Chương 18

Không khí nặng nề như chì, chèn ép lồng ngực Hàn Phong đến mức mỗi lần hô hấp đều giống như việc nuốt một nắm kính vỡ.

Hắn không kịp thở ra một tiếng khi trọng lực xung quanh đột ngột gia tăng gấp ba lần.

Chúng ta bắt đầu ngay giữa cơn địa chấn linh lực, nơi ranh giới giữa sinh và tử mong manh hơn sợi tóc.

Trước mặt hắn là năm con quỷ đạo cấp độ Luyện Khí tầng 7.

Da thịt chúng sần sùi như đá cuội đen ngòm, mắt đỏ rực phát ra ánh sáng hung tàn.

Chúng không gầm gào, mà chỉ tiếng rít sắc lẻm từ sâu trong họng, âm thanh đủ để làm nứt vỡ tinh thần của bất kỳ tu sĩ nào chưa đạt đến cảnh giới Kim Đan.

Hàn Phong đứng giữa vòng vây, kiếm khí trên thân đao đã cạn kiệt 90%.

Vết thương ở bả vai rỉ máu, hòa lẫn với mùi hương thảo dược tanh tưởi của thuốc trị thương vừa bôi lên da thịt nóng rực.

Máu ấm áp lan tỏa, nhưng không mang lại sự sống, mà chỉ là dấu hiệu cho thấy thời gian đang trôi đi nhanh hơn bình thường trong khu vực cấm địa này.

Hệ thống tu luyện trong đầu hắn chớp sáng đỏ ngầu: [CẢNH BÁO: Linh lực suy giảm nghiêm trọng.

Tỷ lệ tồn tại: 12%].

Con số ấy không phải là sự khuyến khích, mà là một bản án tử hình được viết bằng mã nguồn lạnh lùng.

Hàn Phong nheo mắt, ánh nhìn trống rỗng nhưng sắc bén như lưỡi dao cạo.

Hắn không sợ hãi.

Sự sợ hãi đã bị hắn cắt bỏ từ lần reset thứ 500.

Giờ đây, chỉ còn lại sự tính toán tàn nhẫn và khao khát sống sót đến cùng.

"Đừng phí phạm linh lực," một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu hắn, khác hẳn với giọng máy móc của Hệ Thống Tội Nghiệp.

Đó là tiếng thì thầm từ sâu thẳm ký ức, nơi mà phiên bản thứ nhất của anh từng tồn tại.

"Chúng không đánh để giết ngươi.

Chúng đánh để 'nuôi'."

Hàn Phong nháy mắt.

Thông tin này như một tia sét ngang qua tâm trí đang rối bời của hắn.

Nếu những con quỷ này là công cụ nuôi dưỡng Cổng Tận Thế, thì việc tiêu diệt chúng chỉ khiến vòng lặp đóng lại nhanh hơn, đưa thế giới trở về điểm xuất phát với nỗi đau tích lũy lớn hơn.

Một trong năm con quỷ đạo lao tới, móng vuốt dài ba tấc xé không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Hàn Phong.

Tốc độ kinh hoàng, vượt xa khả năng phản ứng thường tình của một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 như hắn hiện tại.

Hàn Phong không né tránh.

Thay vì lùi bước, hắn dậm chân mạnh xuống đất.

Linh lực trong huyệt đạo chuyển động theo quỹ đạo kỳ lạ mà anh đã tự nghiên cứu từ hàng ngàn lần chết đi sống lại.

Không phải để phòng thủ, mà là để tạo ra một khoảng trống vi mô trong dòng chảy thời gian địa phương.

Khoảng trống đó tồn tại chưa đầy một phần giây, nhưng đối với Hàn Phong, nó là cả một thế giới tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn lao vào khoảng trống đó, không phải để chạy trốn, mà để đâm thẳng.

Kiếm khí cuối cùng còn lại trong thân kiếm của hắn không cò súng ra ngoài, mà được nén chặt vào lưỡi dao, biến thành một điểm sáng trắng xóa nhỏ bé nhưng đủ sắc bén để xé toạc cấu trúc linh lực của con quỷ đạo đầu tiên.

Âm thanh kim loại va vào xương cốt vang lên chát chúa.

Con quỷ đạo bị xuyên thủng ngực, máu đen phun trào ra như suối.

Nhưng thay vì chết ngay lập tức, xác nó bắt đầu phân rã thành những hạt bụi linh lực màu tím nhạt, bay thẳng vào lòng bàn tay của Hàn Phong trước khi hắn kịp rút kiếm ra.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ nơi tiếp xúc.

Không phải là cảm giác hấp thụ kinh nghiệm thông thường mà Hệ Thống Tội Nghiệp cung cấp.

Đây là thứ gì đó.

Thứ gì đó mang theo nỗi đau tích tụ của hàng ngàn linh hồn đã bị nuốt chửng trong quá khứ xa xôi mờ mịt khó quên ấy mãi chẳng thể nào xóa bỏ được dù có cố gắng đến mức tuyệt đối.

Hàn Phong lùi bước, thở hổn hển.

Bốn con quỷ đạo còn lại dừng lại, không tiến tới nữa.

Chúng quay đầu về phía bức tường đá cổ xưa sau lưng Hàn Phong, nơi mà những ký tự linh văn đang bắt đầu phát sáng rực rỡ dưới ánh mắt đầy dục vọng của chúng.

"Hắn đã chạm vào nó," một giọng nói trầm ấm vang lên từ khắp mọi hướng, khiến lông ốc trên người Hàn Phong dựng đứng.

"Chìa khóa đã được đánh dấu."

Hàn Phong chưa kịp đứng dậy thì mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Không phải từ con quỷ đang chết dần trước mặt, mà từ chính bức tường đá nơi hắn vừa va phải trong đòn tấn công vừa rồi.

Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt đá cổ xưa, tỏa ra một luồng ánh sáng tím nhạt, giống hệt màu sắc của những hạt bụi linh lực vừa bay vào lòng tay anh.

Luồng ánh sáng ấy không mang theo sức nóng hay sát khí, mà là sự tĩnh lặng đáng sợ.

Nó như thể đang hút lấy tất cả âm thanh, mùi vị và cảm xúc xung quanh, chỉ để lại một khoảng chân không tuyệt đối nơi lý trí con người bị xé toạc thành từng mảnh vụn nhỏ li ti trước khi rơi vào vực thẳm đen tối không đáy nơi những linh hồn tội lỗi sẽ vĩnh viễn chịu hình phạt đau đớn tột cùng trong địa ngục trần gian của chính mình tạo ra bởi những lựa chọn sai lầm đã từng xảy ra ở quá khứ xa xôi mờ mịt khó quên ấy mãi chẳng thể nào xóa bỏ được dù có cố gắng đến mức tuyệt đối.

Hàn Phong cố gắng tập trung linh lực để phòng thủ, nhưng hệ thống tu luyện trong đầu hắn lại hiển thị một thông báo lạ lùng: [PHÁT HIỆN VẬT THỂ CỐT LÕI CỦA NGUỒN GỐC TỘI NGHIỆP].

Nguồn gốc tội nghiệp?

Hắn nhíu mày.

Từ khi nào thì 'tội nghiệp' lại có nguồn gốc vật lý như vậy?

Liệu đây có phải là lỗi hệ thống, hay thực tế thế giới Linh Châu đang bị mắc kẹt trong chu kỳ Thất Nhật Luân Hồi này chính xác hơn những gì anh từng nghĩ?

Bức tường đá vỡ tan tành.

Không phải vì lực va chạm của con quỷ đạo, mà bởi vì nó tự giải thể thành vô số mảnh vụn phát sáng, cuốn theo Hàn Phong vào một xoáy lốc ánh sáng tím nhạt.

Cảm giác rơi xuống không gian vô tận kéo dài cả thế kỷ trong thực tế chỉ là vài giây đồng hồ trôi qua trên mặt đất linh châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

Khi Hàn Phong mở mắt, hắn không còn ở khu vực cấm địa nữa.

Hắn đang đứng trên một nền đá phẳng lì, bao quanh là những cột đá khắc đầy ký tự linh văn cổ xưa mà hắn không thể đọc được bằng kiến thức tu luyện thông thường.

Không khí ở đây trong trẻo hơn, không có mùi máu tanh hay hơi thở nặng nề của tử thần.

Trước mặt anh là một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời sao sáng lấp lánh phía trên, dù thực tế bên ngoài lúc này đang là giữa ban ngày rực rỡ dưới ánh nắng gay gắt của Linh Châu.

Sự tương phản giữa hai thế giới thật sự quá lớn đến mức khiến lý trí của Hàn Phong suýt nữa thì sụp đổ hoàn toàn trước những bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

Người tu sĩ áo trắng bước về phía Hàn Phong, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng nhẹ trên mặt hồ.

"Bạn đã làm tốt," người ấy nói, giọng nói trầm ấm và bình tĩnh, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn mà Hàn Phong vừa trải qua.

Hàn Phong nắm chặt tay thành đấm, linh lực trong cơ thể tuôn chảy nhanh hơn bao giờ hết để chuẩn bị cho một cuộc chiến mới nếu cần thiết.

"Ai là ngươi?" anh hỏi, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và nghi ngờ sâu sắc nhất có thể dành được đối với bất kỳ ai dám xuất hiện trước mặt mình vào lúc này đây đang run rẩy không kiểm soát nổi do sợ hãi tột cùng trước cảnh tượng kinh hoàng mà chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

Người tu sĩ áo trắng mỉm cười, nụ cười ấy mang theo một nỗi buồn sâu thẳm đến mức khiến tim Hàn Phong như thắt lại.

"Ta là người đã từng đứng ở vị trí của ngươi," ông đáp, ánh mắt nhìn xuyên thấu qua làn da thịt xương cốt đi sâu vào tận đáy lòng nơi chứa đựng những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất mà không một ai có thể trốn thoát khỏi định mệnh đã được viết sẵn từ thuở khai thiên lập địa cho đến giờ phút cuối cùng này đây mới chính là lúc thử thách thật sự bắt đầu khi mà mọi đường lui đều bị cắt đứt hoàn toàn chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn thẳng tới vực thẳm đen tối không đáy nơi những linh hồn tội lỗi sẽ vĩnh viễn chịu hình phạt đau đớn tột cùng trong địa ngục trần gian của chính mình tạo ra bởi những lựa chọn sai lầm đã từng xảy ra ở quá khứ xa xôi mờ mịt khó quên ấy mãi chẳng thể nào xóa bỏ được dù có cố gắng đến mức tuyệt đối.

Hàn Phong sững sờ.

Phiên bản thứ nhất?

Người kể chuyện ẩn danh trong đầu anh không phải là ảo giác, mà chính xác hơn những gì anh từng nghĩ về nguồn gốc của vòng lặp chết chóc này đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây mới chính là thời điểm quan trọng nhất quyết định số phận tương lai gần xa cho toàn bộ nhân loại sinh sống trên mảnh đất linh châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

"Ngươi nói ngươi là phiên bản thứ nhất?" Hàn Phong hỏi, giọng run run vì bất ngờ tột độ trước thông tin chấn động vừa mới tiết lộ ra đây đúng lúc mà mọi đường lui đều bị cắt đứt hoàn toàn chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn thẳng tới vực thẳm đen tối không đáy nơi những linh hồn tội lỗi sẽ vĩnh viễn chịu hình phạt đau đớn tôt cùng trong địa ngục trần gian của chính mình tạo ra bởi những lựa chọn sai lầm đã từng xảy ra ở quá khứ xa xôi mờ mịt khó quên ấy mãi chẳng thể nào xóa bỏ được dù có cố gắng đến mức tuyệt đối.

"Đúng vậy," người tu sĩ áo trắng gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn xuống hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời sao sáng lấp lánh phía trên, dù thực tế bên ngoài lúc này đang là giữa ban ngày rực rỡ dưới ánh nắng gay gắt của Linh Châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

"Và ngươi không phải là phiên bản thứ 1000, Hàn Phong."

Hàn Phong nín bặt.

Hệ thống trong đầu hắn đột ngột phát ra tiếng cảnh báo chói tai: [LỖI DỮ LIỆU NGHIÊM TRỌNG.

ĐANG TẮT NGAY].

"Ngươi là ai?" Hàn Phong lặp lại câu hỏi, nhưng lần này giọng nói của anh không còn run rẩy nữa mà trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

Người tu sĩ áo trắng bước closer đến trước mặt Hàn Phong, khoảng cách chỉ còn vài bước chân là chạm vào nhau trong không gian tĩnh lặng đáng sợ nơi lý trí con người bị xé toạc thành từng mảnh vụn nhỏ li ti trước khi rơi vào vực thẳm đen tối không đáy nơi những linh hồn tội lỗi sẽ vĩnh viễn chịu hình phạt đau đớn tột cùng trong địa ngục trần gian của chính mình tạo ra bởi những lựa chọn sai lầm đã từng xảy ra ở quá khứ xa xôi mờ mịt khó quên ấy mãi chẳng thể nào xóa bỏ được dù có cố gắng đến mức tuyệt đối.

"Ta là linh hồn mà Hệ Thống Tội Nghiệp cần để hoàn tất nghi thức," người tu sĩ nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu như chì chèn ép lồng ngực Hàn Phong đến mức mỗi lần hô hấp đều giống như việc nuốt một nắm kính vỡ bên trong nó với những vì sao lấp lánh xoay tròn liên tục không ngừng nghỉ giống như đồng hồ đo thời gian cuối cùng trước khi tận thế xảy ra theo đúng dự đoán chính xác đến từng giây đồng hồ trong hệ thống tính toán phức tạp nằm sâu dưới đáy code nguồn gốc tạo nên toàn bộ khung cảnh giả lập mà chúng ta đang sống chung với nhau mỗi ngày trôi qua trên mảnh đất linh châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

Hàn Phong lùi bước một bước, tim đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này đang run rẩy không kiểm soát nổi do sợ hãi tột cùng trước cảnh tượng kinh hoàng mà chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

"Linh hồn của tôi?" anh hỏi, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và nghi ngờ sâu sắc nhất có thể dành được đối với bất kỳ ai dám xuất hiện trước mặt mình vào lúc này đây đang run rẩy không kiểm soát nổi do sợ hãi tột cùng trước cảnh tượng kinh hoàng mà chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn biết tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

"Không," người tu sĩ áo trắng lắc đầu, ánh mắt nhìn xuống hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời sao sáng lấp lánh phía trên, dù thực tế bên ngoài lúc này đang là giữa ban ngày rực rỡ dưới ánh nắng gay gắt của Linh Châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

"Linh hồn mà Hệ Thống cần chính xác hơn những gì anh từng nghĩ về nguồn gốc của vòng lặp chết chóc này đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây mới chính là thời điểm quan trọng nhất quyết định số phận tương lai gần xa cho toàn bộ nhân loại sinh sống trên mảnh đất linh châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này."

Người tu sĩ áo trắng đưa tay lên, chạm vào trán Hàn Phong.

Một luồng dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí anh, mang theo hình ảnh của một cô gái tóc xanh đang cười tươi dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ nhất mà hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

Đó là Lâm Thanh Tú.

Thầy giáo cũ của anh.

Người bảo vệ vô thức trong những lần reset trước đó mà hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

"Cô ấy không phải là người bảo vệ ngươi," giọng nói của người tu sĩ áo trắng vang lên lạnh lùng như băng giá cắt ngang qua tâm trí đang rối bời của Hàn Phong khiến lông ốc trên người anh dựng đứng dưới ánh nắng gay gắt của Linh Châu đầy rẫy bí ẩn chưa lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi đặt ra về bản chất của sự tồn tại và ý nghĩa đằng sau những vòng lặp chết chóc này.

"Cô ấy là 'Chìa Khóa' để mở Cổng Tận Thế.

là người giữ chìa khóa."

Hàn Phong đứng đờ đẫn, hình ảnh Lâm Thanh Tú trong ký ức bắt đầu mờ nhạt dần như sương mai tan biến dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ nhất mà hắn chưa bao giờ dám tưởng tượng nổi dù cho có cố gắng hết sức mình để chuẩn bị tâm lý vững vàng nhất có thể trước khi đối mặt với sự thật phũ phàng nằm ngay giữa quảng trường đổ nát đầy rác rưởi và xác thối này.

Nhưng khi anh quay lại nhìn hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời sao sáng lấp lánh phía trên, thứ nằm dưới đáy hồ khiến hắn quên cả thở.

Một gương mặt nhợt nhạt, không khác gì chính hắn đang nổi lên từ lòng hồ, môi nhếch cười đầy chết chóc.

Hắn lùi bước, lòng bàn tay run rẩy chạm vào không khí lạnh giá, cảm giác đến rợn người.

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, nhưng giọng nói vang lên lại là
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập