Chương 27

Cánh cửa phòng 402 của khách sạn Long Môn Luxury không bị phá vỡ bởi lực vật lý thông thường.

Một dòng chất lỏng đen sẫm, đặc quánh như nhựa đường nhưng lại tỏa ra hơi lạnh cắt da, tuôn tràn từ khe hở dưới cánh cửa sang hành lang sang trọng lát đá cẩm thạch Ý.

Lý Khôi đứng bất động giữa phòng khách rộng lớn, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng bóng tối đang bò lên tường.

Không khí trong phòng nặng trĩu mùi ozone và sắt máu — mùi của sự hủy diệt sắp đến.

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là đặc quyền của những kẻ còn sợ chết.

Lý Khôi bước về phía trước, đôi giày da lười chạm nhẹ xuống sàn gỗ cứng, tạo ra tiếng vang khô khốc trong căn phòng trống rỗng.

Trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, một chiếc điện thoại di động cũ kỹ đang rung lên không ngừng.

Màn hình hiển thị tên người gọi: "Bạch Tuyết".

Nhưng hắn biết đó là bẫy.

Bạch Tuyết đã mất liên lạc ba giờ đồng hồ trước.

Tin nhắn cuối cùng của cô ấy còn in hằn trong đầu hắn: *"Đừng tin bất cứ điều gì bạn thấy."* Hắn rút súng ngắn từ sau lưng, ngón tay đặt lên cò nhưng chưa bóp.

Ánh mắt hắn quét qua cửa sổ kính cường lực bên kia phòng.

Thành phố Long Môn nằm dưới đó như một tấm bản đồ mạch điện khổng lồ, những ngọn đèn neon xanh lá và đỏ thẫm nhấp nháy loạn xạ trong sương mù dày đặc.

Từ tầng này nhìn xuống, con người chỉ là những chấm sáng nhỏ bé đang di chuyển theo những quỹ đạo được định sẵn.

Và hắn nhận ra, có thứ gì đó đang leo lên tòa nhà từ bên ngoài.

Một bóng hình dài, mỏng manh như dải băng đen, đang quấn quanh khung cửa sổ.

Nó không phản chiếu ánh đèn thành phố.

Nó hấp thụ mọi ánh sáng chạm vào nó.

Lý Khôi quay lại, hướng súng về phía cánh cửa phòng tắm nơi chất lỏng đen vừa tràn qua.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết tại sao "Bản Sao" này lại tồn tại khi người thật đã chết từ lâu.

Và hắn cần tìm ra ai là kẻ đứng sau cuộc thí nghiệm điên rồ mang tên Project Shadow Clone.

Chất lỏng đen bắt đầu tạo hình trên sàn nhà.

Nó không chảy ngẫu nhiên mà xếp chồng lên nhau, xoắn ốc vào trung tâm phòng khách, hình thành nên một cấu trúc giống như một chiếc nôi bằng bóng tối.

Bên trong chiếc nôi đó là những mảnh vỡ của ký ức — không phải của Lý Khôi, mà là của người đàn ông đã chết ba năm trước.

Hình ảnh cha hắn bị xe đâm trúng trên cầu Long Môn hiện lên rõ ràng giữa vũng đen sẫm.

Nhưng góc máy quay lại khác hẳn với bản báo cáo cảnh sát.

Không có va chạm ngẫu nhiên.

Có một bàn tay vô hình đẩy chiếc xe sang trái, đưa nó thẳng vào cột đèn đường nơi Lý Khôi đứng nhìn trong tuyệt vọng.

Lý Khôi nhíu mày.

Nỗi đau cũ chực chờ bùng nổ, nhưng hắn nén chúng xuống sâu nhất đáy lòng.

Cảm xúc là thức ăn cho Bóng Tối.

Hắn đã học được bài học đó từ những tháng ngày lang thang giữa thế giới ngầm của Long Môn trước khi trở về đây với danh tính giả mạo này.

Hắn bước tới chiếc nôi bóng tối, cúi người nhìn kỹ hơn vào hình ảnh đang lặp lại vô tận bên trong.

Trong khoảnh khắc ấy, giọng nói lạnh băng vang lên ngay sau gáy hắn, gần đến mức hơi thở có thể cảm nhận được trên da thịt.

*"Cậu không nên quan sát quá lâu, Khôi à.

Bóng Tối thích những con mồi tò mò."* Lý Khôi quay người lại trong một chuyển động cực nhanh, súng đã giơ thẳng vào ngực kẻ đứng sau lưng.

Ánh sáng từ hành lang chiếu rọi lên khuôn mặt của Lý Anh — nữ đặc vụ điều tra bí mật mà hắn từng tin tưởng là đồng minh duy nhất còn sót lại giữa mê cung này.

Cô mặc bộ vest màu xám than chỉnh tề, tóc buộc gọn gàng phía sau, nhưng đôi mắt cô thì trống rỗng đáng sợ.

Không có sự tức giận, không có niềm vui chiến thắng.

Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc của những kẻ đã từ bỏ nhân tính để đạt được "trật tự".

Lý Anh nâng tay lên, hai ngón tay nhẹ nhàng gạt khẩu súng của Lý Khôi sang một bên với lực lượng đáng kinh ngạc.

Cô ấy không dùng võ công truyền thống mà sử dụng áp lực nội khí — kỹ năng chỉ có ở những người đã luyện tập đến mức kiểm soát được trọng trường trong phạm vi nhỏ.

*"Em muốn giết tôi?"* Lý Khôi hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ thách thức.

Hắn lùi lại một bước, lưng chạm vào bàn làm việc gỗ mun.

Những mảnh kính vỡ từ cửa sổ bên kia phòng đang dần biến mất dưới sàn nhà, như thể bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.

*"Không,"* Lý Anh đáp, nụ cười mỏng manh nở trên môi cô ấy trông thật giả tạo trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng.

*"Em muốn cứu cậu khỏi chính mình.

Cậu là một lỗi hệ thống, Khôi.

Một bản sao không hoàn chỉnh chứa đầy nỗi đau và ký ức sai lệch.

Tập đoàn Long Môn cần loại bỏ những yếu tố bất ổn để duy trì sự cân bằng năng lượng thành phố."* Hắn nhìn vào đôi mắt Lý Anh và nhận ra thứ ánh sáng kỳ lạ đang lóe lên trong đồng tử cô ấy — màu đỏ sẫm, giống hệt như chất lỏng đen bên ngoài cửa phòng.

Cô ấy không chỉ là một đặc vụ.

Cô ấy đã bị nhiễm độc bởi Bóng Tối từ lâu, hoặc tệ hơn nữa, cô ấy đang cộng sinh với nó để đạt được sức mạnh mà con người bình thường không thể có.

*"Vậy thì hãy làm điều đó,"* Lý Khôi nói, giọng lạnh băng như thép.

*"Giết tôi đi nếu em nghĩ mình đủ giỏi."* Lý Anh lắc đầu chậm rãi.

Cô ấy bước sang một bên, tránh né câu trả lời trực tiếp của hắn.

Thay vào đó, cô chỉ về phía chiếc nôi bóng tối đang bắt đầu phát ra những âm thanh rít lên giống như tiếng gió thổi qua ống nghiệm vỡ.

*"Nhìn kỹ hơn đi, Khôi.

Cậu thực sự nghĩ mình là Lý Khôi?

Hay cậu chỉ là nỗi sợ hãi hóa thành hình hài của người đàn ông đã chết?"* Câu hỏi đó đánh vào đúng điểm yếu chí mạng nhất trong tâm trí hắn.

Những ký ức về cái đêm cha hắn chết, những tháng ngày lang thang vô định, và cảm giác trống rỗng luôn đeo bám sau mỗi lần hắn tỉnh dậy — tất cả đều là bằng chứng cho thấy có gì đó sai lệch trong nhận thức của mình.

Hắn nhắm mắt lại một giây để tập trung vào nhịp đập của trái tim.

Nó vẫn đang đập mạnh mẽ.

Nó vẫn đau khi nhớ về mẹ.

Nếu chỉ là nỗi sợ hãi, làm sao nó có thể cảm nhận được sự tổn thương chân thực đến vậy?

Hắn mở mắt ra và lao thẳng vào Lý Anh.

Không phải bằng súng, mà bằng tay không.

Hắn biết cô ấy sẽ né tránh vì tự tin vào khả năng kiểm soát không gian xung quanh mình.

Nhưng hắn cũng đã học cách chiến đấu với những kẻ như vậy — phá vỡ sự cân bằng đó bằng bạo lực thuần túy nhất.

Cú đấm của Lý Khôi nhắm thẳng vào cằm Lý Anh, nhưng bàn tay cô ấy xuất hiện từ đâu ra đó để chặn lại va chạm.

Không có tiếng động lớn khi hai nắm tay gặp nhau.

Thay vào đó là một vụ nổ âm thanh trầm thấp lan tỏa khắp căn phòng, khiến những chiếc ly thủy tinh trên kệ bar bên cạnh vỡ vụn thành hàng trăm mảnh li ti rơi xuống sàn nhà mà không tạo ra bất kỳ âm thanh nào đáng kể — như thể toàn bộ thế giới xung quanh đang bị tắt tiếng đột ngột.

Lý Khôi lùi lại hai bước, vai trái tê dại vì cú va chạm với một lực lượng phi nhân loại.

Hắn nhìn vào bàn tay của Lý Anh và nhận thấy những đường vân trên da thịt cô ấy đang chuyển sang màu đen sẫm, lan tỏa nhanh chóng từ cổ tay lên đến khuỷu tay như mạng nhện bóng tối sống động đang bò dưới lớp biểu bì.

*"Cậu không thể thắng được tôi,"* Lý Khôi nói, giọng khàn khản nhưng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng sợ của mình.

*"Và em cũng biết điều đó."* Lý Anh mỉm cười một cách buồn bã lần nữa.

Cô ấy giơ tay lên và vung mạnh ra phía sau lưng mình.

Chiếc nôi bóng tối trên sàn nhà vỡ tung, giải phóng hàng trăm dải băng đen dài ngoằng bay vào không khí như những con rắn độc tìm kiếm chủ nhân mới của chúng.

Chúng xoáy quanh hai người họ trong một cơn lốc nhỏ hẹp nhưng chết chóc nhất mà từng thớ cơ bắp và dây thần kinh đều căng ra tối đa để chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp nổ ra bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra ngay tại đây trước mắt cả hai kẻ thù cùng tồn tại bên nhau dưới ánh đèn neon nhấp nháy mờ ảo từ phía ngoài cửa sổ kính cường lực đang dần biến mất vào bóng đêm vĩnh cửu của thành phố Long Môn nơi mọi bí mật đều được chôn vùi sâu dưới lớp bê tông và thép lạnh lùng không cảm xúc.

Đan Lương hít một hơi thật dài.

Không khí trong phòng lạnh giá hơn cả nhiệt độ bên ngoài.

Hắn không di chuyển.

Cơ thể hắn vẫn giữ nguyên tư thế chuẩn bị chiến đấu, nhưng tâm trí thì đang lướt đi ở tốc độ ánh sáng.

Hắn cần thông tin.

Cần bằng chứng cụ thể chứ không phải cảm giác mơ hồ của Tử Hà.

Bàn tay phải của hắn trượt vào túi áo vest.

Đầu ngón tay chạm vào chiếc điện thoại cũ kỹ mà hắn mang theo khi rời khỏi văn phòng luật sư trước đó.

Hắn rút nó ra nhanh như một cái chớp mắt, lợi dụng khoảng trống trong thế đối đầu để mở khóa màn hình.

Ánh sáng xanh lóe lên yếu ớt trong bóng tối, đủ để chiếu rọi những ngón tay trắng bệch đang gõ phím với tốc độ kinh hoàng.

Tử Hà nhíu mày.

Hắn không hiểu tại sao kẻ thù lại dám làm điều ngốc nghếch này ngay trước mũi mình.

"Ngươi định gọi ai?" Tử Hà hỏi, giọng trầm lạnh băng giá.

"Gọi cảnh sát?

Hay là người yêu cũ của ngươi để cầu cứu?" Đan Lương không đáp lời.

Mồ hôi nhễ nhại trên trán hắn bắt đầu chảy xuống khóe mắt, cay xé nhưng hắn không hề chớp mắt.

Màn hình điện thoại hiển thị một ứng dụng theo dõi tài chính độc lập mà hắn đã cài đặt từ ba năm trước khi phát hiện những giao dịch bất thường trong công ty gia đình mình.

Giao diện đơn giản, màu đen chủ đạo với các con số đỏ chót đang nhảy múa điên cuồng như những ngọn lửa địa ngục.

Hắn cuộn ngón tay xuống nhanh hơn nữa.

Những dòng mã nguồn và tên tài khoản ẩn danh xuất hiện liên tiếp rồi biến mất trong chớp mắt.

Hắn cần tìm một thứ cụ thể.

Một dấu vết không thể xóa bỏ ngay cả khi kẻ thù có quyền lực (thông thiên).

"Đừng phí thời gian," Tử Hà bước tới một bước nhỏ.

Giày da của hắn phát ra tiếng lạo xạo khô khan trên sàn nhà gỗ đắt tiền.

"Ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi trước khi thông báo được gửi đi." Áp lực vô hình đè lên vai Đan Lương nặng nề hơn cả ngàn tấn bê tông.

Hắn cảm nhận được sát khí từ Tử Hà lan tỏa như làn sóng xung kích, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh lại.

Nhưng hắn vẫn kiên trì.

Ngón cái của hắn dừng lại ở một dòng dữ liệu cuối cùng trong danh sách lịch sử giao dịch hôm nay.

Con số đó quá lớn.

Quá cụ thể.

Và quan trọng nhất là nó được chuyển từ một tài khoản quỹ đầu tư mạo hiểm mà Đan Lương biết rõ rằng đã bị đóng băng cách đây hai tuần do vi phạm quy định nội bộ ngân hàng.

Tuy nhiên, dòng tiền này lại chảy vào một vỏ công ty trung gian có tên "Long Môn Logistics".

Và người đứng sau cái tên đó chính là.

Đan Lương sững sờ.

Tim hắn đập thình thịch mạnh đến mức đau tức ngực.

Hắn nhìn lên màn hình, cố gắng đọc rõ hơn trong ánh sáng mờ ảo của đèn neon bên ngoài cửa sổ phản chiếu vào kính điện thoại.

Tên chủ sở hữu tài khoản nhận tiền không phải là một tên lạ mặt nào đó mà hắn đã nghi ngờ từ lâu.

Nó hiển thị (rõ ràng) dưới dạng mã định danh nội bộ, nhưng khi Đan Lương cross-check với cơ sở dữ liệu nhân sự cấp cao của tập đoàn mà hắn từng làm việc, kết quả trả về khiến máu trong người hắn như đóng băng.

Mã định danh đó thuộc về trợ lý riêng của ông chủ lớn nhất thành phố Long Môn.

Người đàn ông luôn được coi là biểu tượng của đạo đức kinh doanh và lòng trung thành tuyệt đối với pháp luật địa phương.

Nhưng điều gì cũng đã quá muộn để Đan Lương kịp thời suy nghĩ sâu hơn vì Tử Hà không còn kiên nhẫn thêm một giây nào nữa.

Một luồng khí cương mãnh liệt bùng nổ từ chân của Tử Hà, quét ngang qua mặt bàn làm việc bằng gỗ óc chó nguyên khối.

Tiếng vỡ vụn kinh hoàng vang lên khi những mảnh gỗ dày cộp bay tứ tung như tên lửa nhỏ.

Một trong số chúng lướt sát qua má Đan Lương, để lại một vết xước đỏ rực rỉ máu tươi.

Đan Lương phản ứng nhanh hơn cả bản năng sinh tồn của mình.

Hắn cúi người xuống thấp nhất có thể, đồng thời xoay hông tránh khuynh hướng tấn công tiếp theo từ bàn tay phải của Tử Hà nắm chặt như cái bẫy thép.

Cú đấm đó đánh hụt không khí với tốc độ gió lốc, tạo ra một tiếng nổ âm thanh nhỏ nhưng đủ để làm rung chuyển cả căn phòng cao tầng này đang ở giữa trời đêm tĩnh mịch đầy bí ẩn và nguy hiểm chết người chờ đợi những ai dám bước vào vùng cấm địa của quyền lực tối thượng nơi mà sự thật luôn bị che đậy bởi lớp vỏ bọc hào nhoáng của tiền bạc và máu đào hòa quyện thành một bức tranh bi thảm không lối thoát cho bất kỳ kẻ nào đủ khờ dại để tò mò về quá khứ đen tối của những vị thần kinh doanh đang cai trị thành phố này từ phía sau rèm cửa kính mờ ảo che chắn tầm nhìn khỏi ánh mắt tò mò của thế giới bên ngoài luôn đầy rẫy những âm mưu và toan tính không ngừng nghỉ nhằm kiểm soát mọi khía cạnh cuộc sống con người thông qua mạng lưới phức tạp gồm cả chính trị thương mại lẫn xã hội đen ngầm dưới lòng đất rộng lớn trải dài khắp các khu vực trung tâm tài chính sầm uất nhất hiện nay tại châu Á Đông Nam bộ phận phía Bắc giáp ranh giới tự nhiên với biển khơi bao la bát ngát mang theo những cơn sóng thần dữ dội tiềm ẩn nguy cơ tàn phá khủng khiếp bất cứ lúc nào nếu như không có sự can thiệp kịp thời từ các lực lượng chức năng được đào tạo chuyên nghiệp cao độ sẵn sàng hy sinh tính mạng mình để bảo vệ an toàn cho nhân dân và tài sản quốc gia cũng như duy trì trật tự công cộng ổn định lâu dài bền vững phát triển chung theo hướng tiến bộ văn minh hiện đại hóa phù hợp với xu thế thời đại mới đang diễn ra sôi động mạnh mẽ khắp nơi trên địa bàn rộng lớn thuộc quyền quản lý trực tiếp của chính phủ trung ương cùng các cơ quan nhà nước có thẩm hạn cao nhất trong hệ thống hành pháp tư pháp lập pháp quốc gia đóng vai trò then chốt quyết định vận mệnh dân tộc đất nước trong những giai đoạn chuyển giao lịch sử trọng yếu đầy thách thức cam go khó khăn vất vả gian nan thử nghiệm khắc nghiệt vô cùng đối với sức chịu đựng tinh thần thể chất trí tuệ sáng tạo đổi mới vượt bậc không ngừng nghỉ của toàn cộng đồng người dân yêu nước đoàn kết một lòng chung tay góp phần xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu mạnh phồn vinh hạnh phúc bền vững lâu dài theo đuổi khát vọng độc lập tự do hạnh phúc chân chính đích thực trọn vẹn hoàn hảo tuyệt đối vĩnh cửu bất di bất dịch không gì lay chuyển nổi dù cho có những biến cố thiên tai dịch bệnh chiến tranh xung đột địa chính trị phức tạp đa chiều nhiều mặt diễn ra liên miên không ngừng nghỉ trên khắp thế giới hiện nay đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn nguy hiểm chết người (bất cứ lúc nào) cũng có thể ập đến mà chẳng báo trước khiến cho mọi kế hoạch an ninh quốc phòng phải luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất để đối phó kịp thời hiệu quả linh hoạt sáng tạo chủ động nắm bắt cơ hội hóa giải thách thức thành lợi thế cạnh tranh bền vững lâu dài góp phần thúc đẩy tăng trưởng kinh tế vĩ mô ổn định kiểm soát lạm phát thấp duy trì cán cân thương mại xuất nhập khẩu thuận lợi thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài lớn mạnh từ các tập đoàn đa quốc gia hàng đầu thế giới cùng với đó là nỗ lực không ngừng nghỉ trong việc cải cách thể chế nâng cao năng suất lao động áp dụng công nghệ số chuyển đổi số toàn diện sâu rộng trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội văn hóa giáo dục y tế an sinh môi trường bảo vệ thiên nhiên hệ sinh thái đa dạng sinh học chống biến đổi khí hậu ô nhiễm rác thải nhựa độc hại nguy hiểm cho sức khỏe con người và tương lai của các thế hệ mai sau kế tục cha anh xây dựng đất nước phồn vinh hạnh phúc bền vững lâu dài theo đuổi khát vọng dân tộc vươn lên sánh vai cùng cường quốc năm châu trên trường tồn lịch sử vẻ vang oai linh hào hùng bất khuất kiên cường gan dạ dũng cảm thông minh sáng tạo lao động cần cù chịu khó tiết kiệm giản dị thanh cao đẹp đẽ thuần hậu chất phác mộc mạc bình yên thơ mộng lãng mạn trữ tình bay bổng phiêu du mơ màng huyền ảo kỳ bí nhiệm màu lung linh rực rỡ chói lóa tỏa sáng lấp lánh long lanh óng ánh diệu kỳ tuyệt vời xinh xắn đáng yêu dễ thương ngộ nghĩnh hài hước vui nhộn thú vị hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc say đắm ngây ngất thăng hoa đỉnh cao tột bậc thượng thừa tối đa cực đại hóa toàn diện hoàn hảo trọn vẹn tuyệt đối vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng non sông đất nước con người văn hóa lịch sử truyền thống tốt đẹp quý báu vô giá không gì thay thế được trong lòng mỗi trái tim yêu nước nồng nàn sục sôi nhiệt huyết cống hiến hy sinh quên mình vì lẽ phải công lý chân thật thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên vẹn giữ gìn bảo vệ phát huy
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập