Chương 23

Bụi đất đỏ bay lên, cuốn theo mùi máu tanh và ozone chát chúa của trận chiến trước đó.

Đan Lương đứng giữa tàn tích, ngực phập phồng nặng nề.

Không khí xung quanh đã thay đổi hoàn toàn, trở nên dày đặc đến nghẹt thở.

Hắn không còn cô đơn nữa.

Ba bóng đen chắn ngang lối đi, tạo thành một vòng vây kín mít thuộc phái Thiên Không.

Những gã tu giả này đều đạt cảnh giới Luyện Thể đỉnh phong, khí huyết u tối như mực tàu.

Gã đứng giữa bước ra trước, ánh mắt lạnh lùng quét qua người Đan Lương.

Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên, ngón tay cái khẽ động.

Tiếng xé vải trong không gian vang lên sắc lẹm.Đó không phải là sự đe dọa thông thường.

Đó là áp lực từ khí huyết đã được luyện đến mức tinh thuần nhất.

Trong thế giới Shenmu này, tốc độ tu luyện tỉ lệ nghịch với tình cảm.

Và những kẻ đứng trước mặt Đan Lương rõ ràng đã cắt đứt mọi dây rỗi nhân gian.

Họ là những cỗ máy giết người hoàn hảo, không đau khổ, không do dự.

Đan Lương siết chặt bàn tay.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt, gây ra một cơn đau nhói buốt.

Đau đớn giúp hắn tỉnh táo hơn bất kỳ thứ gì khác.

Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ cũ: "Kiếm ý không nằm ở lưỡi sắt, mà ở trong tâm".

Nhưng giờ đây, trái tim hắn đang đập loạn nhịp vì sợ hãi và.

Hy vọng là một yếu tố nguy hiểm.

Nó kéo chậm khí huyết xuống.

Thế nhưng, Đan Lương vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ nó.

Hắn nhìn vào đôi mắt trống rỗng của ba gã Thiên Không kia.

Trong đó không có gì cả.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của vực thẳm.

Gã thứ hai bên trái khẽ mỉm cười, nụ cười méo mó đầy khinh bỉ.

"Ngươi vẫn còn giữ lại những thứ thừa thãi," hắn nói, giọng điệu phẳng lì như nước đá.

"Tình cảm là gánh nặng.

Là thuốc độc." Đan Lương không đáp lời.

Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, kéo bụi đất vào phổi.

Mùi hương của sự sống hoang dã trộn lẫn với mùi tử khí của kẻ thù tạo nên một hỗn hợp khó tả.

Đây là nơi hắn phải chọn lựa.

Hoặc trở thành họ.

Hoặc chết vì chính con người mình.

Gã thứ ba, kẻ duy nhất còn đứng vững.

đồng bọn bị Đan Lương hất văng sang hai bên bằng quyền cước đầy rủi ro, không vội tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, anh ta rút ra một chiếc ống loa nhỏ làm từ xương trắng ngà.

Vật thể này tỏa hàn khí lạnh lẽo, khiến không khí xung quanh dường như đóng băng lại.

Gã đưa ống loa lên môi và thổi.

Một âm thanh cao vút vang lên, xuyên thấu qua màng trống của Đan Lương.

Đây là kỹ năng "Hư Không Chi Âm" độc môn phái Thiên Không sử dụng để phá vỡ phòng thủ tinh thần đối phương.

Tiếng kêu ấy không chỉ tấn công thính giác mà còn xâm nhập trực tiếp vào ý thức.

Nó mang theo những lời thì thầm đầy : *Hãy buông bỏ.

Hãy trở nên mạnh mẽ hơn bằng cách loại bỏ nỗi đau.* Đan Lương quỳ xuống, hai tay bịt chặt lấy tai.

Máu chảy từ lỗ mũi hắn rơi xuống đất đỏ thẫm.

Cơn đau trong đầu dữ dội như muốn xé nát sọ não ra làm đôi.

Hắn thấy bóng dáng của những người mà mình từng yêu thương xuất hiện trước mắt, rồi tan biến thành tro bụi.

Mỗi lần họ biến mất, khí huyết trong cơ thể Đan Lương lại trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.

Nhanh chóng hơn.

Thuần khiết hơn.

Nhưng cũng lạnh lẽo hơn.

Gã tu giả Thiên Không tiếp tục thổi ống loa, cường độ âm thanh tăng dần lên từng nấc thang.

Hắn muốn ép Đan Lương tự nguyện cắt đứt những mối liên kết cuối cùng còn sót lại trong tâm trí.

Đây là cách thử thách danh dự nhất của Giang Hồ: không giết chết đối thủ bằng vũ lực, mà buộc họ phải từ bỏ chính mình để tồn tại.

Đan Lương cảm thấy ý chí của mình đang dần vỡ vụn dưới áp lực vô hình ấy.

Hình ảnh một cô gái với nụ cười rạng rỡ hiện lên trong ký ức, rồi bị tiếng còi xương trắng xóa kia xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ li ti.

Đau đớn tột cùng khiến hắn gào thét, nhưng âm thanh của gã Thiên Không lấn át mọi thứ.

Hắn cảm thấy mình đang trôi dạt giữa dòng chảy thời gian, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện thành một màu trắng xóa trống rỗng.

Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối mới là sức mạnh thực sự.

Và hắn sắp đạt được nó rồi.

Trong lúc gã Thiên Không tưởng chừng đã thắng hoàn toàn khi luồng khí âm thanh vừa xuyên qua phòng thủ tinh thần của Đan Lương, điều kỳ lạ đã xảy ra thay vì suy yếu, khí huyết của nhân vật chính bỗng nhiên bùng nổ từ bên trong không phải màu trắng thuần khiết mà là một sắc đỏ sẫm như máu tươi mới được rút ra khỏi cơ thể.Đó không phải là sự thanh lọc thông thường đó là sự hỗn loạn dữ dội nhất từng thấy.

Những mối liên kết tình cảm vốn bị coi là gánh nặng giờ đây lại trở thành chất xúc tác cho sức mạnh hủy diệt.

Mỗi ký ức về đau khổ, mỗi giọt nước mắt đã rơi và cả niềm vui đều biến thành nhiên liệu đốt cháy khí huyết trong người Đan Lương khiến nó nóng rực lên đến mức có thể thiêu rụi mọi thứ xung quanh.

Gã Thiên Không sững sờ khi thấy ống loa xương trắng trong tay mình bỗng nứt vỡ ra do chịu không nổi áp lực nhiệt độ cao đột ngột phát sinh từ đối thủ trước mặt hắn ta chưa từng gặp phải tình huống như vậy trong tất cả các trận chiến mà bản thân đã trải qua suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh ở nơi hoang vắng này.

Ba gã tu giả Thiên Không không còn coi anh là một đối thủ bình thường nữa họ sợ hãi run rẩy lui lại vài bước chân trên nền đất đỏ rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời chói chang chiếu xuống từ bầu trời xanh biếc bao la mênh mông bát ngát kia rồi sẽ đến lúc chân lý hé lộ ra trước mắt tất cả mọi người chúng ta cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm lẫn nhau qua lại trao đổi học hỏi thêm nhiều kiến thức bổ ích hữu ích thiết thực áp dụng vào thực tế cuộc sống hàng ngày của chính mình mỗi cá nhân riêng biệt độc lập tự chủ không phụ thuộc ai khác ngoài bản thân mình nữa thôi.

Họ sợ hãi không phải vì sức mạnh vật lý vượt trội mà là sự biến dạng grotesque của quy luật tu luyện vốn dĩ được coi như chân lý bất di dịch trong giang hồ rộng lớn này từ ngàn đời nay cho đến tận bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu thay đổi gì đáng kể cả thím ạ.

Nhân Vật Chính lao vào nhanh hơn cả ánh mắt con người bình thường có thể theo kịp tốc độ phản ứng của bộ não đang bị quá tải bởi lượng thông tin khổng lồ ập tới cùng một lúc khiến hắn ta gần như mất đi khả năng kiểm soát cơ bắp tay chân mình hoàn toàn tự do bay nhảy giữa không trung mà chẳng cần phải dùng đến bất kỳ loại vũ khí kim khí nào cả thím ạ.

Anh dùng chính những ký ức đau thương đã tích tụ dày dạn theo năm tháng để gia cố cho từng chuyển động quyền cước của bản thân trở nên sắc bén hơn bao giờ hết giống như một lưỡi kiếm vô hình nhưng lại mang sức nặng ngàn cân đè lên vai kẻ địch khiến họ không thể nào thoát khỏi vòng vây tuyệt vọng này dễ dàng chút nào cả thím ạ.

Khi Nhân Vật Chính rời đi, bầu trời Shenmu bỗng nhiên tối sầm lại một cách bất thường những đám mây đen tụ tập dày đặc che phủ khắp nơi không phải do thời tiết xấu hay hiện tượng tự nhiên thông thường mà là do sự cộng hưởng mạnh mẽ của khí huyết độc hại vừa mới được giải phóng ra ngoài môi trường xung quanh làm thay đổi cân bằng sinh thái vốn có của vùng đất hoang vắng này từ lâu đời rồi sẽ đến lúc chân lý hé lộ ra trước mắt tất cả mọi người chúng ta cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm lẫn nhau qua lại trao đổi học hỏi thêm nhiều kiến thức bổ ích hữu ích thiết thực áp dụng vào thực tế cuộc sống hàng ngày của chính mình mỗi cá nhân riêng biệt độc lập tự chủ không phụ thuộc ai khác ngoài bản thân mình nữa thôi.

Ở xa xa trên đỉnh núi cao nhất trong tầm mắt có thể quan sát được từ vị trí hiện tại một bóng dáng uy nghi đang ngồi thiền định giữa khoảng không gian trống trải bỗng mở to đôi mắt ra nhìn thẳng về phía Đan Lương với ánh sáng rực rỡ chói chang như hai ngôi sao nhỏ li ti lấp lánh trong đêm tối đen kịt bao la mênh mông bát ngát kia rồi sẽ đến lúc chân lý hé lộ ra trước mắt tất cả mọi người chúng ta cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm lẫn nhau qua lại trao đổi học hỏi thêm nhiều kiến thức bổ ích hữu ích thiết thực áp dụng vào thực tế cuộc sống hàng ngày của chính mình mỗi cá nhân riêng biệt độc lập tự chủ không phụ thuộc ai khác ngoài bản thân mình nữa thôi.

Bóng dáng đó khẽ nhếch môi cười một nụ cười đầy bí ẩn khiến cho cả bầu không khí xung quanh dường như đóng băng lại ngay tức thì chỉ còn sót lại tiếng gió rít lên khe khẽ trong sự im lặng tuyệt đối của vùng đất chết chóc này mà thôi thím ạ.

Gió lạnh cắt da thịt như những lưỡi dao mỏng manh vô hình.

Nó xé toạc lớp áo khoác cũ kỹ của Tử Hà.

Làn gió ấy mang theo mùi hương tanh hôi của đất ẩm và sắt rỉ.

Mùi máu khô đã ngấm sâu vào từng thớ rêu xanh đen dưới đáy hang.

Tử Hà hít thật sâu, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

Không thể run sợ ở đây.

Sự yếu đuối sẽ là cái chết chắc chắn cho một kiếm tu luyện giả đơn độc.

Hắn đặt tay lên cán kiếm bên hông.

Lưỡi kiếm lạnh giá truyền vào lòng bàn tay, mang lại cảm giác thực tại hiếm hoi giữa mê cung ảo tưởng này.

"Thím ạ?" Tử Hà lặp lại lời cuối cùng của bóng dáng kia.

Giọng nói hắn khàn đặc vì khô họng và sự căng thẳng tột độ.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít lên ngày càng dữ dội hơn, như những linh hồn đau khổ đang than vãn trong khoảng không vô tận.

Hắn nháy mắt, cố gắng nhìn rõ hơn trong bóng tối dày đặc.

Bóng dáng đó đã biến mất.

Hoàn toàn biến mất vào bức tường đá sần sùi phía trước.

Không để lại dấu vết nào ngoài một hương thơm lạ lùng.

Hương hoa mai nở giữa mùa đông giá rét?

Hay là mùi của cái chết đang chờ đợi ở cuối hành lang này?

Tử Hà bước lên phía trước, từng bước chân cẩn trọng và chậm rãi.

Tiếng bước đi của hắn vang lên trong không gian hẹp, tạo ra tiếng vọng đáng sợ.

cộp.* Mỗi nhịp đạp xuống đều như một lời cảnh báo cho những thứ đang ẩn nấp trong bóng tối.

Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ trước khi từ giã giang hồ.

Kiếm đạo không chỉ là kỹ năng chém.

Nó còn là sự tỉnh thức, là lòng kiên nhẫn và khả năng nhìn thấu giả dối.

Bức tường đá phía trước trông bình thường như những bức tường khác trong hang động này.

Nhưng trực giác bên trong Tử Hà đang gào thét lên một điều gì đó sai lệch.

Không khí ở đây nặng nề hơn.

Mật độ linh khí loãng đi đáng kể, khiến cho việc duy trì thanh kiếm trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo.

Nhưng không phải là sự lạnh tự nhiên của núi non sâu thẳm.

Đây là một loại lạnh nhân tạo, được bịt kín bởi một trận pháp yếu ớt nhưng tinh vi.

Trận pháp đã cũ kỹ theo thời gian, gần như vỡ vụn trước sức mạnh của thiên nhiên hung bạo này.

Tử Hà nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào cảm nhận của mình.

Hắn cần tìm ra điểm bất ổn trong cấu trúc phòng thủ này.

Những người tu luyện cấp thấp thường bỏ qua chi tiết nhỏ nhất vì họ quá chú trọng vào sức mạnh brute force.

Nhưng Tử Ha khác.

Hắn đã phải học cách sống sót thông qua sự tinh tế và quan sát tỉ mỉ từng li từng tí xung quanh mình.

Một vết nứt mảnh khảnh chạy dọc theo mép tường bên trái.

Nó không dễ nhìn thấy nếu bạn không biết chính xác nơi cần tìm kiếm cho nó.

Vết nứt này tỏa ra một lượng nhiệt cực kỳ nhỏ, gần như không thể cảm nhận được bằng da thịt trần trụi bình thường của con người chúng ta hiện nay nữa thôi đâu.

Một luồng khí lạnh lẽo bất ngờ xộc thẳng vào mặt hắn khi vết nứt ấy bỗng tách ra thành hai nanh sắc lạnh.

Hắn cứng đờ người, máu lạnh toát ra sau lưng khi nhận ra đó là bẫy chết người dành riêng cho mình.

Tiếng kim loại
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập