Chương 21
Hắn đứng giữa tàn tích của ngôi đền cổ đã bị bỏ hoang, nơi không khí nặng mùi bụi thời gian và sự thối rữa.
Những cột đá nứt nẻ vươn lên như những ngón tay khô xác chỉ trích bầu trời tối đen phía trên.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe hở mái ngói vỡ vụn, chiếu xuống sàn nhà phủ đầy tro tàn xám xịt.
Giả Hạo cúi đầu nhìn đôi bàn tay của mình.
Da thịt tái xanh, tĩnh mạch nổi lên chằng chịt như mạng nhện dưới lớp da mỏng manh.
Khí huyết trong cơ thể hắn đang sôi sục một cách bất thường.
Không phải do tu luyện, mà là do áp lực vô hình đè nén từ quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" của thế giới Shenmu này.
Hắn cảm nhận rõ ràng sự xung đột bên trong từng tế bào máu.
Càng có nhiều mối liên kết tình cảm, khí huyết càng hỗn loạn.
Và ngược lại, sự cô độc là chìa khóa cho sức mạnh thuần khiết nhất.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo khắc sâu vào tâm trí từ chương trước: *"Hãy kiên nhẫn chờ đợi xem nào."* Nhưng sự kiên nhẫn không còn đủ nữa khi nguy cơ cận kề.
Một bóng đen mờ ảo lảng thảng ở góc đền, khiến lông ngỗng của Giả Hạo dựng đứng lên.
Hắn không quay lại, nhưng kiếm ý trong lòng đã căng thẳng đến mức gần như vỡ vụn.
Đây là nơi hắn tìm thấy cuốn sách bí mật mà sư phụ để lại trước khi biến mất.
Nơi đây từng là phòng luyện tập cuối cùng của vị lão giả kia.
Giả Hạo bước chậm rãi về phía trung tâm đền thờ.
Bước chân hắn chạm vào nền đá lạnh giá, tạo ra tiếng vang khô khan vọng khắp không gian tĩnh mịch.
Mỗi bước đi đều mang theo một phần trọng lượng ký ức nặng nề.
Hắn nhớ khuôn mặt sư phụ mình — nửa người sống, nửa bộ xương máy móc tàn khốc.
Sự kết hợp kỳ dị ấy từng là biểu tượng của sự bất tử giả tạo, nay lại trở thành lời nguyền đè nén lên vai hắn.
Hắn dừng chân trước một bức tường đá đen bóng loáng.
Trên đó khắc những ký tự cổ xưa mờ nhạt, khó đọc bằng mắt thường.
Giả Hạo đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo.
Một luồng năng lượng yếu ớt truyền ngược lại cánh tay, khiến run rẩy toàn thân.
Hắn nín thở, tập trung tinh thần để giải mã thông tin ẩn chứa trong những đường nét khắc sâu ấy.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng Giả Hạo.
*"Ngươi đã tìm được nó."* Giọng nói đó đầy tự tin và kiêu hãnh của kẻ nắm giữ quyền lực tối thượng trong tay mình vậy mà không hề có bất kỳ dấu vết nào tồn tại trên bề mặt đó cả thím ạ.
Giả H nghiến răng, cảm giác bất an càng ngày càng dâng cao trong lòng hắn.
Hắn biết rằng trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Lớp vỏ đá đen chợt nứt nẻ, tỏa ra luồng khí huyết thối tha mang theo mùi tử vong xộc thẳng vào mặt hắn.
Giả H cứng đờ, co lại khi nhận ra thứ đang trồi lên từ vết nứt là chính bàn tay của mình.
Hắn hét lên khi cổ tay.
Cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn lan tỏa sâu thẳm trong tâm hồn Giả Hạo.
Ba tên địch xuất hiện, mỗi người đại diện cho một khía cạnh khác nhau của "tình cảm" — thứ được coi là gánh nặng lớn nhất đối với những ai muốn đạt đến đỉnh cao võ đạo tại Shenmu.
Tên đầu tiên mang áo bào tím nhạt, ánh mắt dịu dàng nhưng chứa đựng sự nguy hiểm tiềm tàng.
Hắn gọi mình là Tình Nhân Giả, chuyên dùng phép thuật thao túng trái tim người khác.
Tên thứ hai khoác lên vai tấm áo choàng trắng tinh khôi, gương mặt bình thản đến đáng sợ.
Đó là Bạn Bè Lạnh Giá, kẻ luôn sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân để bảo vệ tập thể — nhưng cũng chính vì vậy mà hắn trở nên vô cảm trước nỗi đau riêng tư của mình.
Cuối cùng là tên thứ ba, mặc bộ giáp sắt đen ngòm, mắt đỏ rực như lửa giận.
Gia Đình Rách Xé — biểu tượng cho những xung đột nội tâm giữa lòng yêu thương và trách nhiệm nặng nề đè lên vai mỗi con người.
Ba kẻ này phối hợp theo một mô hình tam giác kín, bao vây Giả Hạo từ ba hướng khác nhau.
Mỗi đòn tấn công đều mang theo ý định rõ ràng: đánh vào điểm yếu tinh thần thay vì thể xác.
Tình Nhân Giả phóng ra những tia sáng tím nhạt xoáy quanh đầu Giả Hạo, kích thích những ký ức đau thương nhất trong quá khứ.
Bạn Bè Lạnh Giá tung ra hàng loạt lá chắn năng lượng bao bọc xung quanh hắn, ngăn cản mọi lối thoát.
Còn Gia Đình Rách Xé lao thẳng vào giữa, , 。
Giả H cố gắng duy trì sự tỉnh táo.
Hắn biết rằng nếu để những cảm xúc này xâm nhập sâu hơn nữa, khí huyết trong cơ thể sẽ hoàn toàn rối loạn.
Nhưng càng nỗ lực kiểm soát, hắn lại càng thấy mệt mỏi.
Những ký ức về sư phụ mình — người đã dạy cho hắn bài học đầu tiên về kiếm đạo và sự cô độc — bắt đầu hiện hữu rõ ràng trước mắt.
*"Con đường tu luyện không dành cho những kẻ yếu đuối,"* giọng nói của sư phụ vang lên trong tai Giả Hạo.
*"Nếu ngươi muốn mạnh mẽ, hãy chấp nhận mất đi tất cả."*
Hắn nhắm nghiền đôi mắt, tập trung vào nhịp đập trái tim mình.
Mỗi cú đập đều là một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn còn sống — và cũng là minh chứng cho sự tồn tại của những mối liên kết tình cảm đang giằng xé bên trong.
Nhưng liệu đó có phải là lựa chọn duy nhất?
Giả H mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của mình.
Hắn rút kiếm khỏi vỏ, lưỡi blade sắc lẹm phản chiếu lại hình ảnh ba kẻ thù đứng trước mặt.
Kiếm ý thấm đẫm từng câu chữ trong tâm trí hắn: *"Giang hồ có danh dự.
Võ công cần khổ luyện."*
Đỉnh điểm của trận chiến xảy ra khi Giả H quyết định sử dụng một kỹ năng cấm trong hệ thống Luyện Thể — "Burst of Silence" (Burst của Sự Im Lặng).
Đây là khoảnh khắc anh phải đối mặt với arc_twist: anh không chọn giữa "yêu thương" và "cô đơn", mà tìm cách vượt qua giới hạn bản thân bằng cách từ chối cả hai lựa chọn.
Hắn hít một hơi thật sâu, đóng chặt mọi giác quan lại.
Tiếng gió thổi qua những cột đá đổ vỡ trở nên xa vời hơn bao giờ hết.
Mùi máu tanh của kẻ thù cũng mất đi độ sắc bén vốn có.
Giả H cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối lan tỏa khắp cơ thể mình — như thể hắn đang trôi dạt giữa biển cả mênh mông, không biên giới, không định hướng.
Kiếm ý trong lòng đột ngột bùng nổ mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Những đường kiếm của "Burst of Silence" không mang theo sức mạnh hủy diệt thông thường mà tập trung vào việc cắt đứt những mối liên kết vô hình đang ràng buộc Giả H với thế giới xung quanh.
Mỗi cú vung kiếm đều tạo ra một vết nứt nhỏ trong không khí, như thể thời gian và không gian đang bị xé toạc thành từng mảnh vỡ rời rạc.
Tình Nhân Giả hét lên khi tia sáng tím nhạt của hắn chạm vào lưỡi blade sắc lẹm của Giả Hạo.
Bạn Bè Lạnh Giá cố gắng duy trì lá chắn năng lượng nhưng thất bại hoàn toàn trước áp lực khổng lồ từ kỹ năng cấm này.
Còn Gia Đình Rách Xé thì bị đẩy lùi lại vài bước, ánh mắt đỏ rực dần chuyển sang màu xám xịt — dấu hiệu cho thấy sức mạnh của hắn đang suy giảm nhanh chóng.
Giả H không dừng lại.
Hắn tiếp tục tung ra những đường kiếm liên hồi, mỗi cú đánh đều mang theo ý chí kiên định hơn trước kia.
Những ký ức đau thương trong quá khứ bắt đầu tan biến dần, thay vào đó là sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn hắn.
Và rồi, khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng hoàn toàn, ba kẻ thù nằm ngã gục xuống đất — không còn chút sinh khí nào sót lại.
Giả H đứng giữa đống đổ nát của ngôi đền cổ, thở hồng hộc nhưng vẫn giữ vững lập trường chiến đấu của mình.
Sau khi trận chiến kết thúc, Giả H không cảm thấy sự giải phóng hay niềm vui chiến thắng.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương.
Kết quả bất ngờ nằm ở chỗ: kỹ năng "Burst of Silence" đã không chỉ giúp anh chiến thắng mà còn thay đổi vĩnh viễn cách hắn nhìn nhận về bản thân và thế giới xung quanh.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình — giờ đây chúng trở nên trắng bệch, thiếu đi sự ấm áp vốn có từ trước kia.
Khí huyết trong cơ thể vẫn chảy đều đặn nhưng không còn mang theo bất kỳ cảm xúc nào nữa.
Những ký ức về sư phụ mình, về những ngày tháng khổ luyện dưới chân núi Mang Sơn lạnh lẽo, giờ đây chỉ là những mảnh vỡ rời rạc không còn ý nghĩa gì đáng kể.
Giả H bước chậm rãi ra khỏi ngôi đền cổ.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống đầu hắn nhưng lại chẳng mang theo chút nhiệt độ nào cả.
Hắn cảm thấy như thể mình đang sống trong một thế giới hoàn toàn mới — nơi mọi thứ đều trở nên mờ nhạt và vô nghĩa hơn bao giờ hết.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự mất mát ấy mà là việc Giả H nhận ra rằng hắn vẫn chưa thực sự tự do.
Những mối liên kết tình cảm có thể bị cắt đứt tạm thời, nhưng chúng sẽ luôn quay trở lại — mạnh mẽ hơn trước kia rất nhiều lần.
Và khi đó, liệu hắn có đủ dũng khí để đối mặt với nó một lần nữa?
Giả H cúi xuống nhặt một mảnh gương vỡ từ dưới đất.
Trong ánh sáng mờ nhạt của tàn tích, anh thấy phản chiếu khuôn mặt của mình – nhưng đôi mắt trong tấm gương không có màu, mà là màu trắng xóa, trống rỗng.
Anh cố gắng nhớ lại.
Đôi mắt trắng xóa kia bỗng nở nụ cười méo mó, miệng giả lập cử động đọc khẩu hình tên hắn.
Giả H hét lên, hất văng mảnh gương sắc lẹm sang bên, nhưng bàn tay hắn đã chạm vào thứ lạnh toát, không phải là kính.
Một giọng nói lạnh giá vang lên từ chính sau gáy
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận