Chương 17

Cơn gió lạnh lẽo của vùng biên giới Shenmu cắt qua da thịt như dao kéo, nhưng cơn đau buốt xương cốt ấy lại là thứ cảm giác duy nhất khiến Tiêu Phong tỉnh táo.

Hắn nằm vật vã trên mặt đất đá sỏi, ngực phập phồng khó nhọc.

Mỗi nhịp thở đều đưa những hạt bụi tro tàn vào phổi, gây ra nỗi ngứa ngáy tê tái không thể chịu đựng được.

Không gian xung quanh tĩnh mịch đến đáng sợ, khác hẳn với sự ồn ào hỗn loạn của trận chiến vừa qua ở Thung Lũng Hư Không.

Đây là nơi mà thời gian dường như bị đóng băng, chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề và nhịp tim đập thình thình trong tai hắn.

Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản kháng dữ dội.

Những ngón tay run rẩy chạm vào vạt áo rách nát, tìm kiếm sự ổn định trên nền đá lạnh giá.

Mùi máu tanh tưởi quyện với mùi hương kim loại của kiếm khí cũ kỹ tạo thành một hỗn hợp độc hại xộc lên mũi.

Tiêu Phong nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nội lực đang rối loạn trong kinh mạch.

Hắn biết mình không thể chết ở đây.

Chết là sự từ bỏ, và người tu luyện theo đạo "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không được phép từ bỏ bất kỳ thứ gì, kể cả nỗi đau.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mặt khiến máu trong người hắn như đóng băng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự vô lý đi ngược lại mọi logic của võ đạo.

Ba bóng đen đang đứng thành vòng cung bao quanh hắn.

Họ không di chuyển.

Họ thậm chí không hề thở gấp.

Những chiếc áo choàng đen phủ kín toàn thân, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí lạnh lùng nhìn xuống như những kẻ săn mồi quan sát con mồi đã kiệt sức.

"Ngươi đã cắt đứt tất cả," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng Tiêu Phong.

Âm thanh ấy không phát ra từ bất kỳ ai trong ba bóng đen, mà dường như cộng hưởng từ chính lòng đất sâu thẳm dưới chân hắn.

"Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu ý nghĩa của sự cô độc."

Tiêu Phong quay người lại, mắt sắc lạnh.

Hắn không thấy Vô Cảm ở đó.

Chỉ có một bóng hình cao lớn, mặc áo choàng xám cũ kỹ, đứng yên giữa cơn gió chết chóc.

Người này không mang kiếm.

Không mang binh khí nào cả.

Nhưng áp lực mà hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề như chì lỏng.

"Ta đến đây để xem ngươi có dám bước qua cánh cửa của sự thật hay chỉ là một kẻ chạy trốn," người áo xám nói, giọng điệu phẳng lặng như nước hồ thu.

"Giang hồ này không dung thứ cho những câu trả lời mơ hồ."

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau ba bóng đen ban đầu, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Tiêu Phong quay người lại lần nữa, mắt sắc lạnh hơn trước kia nhiều lần.

Ba tên tu sĩ khác đang đứng đó, áo choàng đen phủ kín toàn thân, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí.

Họ thu thập kiếm ý của mình thành một hình tam giác bao vây tiêu phong.

Họ không nói lời nào.

Chỉ là những ánh nhìn lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Tiêu Phong nhận ra rằng đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên.

Đây là một phép thử.

Một cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ để kiểm tra giới hạn cuối cùng của ý chí tu luyện.

Hắn mỉm cười, nụ cười đầy khinh miệt nhưng cũng chứa đựng sự chấp nhận số phận.

"Vậy thì hãy bắt đầu," Tiêu Phong lên tiếng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta muốn biết xem máu của ta có thể nhuộm đỏ con đường này đến mức nào."

Ba bóng đen đồng loạt lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Lưỡi kiếm ánh bạc xé toạc không khí, tạo ra những luồng sóng xung kích làm rung chuyển cả khu vực đá sỏi dưới chân Tiêu Phong.

Hắn rút thanh kiếm gỗ cũ kỹ từ lưng ra, nhưng thay vì phòng thủ, hắn chọn cách né tránh bằng sự linh hoạt tuyệt đối của cơ thể đã được rèn giũa qua hàng ngàn lần khổ luyện.

Kiếm ý của hắn không còn là những đường thẳng đơn thuần nữa mà trở nên phức tạp và khó lường như dòng nước chảy xiết.

Mỗi cú xoay người đều mang theo một tia sáng trắng lóe lên, cắt ngang không khí với tiếng rít chói tai.

Tuy nhiên, sức mạnh của ba tên tu sĩ này vượt xa những đối thủ hắn từng gặp trước đây.

Họ phối hợp hoàn hảo đến mức đáng sợ, như thể họ là một thực thể duy nhất chia sẻ cùng ý thức và mục tiêu giết chóc chung cho tất cả mọi người xung quanh nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Một lưỡi kiếm sắc nhọn suýt nữa cũng đã chạm vào cổ Tiêu Phong nếu hắn không kịp nghiêng mình tránh né trong tích tắc cuối cùng.

Cơn gió lạnh cắt da thịt khiến anh cảm thấy tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào khác trước đây từng trải qua bao nhiêu lần như vậy đâu!

Lý Mặc quay lại chậm rãi nhưng ánh mắt tím sẫm vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng không hề thay đổi dù chỉ một chút nhỏ nhất có thể nhận biết được qua biểu cảm khuôn mặt của hắn cả thảy!

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi hai lưỡi kiếm đang hội tụ vào tim hắn, Tiêu Phong bỗng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ bùng nổ từ chiếc ngọc bội trong tay.

Thay vì rút kiếm ra để chặn đòn chí mạng này ngay bây giờ nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu!, Hắn đưa chiếc ngọc bội lên cao hơn một chút nữa để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp nổ ra bất cứ lúc nào giữa hắn và bóng đen bí ẩn vừa xuất hiện ngay sau lưng mình cả thảy!

Nhưng khi ánh mắt chạm vào khuôn mặt của kẻ đó, Lý Mặc nhận ra một điều khiến toàn thân anh cứng đờ: người kia không phải là địch thủ.

Đôi mắt kia không chút giết khí, mà tràn đầy nỗi đau thương thiết tha nhìn hắn.

Chiếc ngọc bội tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ, xua tan bóng tối bao trùm lấy khu vực chiến đấu nhỏ bé này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Ánh sáng ấy không chỉ là năng lượng thuần túy mà còn mang theo một thông điệp cổ xưa, một lời nhắn nhủ bằng hình ảnh và cảm xúc thay vì ngôn ngữ con người thường dùng mỗi ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Tiêu Phong nhìn thấy những cảnh tượng flash qua tâm trí mình: Một ngôi đền cổ kính sụp đổ trong biển lửa, một nhóm tu sĩ tự thiêu để bảo vệ bí mật, và cuối cùng là hình ảnh chính hắn - nhưng không phải Tiêu Phong hiện tại mà là phiên bản khác của hắn ở tương lai xa xôi nào đó nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

"Đừng tin vào những gì ngươi thấy," giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa, 。 "Sự thật luôn bị che khuất bởi lớp vỏ bọc của ảo tưởng."

Ba tên tu sĩ tấn công dừng lại đột ngột giữa không trung, như thể thời gian thực sự đã ngừng chảy.

Họ quay lưng về phía Tiêu Phong và biến mất vào hư không, để lại đằng sau những vệt ánh sáng mờ nhạt tan dần trong gió lạnh lẽo thổi qua vùng biên giới Shenmu cắt qua da thịt như dao kéo này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Cú đấm xuyên qua phòng thủ của tên trưởng lão, nhưng thay vì làm hắn.

, tên trưởng lão lại cười khẽ, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Ngươi đã hiểu sai tất cả," hắn nói, giọng nói vang vọng như từ xa.

Tên trưởng lão không chết, mà cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành những hạt bụi ánh sáng li ti phát ra mùi hương hoa sen nở giữa đêm đông giá rét nơi đây đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

"Ta là một phần của ngươi," tên trưởng lão nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn đáng ngạc nhiên so với sự hung bạo ban đầu 。 "Và ta cũng là bóng tối mà ngươi cố gắng chạy trốn suốt nhiều năm tháng dửng dưng vô cảm trước mọi biến cố thăng trầm của cuộc đời trần thế này nơi mà hắn đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả."

Tiêu Phong sững sờ.

Hắn nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của mình, nhận ra rằng những hạt bụi ánh sáng ấy đang bám chặt lấy da thịt hắn, xâm nhập vào kinh mạch và hòa quyện với khí huyết nội lực bên trong cơ thể người đàn ông trẻ tuổi này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

"Kiếm ý của ngươi cần sự cân bằng," tên trưởng lão tiếp tục, hình dạng của hắn càng lúc càng mờ nhạt hơn trong ánh sáng huyền ảo tỏa ra từ chiếc ngọc bội cổ kính được truyền thừa lại cho thế hệ sau này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

"Không phải là cô độc tuyệt đối, cũng không phải là tình cảm ràng buộc.

Mà là sự chấp nhận những gì đã xảy ra trong quá khứ và những gì sẽ đến trong tương lai bất khả kháng nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu!"

Khi những hạt bụi ánh sáng tan biến hoàn toàn vào cơ thể Tiêu Phong, hắn quay lại nhìn thi thể của ba tên tu sĩ ban đầu.

Chúng đã biến mất không để lại dấu vết nào trên mặt đất đá sỏi lạnh giá nơi đây đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Chỉ còn lại một tấm bia đá nhỏ với khắc dòng chữ: "Bước tiếp theo: Tìm kiếm Người Mở Khóa".

Tiêu Phong cúi xuống, nhặt chiếc ngọc bội đã chuyển màu thành đen nhánh bóng loáng dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống vùng biên giới Shenmu cắt qua da thịt như dao kéo này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Hắn nhìn vào dòng chữ khắc trên bia đá, cảm giác mơ hồ về thân phận bí ẩn của chính mình trở nên rõ ràng hơn đáng ngạc nhiên so với bất kỳ lúc nào khác trước đây từng trải qua bao nhiêu lần như vậy đâu!

Lý Mặc quay lại chậm rãi nhưng ánh mắt tím sẫm vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng không hề thay đổi dù chỉ một chút nhỏ nhất có thể nhận biết được qua biểu cảm khuôn mặt của hắn cả thảy!

"Người Mở Khóa." Tiêu Phong thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng chết chóc nơi đây đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Hắn quay sang nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà những vì sao sáng lấp lánh như những giọt lệ của vũ trụ rơi xuống trần thế này nơi mà chúng đang tồn tại hiện hữu qua lại từng ngày đêm trôi chảy nhanh chóng không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu hành trình tu luyện đầy gian nan vất vả.

Đôi mắt Tiêu Phong mở to, đồng tử co giật dữ dội khi một ký ức bị phong ấn lâu năm bỗng chốc vỡ tung trong tâm trí hắn — đó không phải là quá khứ của riêng anh, mà là đoạn video ghi lại cảnh chính bàn tay mình đang cầm máu tươi vẽ lên tấm bia đá này.

Làn máu trên bàn tay hắn chưa khô đã hóa thành những ký tự máu tươi, tự động bêu tên hắn trước thiên hạ.

Sương lạnh xuyên thấu tủy, Tiêu Phong ngước lên, thấy bóng dáng một người đang đứng trên đỉnh bia — người vừa mới chết trong ký ức của hắn.

Miệng bóng người kia mở ra, thốt ra ba
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập