← Quay lại

Phục Sinh Địa - Chương 2: Cuộc Sống Trong Địa Ngục

Phục Sinh Địa | Chương 2

# Phục Sinh Địa - Chương 2: Cuộc Sống Trong Địa Ngục

Tên tôi là Trần Minh, và tôi là người sống duy nhất trong địa ngục.

Mỗi ngày ở đây đều kỳ lạ. Tôi thức dậy trong hang đá của mình, được những con quỷ hầu hạ như một vị vua.

"Chủ nhân, ngài dậy rồi ạ?" một con quỷ xấu xí với hai cái đầu hỏi.

"Ừ." tôi nói, vươn vai. "Có chuyện gì hôm nay?"

"Có tin tức từ Đại Đế."

Tôi nhíu mày. Đại Đế là người cai quản vùng địa ngục này. Hắn ta không thích tôi.

"Tin gì?"

"Hắn muốn gặp ngài."

Tôi thở dài. Tôi biết chuyện này sẽ đến. Tôi đã sống ở đây được một tháng, và trong suốt tháng đó, Đại Đế đã cử rất nhiều quỷ đến theo dõi tôi. Có lẽ hắn ta đã quyết định được.

"Được." tôi nói. "Ta sẽ đi."

Tôi đi theo con quỷ hai đầu, rời khỏi hang đá của mình. Địa ngục không giống như tôi tưởng - không có lửa cháy hừng hực, không có hình phạt đẫm máu. Đây là một thế giới ngầm, tối tăm, ẩm ướt, với những hang động đá và những dòng sông đen.

Và có rất nhiều quỷ - lớn nhỏ, xấu đẹp, yếu mạnh. Chúng sống theo một xã hội phân cấp nghiêm ngặt.

Chúng tôi đến một cung điện lớn, được xây bằng đá đen. Trên cửa có một tấm biển lớn: "Địa Ngục Đại Đế."

"Tiến vào đi." một lính canh quỷ nói.

Tôi bước vào. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, với vô số quỷ đứng hai bên như thủy quân. Và ở cuối sảnh, trên một ngai vàng bằng xương, ngồi Đại Đế.

Hắn ta cao lớn, với một thân xác vạm vỡ, da màu tím đen, và hai cái sừng trên đầu. Đôi mắt hắn đỏ rực như than hồng.

"Trần Minh." hắn nói, giọng vang vọng. "Kẻ sống trong địa ngục."

"Tại hạ xin ra mắt Đại Đế." tôi nói, cố giữ bình tĩnh.

"Ta nghe nói ngươi có thể làm những điều kỳ lạ." Đại Đế nói. "Ngươi có thể chạm vào những thứ mà quỷ không thể chạm. Ngươi có thể ăn thức ăn của người sống. Và ngươi... ngươi không sợ chúng ta."

"Đúng vậy." tôi nói.

"Tại sao?"

Tôi suy nghĩ. "Vì tôi đã chết rồi."

Đại Đế nhíu mày. "Ý ngươi là sao?"

"Tôi đã chết." tôi giải thích. "Tôi nhớ rằng mình đã chết. Trái tim tôi ngừng đập, não tôi ngừng hoạt động. Nhưng rồi tôi tỉnh dậy ở đây."

"Ngươi là người chết sống lại?"

"Có vẻ vậy."

Đại Đế đứng dậy, bước xuống khỏi ngai. Hắn đi lại gần tôi, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm.

"Ta chưa từng thấy ai như ngươi." hắn nói. "Ngươi không phải người sống, cũng không phải người chết. Ngươi là gì?"

"Tôi không biết." tôi thành thật nói.

Đại Đế im lặng một lúc. Rồi hắn cười - một tiếng cười đáng sợ, vang vọng khắp đại sảnh.

"Ta thích ngươi." hắn nói. "Ngươi không sợ ta, cũng không hèn nhát. Ngươi nói thẳng những gì ngươi nghĩ."

"Cảm ơn...?"

"Nhưng ta có một đề nghị." Đại Đế nói.

"Đề nghị gì?"

"Ta muốn ngươi làm việc cho ta."

Tôi nhíu mày. "Làm việc? Làm gì?"

"Địa ngục của chúng ta có nhiều vùng, và mỗi vùng có một Đế vương khác nhau." Đại Đế giải thích. "Ta cai quản vùng này, nhưng có những vùng... không nghe theo. Chúng tự ý làm những gì chúng muốn, không tuân theo luật của ta."

"Và ngài muốn tôi..."

"Ta muốn ngươi điều tra những vùng đó." Đại Đế nói. "Tìm hiểu chúng đang làm gì, và báo cáo lại cho ta."

"Tại sao không cử quỷ đi?"

"Vì quỷ không thể vào những vùng đó. Chúng bị cấm." Đại Đế nói. "Nhưng ngươi... ngươi không phải quỷ. Ngươi là một thứ gì đó khác. Có thể ngươi có thể vào."

Tôi suy nghĩ. "Nếu tôi đồng ý, tôi được gì?"

"Ta sẽ bảo vệ ngươi." Đại Đế nói. "Không ai được phép đụng đến ngươi trong vùng của ta. Và ta sẽ cung cấp cho ngươi mọi thứ ngươi cần - thức ăn, nơi ở, thông tin."

"Còn nếu tôi từ chối?"

Đại Đế mỉm cười. "Thì ta sẽ rất... thất vọng."

Tôi hiểu ý hắn. Hắn đang đe dọa tôi.

"Được." tôi nói. "Tôi sẽ làm."

"Tốt." Đại Đế nói. "Và đây là nhiệm vụ đầu tiên của ngươi."

Hắn đưa cho tôi một tấm bản đồ. Trên đó vẽ một vùng địa ngục ở phía đông bắc, với dòng chữ: "Vùng Lòng Đất Thứ Bảy."

"Đây là vùng không nghe theo ta." Đại Đế nói. "Người của vùng này tự ý tiếp nhận những linh hồn mà theo luật phải đi đến nơi khác. Họ... biến họ thành nô dịch."

"Tại sao?"

"Ta không biết." Đại Đế nói. "Đó là điều ngươi phải tìm hiểu."

Tôi nhìn tấm bản đồ. "Tôi sẽ đi."

"Đợi đã." Đại Đế nói. "Ta sẽ cử một người đi cùng ngươi."

Một cô gái bước ra từ bóng tối. Cô ta xinh đẹp - da trắng như tuyết, tóc đen dài, mắt màu bạc. Nhưng tôi cảm nhận được một sức mạnh đáng sợ từ cô ta.

"Đây là Liễu." Đại Đế nói. "Nàng là đội trưởng của đội quân ta. Nàng sẽ bảo vệ ngươi."

Liễu nhìn tôi, đôi mắt bạc lạnh lùng. "Chủ nhân." cô ta nói, giọng không cảm xúc.

"Chào." tôi nói.

"Không cần lịch sự." Đại Đế nói. "Các ngươi hãy đi ngay bây giờ."

Chúng tôi rời cung điện. Liễu đi trước, tôi đi sau. Cô ta không nói gì, chỉ im lặng bước đi.

"Chúng ta sẽ đi bao lâu?" tôi hỏi.

"Nửa ngày." cô ta trả lời, giọng ngắn gọn.

"Vùng Lòng Đất Thứ Bảy có gì đặc biệt?"

Liễu dừng lại, quay nhìn tôi. "Ngươi không biết gì về địa ngục."

"Tôi mới đến đây một tháng."

"Thì ra vậy." cô ta nói. "Vùng Lòng Đất Thứ Bảy là nơi những kẻ phạm tội ác nhất được đưa đến. Không phải tội ác thông thường - mà là tội ác chống lại địa ngục."

"Như thế nào?"

"Như việc thao túng luật phân reincarnation. Như việc giết một Đế vương để chiếm vùng đất. Như việc... phản bội Satan."

Tôi nuốt nước bọt. "Nghe có vẻ nguy hiểm."

"Nguy hiểm nhất trong chín vùng địa ngục." Liễu nói. "Những kẻ ở đó không có gì để mất. Chúng đã bị quy cho tội vĩnh hằng. Chúng ghét tất cả - ghét sống, ghét chết, ghét cả địa ngục."

"Vậy tại sao Đại Đế muốn tôi điều tra?"

Liễu nhún vai. "Ta không biết. Nhưng ta đoán hắn có lý do riêng."

Chúng tôi tiếp tục đi. Địa ngục phía đông bắc càng ngày càng tối tăm hơn. Không khí trở nên nặng nề, ẩm ướt, có mùi hôi thối.

Sau nửa ngày, chúng tôi đến một vách đá lớn. Phía dưới là một hố sâu thăm thẳm, không thấy đáy.

"Đây là lối vào Vùng Lòng Đất Thứ Bảy." Liễu nói.

"Làm sao xuống?"

"Bước xuống."

"Nhảy xuống?"

"Đúng."

Tôi nhìn xuống hố. Không thấy đáy. "Người thường sẽ chết."

"Ngươi không phải người thường."

Đúng. Tôi đã chết rồi. Một lần nữa cũng không chết được.

Tôi nhắm mắt, và bước xuống.

Tôi rơi. Gió ào ào bên tai. Tôi không biết bao lâu - có thể một phút, có thể mười phút. Rồi tôi đáp xuống một mặt đất mềm.

"Xong." Liễu nói, đáp xuống bên cạnh tôi.

Tôi nhìn xung quanh. Chúng tôi đang đứng trong một hang động rộng lớn, được chiếu sáng bởi những ngọn đuốc màu xanh. Trên tường có những hình vẽ kỳ lạ - những con quỷ, những hình phạt, những con người đang bị tra tấn.

"Chào mừng đến Vùng Lòng Đất Thứ Bảy." một giọng nói vang lên.

Tôi quay lại. Một nhóm quỷ đang đứng đó - chúng to lớn, dữ dằn, với những vết sẹo khắp mặt.

"Các ngươi là ai?" tên đứng đầu hỏi.

"Tôi là Trần Minh." tôi nói. "Tôi đến đây để..."

"Để điều tra chúng ta." tên đó cười. "Chúng ta biết. Đại Đế đã gửi rất nhiều gián điệp đến đây. Tất cả đều đã chết."

"Chờ đã." tôi nói. "Tôi không phải gián điệp."

"Vậy ngươi là gì?"

"Tôi là người sống."

Những con quỷ im lặng. Chúng nhìn tôi, rồi nhìn nhau.

"Ngươi... ngươi là người sống?" tên đứng đầu hỏi.

"Đúng vậy."

"Trong địa ngục?"

"Có vẻ vậy."

Tên đứng đầu cười - một tiếng cười điên cuồng. "Thú vị! Rất thú vị! Một người sống ở trong địa ngục! Chưa từng có!"

"Ngươi muốn gì?" tôi hỏi.

"Ta muốn... thử nghiệm." tên đó nói. "Xem người sống có thể sống sót ở đây bao lâu."

Liễu bước ra, đứng trước mặt tôi. "Cút." cô ta nói, giọng lạnh.

Tên đứng đầu nhìn Liễu. "À, đội trưởng của Đại Đế. Ngươi đến đây với hắn?"

"Ta đến đây để bảo vệ hắn."

"Tại sao?"

"Không phải việc của ngươi."

Hai bên đối mặt nhau, không khí căng thẳng. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh từ cả hai - Liễu và tên đứng đầu. Cả hai đều mạnh hơn bất kỳ kẻ nào tôi từng gặp.

Rồi tên đứng đầu cười. "Được. Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội. Nhưng ta muốn biết - người sống này có gì đặc biệt?"

"Ngươi sẽ thấy." Liễu nói.

"Được. Ta sẽ cho các ngươi một bài test." tên đứng đầu nói. "Nếu người sống này vượt qua, ta sẽ nói chuyện với các ngươi. Nếu không..."

Hắn không nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã rõ ràng.

"Bài test gì?" tôi hỏi.

"Ma Lực Thí Nghiệm." tên đó nói. "Ta sẽ đưa ngươi vào một môi trường với ma lực cực cao. Nếu ngươi sống sót trong mười phút, ngươi thắng."

"Và nếu không?"

"Thì ngươi sẽ trở thành một phần của địa ngục này. Vĩnh viễn."

Tôi nhìn Liễu. Cô ta gật đầu. "Đồng ý đi. Ta sẽ giúp ngươi."

Tôi hít một hơi. "Được. Tôi đồng ý."

Tên đứng đầu cười. "Tốt. Theo ta."

Hắn dẫn chúng tôi vào sâu hơn trong hang. Chúng tôi đi qua những hành lang tối tăm, những căn phòng đầy xương người, những hố sâu không đáy. Rồi chúng tôi đến một căn phòng lớn, với một cái hồ ở giữa.

Hồ nước đen kịt, bốc hơi màu tím.

"Đây là Ma Lực Hồ." tên đứng đầu nói. "Ma lực ở đây đặc đến mức có thể giết chết bất kỳ ai trong vòng một phút. Ngươi sẽ phải ở trong đó mười phút."

Tôi nhìn hồ. Tôi không biết liệu mình có sống sót không. Nhưng tôi đã chết rồi. Có gì để mất?

"Được." tôi nói.

Tôi bước vào hồ.

Ngay khi chạm vào nước, tôi cảm nhận được một lực lượng khổng lồ tràn vào cơ thể. Nó như một cơn bão, như sóng thần, như ngọn núi đổ sập.

Tôi ngã xuống, nhưng không chìm. Ma lực bao phủ tôi, xâm nhập vào từng tế bào.

"Đau..." tôi rên rỉ.

Nhưng tôi không chết.

Thay vào đó, tôi cảm thấy... quen thuộc.

Như thể ma lực này là một phần của tôi.

Như thể tôi đã từng ở đây.

Mười phút trôi qua như mười năm. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn đứng đó.

Tên đứng đầu nhìn tôi, kinh ngạc. "Ngươi... ngươi sống?"

"Đúng vậy." tôi nói, đứng dậy.

"Điều này... điều này không thể nào!"

"Vậy thì tin đi." tôi nói.

Và từ đó, tôi không còn là một kẻ xâm nhập trong Vùng Lòng Đất Thứ Bảy. Tôi trở thành... một điều kỳ lạ. Một người sống có thể sống sót trong ma lực nguyên thủy.

Một điều mà ngay cả địa ngục cũng chưa từng thấy.

---
Chương 2 kết thúc. Trần Minh được Đại Đế giao nhiệm vụ điều tra Vùng Lòng Đất Thứ Bảy, được Liễu bảo vệ, và phải trải qua thử thách Ma Lực Hồ để chứng minh bản thân. Hắn sống sót nhờ khả năng đặc biệt của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc