Chương 15
Tiếng gió rít ngoài vách đá nghe như những tiếng oán than bị bóp nghẹt.
đường hiện ra rõ ràng như hai lưỡi kiếm treo lơ lửng trên đầu: một bên là sự cường đại tuyệt đối nhưng cô độc tột cùng; phía kia là tình cảm ấm áp nhưng đầy yếu đuối và nguy hiểm.
Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không phải là lời đồn thổi.
Nó là thực tế tàn khốc mà Lý Mặc đang nếm trải từng giây phút này.
Mỗi lần ký ức về Tiểu Uyển dâng lên, khí huyết trong cơ thể anh lại trở nên hỗn loạn, tạp niệm xâm nhập vào mạch máu như những con rắn độc cắn xé từ bên trong.
Tốc độ tu luyện chậm lại đáng kể.
Nhưng nỗi đau mất mát thì không hề giảm bớt (một nửa).
Nó chỉ càng thêm cay nghiệt khi biết rằng chính sự gắn bó ấy đang giết chết cơ hội vượt qua giới hạn của bản thân.
Lý Mặc siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu.
Máu tươi rơi xuống đá lạnh giá, nhuộm đen những vết nứt trên nền đất.
Hắn không thể chấp nhận điều này.
Không thể để tình cảm trở thành xiềng xích trói buộc bước chân tu đạo của mình.
Giang hồ vốn dĩ là nơi không có chỗ cho sự nhu nhược hay lòng trắc ẩn quá mức.
Kiếm ý cần sự lạnh lùng, sắc bén như băng giá giữa mùa đông.
Nếu muốn mạnh hơn, hắn phải loại bỏ những yếu tố làm chậm lại thanh kiếm trong tay.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào tiểu hệ thống Khí Huyết đang vận chuyển hỗn loạn bên trong kinh mạch.
Những luồng năng lượng nóng rực xung đột với cảm giác lạnh buốt từ nỗi nhớ mong.
Sự mâu thuẫn này tạo ra một áp lực khủng khiếp lên tâm trí.
Lý Mặc biết rằng nếu tiếp tục duy trì trạng thái này, hắn sẽ không bao giờ đạt được cảnh giới cao hơn.
Hắn sẽ mãi là một kiếm sĩ tầm thường, bị ràng buộc bởi những dây mơ rễ má vô hình nhưng đầy sức nặng của lòng yêu thương và sự phụ thuộc.
Góc động Phong Thanh tối om, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua khe đá chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của Lý Mặc.
Ánh mắt hắn lúc này không còn vẻ hoang mang hay đau khổ nữa mà thay vào đó là một sự lạnh lùng đến rợn người.
Hắn đang tự hỏi liệu cái giá phải trả cho sức mạnh thực sự có đáng để hy sinh tất cả những gì mình từng trân quý nhất hay không?
Câu trả lời thì đã quá rõ ràng trong tâm trí của một kiếm sĩ theo đuổi đỉnh cao võ đạo: Không có lựa chọn nào khác ngoài việc cắt đứt mọi liên kết.
Đôi khi, con đường tu luyện là một sự đánh đổi tàn nhẫn giữa trái tim và lý trí.
Và Lý Mặc quyết định rằng từ khoảnh khắc này trở đi, hắn sẽ không còn để cảm xúc chi phối kiếm ý của mình nữa.
Hắn cần sự thuần khiết tuyệt đối của khí huyết.
Cần sự tĩnh lặng đến mức chết chóc trong tâm hồn.
Chỉ khi nào mọi tạp niệm đều bị xóa bỏ hoàn toàn thì thanh kiếm mới thực sự sắc bén đủ để chém tan màn sương mù bao phủ trước mắt hắn.
Cảm giác lạnh buốt xâm nhập vào từng tế bào da thịt của Lý Mặc, lan tỏa nhanh chóng như những tia sét ngầm dưới lòng đất.
Tiểu hệ thống Da Thịt bắt đầu phản ứng dữ dội với quyết định tàn khốc này.
Thông thường, da thịt cần sự ấm áp của huyết khí để tái tạo và cứng rắn hơn trước đòn đánh của đối thủ.
Nhưng giờ đây, Lý Mặc đang chủ động dẫn dắt dòng năng lượng lạnh lẽo từ nỗi đau tinh thần vào từng thớ cơ bắp, mỗi sợi gân cốt trong người hắn đều run rẩy vì sốc nhiệt.
Hắn ngồi kiết già trên nền đá ẩm ướt, hai tay đặt lên đầu gối theo thế thiền định cổ xưa nhất mà sư phụ đã dạy cách đây rất lâu.
Nhưng lần này khác hoàn toàn.
Thay vì hấp thụ linh khí từ thiên địa để nuôi dưỡng thân thể, Lý Mặc đang ép buộc cơ thể mình thích nghi với sự cô độc tuyệt đối.
Mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn hơn gấp bội phần không khí loãng ở độ cao đỉnh Phong Thanh càng thêm ngột ngạt khi hắn cố tình ngăn chặn những luồng cảm xúc tích cực xuất hiện trong đầu.
Tiểu hệ thống Da Thịt bắt đầu chuyển màu từ hồng hào sang một sắc trắng nhợt nhạt, gần giống như da của xác chết vừa mới lạnh đi không lâu dưới lòng đất sâu thẳm nơi âm khí tụ tập dày đặc nhất quanh khu vực này cả thảy!
Sự thay đổi đột ngột khiến cho các lỗ chân lông trên mặt Lý Mặc đóng lại hoàn toàn nhằm hạn chế tối đa sự trao đổi nhiệt với môi trường bên ngoài đồng thời cũng là biểu hiện rõ ràng rằng hắn đang từ bỏ phần "sinh" trong con người mình để hướng về cái "chết" của kiếm đạo vô tình!
Mồ hôi lạnh toát ra trên trán rồi nhanh chóng đóng băng thành những giọt sương nhỏ li ti bám đầy khắp vùng thái dương khiến cho đôi mắt tím sẫm vốn dĩ đã đủ sâu thẳm giờ đây càng thêm huyền bí khó lường đến mức đáng sợ đối với bất kỳ ai dám nhìn trực diện vào ánh mắt ấy!
Không chỉ vậy mà ngay cả tóc mai trước trán cũng bắt đầu chuyển sang màu xám bạc do tác động mạnh mẽ từ sự biến đổi nội tại trong cơ thể người kiếm sĩ trẻ tuổi này đang cố gắng vượt qua chính bản thân mình bằng cách hy sinh đi tất cả những gì thuộc về con người bình thường để trở thành một cỗ máy giết chóc hoàn hảo nhất có thể tồn tại trên giang hồ Shenmu rộng lớn bao la nầy!
Nỗi đau vật lý không đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần mà Lý Mặc đang phải chịu đựng.
Mỗi khi hình bóng Tiểu Uyển hiện lên trong tiềm thức, hắn lại dùng kiếm ý cắt đứt liên kết đó một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được.
Kiếm ý vốn dĩ là biểu hiện của tâm trạng và khí thế nội tại bên trong con người sử dụng nó!
Nếu như trước kia kiếm ý của Lý Mặc mang theo hơi thở của sự bảo vệ và che chở thì giờ đây nó lại thấm đẫm mùi máu tanh cùng với cảm giác lạnh giá thấu xương giống hệt như lưỡi dao găm sắc nhọn được làm từ kim loại quý hiếm nhất trên thế giới này cả thảy!
Hắn biết rằng mình đang đi ngược lại quy luật tự nhiên của sinh mệnh nhưng đó là con đường duy nhất để đạt được sức mạnh mà hắn khao khát bấy lâu nay.
Giang hồ không dung thứ cho kẻ yếu đuối hay những người bị ràng buộc bởi tình cảm cá nhân quá mức dẫn đến mất kiểm soát trong chiến đấu!
Chỉ có sự lạnh lùng và quyết đoán mới giúp ngươi sống sót qua những cuộc đụng độ sinh tử nơi đỉnh cao võ đạo mà thôi!
Và Lý Mặc đã sẵn sàng trả bất cứ giá nào để đổi lấy điều đó kể cả phải hy sinh đi chính linh hồn của mình nếu cần thiết nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Điểm bùng nổ đến khi Lý Mặc cảm thấy một mảng ký ức lớn nhất - ký ức về ngày Tiểu Uyển bị bắt - sắp vỡ tung lớp vỏ băng giá bao bọc nó từ bên trong.
Nỗi đau mất mát, sự bất lực và căm hận dâng trào dữ dội đe dọa làm nổ tung toàn bộ hệ thống Khí Huyết vốn dĩ đã quá tải vì chịu đựng áp lực khủng khiếp từ những quyết định trước đó của hắn!
Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" lúc này như một lời nguyền giáng xuống đầu hắn: càng yêu thương sâu sắc thì tốc độ tu luyện càng chậm chạp đến mức đáng khinh bỉ đối với bất kỳ kiếm sĩ nào khác trong cộng đồng luyện thể hiện nay cả thảy!
Lý Mặc nghiến chặt răng đến mức men răng cạo vào nhau phát ra những âm thanh rít chói tai nghe như tiếng kim loại va chạm mạnh mẽ giữa hai lưỡi kiếm sắc bén nhất đang giao tranh kịch liệt trên chiến trường đẫm máu!
Hắn không muốn nhớ lại cảnh tượng ấy nữa nhưng ký ức vẫn cứ ùa về chồng chất lên nhau tạo thành một cơn bão tố kinh hoàng trong tâm trí khiến cho ý chí của hắn gần như bị tan vỡ hoàn toàn trước sức ép ghê gớm từ bên ngoài tác động vào nội tại con người mình!
Tiểu hệ thống Khí Huyết bắt đầu vận chuyển ngược chiều so với bình thường nhằm mục đích đẩy mạnh những tạp niệm ra khỏi cơ thể thông qua các huyệt đạo chính trên thân hình Lý Mặc đang run rẩy không kiểm soát được nữa dưới sức nặng của cảm xúc tích tụ lâu ngày trong lòng người kiếm sĩ trẻ tuổi này cả thảy!
Máu từ mũi chảy xuống thấm vào áo choàng đen sẫm làm vệt máu tươi trông giống như một con rắn đỏ chót bò chậm rãi trên nền vải dày đặc bụi tro than từ những ngọn lửa đã tắt từ lâu trước khi sự kiện bi thảm xảy ra tại động Phong Thanh đêm qua đó vậy mà giờ đây lại đang sống dậy trong ký ức đau thương của Lý Mặc!
Hắn hét lên một tiếng dài vang vọng khắp hang động khiến cho chim muông bay loạn xạ bỏ chạy tán loạn khỏi khu vực này cả thảy không dám quay trở về nơi tử địa đáng sợ này nữa bao giờ hết nếu có thể tránh được thì tốt hơn là cứ phải đối mặt với bóng ma quá khứ luôn đeo bám bên cạnh mình mỗi ngày mỗi đêm trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóa lên rồi tắt ngấm trong nháy mắt.
Nhưng Lý Mặc vẫn không ngừng cố gắng kiểm soát lại dòng chảy hỗn loạn của khí huyết đang đe dọa hủy hoại hoàn toàn cấu trúc kinh mạch vốn dĩ đã đủ mong manh từ trước đến nay đối với bất kỳ ai dám thử nghiệm phương pháp tu luyện cực đoan này cả thảy!
Sự thật phũ phàng đập vào mặt hắn: tình yêu thương không chỉ là nguồn động lực mà còn là gông cùm nặng nề nhất trói buộc bước chân tiến lên phía trước của một kiếm sĩ theo đuổi đỉnh cao võ đạo.
Nếu muốn mạnh hơn, Lý Mặc phải chấp nhận mất đi khả năng cảm nhận niềm vui và hạnh phúc bình dị nhất trong cuộc sống hàng ngày của con người thường tình nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Hắn không còn là cậu bé ngây thơ từng mơ ước được bảo vệ những gì mình yêu quý bằng chính đôi tay yếu ớt của mình nữa rồi mà giờ đây hắn đang trở thành một cỗ máy giết chóc lạnh lùng đến mức đáng sợ đối với bất kỳ ai dám nhìn trực diện vào ánh mắt tím sẫm đầy sát khí ấy!
Lý Mặc đứng dậy, cảm giác đầu tiên anh nhận thấy là sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh mình.
Không còn những cảm xúc dâng trào dữ dội như trước kia nữa mà thay vào đó chỉ có một khoảng trống rỗng tuếch đến kinh hoàng trong tâm trí vốn dĩ đã từng tràn ngập hình bóng Tiểu Uyển suốt nhiều tháng ngày qua.
giờ đây lại biến mất hoàn toàn không để lại chút dấu vết nào cả!
Anh nhìn về phía động Phong Thanh nơi Tiểu Uyển từng ở và trái tim anh đập đều đặn không hề rung động dù chỉ một lần duy nhất kể từ lúc quyết định cắt đứt mọi liên kết tình cảm với thế giới bên ngoài.
rộng lớn nầy!
Kiếm ý trong người Lý Mặc trở nên sắc bén hơn gấp bội so với trước đây nhờ vào sự thuần khiết tuyệt đối của khí huyết sau khi loại bỏ tất cả tạp niệm khỏi tâm trí con người sử dụng nó cả thảy!
Thanh kiếm gỗ cầm trên tay giờ đây nặng nề như núi Thái Sơn nhưng lại nhẹ nhàng bay lượn trong không trung theo ý muốn chủ nhân một cách dễ dàng đến mức đáng ngạc nhiên đối với bất kỳ ai dám chứng kiến cảnh tượng phi thường này xảy ra ngay trước mắt mình nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Hắn đã đạt được sự cân bằng hoàn hảo giữa thân thể và tinh thần thông qua việc hy sinh đi chính phần "sinh" trong con người mình để hướng về cái "chết" của kiếm đạo vô tình mà thôi!
Gió thổi mạnh hơn bao giờ hết cuốn theo lá vàng rơi xào xạc trên nền đất đá khô cằn quanh khu vực trại quân tạm thời này sắp biến thành bãi chiến trường đẫm máu trong vòng vài giờ tới nếu không có ai đứng ra ngăn chặn cuộc xung đột tất yếu đang diễn ra ngay lúc này giữa hai phe phái đối địch nhau quyết liệt nhất từ trước đến nay trong lịch sử giang hồ Shenmu rộng lớn bao la nầy cả thảy!
Nhưng Lý Mặc vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng như một pho tượng đá không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ tác động nào từ môi trường bên ngoài đang cố gắng xâm nhập vào nội tại con người mình nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Hắn biết rằng mình đã trở thành kẻ thù của chính cảm xúc từng gắn bó với mình suốt nhiều năm tháng qua nhưng đó là cái giá phải trả cho sức mạnh mà hắn khao khát bấy lâu nay cả thảy!
Giang hồ không dung thứ cho kẻ yếu đuối hay những người bị ràng buộc bởi tình cảm cá nhân quá mức dẫn đến mất kiểm soát trong chiến đấu sinh tử nơi đỉnh cao võ đạo mà chỉ có sự lạnh lùng và quyết đoán mới giúp ngươi sống sót qua những cuộc đụng độ khốc liệt nhất của đời mình nữa thôi!
Và Lý Mặc đã sẵn sàng bước vào thế giới tàn khốc đó với đôi tay không còn run rẩy vì sợ hãi hay đau khổ nữa mà thay vào đó là sự tự tin tuyệt đối vào khả năng giết chết bất kỳ ai dám cản trở đường đi của hắn trên con đường tu luyện đầy máu và nước mắt này cả thảy!
Lý Mặc bước ra khỏi động Phong Thanh, gió mùa đông thổi qua nhưng anh không cảm thấy lạnh lẽo chút nào.
Ngược lại, anh cảm thấy môi trường xung quanh đang "đốt cháy" để bù đắp cho sự lạnh lẽo trong người mình một cách kỳ lạ đến mức khó hiểu đối với bất kỳ ai dám quan sát kỹ hơn vào biểu hiện phi thường này của người kiếm sĩ trẻ tuổi cả thảy!
Anh nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang dần lặn xuống sau dãy núi cao chót vót bao phủ bởi sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn xa gần khiến cho khung cảnh trở nên u ám và bí ẩn đến rợn người đối với bất kỳ ai dám chứng kiến cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ này xảy ra ngay trước mắt mình nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện phía sau lưng Lý Mặc không hề có âm thanh bước chân hay tiếng động nào báo hiệu sự hiện diện của kẻ đó cả thảy khiến cho giác quan thứ sáu trong người anh lập tức cảnh báo nguy hiểm cận kề sắp xảy ra bất cứ lúc nào nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Lý Mặc quay lại chậm rãi nhưng ánh mắt tím sẫm vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng không hề thay đổi dù chỉ một chút nhỏ nhất có thể nhận biết được qua biểu cảm khuôn mặt của hắn cả thảy!
"Ngươi đã cắt đứt tất cả." giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau mang theo âm hưởng của sự thương hại pha lẫn kính trọng khó tin đối với bất kỳ ai dám nghe thấy lời lẽ đầy ẩn ý này phát ra từ chính môi miệng kẻ đứng trước mặt Lý Mặc lúc này nữa lần thứ hai liên tiếp như vậy đâu.
Lý Mặc không đáp lại mà chỉ nâng thanh kiếm gỗ lên cao hơn một chút nữa để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp nổ ra bất cứ lúc nào giữa hắn và bóng đen bí ẩn vừa xuất hiện ngay sau lưng mình cả thảy!
Nhưng khi ánh mắt chạm vào khuôn mặt của kẻ đó, Lý Mặc nhận ra một điều khiến toàn thân anh cứng đờ: người kia không phải là địch thủ.
Đôi mắt kia không chút giết khí, mà tràn đầy nỗi đau thương thiết tha nhìn hắn.
Lý Mặc thốt lên, thanh kiếm gỗ rớt 'bộp' xuống đất, rung động dữ dội.
Hắn quay lưng bỏ chạy, vì phía sau lưng đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận