Chương 3
Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt nước. Tiếng chim hót xa xa, hòa với tiếng nước chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm dịu.
"Ngũ Hành Nghịch Thương..." hắn lẩm bẩm, nhìn lòng bàn tay.
Trong tay hắn là tấm da trâu cũ kỹ, với những ký tự cổ xưa được viết bằng mực từ máu. Đó là bí kíp mà sư huynh Võ Tiến đã giữ gìn bằng cả mạng sống.
Và cũng là bí kíp mà Lão Hoa Chân Nhân đã giết người để có được.
"Ngũ Hành..." hắn đọc to. "Ngũ Hành tương sinh, tương khắc. Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim."
Đây là lý thuyết cơ bản mà bất kỳ tu sĩ nào cũng biết.
Nhưng bí kíp này không phải về Ngũ Hành thông thường.
Nó về... Nghịch Ngũ Hành.
"Ngũ Hành Nghịch Thương..." hắn tiếp tục đọc. "Đảo ngược lục thập, phản thiên địa. Kim biến Mộc, Mộc biến Thổ, Thổ biến Thủy, Thủy biến Hỏa, Hỏa biến Kim."
Đây là một trong những bí kíp nguy hiểm nhất trong võ thuật cổ đại.
Bởi vì nó đi ngược lại quy luật tự nhiên.
Và bất kỳ ai tu luyện nó đều phải trả một cái giá rất lớn.
"Nhưng ta không có lựa chọn." Võ Cường tự nhủ, giọng kiên quyết.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu hành thiền.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được dòng năng lượng chảy trong cơ thể.
Đó là Kim Linh Khí - năng lượng tu luyện cơ bản mà hắn đã hấp thụ được từ khi còn nhỏ. Nó tuân theo quy luật Ngũ Hành bình thường, chảy từ phủ đệ đến các kinh mạch theo một hướng nhất định.
Nhưng giờ hắn cần đảo ngược nó.
"Ngũ Hành Nghịch Thương..." hắn tập trung, cố gắng đảo ngược dòng chảy.
Đau đớn.
Như kim châm đâm vào khắp cơ thể.
Hắn cắn chặt răng, không bỏ cuộc.
Dòng Kim Linh Khí bắt đầu chảy ngược, đi ngược lại các kinh mạch. Nó như một con rắn bị惹急了, quằn quại và phản kháng trong cơ thể hắn.
"Nhập..." hắn ráng sức hét lên.
Máu từ mũi hắn chảy ra, nhỏ xuống đất.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn tiếp tục.
Một giọt.
Hai giọt.
Ba giọt.
Cho đến khi mặt hắn tái nhợt như tờ giấy.
Và rồi...
"Dừng!" một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Võ Cường mở mắt, kinh ngạc nhìn xung quanh.
"Ngươi sẽ chết nếu tiếp tục." giọng nói tiếp tục.
Hắn nhìn xuống ngực mình và thấy một bóng ma đang ngồi đối diện.
Đó là một lão già tóc bạc, mặc trang phục cổ xưa, ánh mắt sáng như sao.
"Ông... ông là ai?" Võ Cường hỏi, giọng run.
"Ta là Võ Tiến." lão già đáp. "Sư huynh của ngươi."
Võ Cường đóng băng.
"Sư... sư huynh?"
"Đúng vậy." Võ Tiến cười nhẹ. "Ta đã chết, nhưng linh hồn ta vẫn ở đây. Chờ đợi một người xứng đáng."
"Tại sao..." Võ Cường lắp bắp. "Tại sao ông lại ở đây?"
"Bởi vì ta cần ngươi." Võ Tiến nói. "Và ngươi cần ta."
Lão già đứng dậy, đi vòng quanh Võ Cường, ánh mắt quan sát.
"Ngũ Hành Nghịch Thương là một bí kíp nguy hiểm." lão nói. "Nguy hiểm đến mức ngay cả ta - người đã tu luyện nó suốt ba mươi năm - cũng không thể hoàn toàn khống chế."
"Nhưng ông đã đạt được Kim Đan..." Võ Cường nói.
"Đúng vậy." Võ Tiến gật đầu. "Ta đã đạt Kim Đan. Nhưng xem náy, ta đã phải trả cái giá gì."
Lão đưa tay lên, và Võ Cường thấy một vết đen trên trán lão.
Đó là dấu ấn của Nghịch Ngũ Hành.
"Mỗi lần sử dụng bí kíp này, ngươi sẽ mất đi một phần nhân tính." Võ Tiến giải thích. "Và khi ngươi mất đủ nhiều... ngươi sẽ trở thành một con quái vật."
Võ Cường im lặng.
"Sư huynh..." hắn lên tiếng. "Sao ông không nói với sư phụ Lão Hoa? Ông ấy có thể đã giúp ông..."
Võ Tiến cười, nhưng tiếng cười đầy chua chát.
"Lão Hoa Chân Nhân..." lão nói, giọng đầy căm phẫn. "Hắn ta chính là kẻ đã phát hiện bí kíp này. Và hắn ta đã giết ta để cướp nó."
Võ Cường ngơ ngác.
"Nhưng... nhưng ông ấy nói với ta rằng sư huynh đã bị yêu quái giết..."
"Đó là một lời nói dối." Võ Tiến cắt lời. "Một lời nói dối mà hắn đã nuôi dưỡng suốt hai mươi năm."
Mọi thứ bắt đầu sáng tỏ trong đầu Võ Cường.
Lão Hoa Chân Nhân không chỉ là kẻ giết người.
Hắn còn là kẻ dối trá.
Và hắn đã lợi dụng cả hắn - đứa học trò mà hắn nhận nuôi - để che đậy tội ác của mình.
"Ta sẽ giết hắn." Võ Cường nói, giọng run vì giận.
"Không." Võ Tiến lắc đầu. "Ngươi không thể. Hắn đã đạt Nguyên Anh Cảnh. Và ngươi chỉ mới Luyện Khí."
Võ Cường cắn chặt răng.
"Vậy ta phải làm gì?"
"Tu luyện." Võ Tiến nói. "Và ta sẽ giúp ngươi."
Lão đặt tay lên trán Võ Cường.
"Ngươi có thiên phú đặc biệt." lão nói. "Thiên phú mà ta đã nhận ra từ khi ngươi còn nhỏ. Đó là lý do ta đã để lại bí kíp cho ngươi."
"Ngươi có thể tu luyện Ngũ Hành Nghịch Thương nhanh hơn bất kỳ ai khác. Bởi vì ngươi..."
Lão dừng lại, để tăng phần kịch tính.
"NGƯƠI KHÔNG CÓ KIM LINH THỂ."
Võ Cường đóng băng.
"Không... không có?"
"Không." Võ Tiến xác nhận. "Ngươi có Thổ Linh Thể. Và Thổ Linh Thể có thể hấp thụ bất kỳ nguyên tố nào khác."
Võ Cường ngơ ngác.
Điều này có nghĩa là...
"Ngươi có thể trở thành toàn năng." Võ Tiến nói. "Nhưng đó cũng là con dao hai lưỡi. Bởi vì nếu ngươi không kiểm soát được, ngươi sẽ bị mất phương hướng."
"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra." Võ Cường nói, giọng kiên quyết.
Võ Tiến mỉm cười.
"Được rồi." lão nói. "Vậy chúng ta bắt đầu từ đây."
Và trong rừng sâu, một lão già và một thiếu niên bắt đầu cuộc hành trình tu luyện.
Một cuộc hành trình đầy gian nan.
Nhưng cũng đầy hy vọng.
---
***Hết Chương 3: Sư Huynh***
Võ Tiến bắt đầu hướng dẫn.
"Ngũ Hành Nghịch Thương không phải về việc đảo ngược năng lượng." lão giải thích. "Mà là về việc khiến năng lượng chảy ngược."
Hắn đưa tay lên, và một luồng sáng xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Xem kỹ đây."
Luồng sáng đó là Kim Linh Khí, nhưng nó không chảy theo hướng bình thường.
Nó chảy ngược.
"Ngũ Hành bình thường: Kim -> Thủy -> Mộc -> Hỏa -> Thổ." Võ Tiến nói. "Ngũ Hành Nghịch: Kim -> Thổ -> Hỏa -> Mộc -> Thủy."
Võ Cường nhìn kỹ, ghi nhớ từng đường năng lượng.
"Nhưng đây mới là phần khó nhất." Võ Tiến tiếp tục. "Ngũ Hành Nghịch không chỉ đảo ngược thứ tự. Nó còn đảo ngược thuộc tính."
"Thuộc tính?" Võ Cường hỏi.
"Đúng vậy." lão gật đầu. "Kim thường là cứng rắn, nhưng khi nghịch, nó trở nên mềm dẻo. Thủy thường là linh hoạt, nhưng khi nghịch, nó trở nên cứng như đá. Mộc thường là sinh trưởng, nhưng khi nghịch, nó trở nên phá hủy."
Võ Cường gật đầu, dù trong đầu hắn vẫn còn nhiều câu hỏi.
"Và đây là lý do tại sao bí kíp này nguy hiểm." Võ Tiến nói. "Bởi vì khi ngươi tu luyện, ngươi không chỉ đảo ngược năng lượng. Ngươi còn đảo ngược chính bản thân mình."
"Bản thân mình?"
"Đúng vậy." lão thở dài. "Ta đã tu luyện bí kíp này ba mươi năm. Và mỗi năm trôi qua, ta càng trở nên khác đi."
"Giống như một con người khác."
Võ Cường im lặng.
"Sư huynh..." hắn lên tiếng. "Ông đã bao giờ nghĩ đến việc dừng lại?"
"Có." Võ Tiến cười nhẹ. "Nhiều lần. Nhưng ta không thể. Bởi vì hắn - Lão Hoa - vẫn còn sống. Và ta cần hoàn thành mục đích của mình."
"Mục đích gì?"
"Trả thù." Võ Tiến nói, giọng đầy căm phẫn. "Trả thù cho tất cả những gì hắn đã làm."
Võ Cường nhìn lão, và trong mắt lão hắn thấy một thứ gì đó quen thuộc.
Đó là thứ mà hắn đã cảm nhận trong chính mình.
"Sư huynh..." hắn nói. "Con muốn giúp ông."
Võ Tiến nhìn hắn, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Ngươi..." lão lắp bắp. "Ngươi thật sự muốn?"
"Đúng vậy." Võ Cường nói, giọng kiên quyết. "Con không chỉ muốn trả thù cho sư huynh. Con còn muốn trả thù cho chính mình."
"Và con sẽ không để con dao hai lưỡi này khiến con mất đi nhân tính." hắn tiếp tục. "Con sẽ kiểm soát nó. Hoặc chết trong quá trình đó."
Võ Tiến im lặng một hồi lâu.
Rồi lão mỉm cười.
"Được." lão nói. "Vậy từ nay, ta sẽ là sư phụ của ngươi. Dù ta chỉ là một linh hồn."
Võ Cường quỳ xuống, cúi đầu.
"Đệ tử Võ Cường, xin bái kiến sư phụ."
Võ Tiến đặt tay lên đầu hắn.
"Được rồi." lão nói. "Vậy bắt đầu bài học đầu tiên."
Và trong rừng sâu, một cuộc hành trình mới bắt đầu.
Một cuộc hành trình về trả thù.
Một cuộc hành trình về tìm kiếm sự thật.
Và một cuộc hành trình về việc giữ gìn nhân tính giữa lòng đen tối.
---
***Hết Chương 3: Sư Huynh***
Nhưng trước khi Võ Tiến có thể bắt đầu bài học, một tiếng gầm vang lên từ xa.
"Đại sư huynh Võ Tiến!" tiếng gầm đó vang vọng khắp rừng. "Ta biết ngươi đang ở đây! Mau ra đây!"
Võ Cường đứng dậy, kinh ngạc nhìn về hướng tiếng gầm.
Đó là một giọng nói mà hắn nhận ra.
Đó là giọng của Lão Hoa Chân Nhân.
"Hắn đến rồi." Võ Tiến nói, giọng bình thản dù ánh mắt đã trở nên sắc lạnh. "Nhanh hơn ta tưởng."
"Sư phụ..." Võ Cường lắp bắp.
"Đừng sợ." Võ Tiến nói. "Hắn không thể nhìn thấy ta. Bởi vì ta chỉ là một linh hồn. Nhưng ngươi..."
Lão nhìn Võ Cường.
"Ngươi phải quyết định."
"Quyết định gì?"
"Sự thật hoặc dối trá." Võ Tiến nói. "Ngươi có thể tiếp tục để hắn lừa dối, hoặc ngươi có thể đối mặt với sự thật."
Võ Cường nhắm mắt lại.
Hắn nghĩ về tất cả những năm tháng mà Lão Hoa đã nuôi dưỡng hắn. Những bữa ăn, những bài học, những khoảnh khắc yên bình.
Nhưng rồi hắn cũng nghĩ về sư huynh Võ Tiến - người đã chết vì một bí kíp mà hắn đã giữ gìn bằng cả mạng sống.
"Con đã quyết định rồi." Võ Cường nói, mở mắt.
Và trong mắt hắn là một thứ ánh sáng mà trước đây hắn chưa bao giờ có.
Đó là quyết tâm.
Quyết tâm của kẻ không còn gì để mất.
"Sư huynh Võ Tiến..." hắn lẩm bẩm. "Con sẽ không để ông phải chết một lần nữa."
Và hắn bước ra khỏi rừng, đối diện với Lão Hoa Chân Nhân.
Một trận chiến không cân sức.
Nhưng hắn không sợ.
Bởi vì hắn biết rằng, đằng sau hắn, sư huynh Võ Tiến đang theo dõi.
Và lần này, hắn không đơn độc.
---
***Hết Chương 3: Sư Huynh***
Đêm đó, trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời.
Và dưới ánh trăng đó, một thiếu niên bước ra khỏi rừng.
Chuẩn bị đối đầu với số phận của mình.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn