Chương 31

Không khí ở ranh giới Khu Phố Cổ không chỉ là lạnh.

Nó mang mùi vị của kim loại gỉ sét và sự thối rữa tích tụ qua hàng thế kỷ, nén chặt vào từng lỗ chân lông của Lâm Phong.

Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cảm thấy nặng trĩu như thể đang dẫm lên những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt giày giẫm lên linh hồn mỏng manh mong manh dễ vỡ như tờ giấy trắng chưa viết gì vào đó cả những dòng ký tự đầu tiên của cuộc đời mới bắt đầu từ con số không tuyệt đối hoàn toàn trống rỗng hẫng hụt cô đơn lẻ loi lạc lõng trôi dạt giữa đại dương mênh mông bao la rộng lớn vô tận nước xanh thẳm sâu nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ chiếu xuống được một phần rất nhỏ bề mặt biển cả còn lại chìm trong bóng tối dày đặc lạnh lẽo hoang vu cằn cỗi đầy rẫy những sinh vật kỳ dị khổng lồ đáng sợ hung dữ tàn bạo khát máu uống no thỏa thuê với nỗi đau khổ tang tóc mất mát thương nhớ nhung da diết cháy bỏng xé lòng đứt ruột tan nát cõi lòng hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bâng khuếc day dứt dằn vặt.

Lâm Phong mở trang đầu tiên ra, chữ viết nguệch ngoạc như của một người đang hoảng loạn tột độ.

"Ngày thứ 47 sau khi thế giới sụp đổ.

Tôi không còn biết nữa." Giọng nói trong máy ghi âm vang lên khàn đặc, đứt quãng bởi tiếng tĩnh điện.

Đó là giọng của Giám Đốc Hàn.

Hắn đứng giữa đống đổ nát của một cửa hàng tiện lợi cũ kỹ, nơi mà các kệ hàng đã biến dạng thành những cấu trúc hữu cơ giống như xương cốt bị trắng bệch.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay hắn nhảy múa điên cuồng, chiếu rọi lên những vết nứt trên sàn nhà nơi thời gian dường như đang chảy ngược lại.

Những mảnh vỡ kính rơi xuống nhưng không chạm đất mà bay lên trần nhà, va vào nhau tạo thành âm thanh leng keng như chuông gió trong cơn bão.

Lâm Phong quỳ xuống giữa đống đổ nát của một cửa hàng tiện lợi, thở hồng hộc.

Máu từ vết cắt ở cánh tay trái chảy ròng ròng, nhuộm đỏ nền gạch men trắng đã bị ăn mòn bởi axit thời gian.

Không khí xung quanh nặng nề và tĩnh lặng một cách đáng sợ, khác biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài Khu Phố Cổ.

Ở đây, tiếng ồn như bị hút mất vào chân không.

Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hắn và tiếng thở dốc của chính mình.

Hắn lau máu trên tay bằng miếng vải rách từ áo sơ mi, mắt sắc lạnh quét qua từng góc khuất.

Đây là nơi Tạ Uyển Nhi đã dẫn đường cho nhóm sinh tồn trước đó vào ba ngày trước.

Ba ngày ở hiện tại có nghĩa là một năm trong Khu Phố Cổ này.

Và theo lý thuyết của Hàn, nếu hắn tìm được điểm giao thoa thời gian, hắn có thể truy ngược lại nguồn gốc của virus Chronos.

Một bóng đen lung lay phía cuối hành lang.

Lâm Phong nín thở.

Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn ý nghĩ.

Hắn lăn sang bên trái vừa kịp lúc khi một vật thể sắc nhọn cắm sượt qua vai áo của hắn, đóng chặt vào tường bê tông sau lưng.

Tiếng kim loại va chạm với đá vôi tạo ra tia lửa xanh lam kỳ lạ.

Đó không phải là một con Bại Hoại thông thường.

Nó cao gần hai mét, khung xương lộ ra ngoài phủ đầy những mảng da thịt đang mục rữa và tái sinh liên tục.

Đôi mắt của nó không có tròng, chỉ còn lại hai hốc đen sâu thẳm phát ra ánh sáng trắng nhạt.

Con quái vật này di chuyển theo cách kỳ lạ: nó xuất hiện ở vị trí A rồi biến mất để xuất hiện ngay lập tức tại vị trí B, bỏ qua khoảng trống giữa hai điểm đó.

Nó đang nhảy cóc trong dòng thời gian cục bộ.

Lâm Phong thu hẹp khoảng cách lùi lại, nhưng mỗi bước chân của anh đều giống như đang đi trong bùn đặc.

Anh rút dao găm từ thắt lưng, lưỡi dao rung lên vì áp lực của trường thời gian xung quanh con quái vật.

Con quái vật an ninh quay lại, đôi mắt không tròng hướng thẳng vào hắn.

Không có sự hung dữ trong cái nhìn đó, chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ, như thể nó đang quan sát hắn từ một góc độ mà não bộ con người bình thường không thể nắm bắt được.

Hắn nhận ra rằng mình không thể đánh bại sinh vật này bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Mỗi khi anh vung dao, lưỡi kiếm của anh chậm chạp đến mức có thể nhìn thấy từng phân tử không khí bị xé toạc.

Trong khi đó, con quái vật lại di chuyển với tốc độ ánh sáng tương đối so với môi trường xung quanh nó.

Lâm Phong không cố gắng ra ngay lập tức.

Thay vào đó, anh tập trung vào việc quan sát sự biến dạng của ánh sáng xung quanh con quái vật.

Anh nhận thấy rằng những tia sáng từ đèn pin của mình bị bẻ cong khi đi qua vùng không gian nơi sinh vật đứng.

Nó giống như một thấu kính hấp dẫn thu nhỏ.

Con quái vật này không hoàn toàn tồn tại trong "hiện tại" của anh.

Nó đang sống trong một lớp thời gian chồng chéo, nơi quá khứ và tương lai giao thoa lẫn nhau.

Hắn nhớ lại những ghi chép mà Tạ Uyển Nhi đã cố tình để lại cho hắn trước khi rời đi.

Cô ấy nói rằng virus Chronos không giết chết tế bào; nó làm chậm sự phân chia của chúng đến mức gần như dừng hoàn toàn, trừ khi có một nguồn năng lượng bên ngoài kích hoạt.

Nguồn năng lượng đó chính là Lâm Phong.

Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.

Không phải nhịp đập sinh học thông thường.

Mà là nhịp đập của dòng chảy thời gian đang rò rỉ từ cơ thể anh ra môi trường xung quanh.

Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng nhưng liên tục dưới da thịt, giống như một dây đàn bị gảy quá căng.

Mở mắt trở lại, Lâm Phong không nhắm vào con quái vật.

Hắn lao thẳng về phía bóng đổ của nó trên sàn nhà.

Trong thế giới bình thường, đó là một hành động tự sát.

Nhưng ở đây, nơi thời gian méo mó, bóng đổ chính là điểm neo duy nhất còn ổn định trong lớp thực tại chồng chéo này.

Con quái vật quay lại để tấn công, nhưng chuyển động của nó bị chậm đi đáng kể khi bước vào vùng không gian mà Lâm Phong đang kiểm soát bằng ý chí.

Hắn cảm thấy một sức ép khủng khiếp lên tâm trí mình, như thể hàng ngàn ký ức thuộc về về anh đang cố gắng xâm nhập.

Hình ảnh em gái hắn, Tiểu Nhàn, cười tươi trong vòng lặp thời gian xuất hiện trước mắt rồi tan biến thành máu và xương vỡ.

Lâm Phong cắn chặt răng đến mức hàm răng nghiến sát nhau.

Hắn đưa tay ra, không phải để nắm lấy dao găm, mà là chạm vào chính dòng chảy thời gian đang rò rỉ từ lòng bàn tay trái của mình.

Anh đẩy mạnh năng lượng đó về phía con quái vật.

Không phải để tấn công, mà để đồng bộ hóa.

Một tiếng nổ vang lên trong đầu hắn.

Thế giới xung quanh vỡ ra thành hàng triệu mảnh kính sắc bén.

Khi khói bụi và những mảnh vụn thời gian lắng xuống, Lâm Phong ngồi dậy, thở nặng nhọc.

Anh hy vọng rằng đây sẽ là cơ hội để anh rút lui và tìm đường ra khỏi Khu Công Nghệ Cao.

Tuy nhiên, khi anh nhìn lại xác con quái vật, anh thấy một điều khiến máu trong người hắn đông cứng lại.

Con quái vật không còn nữa.

Thay vào đó là một bộ đồng phục an ninh cũ kỹ, rách nát, nằm chồng chất trên sàn nhà.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự biến mất của sinh vật đột biến.

Điều đáng sợ là khuôn mặt được in trên tấm danh thiếp rơi từ túi áo của bộ đồ đó.

Đó là hình ảnh của chính Lâm Phong.

Nhưng trong bức ảnh ấy, đôi mắt anh trống rỗng và miệng đang mỉm cười một cách quỷ dị mà hắn chưa bao giờ làm ra.

Dòng chữ dưới tên đã bị mờ đi bởi thời gian, chỉ còn sót lại cụm từ "Thí nghiệm Số 1" và ngày tháng ghi là năm 2045 — mười lăm năm sau khi thế giới sụp đổ.

Lâm Phong đứng dậy, nắm chặt máy ghi âm trong tay.

Sự mệt mỏi và đau đớn dần bị thay thế bởi một sự quyết liệt lạnh lùng.

Anh biết rằng anh không thể đơn giản là chạy trốn.

Khu vực này là một mê cung thời gian, và nếu anh không hiểu rõ cơ chế hoạt động của nó, hắn sẽ mãi mãi mắc kẹt trong những vòng lặp vô tận cùng với em gái mình.

Hắn nhặt tấm danh thiếp lên.

Chất liệu giấy cứng cáp, khác hẳn bất kỳ loại giấy nào được sản xuất trước ngày zero.

Đây là bằng chứng sống rằng tương lai không chỉ tồn tại, mà còn đang can thiệp vào hiện tại thông qua hắn.

Giám Đốc Hàn đã nói đúng một phần: nhân loại cần sự ổn định.

Nhưng cái giá để trả cho sự ổn định đó lại là việc xóa bỏ quyền lựa chọn của con người, biến họ thành những cỗ máy lặp lại cùng một kịch bản đau khổ mãi mãi.

Lâm Phong bước tiếp vào bóng tối sâu thẳm hơn của cửa hàng.

Ánh sáng từ đèn pin yếu dần đi, nhưng tầm nhìn trong tâm trí anh thì chưa bao giờ rõ ràng như thế này.

Hắn không còn là nạn nhân chạy trốn khỏi virus nữa.

Hắn là nguyên nhân.

Và nếu hắn là nguyên nhân, nghĩa là hắn cũng có thể là giải pháp — hoặc kết thúc cuối cùng của tất cả mọi thứ.

Một giọng nói thấp thoáng vang lên từ phía sau đống đổ nát ngay bên cạnh anh, làm cho lông gà trên sống lưng Lâm Phong dựng đứng lên.

"Anh đã tìm ra rồi phải không?

Chìa khóa để mở cánh cửa địa ngục."

Một bàn tay xương xốc thò ra khỏi đống đổ nát, móng tay đen nhánh xoáy mạnh vào vai anh.

Lâm Phong kinh hoàng giật lùi, thanh kiếm trong tay run rẩy phát ra âm thanh kim loại chói tai.

Cánh cửa địa ngục không cần chìa khóa, nó đã
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập