Chương 8

Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn đêm, âm thanh chói tai như một con dao cùn cứa vào màng nhĩ của Lý Minh.

Ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy chiếu qua khe cửa sổ kính vỡ, cắt ngang khuôn mặt lạnh băng của hắn.

Những tia sáng ấy không mang lại sự an toàn, mà giống như những ngón tay vô hình đang soi mói từng tế bào trong cơ thể hắn.

Hắn không chạy.

Chạy là thừa thãi, và hơn hết, đó là hành động của kẻ chưa hiểu quy luật.

"Bức Tường Lồng" đã khóa chặt không gian ba chiều này lại.

Bất kỳ nỗ lực nào để vượt ra ngoài ranh giới hành chính chỉ dẫn đến việc bị "Định Vị Lại" — một cơ chế tàn khốc khiến nạn nhân quay về điểm xuất phát kèm theo mất trí nhớ ngắn hạn.

Hắn đã thấy Trần Nam thử nghiệm điều đó hai lần trước khi đầu hàng số phận.

Lý Minh ngồi bệt xuống sàn nhà, lưng dựa vào bức tường bê tông ẩm mốc.

Hắn nhìn xuống bàn tay phải.

Da thịt ở đó đang rạn nứt, không phải do thương tích vật lý, mà do áp lực từ bên trong.

Những mạch năng lượng tím sẫm, giống như nhựa cây độc hại, đang len lỏi dưới lớp biểu bì, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, đáng sợ.

Đó là dấu hiệu của sự đột biến không kiểm soát.

"Khốn thật," Lý Minh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi.

Hắn rút một gói thuốc lá từ túi áo, nhưng ngón tay run rẩy quá mức khiến ông điếu thuốc rơi xuống đất, lăn lóc vào vũng nước đọng.

"Thức tỉnh dị năng mà lại bị ngứa da, công ty Bio-Tech chắc nên xuất khẩu cả kem chống ngứa kèm theo."

Hắn cố gắng cười, một nụ cười gượng gạo, méo mó.

Nhưng trong sâu thẳm ý thức, nỗi kinh hoàng đang leo lên cổ họng như một con rắn độc.

Ký ức của bản sao thứ 11 vẫn còn in hằn trong đầu: hình ảnh những chiếc ghế điện, những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh lét, và tiếng cười khẩy của những nhà khoa học mặc áo blouse trắng.

Hắn không phải là anh hùng.

Hắn là một lỗi hệ thống.

Và lỗi hệ thống thì luôn bị xóa bỏ.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên ở hành lang bên ngoài.

Không phải là bước chân của cảnh sát thường trực — họ đi nhanh, gấp gáp.

Đây là bước chân của ai đó biết rõ mình đang đi đến đâu.

Bước chân của kẻ săn mồi.

Lý Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim.

Hắn cần tĩnh tâm.

Cảm xúc là thứ yếu, logic mới là thứ sống còn.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào những mạch năng lượng tím sẫm trên tay.

Thay vì sợ hãi, hắn thử *cảm nhận* chúng.

Chúng không nóng, mà lạnh.

Lạnh như băng khô.

"Okay," hắn thì thầm với chính mình.

"Nếu tôi là virus, thì hãy để xem hệ miễn dịch của thành phố này mạnh đến đâu."


Cánh cửa kim loại tự động trượt ra, phát ra tiếng rít chói tai của kim loại ma sát.

Bên trong không phải là một căn phòng thí nghiệm hiện đại, mà là một hang động tự nhiên được khoét vào lòng đất, với những cột đá nhô lên như những chiếc răng nanh.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là kiến trúc, mà là con người đang đứng ở giữa hang động.

Hắn mặc một bộ vest đen chỉnh tề, chất liệu cao cấp, không hề bám chút bụi bẩn dù ở trong môi trường này.

Tóc hắn được chải chuốt kỹ lưỡng, khuôn mặt điển trai nhưng thiếu đi mọi biểu cảm con người.

Tay hắn cầm một cây gậy gỗ đen bóng, trên đầu gậy là một viên ngọc mắt mèo đang xoay tròn, phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

Chu Tuấn Kiệt.

Lý Minh nhận ra hắn ngay lập tức.

Không phải từ hồ sơ, mà từ cảm giác.

Cảm giác của một con thú săn mồi đang nhìn xuống con mồi.

"Em tìm thấy đường vào khá nhanh," Chu Tuấn Kiệt nói, giọng nói đều đều, không có chút cảm xúc nào.

Hắn không nhìn Lý Minh, mà nhìn vào viên ngọc trên đầu gậy.

"Bản sao thứ 12 luôn có khả năng thích nghi tốt hơn những người trước.

Nhưng sự thích nghi không đồng nghĩa với sự sống sót."

"Anh là ai?" Lý Minh hỏi, dù hắn đã biết câu trả lời.

Hắn cần thời gian để phân tích.

"Ta là Người Sưu Tập," Chu Tuấn Kiệt đáp, cuối cùng cũng quay đầu lại.

Đôi mắt của hắn không có tròng trắng, mà là một màu đen thẳm, giống như hố sâu.

"Ta thu thập những dị nhân 'lỗi' như em.

Những kẻ không phù hợp với trật tự.

Những kẻ có nguy cơ làm sụp đổ Thành Phố Lồng."

Hắn giơ cây gậy lên.

Viên ngọc mắt mèo xoay nhanh hơn, tạo ra một vòng xoáy năng lượng xung quanh nó.

"Em nghĩ mình là đặc biệt?

Em chỉ là một bản sao rẻ tiền, được tạo ra từ DNA của một thí nghiệm thất bại.

Em không có linh hồn, Lý Minh.

Em chỉ là một tập hợp các gen và ký ức giả."

Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, nhưng hắn nhanh chóng dập tắt nó.

Giận dữ là yếu điểm.

Hắn cần logic.

"Vậy tại sao anh lại ở đây?" Lý Minh hỏi, bước chậm rãi về phía trước.

"Nếu tôi chỉ là một lỗi, anh đã xóa tôi từ lâu rồi.

Tại sao lại chờ đợi?"

Chu Tuấn Kiệt mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Vì ta cần một chìa khóa.

Và em, với khả năng 'bắt chước' hệ thống của mình, là chìa khóa duy nhất có thể mở cánh cửa dẫn đến...

Nguồn Gốc."

Hắn vung cây gậy xuống.

Không có tiếng động.

Nhưng không gian xung quanh Lý Minh đột ngột bị nén ép.

Hắn cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt, không thể hít thở.

Những mạch năng lượng tím sẫm trên tay hắn bùng cháy, phản ứng lại với áp lực.

Đây không phải là một cuộc chiến vật lý.

Đây là một cuộc chiến về quyền kiểm soát thực tại.


Lý Minh cứng đờ.

"Người thân?

Ai?"

Chu Tuấn Kiệt mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai, nhưng trong đôi mắt đen thẳm của hắn, Lý Minh thấy một thoáng buồn bã.

"Anh ấy đã bắt đầu phá vỡ các lớp phòng thủ của khu dân cư phía Bắc.

Hắn đang dùng máu của chính mình để nuôi dưỡng một 'Cổng' nhỏ.

Và nếu anh muốn cứu hắn, hoặc giết hắn, anh phải tự mình quyết định."

Hắn chỉ tay vào viên ngọc mắt mèo, giờ đây đã ngừng xoay và trở nên tối sầm.

"Nhưng nhớ kỹ: Nếu anh chậm trễ, cánh cửa sẽ đóng lại mãi mãi.

Và lần này, không có bản sao thứ 13 để thay thế."

Lý Minh cảm thấy máu mình đông lại.

Ai là anh ấy?

Trước khi hắn kịp hỏi thêm, một cơn đau nhói xuyên suốt đầu hắn.

Ký ức mới trỗi dậy, không phải từ bản sao thứ 11, mà từ chính ký ức của hắn.

Một ký ức bị chôn vùi sâu thẳm.

Hắn nhìn thấy một cậu bé.

Cậu bé có mái tóc đen, đôi mắt sáng, đang mỉm cười với hắn.

Cậu bé gọi hắn là "Anh".

Và cậu bé đó...

có một hình xăm con mắt trên cổ tay.

Giống hệt như Lý Minh.

"Trần Nam..." Lý Minh thì thầm, giọng nói run rẩy.

Em gái của Trần Nam không phải là con mồi.

Trần Nam mới là con mồi.

Và Lý Minh...

Lý Minh là người đã đặt cái bẫy.

Chu Tuấn Kiệt quay lưng lại, bước vào bóng tối.

"Lựa chọn của em, Lý Minh.

Cứu anh ấy, và phá vỡ Thành Phố Lồng.

Hoặc giết anh ấy, và duy trì trật tự.

Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng em có thể thoát khỏi vai trò của mình."

Cánh cửa kim loại đóng sầm lại, khóa chặt Lý Minh trong hang động.

Hắn đứng một mình trong bóng tối, nhìn vào bàn tay phải.

Những mạch năng lượng tím sẫm giờ đây đang chuyển thành màu đỏ tươi, giống như máu.

Và từ sâu trong đầu, một giọng nói vang lên, không phải của hắn, cũng không phải của Chu Tuấn Kiệt.

*"Đã đến lúc thức dậy, người anh em."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập