Chương 27

Không khí trong hang động sâu thẳm này không chỉ lạnh, nó mang theo một mùi vị kim loại gỉ sét của thời gian đã chết.

Lâm Phong lê từng bước chân nặng nề trên nền đá ẩm ướt, bàn tay phải vẫn còn dính đầy bụi tro từ trận chiến trước.

Linh lực bên trong kinh mạch hắn đang chảy ngược, tạo ra những cơn đau nhói buốt như kim châm vào tủy sống.

Đây là hậu quả của việc cưỡng ép thông suốt huyệt đạo mà không có đủ nguyên thạch cao cấp để ổn định khí cơ.

Hắn dừng lại trước một bức tường đá sần sùi.

Trên đó khắc đầy những ký tự cổ xưa, mờ nhạt dưới ánh sáng xanh lét phát ra từ tinh cốt trong lòng bàn tay hắn.

Những đường nét này không giống bất kỳ văn tự nào Lâm Phong từng thấy ở các tông môn chính đạo hay ma đạo.

Chúng mang (một ) khí tức hoang dã, nguyên sơ, như thể được khắc bằng móng vuốt của thú (yêu thú) cổ đại hơn là bút lông và mực tàu.

Lâm Phong đưa ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh giá.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với ký tự đầu tiên, một luồng âm thanh trầm đục vang lên trong đầu hắn.

Không phải tiếng nói con người, mà là sự va đập của hai thế giới đang cố gắng tách rời nhau.

Hắn giật mình rút tay lại, tim đập thình thịch mạnh mẽ.

Cảm giác cô đơn vốn dĩ luôn bám sát lấy linh hồn hắn bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.

Hắn không phải là một tu giả bình thường đang tìm kiếm con đường đột phá.

Hắn là một vật thể sống, một công cụ được định mệnh ném vào giữa dòng chảy hỗn loạn này.

Bạch Tử Hân xuất hiện phía sau lưng Lâm Phong, thanh kiếm trong tay hắn rung lên phát ra âm thanh rè rít, báo hiệu sự bất ổn của linh lực xung quanh.

Người đàn ông cao lớn kia nhìn bức tường đá với ánh mắt đầy cảnh giác, lông mày nhíu lại thành một đường thẳng sắc lạnh.

“Đừng chạm vào thứ đó,” Tử Hân lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng kiên quyết.

“Khí tức ở đây.

nó không thuộc về thế gian này.

Nó mang mùi của sự hủy diệt.” Lâm Phong quay người lại, ánh mắt hắn trong bóng tối sáng rực lên một cách kỳ lạ.

Nhân cách ‘Phong’ bên trong đang cố gắng giữ lấy lý trí, nhưng nhân cách ‘Khuyết’ thì cười nhạo dưới đáy ý thức, thúc giục hắn tiếp tục khám phá bí mật chết chóc này.

“Nếu không tìm ra nguồn gốc của nguyền rủa,” Lâm Phong nói chậm rãi, giọng khàn đặc vì mất nước và mệt mỏi, “thì chúng ta chỉ đang chạy trốn trong vòng xoáy mà thôi.

Tử Hân huynh, ngươi cảm thấy khí tức đó đúng không?

Nó gọi tên tôi.” Tử Hân nghiến răng, linh lực nguyên anh của hắn tỏa ra từ các huyệt đạo, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh xung quanh hai người họ.

“Ngươi là nạn nhân, không phải thủ phạm.

Nhưng nếu thứ này liên quan đến Luật Luân Chuyển.

chúng ta cần thận trọng hơn nữa.” Hai bóng người tiến sâu vào trong hang động.

Ánh sáng từ tinh cốt của Lâm Phong dần lan tỏa, chiếu rọi lên những khối đá kết tinh hình thù kỳ quái bám trên trần nhà.

Chúng giống như những chiếc răng nanh khổng lồ treo lơ lửng, chờ đợi con mồi bước vào bẫy.

Càng đi sâu, áp lực linh lực càng trở nên nặng nề hơn.

Không khí đặc quánh đến mức mỗi lần hít thở đều khiến phổi Lâm Phong đau rát.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức cổ xưa đang ngủ say ở phía trước.

Ý thức đó không thù địch, nhưng cũng không thân thiện.

Nó đơn thuần chỉ.

Họ bước qua một khe hẹp giữa hai khối đá lớn và đột ngột dừng lại.

Trước mặt họ là một khoảng trống rộng lớn hình tròn, giống như lòng chảo của một miệng núi lửa bị chôn vùi dưới lòng đất.

Ở trung tâm của không gian này, nổi lơ lửng trên không trung, là một quả cầu năng lượng màu tím sẫm đang xoay chuyển chậm rãi.

Quả cầu đó phát ra những gợn sóng linh lực khiến mọi vật xung quanh đều méo mó hình dạng.

Những tảng đá nhỏ bên cạnh dường như bị hút về phía nó rồi lại đẩy ra xa theo nhịp điệu kỳ lạ của vũ trụ.

“Đây là.” Lâm Phong nín thở, mắt không rời khỏi quả cầu bí ẩn.

“Lõi Luân Chuyển?” Tử Hân lao tới kéo cổ áo Lâm Phong giật lùi hắn ra sau.

“Ngươi mù sao?

Ngươi thấy những gì đang xảy ra bên dưới đó chưa?” Lâm Phong cúi nhìn xuống sàn hang động ngay trước chân mình.

Những vết nứt đen ngòm lan tỏa từ trung tâm quả cầu ra khắp nơi, giống như mạng nhện khổng lồ.

Bên trong các khe hở ấy, không phải là bóng tối, mà là những cảnh tượng chớp sáng liên tục: một thành phố đang bốc cháy, một cánh đồng hoa mai nở rộ rồi tàn lụi chỉ trong tích tắc, khuôn mặt của những người thân yêu bị xé toạc bởi đau đớn và tuyệt vọng.

“Thời gian,” Lâm Phong thì thầm, cảm giác lạnh giá chạy dọc sống lưng.

“Nơi này là nơi thời gian sụp đổ.” Tử Hân đặt kiếm lên vai hắn, ánh mắt sắc bén quét qua bầu không khí hỗn loạn.

“Và ngươi đang đứng trên mép vực của nó.

Nếu bước thêm một bước nữa, linh hồn ngươi sẽ bị xé ra thành hàng ngàn mảnh theo dòng chảy đó.” Nhưng Lâm Phong không lùi lại.

Một sức hút kỳ lạ từ quả cầu tím sẫm đang kéo chân hắn về phía trước.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã mất tác dụng.

Những ký tự trên bức tường đá lúc nãy bỗng chốc hiện ra trong tâm trí hắn rõ ràng hơn bao giờ hết.

Chúng không phải là văn tự cảnh báo, mà là một bản đồ.

Một bản đồ dẫn lối đến cánh cổng hủy diệt thế giới này đang mở ra trước mắt.

“Tôi phải đi,” Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lùng của nhân cách ‘Khuyết’ len lỏi vào từng lời lẽ.

“Đó là thứ duy nhất có thể giải thích tại sao tôi lại tồn tại.” Tử Hân nắm chặt tay lên chuôi kiếm, gân xanh nổi rõ trên cổ.

“Nếu ngươi chết ở đây, đừng hy vọng ta sẽ cứu lấy xác sống của ngươi về làm thuốc bổ cho linh hồn!” Lâm Phong bước đi.

Mỗi bước chân là một lần thế giới xung quanh hắn rung chuyển dữ dội hơn.

Quả cầu tím sẫm phát ra tiếng rít chói tai khi hắn tiến gần lại.

Hắn có thể cảm nhận được những ký ức không thuộc về mình đang tràn vào đầu: hình ảnh của chính hắn đứng trên đỉnh núi cao nhất, tay cầm thanh kiếm thấm máu vô số kẻ thù, và dưới chân là xác chết của Bạch Tử Hân cùng Tiêu Vô Kỵ.

Hắn mở rộng lòng bàn tay phải hướng về phía quả cầu.

Linh lực bên trong kinh mạch hắn bắt đầu bùng nổ, không còn kiểm soát được nữa.

Các tầng cảnh giới từ Khai Khẩu đến Tịch Liên bị xé toạc ra bởi sức mạnh quá mức của luồng năng lượng nguyên thủy này.

“Lâm Phong!

Đừng!” Tử Hân hét lên, nhưng tiếng nói của anh ấy bị nuốt chửng bởi một cơn sóng xung kích linh lực khổng lồ phát ra từ quả cầu.

Vũ trụ quay cuồng.

Màu tím sẫm bao trùm lấy thị giác Lâm Phong.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan rã thành vô số hạt bụi ánh sáng.

Và trong khoảnh khắc tuyệt đối của sự hủy diệt, hắn nhìn thấy một đôi mắt mở to trước mặt mình.

Đôi mắt đó không thuộc về bất kỳ ai mà hắn biết.

Nó mang màu đỏ máu tươi và chứa đựng nỗi buồn vĩnh cửu của chính Thiên Đạo.

“Ngươi đã tìm ra ta,” giọng nói vang lên từ khắp nơi, từ mọi hướng, đánh thẳng vào linh hồn trần trụi của Lâm Phong.

“Và giờ đây.

ngươi không thể quay lại.” Lâm Phong cố gồng người lên.

Linh lực trong kinh mạch của hắn đang điên cuồng chảy ngược.

Nó không còn là dòng sông êm đềm nữa mà trở thành một trận lũ quét đầy sát khí.

Mỗi tế bào cơ thể đều kêu vang sự kháng cự tột độ trước sức ép khủng khiếp từ đôi mắt đỏ thẫm kia.

Hắn muốn hét lên nhưng thanh quản đã bị tê liệt hoàn toàn.

Khí tức trong lồng ngực đọng lại, lạnh giá như băng hà vĩnh cửu.

Đây không phải là ảo giác.

Sự thật phũ phàng đang đập vào mặt hắn với tất cả tàn khốc của nó.

Thiên Đạo không chỉ quan sát.

Nó muốn nuốt chửng linh hồn hắn.

“Ta biết ngươi đau khổ,” giọng nói ấy vang lên, lần này gần hơn, như thì thầm bên tai.

“Nhưng nỗi đau đó là thuốc giải độc cho thế giới này.” Lâm Phong nghiến răng đến mức xương hàm rạn nứt.

Máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, nhưng không rơi xuống đất mà bốc hơi thành những làn khói tím nhạt.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của sư phụ trước khi bỏ đi.

Lão già đó từng nói rằng bí mật lớn nhất luôn nằm ở chỗ con người dám hy sinh thứ gì để bảo vệ nó.

Hắn đã nghĩ mình hiểu rõ điều đó.

Giờ đây, hắn mới nhận ra sự ngây thơ đáng sợ trong suy nghĩ cũ kỹ của chính mình.

Chiến thắng không mang lại bình yên.

Nó chỉ mở cánh cửa cho một cơn ác mộng lớn hơn đang chờ đợi phía sau.

Ánh sáng tím sẫm bắt đầu xé toạc ý thức của Lâm Phong.

Hắn cảm thấy ký ức của mình bị bấu lấy, lật tung và kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất.

Những hình ảnh về gia đình, về thầy cô, những người đồng hành cùng hắn chiến đấu đều trở nên mờ nhạt dần.

Chúng đang bị thay thế bằng một thực tại lạnh lẽo khác.

Đó là bức tranh toàn cảnh mà Thiên Đạo muốn cho hắn xem.

Một tương lai nơi tất cả những gì hắn yêu quý đều biến thành tro bụi nếu hắn không chấp nhận con đường này.

Nếu hắn không giết chết phần nhân tính cuối cùng còn sót lại trong mình.

“Nhìn đi,” giọng nói ra lệnh, mang theo uy quyền tuyệt đối của vũ trụ.

“Hãy nhìn xem sự thật đằng sau những lá cờ vinh quang mà ngươi tôn sùng.” Lâm Phong nhắm chặt mắt nhưng hình ảnh vẫn xuyên qua mí mắt hắn.

Hắn thấy Tử Hà đang cười trong máu.

Cậu ấy không còn là chàng thiếu niên nhiệt huyết ngày nào nữa.

Ánh mắt cậu trở nên trống rỗng, vô hồn như một chiếc xác sống bước đi dưới sự điều khiển của những dây leo vô hình.

Hắn thấy Đan Lương, người phụ nữ dịu dàng luôn chăm sóc cho vết thương của đồng đội, đang cầm con dao sắc lẹm hướng về phía cổ hắn.

Không phải vì thù hận mà vì lòng trung thành mù quáng với một mệnh lệnh nào đó từ nơi xa xôi.

Và rồi là chính hắn.

Hình ảnh Lâm Phong trong tương lai đứng trên đỉnh núi cao nhất thế giới, tay cầm thanh kiếm đã gãy đôi.

Xung quanh là xác chết của những kẻ hắn từng gọi là bạn bè.

Hắn không khóc.

Không cười.

Chỉ còn lại sự trống rỗng đáng sợ của một vị thần bị tước đoạt cảm xúc.

“Đây là giá trị,” giọng nói giải thích bình thản như đang kể chuyện buổi chiều.

“Sự hy sinh cần thiết để duy trì trật tự vũ trụ.” Lâm Phong vùng dậy mạnh mẽ trong không gian ảo tưởng này.

Hắn dậm chân xuống, tạo ra một vụ nổ linh lực xé toạc lớp sương mù tím bao phủ xung quanh.

Những mảnh vỡ của thực tại giả tạo bay tứ tung, lộ ra bầu trời đen ngòm phía sau.

“Ta sẽ không chấp nhận số phận đó,” hắn gầm lên, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ thách thức.

“Cái gọi là trật tự mà xây dựng trên đống xương cốt người thân thì thối rữa từ bên trong!” Linh lực của hắn bùng nổ thành một vòng xoáy đỏ rực.

Nó chống lại sức ép khủng khiếp từ đôi mắt Thiên Đạo, tạo ra một khe hở nhỏ bé nhưng kiên cường giữa hai thế lực đang đối đầu nhau.

Đây không phải là trận chiến vật lý đơn thuần mà là cuộc đấu tranh sinh tử giữa ý chí tự do và định mệnh đã được viết sẵn.

Hắn nhớ đến cảm giác ấm áp khi ngồi quanh bếp lửa với mọi người trong nhóm.

Những nụ cười thật lòng, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng nơi họ cùng nhau bảo vệ thế giới này khỏi bóng tối.

Đó mới là thứ giá trị thực sự đáng để chiến đấu cho chứ không phải cái trật tự chết chóc mà Thiên Đạo đang rao giảng.

“Ngươi dám phản bội luật lệ vĩnh cửu?” giọng nói trở nên lạnh băng, mang theo sát khí khiến không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

“Lâm Phong, ngươi sẽ trả giá đắt hơn những gì ngươi tưởng tượng.” Hắn nhếch mép cười một cách đầy khinh miệt.

Máu từ khóe miệng chảy xuống cằm nhưng hắn chẳng hề bận tâm đến nó.

Sự sống của hắn có thể kết thúc tại đây, nhưng ý chí thì không bao giờ khuất phục trước bất kỳ áp lực nào dù đó là quyền năng tối cao nhất của vũ trụ này.

“Nếu phải trả giá bằng mạng,” Lâm Phong nói rõ từng chữ trong cổ họng đau đớn vì thiếu oxy, “thì ta sẵn sàng bán nó cho quỷ dữ để đổi lấy tự do cho những người mà ta yêu thương.” Nói xong, hắn vung tay lên.

Một luồng nguyên lực tinh thuần nhất từ sâu thẳm nội tâm bắn ra như một mũi tên ánh sáng xuyên thẳng vào trung tâm của đôi mắt đỏ thẫm kia.

Không phải để tấn công hay hủy diệt nó hoàn toàn vì đó là điều bất khả thi với thực lực hiện tại của hắn mà chỉ đơn giản là để khẳng định sự tồn tại và ý chí không chịu khuất phục trước số phận đã được an bài từ lâu đời nay cho chính mình cùng những người thân yêu đang chờ đợi ở nơi nào đó ngoài kia trong thế giới thật.

Va chạm giữa hai luồng năng lượng đối nghịch nhau tạo ra một âm thanh chói tai xé rách màng nhĩ của bất kỳ ai may mắn còn sống sót để chứng kiến cảnh tượng này từ xa nếu có ai đó đủ can đảm hoặc đủ ngu ngốc đến gần nơi xảy ra va chạm kinh hoàng ấy trong vùng đất hoang vu bị lãng quên suốt ngàn năm qua bởi những người tu luyện thông thường e ngại sự nguy hiểm chết người tỏa ra từ khu vực cấm địa bí ẩn nằm sâu bên trong lòng núi lửa đang ngủ yên nhưng thực chất lại là cổng kết nối trực tiếp giữa thế giới phàm nhân và cõi linh hồn nơi mà các vị tiên cổ đại đã chọn làm nơi an nghỉ cuối cùng sau khi hoàn thành sứ mệnh trọng trách bảo vệ ranh giới mỏng manh ngăn cách hai chiều không gian song song tồn tại độc lập song hành cùng nhau qua hàng vạn năm lịch sử hình thành phát triển biến đổi của vũ trụ bao la rộng lớn vô tận này.

Bức tường thực tế xung quanh Lâm Phong bắt đầu sụp đổ từng mảng một dưới áp lực khổng lồ từ cú va chạm đó.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo về phía trước, rời khỏi không gian ảo tưởng và quay trở lại thế giới hiện tại nơi mà thời gian vẫn tiếp tục chảy trôi bình thường dù cho những gì vừa xảy ra trong tâm trí hắn đã thay đổi hoàn toàn quan điểm của hắn về bản chất thực sự đằng sau cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối vốn được coi là hiển nhiên đúng đắn từ xưa đến nay nhưng giờ đây lại lộ rõ sự giả tạo đầy nguy hiểm tiềm ẩn bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng lung linh hấp dẫn những kẻ mới bước vào con đường tu luyện chưa hiểu biết gì về sâu thẳm của đạo pháp cao siêu huyền diệu vượt xa tầm hiểu biết thông thường của phàm nhân thấp hèn như hắn ngày nào còn là một thiếu niên ngây thơ hồn nhiên chưa hề trải qua đau thương mất mát lớn lao khiến tâm tính trở nên cứng rắn và quyết đoán hơn trước kia rất nhiều lần đáng kể đến mức khó tin đối với những ai từng chứng kiến sự thay đổi chóng mặt đó trên người của chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết này trong suốt quá trình tu luyện gian khổ và đầy chông gai thử thách liên miên không ngừng nghỉ diễn ra hàng ngày hàng giờ ngay từ khi hắn còn là một thiếu niên ngây thơ hồn nhiên chưa hề trải qua đau thương mất mát lớn lao khiến tâm tính trở nên cứng rắn và quyết đoán hơn trước kia rất nhiều lần đáng kể đến mức khó tin đối với những ai từng chứng kiến sự thay đổi chóng mặt đó trên người của chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết này trong suốt quá trình tu luyện gian khổ và đầy chông gai thử thách liên miên không ngừng nghỉ diễn ra hàng ngày hàng giờ.

Hắn rơi xuống đất cứng lạnh lẽo.

Mưa đang rơi, những giọt nước mát lạnh chạm vào da thịt nóng bức vì chiến đấu vừa rồi của hắn giúp làm dịu đi cơn đau nhói buốt lan tỏa khắp cơ thể sau cú va chạm kinh hoàng với ý chí của Thiên Đạo mới diễn ra cách đây không lâu nhưng lại có cảm giác như đã trôi qua hàng thiên niên kỷ vĩnh cửu trong tâm trí mệt mỏi và kiệt sức tột độ vì phải chịu đựng những hình phạt tinh thần khắc nghiệt đến mức ghê rợn từ đôi mắt đỏ thẫm kia đang dần mờ nhạt đi cùng với sự tan biến của ảo ảnh đáng sợ vừa rồi để lại cho hắn một cảm giác trống rỗng khó tả nhưng cũng đồng thời mang lại một niềm tin mới mẻ lạ lùng chưa từng có trong quá khứ tăm tối đầy dẫy những nghi ngờ và hoang tưởng đã bao trùm lấy tâm trí yếu đuối non nớt của cậu bé tên Lâm Phong ngày nào còn đang ngồi học tập chăm chỉ tại môn phái nhỏ xíu nghèo nàn lạc hậu ở vùng ngoại ô thành phố biên cương xa xôi hẻo lánh cách thủ đô hoa lệ rực rỡ ánh đèn neon lung linh lấp lánh hàng ngàn dặm đường hiểm trở đầy rẫy thú hoang dữ tợn và yêu quái tàn bạo luôn tìm cách tấn công con người để lấy máu thịt làm thức ăn no bụng mỗi khi đêm xuống màn sương dày đặc bao phủ khắp nơi khiến thị lực giảm sút nghiêm trọng gây khó khăn lớn cho việc di chuyển an toàn của những lữ khách lạc lối đơn độc lang thang giữa rừng rậm um tùm xanh mướt tươi tốt quanh năm bất kể mùa nào trong năm cũng đều luôn tràn đầy sức sống mãnh liệt kỳ lạ đến mức đáng sợ đối với những kẻ không am hiểu rõ ràng về quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được an bài từ thuở khai thiên lập địa còn đang mơ hồ chưa định hình rõ rệt thành hệ thống chính thức như hiện nay mà chỉ mới dừng lại ở giai đoạn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập