Nghịch Thế Chi Tồn - Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên
Người ta gọi tôi là Nghịch Thế, nhưng họ không biết rằng trước khi trở thành Nghịch Thế, tôi từng là một người bình thường.
Rất bình thường.
Tên tôi là Lâm Nghịch. Ba mươi tuổi. Một nhân viên văn phòng với căn hộ nhỏ, xe máy cũ, và một cuộc sống... xuôi dòng.
Sáng đi làm, tối về nhà. Thứ Bảy xem phim, Chủ Nhật ngủ nướng.
Xuôi dòng.
Quá xuôi dòng.
Đến mức tôi cảm thấy mình đang chết dần.
Rồi một ngày, tôi gặp ông lão.
Ông ngồi ở công viên, trên một chiếc ghế dài, đọc sách. Quyển sách không có tên, chỉ có một ký hiệu kỳ lạ trên bìa - một vòng tròn với một mũi tên chỉ ngược.
"Ngồi xuống đi." ông nói, không ngẩng đầu.
Tôi ngồi. "Ông biết tôi sẽ đến?"
"Biết." ông gật đầu. "Vì ngươi đang tìm kiếm."
"Tìm kiếm gì?"
"Ý nghĩa."
Tôi im lặng. Ông đúng. Tôi đang tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống này. Một cuộc sống quá xuôi dòng, quá dễ đoán.
"Ngươi muốn đi ngược." ông nói.
"Làm sao ông biết?"
"Vì ta cũng từng như ngươi."
Ông đặt quyển sách xuống, nhìn tôi. Đôi mắt ông sâu thẳm, như có cả một vũ trụ trong đó.
"Thế giới này có quy tắc." ông nói. "Mọi thứ đều đi xuôi. Thời gian đi từ quá khứ đến tương lai. Nước chảy từ cao xuống thấp. Con người sinh ra, lớn lên, già đi, chết."
"Vậy thì sao?"
"Vậy thì... ai sẽ đi ngược?"
Tôi không hiểu.
"Thời gian cần đi ngược để quá khứ không bị lãng quên." ông giải thích. "Nước cần chảy ngược để những nơi cao không khô cạn. Và con người... cần có người đi ngược để giữ cân bằng."
"Giữ cân bằng cho cái gì?"
"Cho chính sự tồn tại này."
Ông đứng dậy. "Ngươi có muốn trở thành người đi ngược không?"
"Đi ngược... nghĩa là gì?"
"Nghĩa là làm mọi thứ ngược lại với thế giới này." ông nói. "Khi mọi người vui, ngươi buồn. Khi mọi người tiến lên, ngươi lùi lại. Khi mọi người xây dựng, ngươi phá hủy."
"Nghe có vẻ... điên."
"Đúng vậy." ông cười. "Nhưng điên mà có ý nghĩa thì không phải điên."
Tôi suy nghĩ. Cuộc sống hiện tại của tôi không có ý nghĩa. Tôi chỉ tồn tại, không sống.
"Tôi đồng ý."
Ông gật đầu. "Tốt. Nhưng trước khi trở thành Nghịch Thế, ngươi phải vượt qua một thử thách."
"Thử thách gì?"
"Làm một việc hoàn toàn ngược với bản thân ngươi."
Tôi không hiểu.
"Ngươi là ai?" ông hỏi.
"Tôi là Lâm Nghịch, nhân viên văn phòng."
"Vậy thì hãy làm điều ngược lại. Thay vì đi làm, hãy nghỉ việc. Thay vì sống trong căn hộ, hãy ra đường. Thay vì mặc vest, hãy mặc quần áo rách."
"Điều đó... nghe có vẻ dễ."
"Không dễ đâu." ông nói. "Vì ngươi sẽ phải từ bỏ tất cả những gì ngươi từng biết. Ngươi sẽ phải trở thành một người hoàn toàn khác."
Tôi hít một hơi thật sâu. "Được. Tôi sẽ làm."
Ngày hôm sau, tôi làm đúng như ông nói.
Tôi gửi đơn nghỉ việc. Quản lý nhìn tôi như nhìn một kẻ điên.
"Anh có chắc không?" anh ta hỏi. "Công việc này lương cao, ổn định..."
"Tôi chắc." tôi nói.
Tôi về nhà, đóng gói đồ đạc. Tôi chỉ mang theo một cái ba lô với vài bộ quần áo cũ. Tôi để lại chìa khóa căn hộ trên bàn, rồi rời đi.
Tôi ra đường, ngồi trên vỉa hè. Người qua đường nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ. Có người cho tôi tiền, nghĩ tôi là người vô gia cư.
Tôi nhận tiền, cảm ơn họ.
Đêm đó, tôi ngủ ở công viên. Trời lạnh, đất cứng, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy... tự do.
Sáng hôm sau, ông lão lại xuất hiện.
"Ngươi đã làm được." ông nói. "Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu."
"Tiếp theo là gì?"
"Tiếp theo, ngươi phải học cách đi ngược."
Ông dạy tôi bài học đầu tiên - đi ngược thời gian.
"Thời gian không phải là một đường thẳng." ông nói. "Nó là một vòng tròn. Quá khứ, hiện tại, tương lai - tất cả đều tồn tại cùng lúc."
"Làm sao đi ngược được?"
"Bằng cách nhớ lại."
Ông bảo tôi nhắm mắt, tập trung vào một ký ức cụ thể - ngày đầu tiên tôi đi làm.
"Giờ hãy... sống lại nó."
Tôi tập trung. Tôi nhớ lại căn phòng họp, bộ vest mới, cảm giác hồi hộp. Và rồi... tôi thấy mình đang ở đó.
Không phải chỉ là ký ức. Tôi thực sự ở đó. Tôi có thể ngửi thấy mùi cà phê trong phòng họp, cảm thấy chất liệu của chiếc ghế, nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc.
"Đây là..." tôi thốt lên.
"Đi ngược thời gian." ông nói. "Nhưng chỉ trong tâm trí ngươi thôi. Ngươi không thể thay đổi quá khứ, chỉ có thể nhìn lại nó."
Tôi mở mắt. Tôi vẫn ở công viên.
"Tại sao tôi phải học điều này?"
"Vì để đi ngược, trước tiên ngươi phải biết mình đang đi xuôi từ đâu."
Ông dạy tôi nhiều bài học khác. Cách đi ngược dòng chảy của cảm xúc (khi buồn thì cười, khi vui thì khóc). Cách đi ngược logic (tin vào điều không thể). Cách đi ngược chính mình (làm những điều mình ghét).
Mỗi bài học đều khó khăn. Mỗi lần đi ngược đều đau đớn.
Nhưng tôi kiên trì.
Sau một tháng, tôi đã thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn là Lâm Nghịch, nhân viên văn phòng. Tôi là Nghịch Thế, người đi ngược.
"Giờ ngươi đã sẵn sàng." ông lão nói.
"Sẵn sàng cho cái gì?"
"Cho nhiệm vụ đầu tiên."
Ông đưa cho tôi một tấm thiệp. Trên đó có ghi một địa chỉ - số 13, đường Ngược Đời.
"Đến đây vào lúc nửa đêm." ông nói. "Và gặp những người như ngươi."
Tôi đến địa chỉ đó. Đó là một tòa nhà cũ, có vẻ như bị bỏ hoang. Cửa không khóa.
Tôi bước vào. Bên trong tối om, chỉ có một ngọn nến le lói ở cuối hành lang.
Tôi đi theo ánh nến. Nó dẫn tôi đến một căn phòng lớn, nơi có năm người đang ngồi quanh một cái bàn tròn.
Họ nhìn tôi.
"Một người mới." một người phụ nữ nói. Cô ta khoảng bốn mươi tuổi, mặc váy đen, tóc bạc.
"Chào mừng." một người đàn ông nói. Anh ta trẻ hơn, có vẻ như mới hai mươi, nhưng đôi mắt già nua.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế trống.
"Chúng tôi là Hội Ngược." người phụ nữ nói. "Chúng tôi đi ngược để giữ cân bằng cho thế giới."
"Cân bằng cho cái gì?" tôi hỏi.
"Cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối. Giữa trật tự và hỗn loạn. Giữa sống và chết."
Tôi nhìn quanh. Năm người này đều có vẻ... khác thường. Một người mù nhưng có vẻ như nhìn thấy mọi thứ. Một người câm nhưng có vẻ như đang nói chuyện bằng suy nghĩ. Một người già nhưng di chuyển nhanh như thanh niên.
"Và nhiệm vụ của chúng ta là gì?" tôi hỏi.
"Nhiệm vụ của chúng ta là... làm những điều không ai muốn làm." người đàn ông trẻ nói. "Khi mọi người xây dựng, chúng ta phá hủy. Khi mọi người cứu người, chúng ta... để họ chết."
Tôi sửng sốt. "Để họ chết?"
"Đúng vậy." người phụ nữ nói. "Vì cái chết cũng là một phần của sự cân bằng. Nếu không có cái chết, sẽ không có sự sống mới. Nếu không có phá hủy, sẽ không có xây dựng."
"Điều đó... nghe có vẻ tàn nhẫn."
"Đúng vậy." một giọng nói khác vang lên. Đó là một người đàn ông già, ngồi trong góc. "Nhưng ai đó phải làm. Ai đó phải trở thành kẻ xấu, để người khác có thể là người tốt."
Tôi hiểu ra. Họ không phải là kẻ xấu. Họ là... người hy sinh. Họ hy sinh danh tiếng, hạnh phúc, thậm chí cả lương tâm của mình để giữ cho thế giới này cân bằng.
"Và giờ," người phụ nữ nói, "nhiệm vụ đầu tiên của ngươi."
Cô ta đưa cho tôi một tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ, có nụ cười tươi sáng.
"Tên cô ta là Mai." người phụ nữ nói. "Cô ta sắp chết trong một tai nạn xe hơi vào ngày mai."
Tôi nhìn tấm ảnh. "Và nhiệm vụ của tôi là..."
"Đảm bảo rằng tai nạn đó xảy ra."
Tôi cảm thấy lạnh sống lưng. "Tôi... tôi không thể."
"Ngươi phải làm." người đàn ông già nói. "Vì nếu cô ta sống, sẽ có người khác chết. Một đứa trẻ trên đường đến trường. Một bà mẹ đang mang thai. Sự cân bằng phải được duy trì."
"Làm sao các người biết?"
"Chúng tôi biết." người phụ nữ nói. "Vì chúng tôi có thể nhìn thấy những sợi chỉ của số phận. Và chúng tôi biết khi nào cần cắt một sợi, để những sợi khác không bị đứt."
Tôi cầm tấm ảnh, tay run run. Tôi đã đồng ý trở thành Nghịch Thế, nhưng tôi không nghĩ rằng điều này lại khó khăn đến vậy.
"Ngươi có một đêm để quyết định." người phụ nữ nói. "Nếu ngươi không làm, chúng tôi sẽ tìm người khác. Nhưng nếu ngươi làm... ngươi sẽ chính thức trở thành một trong chúng tôi."
Tôi rời khỏi tòa nhà, lòng nặng trĩu. Tôi về công viên, ngồi trên chiếc ghế dài, nhìn tấm ảnh cô gái tên Mai.
Cô ta trông rất trẻ, có lẽ mới hai mươi. Cô ta có cả tương lai phía trước. Nhưng theo Hội Ngược, nếu cô ta sống, sẽ có người khác chết.
Tôi nên làm gì?
Làm theo lẽ thường - cứu cô ta? Hay làm ngược lại - đảm bảo cô ta chết?
Đó là câu hỏi mà tôi phải tự trả lời.
Và câu trả lời đó sẽ định nghĩa tôi là ai - một người bình thường, hay một Nghịch Thế thực thụ.
---
Chương 2 kết thúc. Lâm Nghịch đã gặp Hội Ngược và nhận nhiệm vụ đầu tiên - đảm bảo một cô gái trẻ chết trong tai nạn để duy trì sự cân bằng của số phận. Anh ta phải đối mặt với lựa chọn khó khăn nhất trong đời.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn