← Quay lại

Phong Thiên - Chương 2: Người Phụ Nữ Đầu Tiên

Phong Thiên | Chương 2

# Phong Thiên - Chương 2: Người Phụ Nữ Đầu Tiên

Tên cô ấy là Minh Châu.

Cô làm việc cho ông chủ của tôi - một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, và... phức tạp.

"Anh có biết nấu ăn không?" cô hỏi một hôm.

Tôi lắc đầu.

"Thật sao? Để tôi dạy anh."

Và cô bắt đầu dạy tôi nấu ăn.

Lần đầu tiên trong đời, tôi làm một bữa ăn.

Nó tồi tệ.

Nhưng cô ăn hết.

"Không tệ." cô nói.

Tôi nhìn cô. "Sao cô có thể ăn thứ này?"

"Công ty thức ăn của anh có vị." cô cười. "Đó là điều quan trọng."

Tôi không hiểu.

Nhưng tôi cảm thấy... ấm áp.

---

Một tuần sau, ông chủ gọi tôi.

"Phong Thiên. Có nhiệm vụ."

Tôi đứng dậy. "Vâng."

"Mục tiêu là..." ông chủ dừng lại. "Minh Châu."

Tôi đông cứng.

"Cái gì?"

"Ta nói, mục tiêu là Minh Châu." ông chủ nhắc lại. "Cô ta đã phản bội ta."

Tôi im lặng.

Minh Châu... phản bội?

"Không thể nào." tôi nói.

"Ta đã có bằng chứng." ông chủ ném một tập giấy cho tôi.

Tôi đọc.

Và tôi cảm thấy...

Nổi giận.

Đầu tiên trong đời, tôi thực sự nổi giận.

"Tôi sẽ làm." tôi nói.

"Ta biết." ông chủ mỉm cười. "Ngươi là sát thủ hoàn hảo. Ngươi không có cảm xúc."

Nhưng hắn sai.

Tôi có cảm xúc.

Và nó đang nổi lên.

---

Tối hôm đó, tôi đến căn hộ của Minh Châu.

Cô đang ngồi trong bóng tối, nhìn ra cửa sổ.

"Anh đến." cô nói, không quay lại.

Tôi dừng bước. "Cô biết?"

"Luôn luôn biết." cô đứng dậy, quay lại nhìn tôi. "Khi nào anh sẽ làm?"

Tôi im lặng.

"Sao anh không bắn?" cô hỏi. "Anh là sát thủ hoàn hảo mà."

"Tôi..." tôi dừng lại.

"Tại sao?" cô hỏi. "Tại sao anh không giết tôi?"

Tôi nhìn cô.

Đôi mắt cô đầy nước mắt.

"Tại vì..." tôi nói. "Tôi không muốn."

Đó là lần đầu tiên tôi nói ra điều đó.

Không muốn.

Cô cười, nước mắt chảy dài.

"Anh đã thay đổi." cô nói. "Kể từ khi gặp tôi."

Tôi gật đầu.

"Và tôi cũng vậy." cô nói. "Tôi đã không phản bội ông chủ."

"Vậy tại sao ông ta nói vậy?"

"Bởi vì ông ta muốn tôi chết." cô đáp. "Bởi vì tôi biết bí mật của ông ta."

Tôi nhướng mày. "Bí mật gì?"

"Về vợ ông ta." Minh Châu nói. "Vợ ông ta không phải chết vì bệnh. Bà ấy bị ông ta giết."

Tôi đông cứng.

"Ngài..." tôi nói.

"Ngài ấy giết vợ vì bà ấy phát hiện ra bí mật." cô tiếp tục. "Bí mật về tiền bạc. Về tội ác."

Tôi im lặng.

"Và giờ, anh phải quyết định." Minh Châu nói. "Giết tôi theo lệnh ông chủ? Hay giết ông chủ để bảo vệ tôi?"

Tôi nhìn cô.

Trong đầu tôi, một triệu suy nghĩ.

Tôi là sát thủ.

Tôi không có cảm xúc.

Nhưng giờ...

Tôi có.

"Vậy thì..." tôi rút súng. "Tôi sẽ giết ông chủ."

---

Chương 2 kết thúc. Phong Thiên đã phát hiện sự thật - ông chủ đã giết vợ và giờ muốn giết Minh Châu để che đậy bí mật. Và trong lần đầu tiên trong đời, Phong Thiên đã có cảm xúc - và anh quyết định đứng về phía Minh Châu, dù phải giết ông chủ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc