yêu.
Và anh đã chọn.
"Tâm Nhàn," Tử Hàn nói, giọng khàn đặc.
"Anh xin lỗi."
Anh quay lưng, bước đi.
Những bước chân của anh nặng nề, như thể đang mang theo cả thế giới.
Tâm Nhàn đứng đó, nhìn anh đi xa.
Cô không đuổi theo.
Cô không thể.
Cô đã làm điều cần thiết.
Cô đã bảo vệ anh.
Và bây giờ, cô phải chịu đựng hậu quả.
Tôn Oánh chạy đến, mặt đỏ bừng vì giận dữ và lo lắng.
Cô nhìn những nhân viên an ninh đang nằm co ro trên sàn phòng Tâm Nhàn, rồi nhìn ra hành lang nơi Tử Hàn đang biến mất.
Chuyện gì đã xảy ra?" Tôn Oánh hét lên, giọng nói vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Tâm Nhàn không đáp.
Cô quay lại phòng, đóng cửa.
Cánh cửa đóng sầm lại, cách ly cô với thế giới bên ngoài.
Cô trượt xuống sàn nhà, ôm lấy đầu.
Nỗi đau không còn.
Nó đã được giải phóng.
Nhưng sự trống rỗng thì còn lại.
Cô biết rằng Tử Hàn sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.
Anh đã thấy sự thật.
Anh đã thấy cô là một kẻ thao túng.
Một kẻ bán ký ức.
Một kẻ thù.
Và anh đã chọn đứng về phía Mnemosyne.
Tâm Nhàn mỉm cười.
Một nụ cười đau khổ.
Cô không ngạc nhiên.
Cô đã biết điều này sẽ xảy ra.
Nhưng nỗi đau vẫn còn đó.
Nó không biến mất.
Nó chỉ chuyển sang một dạng khác.
Một dạng sâu sắc hơn.
Cô nhìn vào ống nghiệm trong tay.
Dịch thể sinh học của cô đang dần biến đổi màu sắc.
Nó không còn là máu.
Nó là ký ức.
Là nỗi đau.
Là tình yêu.
Cô phải đi.
Cô không thể ở lại đây nữa.
Mnemosyne sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Họ sẽ tìm cách xóa cô.
Và Tử Hàn sẽ giúp họ.
Tâm Nhàn đứng dậy.
Cô mặc áo khoác.
Cô cầm lấy ví tiền và điện thoại.
Cô không mang theo gì khác.
Cô không cần gì khác.
Cô bước ra khỏi phòng.
Hành lang vắng lặng.
Những nhân viên an ninh vẫn còn nằm đó, writhing trong nỗi đau của cô.
Cô bước qua họ, không nhìn xuống.
Cô đi xuống cầu thang.
Bước chân của cô nhẹ nhàng, như thể cô đang bay.
Bên ngoài ký túc xá, đêm đã buông xuống.
Bầu trời đen kịt, không một vì sao.
Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của mưa sắp đến.
Tâm Nhàn đứng ở bậc thềm, nhìn ra con đường dài phía trước.
Cô không biết mình sẽ đi đâu.
Cô không biết mình sẽ sống thế nào.
Cô chỉ biết rằng cô không thể quay lại.
Điện thoại của cô rung lên.
Một tin nhắn từ một số ẩn danh.
*"Chúng tôi biết cô ở đâu.
Chúng tôi biết cô đã làm gì.
Và chúng tôi biết cô là ai.
Đừng cố gắng chạy trốn.
Sự thật sẽ luôn tìm thấy cô."*
Tâm Nhàn tắt điện thoại.
Cô bỏ nó vào túi.
Cô bắt đầu đi.
Bước chân của cô nặng nề, nhưng quyết liệt.
Cô không nhìn lại.
Cô không thể.
Phía sau lưng cô, trong phòng ký túc xá, Mr.
K dần dần hồi phục.
Hắn đứng dậy, lau máu trên môi.
Hắn nhìn vào chiếc điện thoại của mình.
Màn hình hiển thị một thông báo: *"Đã thu thập được dữ liệu cộng hưởng.
Phân tích đang được tiến hành."*
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo.
"Tâm Nhàn," hắn thì thầm.
"Cô nghĩ cô đã thắng.
Nhưng cô chỉ mới bắt đầu."
Hắn quay sang hai đồng đội.
"Đánh thức họ.
Chúng ta cần đi tìm Lâm Tử Hàn.
Và chúng ta cần chuẩn bị cho giai đoạn hai."
Hai nhân viên an ninh kia cũng đứng dậy.
Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sát khí.
Trên con đường vắng, Tâm Nhàn tiếp tục đi.
Cô không biết rằng phía sau lưng cô, một mạng lưới đang được dệt nên.
Một mạng lưới sẽ kéo cô vào một cuộc chiến mà cô không thể thắng.
Và ở đâu đó trong thành phố, Lâm Tử Hàn đứng trước gương trong phòng thí nghiệm.
Anh nhìn vào đôi mắt của mình.
Anh thấy sự thù hận.
Anh thấy sự đau đớn.
Và anh thấy sự trống rỗng.
Anh biết mình đã làm gì.
Anh biết mình đã chọn lựa.
Nhưng anh không biết rằng sự lựa chọn đó sẽ hủy diệt cả hai.
Tâm Nhàn bước vào cơn mưa.
Nước mưa lạnh lẽo rơi xuống khuôn mặt cô, hòa lẫn với nước mắt.
Cô không lau đi.
Cô để nó rơi.
Cô không biết rằng đây là lần cuối cùng cô được tự do.
Và cô không biết rằng sự im lặng của cô sẽ là lời nguyền cho cả hai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận