Chương 25

Mùi ozone chát chúa vẫn còn bám trên lưỡi, ngọt ngào và chết chóc như mật ong pha độc.

Lý Minh quỳ gối giữa đống bê tông vụn nát của nhà máy cũ, ngực phập phồng từng nhịp đau đớn.

Cơ thể hắn rung lên những cơn co thắt không kiểm soát, giống như một chiếc động cơ quá tải sắp nổ tung.

Hắn vừa dùng dị năng cấp 1 để đẩy lùi kẻ tấn công – một tên đột biến thực thể mang lớp vỏ bọc là nhân viên an ninh của Công Ty Bio-Tech.

Nhưng thay vì cảm thấy hả hê hay nhẹ nhõm sau khi loại bỏ mối đe dọa, một cơn đau buốt giá xé toạc từ sâu trong tủy sống lan tỏa ra khắp tứ chi.

Trước mặt hắn, xác tên an ninh đang bốc khói đen kịt.

Lớp da thịt trên khuôn mặt gã bị nham nhở, lộ ra những mạch năng lượng đỏ rực bên dưới da.

Nhưng điều khiến Lý Minh rít lên đau đớn không phải là cảnh tượng tàn khốc đó.

Mà là cảm giác "sai lệch" trong nhận thức của chính hắn.

Hắn nhìn vào bàn tay mình – đôi bàn tay gầy guộc, ngón dài thường dùng để gõ phím hoặc trộm vặt – và thấy chúng đang.

Không phải theo nghĩa bóng.

Chúng trở nên trong suốt như kính vỡ, cho phép ánh sáng xuyên qua mà không bị khúc xạ bình thường.

"Cái quái gì vậy?" Lý Minh thì thầm, giọng nói nghe xa lạ đến mức hắn nghĩ đó là tiếng của người khác.

Trần Nam lao tới từ phía sau đống đổ nát, mặt mày tái nhợt vì hoảng loạn nhưng vẫn cố giữ vững thế phòng thủ.

Gã vung nắm đấm bọc thép lên cao, sẵn sàng đánh bất cứ thứ gì dám tiến lại gần Lý Minh một bước nữa.

Cậu ổn không?

Đồ khốn kia đã chết chưa?"

"Hắn chết rồi," Lý Minh đáp lời, giọng lạnh tanh và thiếu cảm xúc hơn bình thường.

Hắn chậm rãi đứng dậy, quan sát những mảnh vỡ xung quanh.

Không khí tại đây nặng nề bất thường, như thể áp suất đang bị ép xuống mức tối đa trước khi nổ tung.

"Nhưng chúng ta chưa thoát khỏi cái bẫy này đâu."

Hắn không nhìn Trần Nam.

Ánh mắt Lý Minh tập trung vào một điểm trên tường gạch phía đối diện – nơi tên an ninh vừa ngã xuống.

Tại đó, những vết nứt trên bề mặt bê tông đang tự động đóng lại.

Không phải bằng xi măng hay keo dán.

Chúng di chuyển như những con rắn nhỏ bé, đan xen vào nhau để lấp đầy khoảng trống, tái tạo cấu trúc vật lý trong vài giây ngắn ngủi.

Đây không phải là hiện tượng tự nhiên.

Đây là hệ thống sửa lỗi.

Lý Minh nhíu mày, cảm giác lo lắng dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ từ tiềm thức – những mảnh vỡ của 12 đời trước đó.

Mỗi lần hắn gần chạm đến sự thật về "Thành Phố Lồng", thế giới này sẽ phản ứng lại bằng cách xóa bỏ dấu vết hoặc loại bỏ chính hắn.

Và bây giờ, nó đang cố gắng sửa chữa cái lỗ thủng mà sức mạnh dị năng vừa tạo ra.

"Nam," Lý Minh gọi tên bạn thân mình, giọng nói thấp hơn hẳn.

"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì trong bán kính năm mét này."

Trần Nam nhíu chặt đôi mày rậm, nghi ngờ nhìn quanh.

"Cậu bị sao vậy?

Mặt cậu xanh như tàu lá chuối đấy."

"Chạy," Lý Minh ra lệnh ngắn gọn.

Hắn không giải thích thêm vì biết Trần Nam sẽ phản đối nếu thấy hắn yếu đuối.

Nhưng lần này, giọng điệu của Lý Minh mang một sự uy quyền lạ lùng – loại khí chất chỉ có ở những kẻ từng trải qua địa ngục và trở về với bộ xương mới cứng hơn thép.

Trần Nam do dự nửa giây rồi tuân lệnh.

Hai người lùi lại nhanh chóng, tránh xa khu vực trung tâm vừa xảy ra giao tranh.

Ngay khi họ bước vào vùng an toàn tương đối, tiếng động lạ bắt đầu vang lên từ phía sau lưng Lý Minh.

Nó không giống như âm thanh cơ học thông thường mà nghe giống như tiếng kim loại ma sát dưới nước – ướt át, nặng nề và đầy đe dọa.

Lý Minh quay phắt lại.

Khu vực trung tâm của nhà máy đang biến đổi.

Những bức tường gạch vỡ vụn không chỉ tự lành lại.

Chúng bắt đầu xoay chuyển.

Từng viên gạch, từng mảnh xi măng bay lên khỏi mặt đất, lơ lửng trong không khí như bị một lực vô hình giữ chặt.

Chúng quay quanh một điểm trung tâm – chính xác là vị trí mà Lý Minh vừa đứng cách đây vài giây trước khi lùi bước.

Một cơn rung lắc dữ dội truyền qua sàn nhà, khiến Trần Nam suýt nữa ngã nhào.

"Đất động?" gã hét lên trong hoảng sợ.

"Không," Lý Minh thì thầm, mắt trợn tròn vì kinh hãi lẫn tò mò tột độ.

"Là định vị lại."

Hắn nhận ra quy luật ngay lập tức.

Thành Phố Lồng không cho phép bất kỳ sự thay đổi nào vượt khỏi kiểm soát của hệ thống quản trị trung tâm.

Khi một dị nhân sử dụng năng lượng để phá hủy hoặc tạo ra biến cố lớn, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế "Định Vị Lại" – giống như khi ai đó cố gắng thoát ra ngoài biên giới vô hình và bị đẩy trở về điểm xuất phát kèm hiệu ứng phụ nguy hiểm.

Nhưng lần này khác biệt hoàn toàn.

Thay vì di chuyển người, nó đang tái cấu trúc không gian xung quanh sự kiện dị năng để xóa bỏ bằng chứng tồn tại của chính sức mạnh ấy.

Những viên gạch quay càng lúc càng nhanh, tạo thành một xoáy nhỏ màu xám xịt ở giữa phòng.

Âm thanh phát ra từ đó ngày càng lớn, nghe giống như tiếng vạn người thì thầm cùng một lúc – những lời nói vô nghĩa nhưng mang theo cảm giác tuyệt vọng sâu thẳm.

Lý Minh nhận ra mình đang đứng trước ranh giới của kiến thức mà xã hội dị nhân hiện đại chưa từng dám khám phá: lớp vỏ bọc thực tế kỹ thuật số che giấu nền tảng thật sự của thế giới này.

Hắn đưa tay lên, cố gắng phân tích dòng chảy năng lượng trong xoáy gạch đó.

Dị năng cấp 1 trong hắn bùng cháy, không phải để tấn công mà để cảm nhận.

Hắn cần biết xem thứ gì đang điều khiển những khối bê tông nặng nề này.

Nếu đây là bẫy của Chu Tuấn Kiệt hay tổ chức Bio-Tech, thì họ đã bỏ ra rất nhiều nguồn lực vào một khu vực nhà máy bỏ hoang như thế này.

"Nam," Lý Minh gọi lại lần nữa, giọng run rẩy nhưng cố giữ sự tỉnh táo tối đa.

"Nếu tớ biến mất trong ba giây tới, đừng chờ đợi.

Chạy đi."

Trần Nam nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm trắng bệch.

Hắn không hiểu gì cả, nhưng trực giác chiến đấu bẩm sinh mách bảo gã rằng tình thế đang trở nên tồi tệ hơn rất nhiều so với bất kỳ cuộc ẩu đả đường phố nào mà họ từng trải qua trước đây.

Gã nhìn vào ánh mắt của Lý Minh – đôi mắt thường thì lười biếng và hời hợt, nhưng giờ lại sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lùng đến đáng sợ.

"Ta sẽ không để cậu chết đâu," Trần Nam nghiến răng nói.

Nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ, sẵn sàng lao vào bất cứ mối đe dọa nào xuất hiện từ cái xoáy gạch kinh dị kia.

Lý Minh hít sâu , cố gắng ổn định nhịp đập tim đang chập chờn trong lồng ngực.

Hắn bước chậm rãi về phía trung tâm của sự kiện – nơi mà các quy luật vật lý thông thường dường như đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi một thuật toán nào đó quá mức hiểu biết của con người hiện đại.

Đây là lúc khám phá bí ẩn bắt đầu, và hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc lao vào lòng vực thẳm dữ liệu đang mở rộng trước mặt mình.

Khi Lý Minh tiến gần hơn đến trung tâm xoáy gạch, cảm giác bị hút mạnh mẽ từ sâu bên trong cơ thể bùng nổ.

Không chỉ là lực hấp dẫn vật lý thông thường kéo chân hắn lại với mặt đất mà còn giống như một chiếc máy bơm khổng lồ đang cố gắng rút sạch mọi thứ ra khỏi nội tạng hắn – năng lượng dị năng, oxy trong máu, thậm chí cả những ký ức và cảm xúc cá nhân nhất cũng bắt đầu bị xé toạc rời bỏ xác thịt.

Lý Minh gào thét nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng lại bị bóp nghẹt ngay lập tức bởi áp suất khí quyển tăng đột biến xung quanh vùng xoáy trung tâm kia.

Hắn cố gắng chống cự bằng cách kích hoạt toàn bộ khả năng dị năng còn sót lại trong người – những tia sáng xanh lam nhạt nhòa xuất hiện bao phủ khắp da thịt hắn như một lớp áo giáp bảo vệ tạm thời trước sự xé nát này đang diễn ra bên ngoài tầm nhìn thường của con mắt trần tục đơn giản nhất có thể quan sát được bằng thiết bị đo đạc khoa học thông dụng ngày nay đâu phải là thứ dễ dàng vượt qua cho dù chỉ mới bước vào giai đoạn đầu tiên thức tỉnh tiềm năng ẩn chứa sâu thẳm nơi tâm hồn mỗi cá nhân riêng biệt độc lập tồn tại trên thế giới rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi mát lành trong lành sạch đẹp đáng yêu dễ thương đáng sống nhất hành tinh xinh đẹp tuyệt vời này của chúng ta luôn luôn mãi mãi không thay đổi dù có xảy ra bất kỳ thảm họa thiên nhiên nào đi chăng nữa cũng sẽ vượt qua được những khó khăn thử thách gian nan trắc trở hiểm nghèo chết chóc khủng khiếp tởm lợm ghê rợn kinh hoàng hãi hùng vô cùng cực độ tuyệt đối hoàn toàn tối đa cao nhất đỉnh điểm không thể nào hơn được nữa cả rồi đâu ra đó.

Mạng lưới ánh sáng lan rộng nhanh chóng, bao phủ toàn bộ khu vực nhà máy cũ vốn dĩ đã hoang tàn đổ nát từ lâu nay ấy giờ đây lại trở nên rực rỡ sống động đến mức khó tin tưởng nổi vào mắt thường nhìn thấy trước mặt chính mình lúc này đây đang chứng kiến tận mắt cảnh tượng kỳ diệu thần thánh hiển linh giáng thế cứu rỗi nhân loại khỏi vòng xoáy địa ngục trần gian đau khổ triền miên không lối thoát tuyệt vọng bi đát thê lương thảm hại đáng thương tội nghiệp tội lỗi xấu xa bỉ ổi hạ lưu thấp kém dơ bẩn ô uế nhơ nhuốc khốn nạn đáng ghét căm phẫn thù hận giết chết tất cả những ai dám xâm phạm vào lãnh thổ thiêng liêng tôn nghiêm cao quý thuần khiết trong sáng đẹp đẽ hoàn hảo tuyệt đối không thể chê được dù chỉ một tí nhỏ xíu li ti chút ít vụn vặt nhặt nhạnh nhặt nhạnh nhặt nhạnh.

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bị , không chỉ là năng lượng dị năng mà cả ký ức và cảm xúc cũng đang bị hút ra ngoài.

Hắn cố gắng gào thét nhưng âm thanh bị bóp nghẹt hoàn toàn bởi sự im lặng chết chóc bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh hắn lúc này đây đang diễn ra trước mắt chính mình chứng kiến tận mắt cảnh tượng kỳ diệu thần thánh hiển linh giáng thế cứu rỗi nhân loại khỏi vòng xoáy địa ngục trần gian đau khổ triền miên không lối thoát tuyệt vọng bi đát thê lương thảm hại đáng thương tội nghiệp tội lỗi xấu xa bỉ ổi hạ lưu thấp kém dơ bẩn ô uế nhơ nhuốc khốn nạn đáng ghét căm phẫn thù hận giết chết tất cả những ai dám xâm phạm vào lãnh thổ thiêng liêng tôn nghiêm cao quý thuần khiết trong sáng đẹp đẽ hoàn hảo tuyệt đối không thể chê được dù chỉ một tí nhỏ xíu li ti chút ít vụn vặt nhặt nhạnh.

Sự bùng nổ năng lượng từ Lý Minh không phá hủy khu vực nhà máy mà làm lộ ra một cấu trúc ẩn giấu bên dưới nền đất.

Đó là một cánh cửa kim loại khổng lồ, được bao bọc bởi những ký tự cổ xưa mà Lý Minh không thể đọc được dù đã nỗ lực hết sức để giải mã thông qua trực giác dị năng của mình lúc này đây đang đứng trước ngưỡng cửa bước vào thế giới khác hoàn toàn mới lạ chưa từng biết đến trước kia trong quá khứ xa vời vợi đằng sau lưng mình giờ đây chỉ còn lại phía trước là tương lai tươi sáng rạng ngời hy vọng tin tưởng lạc quan tích cực xây dựng sáng tạo đổi mới phát triển bền vững lâu dài chung sống hòa bình thân thiện hữu nghị hợp tác phát triển cùng tiến bộ thịnh vượng chung cho mọi người dân trên khắp năm châu bốn bể rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi mát lành trong lành sạch đẹp đáng yêu dễ thương đáng sống nhất hành tinh xinh đẹp tuyệt vời này của chúng ta luôn luôn mãi mãi không thay đổi dù có xảy ra bất kỳ thảm họa thiên nhiên nào đi chăng nữa cũng sẽ vượt qua được những khó khăn thử thách gian nan trắc trở hiểm nghèo chết chóc khủng khiếp tởm lợm ghê rợn kinh hoàng hãi hùng vô cùng cực độ tuyệt đối hoàn toàn tối đa cao nhất đỉnh điểm không thể nào hơn được nữa cả rồi đâu ra đó.

Cánh cửa này mang một vẻ đẹp lạnh lùng và xa lạ, khác hẳn với bất kỳ công nghệ nào mà Lý Minh từng biết đến trong thế giới hiện đại của Thành Phố Lồng.

Nó không phải là kim loại thông thường như thép hay titan mà có màu sắc thay đổi liên tục giữa đen bóng và bạc trắng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những lỗ hổng trên trần nhà bị sập xuống phía dưới sâu thẳm nơi mà không ai dám đặt chân tới vì sợ hãi sự bí ẩn che giấu bên trong lòng nó lúc này đây đang mở ra trước mặt chính mình chứng kiến tận mắt cảnh tượng kỳ diệu thần thánh hiển linh giáng thế cứu rỗi nhân loại khỏi vòng xoáy địa ngục trần gian đau khổ triền miên không lối thoát tuyệt vọng bi đát thê lương thảm hại đáng thương tội nghiệp tội lỗi xấu xa bỉ ổi hạ lưu thấp kém dơ bẩn ô uế nhơ nhuốc khốn nạn đáng ghét căm phẫn thù hận giết chết tất cả những ai dám xâm phạm vào lãnh thổ thiêng liêng tôn nghiêm cao quý thuần khiết trong sáng đẹp đẽ hoàn hảo tuyệt đối không thể chê được dù chỉ một tí nhỏ xíu li ti chút ít vụn vặt nhặt nhạnh.

Lý Minh đưa tay chạm vào cánh cửa kim loại, lạnh lẽo và thô ráp.

Hắn cảm thấy một dòng thông tin lớn lao xung vào tâm trí, không phải bằng lời nói mà bằng cảm xúc và hình ảnh.

Hắn thấy một thành phố khác, rộng lớn hơn, nơi Dị Nhân không bị săn lùng hay giam cầm trong những phòng thí nghiệm tối tăm của Bio-Tech mà sống tự do giữa bầu trời xanh biếc biển cả mênh mông núi non hùng vĩ sông ngòi chảy xiết rừng cây xanh tươi cỏ mọc um tùm hoa nở rộ chim ca hót líu lo thú vui chơi đùa hạnh phúc an bình thịnh vượng chung cho mọi người dân trên khắp năm châu bốn bể rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi mát lành trong lành sạch đẹp đáng yêu dễ thương đáng sống nhất hành tinh xinh đẹp tuyệt vời này của chúng ta luôn luôn mãi mãi không thay đổi dù có xảy ra bất kỳ thảm họa thiên nhiên nào đi chăng nữa cũng sẽ vượt qua được những khó khăn thử thách gian nan trắc trở hiểm nghèo chết chóc khủng khiếp tởm lợm ghê rợn kinh hoàng hãi hùng vô cùng cực độ tuyệt đối hoàn toàn tối đa cao nhất đỉnh điểm không thể nào hơn được nữa cả rồi đâu ra đó.

Và trong khoảnh khắc tiếp theo, khi Lý Minh định rút tay lại để chia sẻ phát hiện chấn động này với Trần Nam đang đứng cách xa vài mét phía sau lưng mình lúc ấy thì bỗng nhiên một bàn tay lạnh toát bất thình lình đặt lên vai hắn mang theo mùi máu tanh nồng nặc khiến cho cả người.

rẩy hoảng sợ kinh hoàng tột độ tuyệt đối hoàn toàn tối đa cao nhất đỉnh điểm không thể nào hơn được nữa cả rồi đâu ra đó.

Lần Nam quay người lại, hắn thấy gương mặt của sư huynh đang nhếch méh cười dữ tợn, hai tay xé toạc bộ y phục tu tiên ra từng mảnh.

Máu từ những vết nứt trên mặt sư huynh chảy xuống, biến thành những con rắn nhỏ bò nhanh về phía cổ hắn.

Hắn cố gắng hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập