Nghịch Ngụ Cường - Chương 1: Đệ Tử Bị Trục Xuất
Nghịch Ngụ Cường - Chương 1: Đệ Tử Bị Trục Xuất
Năm xưa tại Thanh Vân Môn, có một thiên tài bị trục xuất.
Tên hắn là Võ Cường, mười tám tuổi, đệ tử nội môn của Thanh Vân Môn - một trong bát đại tông môn của Trung Nguyên. Hắn có thiên phú cực kỳ cao, được các trưởng lão đánh giá là "Ngũ Giới Thể", có thể đồng thời tu luyện năm thuộc tính ngũ hành.
Nhưng vì điều đó, hắn bị đố kỵ.
"Đồ bất hiếu!" một giọng nói vang lại trong đầu hắn.
Võ Cường mở mắt, nhìn thấy mình đang quỳ trước cổng tông môn. Áo đệ tử bị cởi, và trên lưng hắn có dấu ấn "Phản đồ" bằng sắt nung.
"Ta... ta đã làm gì sai?" hắn lẩm bẩm.
Một luồng ký ức ùa vào đầu.
Hắn nhớ ra - sư phụ của hắn, Lão Hoa Chân Nhân, đã bị nghi là phản bội tông môn. Võ Cường đã bảo vệ sư phụ, nói rằng ông ấy vô tội. Nhưng các trưởng lão khác không tin - họ đã trục xuất sư phụ và giờ đây trục xuất cả đệ tử của ông.
"Cường nhi." một giọng nói quen thuộc vang lên.
Võ Cường quay lại, thấy sư phụ đang đứng sau hắn. Lão Hoa Chân Nhân mái tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn sáng như xưa.
"Sư phụ..." Võ Cường đứng dậy.
"Ta không phản bội tông môn." lão nói. "Nhưng bọn họ không tin."
"Con biết." Võ Cường nói. "Con đã bảo vệ sư phụ, nhưng..."
"Bọn họ không muốn nghe." lão cười buồn. "Trong thế giới tu luyện này, kẻ mạnh là đúng, kẻ yếu là sai. Chúng ta bị trục xuất vì chúng ta yếu."
Võ Cường nắm chặt tay. "Con sẽ trở nên mạnh hơn."
"Không cần." lão đáp. "Ta đã có kế hoạch."
Lão đặt tay lên vai Võ Cường, truyền một luồng năng lượng vào.
"Đây là bí kíp của ta - Ngũ Hành Nghịch Thương." lão nói. "Bí kíp này cho phép ngươi phản chuyển ngũ hành, biến thuộc tính tấn công thành phòng thủ, và ngược lại."
Võ Cường cảm nhận được sức mạnh mới đang chảy trong cơ thể. "Sư phụ... đây là..."
"Ta đã chuyển toàn bộ tu vi của ta cho ngươi." lão mỉm cười. "Giờ ngươi có thể đạt đến cảnh giới Kim Đan trong vòng một tháng."
"Sư phụ..." Võ Cường đỏ mắt.
"Đừng khóc." lão nói. "Hãy trở nên mạnh mẽ, và sau đó trở lại đây. Trở lại và cho bọn họ thấy ai mới là kẻ phản đồ."
Lão vỗ vai Võ Cường lần cuối, rồi biến mất trong ánh sáng.
Võ Cường đứng đó, nước mắt chảy dài. Hắn đã mất sư phụ - người cha thứ hai của hắn.
Nhưng hắn không gục. Hắn quệt nước mắt, nhìn về phía Thanh Vân Môn.
"Một tháng." hắn tự nhủ. "Một tháng để đạt Kim Đan, và sau đó ta sẽ trở lại."
Hắn bước đi, rời khỏi con đường chính, đi vào rừng sâu. Ở đó, hắn sẽ tu luyện bí kíp mới.
Và khi hắn trở lại, sẽ không có ai dám gọi hắn là kẻ phản đồ.
Vì hắn sẽ trở thành người mạnh nhất.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn