Chương 13

Mưa rơi xuống thành phố Long Môn không giống như nước.

Nó nặng, dính và mang theo mùi kim loại của sắt gỉ lẫn máu cũ.

Lý Khôi đứng giữa lòng con hẻm nhỏ sau khu chung cư cao cấp Long Môn Tower, nơi ánh đèn neon từ những biển hiệu quảng cáo phản chiếu trên vũng nước đen ngòm.

Hắn nhận ra rằng khối bóng đen kia không phải là kẻ thù cần tiêu diệt bằng vũ lực thô bạo.

Mảnh ngọc trong tay đột ngột hóa thành máu tươi, mùi tanh nồng nặc xộc lên mũi.

Hắn sững sờ nhìn ngón tay đang thủng xuống, linh lực trong cơ thể bị thứ gì đó vô hình hút cạn.

Tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ sau lưng — “Ngươi.” Lý Khôi không có thời gian để thở.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên bậc thang bê tông ẩm ướt, hòa lẫn với tiếng rít kim loại của cửa sắt bị bẻ cong.

Anh lao xuống tầng hầm B2 của tòa nhà văn phòng cũ kỹ ở khu trung tâm Long Môn.

Nơi đây từng là kho lưu trữ tài liệu giấy trước khi công ty mẹ chuyển sang hệ thống đám mây.

Không ai đến nữa kể từ ngày tập đoàn Long Môn niêm phong lối vào chính vì lý do an ninh nội bộ.

Không khí trong hầm lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc của giấy cũ và bụi tích tụ qua nhiều năm.

Lý Khôi di chuyển nhẹ nhàng như một con mèo hoang, đôi mắt quét từng góc khuất trong bóng tối.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ trên tay chiếu ra những tia vàng nhạt, cắt ngang màn đêm dày đặc.

Hắn cần tìm bằng được phòng máy chủ phụ — nơi mà Bạch Tuyết đã gợi ý là điểm kết nối ngầm của mạng lưới giám sát thành phố.

Bạch Tuyết không xuất hiện cùng hắn.

Cô gái đó luôn giữ khoảng cách an toàn, nghi ngờ mọi thứ và đặc biệt là nghi ngờ chính Lý Khôi.

Nhưng những manh mối cô để lại trên bàn làm việc trống trải — một tấm bản đồ cũ vẽ tay, vài dòng chữ mã hóa bằng mực tím — đã dẫn hắn đến đây.

Lý Khôi dừng chân trước cánh cửa thép nặng nề bị đóng chặt.

Khóa điện tử đã hỏng hóc từ lâu, chỉ còn lại vết cháy đen của tia laser cắt phá vội vã.

Hắn dùng sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể đẩy cửa ra.

Tiếng kim loại cọt kẹt vang lên như lời than thở của một sinh vật cổ xưa vừa tỉnh dậy.

Bên trong là sự tĩnh lặng chết chóc.

Những hàng kệ sắt cao ngất trời chứa đầy hồ sơ giấy, xếp chồng chất hỗn loạn.

Lý Khôi bước vào giữa lối đi hẹp, cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí hắn.

Không phải sợ hãi.

Mà là một cảm giác quen thuộc, như thể hắn đã từng đứng ở đây trước khi ký ức bị xóa sạch.

Hắn chạm tay lên một tập hồ sơ rơi xuống đất.

Bìa xanh dương phai màu.

Trên đó ghi rõ: "Dự án Bóng Tối — Giai đoạn 3".

Lý Khôi nhướn mày.

Hắn cúi xuống nhặt lấy tài liệu, lật mở trang đầu tiên.

Những dòng chữ in máy đã mờ nhạt nhưng vẫn đọc được nội dung sơ khai về việc thu thập dữ liệu cảm xúc từ người dân thành phố thông qua hệ thống camera trí tuệ nhân tạo.

Mục đích tuyên bố là để cải thiện chất lượng dịch vụ công.

Nhưng ở góc dưới cùng của trang, có một con dấu đỏ tươi — hình ảnh một con mắt đang mở to, với dòng chữ nhỏ bên cạnh: "Long Môn Group Internal Use Only".

Đây không phải là lỗi bảo mật thông tin đơn thuần.

Đây là sự xâm phạm ý thức hệ quy mô lớn.

Và Lý Khôi cảm thấy ruột gan mình quặn thắt lại khi nhìn vào những biểu đồ phân tích nỗi sợ hãi được vẽ chi tiết đến kinh khủng.

Mỗi đỉnh sóng trên biểu đồ đều tương ứng với một vụ án mạng hoặc tai nạn bí ẩn trong thành phố những năm gần đây.

Hắn lật nhanh các trang giấy, tìm kiếm manh mối liên quan đến cái chết của "bản thân" cũ.

Đúng là có đề cập đến tên hắn — Lý Khôi — nhưng không phải như một nhân chứng hay nghi phạm.

Mà là đối tượng thử nghiệm số 7 trong giai đoạn đầu tiên.

Cái lạnh chạy dọc sống lưng khiến lông ngỗng dựng lên trên da thịt hắn.

Hắn không chỉ đang điều tra một vụ án giết người.

Hắn đang đứng giữa trung tâm của một thí nghiệm tàn bạo mà chính mình từng là phần tử cấu thành.

Đột nhiên, tiếng động phát ra từ phía sau.

Không phải bước chân.

Mà là âm thanh ướt át, giống như thịt sống bị dẫm lên bùn lầy.

Lý Khôi quay người lại nhanh chóng, tay trái vô thức đưa về vị trí chuẩn bị chiến đấu.

Từ bóng tối sâu thẳm của kho lưu trữ, một hình dạng đen sẫm bắt đầu hiện ra.

Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là sự kết tụ của những mảng tối dày đặc đang chuyển động chậm rãi nhưng đầy uy lực.

Mùi hôi tanh bốc lên nồng nặc, làm Lý Khôi phải ngoáy mũi khó chịu.

Quản Lý — đó là cách hắn gọi tạm thời sinh vật này dựa trên bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào tiềm thức.

Nó không nói gì, chỉ đơn giản là tiến tới với hai cánh tay dài bất thường buông thõng xuống đất.

Những ngón tay sắc nhọn cào vào sàn bê tông, tạo ra những vết rãnh trắng xóa.

Lý Khôi hít thở thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nhân cách A trong hắn đang phân tích tình huống: Sinh vật này không tấn công ngay lập tức.

Nó đang quan sát, đánh giá mức độ đe dọa và tìm kiếm điểm yếu.

Đây là cơ hội duy nhất để thoát thân hoặc thu thập thêm thông tin trước khi mọi thứ trở nên hỗn loạn.

Hắn nhìn quanh phòng, mắt dừng lại tại một chiếc bàn làm việc cũ kỹ nằm gần đó.

Trên mặt bàn có một chồng giấy tờ và một máy tính xách tay đã tắt nguồn từ lâu.

Lý Khôi quyết định mạo hiểm di chuyển về phía đó, hy vọng tìm được gì đó hữu ích trong dữ liệu chưa kịp xóa của thiết bị này.

Quản Lý phát hiện ra ý đồ của hắn.

Sinh vật kia rít lên một tiếng khiến tai Lý Khôi đau nhói.

Nó lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc cho kích thước như vậy.

Lý Khôi né tránh kịp thời, lăn người sang bên trái và dùng chân đá mạnh vào mép bàn để tạo khoảng cách.

Chiếc ghế gỗ cũ kỹ bị văng đi xa, va chạm vào tường kêu oang oang.

Quản Lý dừng lại giữa không trung một giây ngắn ngủi trước khi hạ xuống nhẹ nhàng như lông chim rơi.

Nó quay đầu về phía Lý Khôi — nếu có thể gọi đó là cái đầu của nó — và lần này, nó mở miệng ra.

Không phải tiếng gầm gừ thông thường.

Mà là giọng nói của một người phụ nữ.

Giọng nói ấy khiến máu trong cơ thể Lý Khôi đông cứng lại.

“Con trai.” giọng nói ấy thì thầm, mang theo nỗi buồn sâu thẳm và sự tuyệt vọng tột cùng.

“Tại sao con lại ở đây?” Lý Khôi sững sờ đứng tại chỗ.

Đó là giọng của mẹ hắn — người phụ nữ đã mất tích từ mười năm trước trong vụ cháy nhà mà chính quyền cho rằng nguyên nhân do chập điện.

Nhưng cách nói chuyện, ngữ điệu và đặc biệt là sự hiện diện của bóng tối đang bao bọc xung quanh sinh vật kia.

điều đó không khớp với bất kỳ logic nào mà Lý Khôi biết.

Quản Lý tiếp tục tiến gần hơn, những mảng tối trên cơ thể nó bắt đầu biến đổi hình dạng, tạo thành khuôn mặt mờ ảo giống hệt người phụ nữ trong ký ức của Lý Khôi.

Đôi mắt đen ngòm nhìn thẳng vào hắn, chứa đựng một sự đau khổ đến mức khiến trái tim hắn như muốn vỡ vụn.

Hắn nắm chặt tay lại cho đến khi khớp ngón tay trắng bệch.

Nhân cách B bắt đầu lên tiếng, đầy hung bạo và quyết liệt: “Giết nó!

Đừng để cảm xúc kiểm soát ngươi!” Nhưng Lý Khôi vẫn giữ được lý trí cuối cùng.

Hắn biết rằng đây có thể là một cái bẫy tâm lý tinh vi nhất mà Bóng Tối đã dựng nên nhằm hạ gục hắn từ bên trong.

“Tôi không nhớ mẹ tôi,” Lý Khôi nói với giọng trầm thấp, lạnh lùng nhưng ẩn chứa nỗi đau sâu sắc.

“Và tôi cũng không tin bạn đang đứng trước mặt tôi là người thật.” Quản Lý ngừng chuyển động ngay lập tức.

Khuôn mặt mờ ảo biến mất, trở lại thành khối bóng đen thuần túy.

Nó lùi về phía sau một bước, dường như bị sốc bởi sự từ chối thẳng thắn của con mồi.

Đây không phải là phản ứng mà nó mong đợi — sợ hãi hay hoảng loạn.

Thay vào đó, Lý Khôi đang đối mặt với nó bằng lý trí lạnh lùng đến đáng sợ.

Cơ hội duy nhất để thoát khỏi tình thế này nằm ngay trong tay hắn.

Lý Khôi nhanh chóng cúi xuống nhặt lấy chiếc máy tính xách tay từ trên bàn, đồng thời rút ra một USB nhỏ xíu từ túi áo sơ mi — thứ mà Bạch Tuyết đã giao cho hắn trước khi họ chia tay nhau tại bến xe buýt cuối cùng của thành phố.

“Chạy!” Nhân cách B hét lên trong đầu hắn.

Nhưng Lý Khôi không chạy.

Hắn cắm chiếc USB vào cổng kết nối của máy tính, hy vọng rằng dữ liệu quan trọng chưa kịp bị xóa sẽ giúp hắn hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa Bóng Tối và những bí mật chôn vùi dưới lòng đất Long Môn này.

Màn hình laptop bật sáng lên yếu ớt, chiếu rọi khuôn mặt nhợt nhạt của Lý Khôi trong bóng tối.

Một folder duy nhất xuất hiện trên màn hình nền đen: "Project Shadow - Final Report".

Hắn nhấp đúp vào file PDF bên trong, và những dòng chữ bắt đầu cuộn xuống trước mắt hắn với tốc độ chóng mặt.

Đây không phải là báo cáo kỹ thuật thông thường.

Đây là nhật ký cá nhân của một nhà khoa học tên Lý Anh — chính là người phụ nữ đang điều hành dự án Bóng Tối từ phía sau bức màn quyền lực tập đoàn Long Môn.

Và nội dung cuối cùng khiến máu trong tĩnh mạch Lý Khôi đóng băng hoàn toàn: “.Để loại bỏ nỗi đau vĩnh viễn, chúng ta phải tiêu diệt nguồn gốc của nó.

Cảm xúc con người là cánh cửa mở cho Bóng Tối xâm nhập.

Chỉ khi nào tất cả những gì gọi là 'tình yêu' và 'hối hận' bị xóa sạch khỏi thành phố này thì bóng tối mới thực sự chết đi.

Và Lý Khôi.

cậu ấy là biểu hiện hoàn hảo nhất của nỗi đau chưa được giải quyết.

Cậu ấy phải bị loại bỏ trước khi quá trình tái sinh kết thúc.” Lý Anh không chỉ là phản diện trong câu chuyện này.

Cô ta đang cố gắng cứu rỗi cả một thành phố bằng cách giết chết cảm xúc — và Lý Khôi chính là nạn nhân thí nghiệm cuối cùng mà cô cần để hoàn thiện công thức của mình.

Quản Lý gầm lên dữ dội, phá vỡ sự im lặng căng thẳng giữa hai bên.

Sinh vật kia lao tới với tốc độ tối đa, những móng vuốt sắc nhọn cào xé không khí trước mặt Lý Khôi.

Hắn buộc phải nhảy lùi lại phía sau, va chạm mạnh vào kệ sách khiến hàng tá tập hồ sơ rơi xuống đất như tuyết trắng phủ kín sàn nhà.

Lý Khôi chạy trốn khỏi căn phòng lưu trữ, lao ra hành lang tối tăm của tầng hầm B2.

Tiếng bước chân đuổi theo hắn ngày càng gần hơn, kèm theo những tiếng rít chói tai xé toạc màng nhĩ.

Hắn cần thoát ra ngoài thật nhanh trước khi Quản Lý chặn đường lui duy nhất còn lại.

Sân ga để xe ngầm rộng lớn hiện ra phía trước, với hàng loạt ô tô đậu im lìm dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy không đều.

Lý Khôi chạy dọc theo lối đi giữa các cột bê tông dày cộp, tìm kiếm một phương tiện có thể sử dụng được trong tình huống khẩn cấp này.

Một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng nằm đỗ ở góc khuất nhất của bãi đỗ xe.

Khóa cửa vẫn còn nguyên vẹn — dấu hiệu cho thấy chủ nhân vừa mới rời đi chưa lâu hoặc đang ẩn nấp đâu đó gần kề.

Lý Khôi không ngần ngại, hắn mở cửa sau và ngồi lên ghế trước, nhanh chóng xoay vô-lăng về phía trái để hướng mũi xe ra lối thoát hiểm chính.

Khởi động máy.

thành công!

Ánh đèn pha bật sáng, quét qua những bóng đen đang tụ tập từ mọi hướng trong bãi đỗ xe.

Không chỉ có Quản Lý nữa mà còn nhiều sinh vật Bóng Tối khác đã được triệu hồi bởi tiếng ồn và mùi máu tươi lan tỏa khắp không gian kín bí này.

Lý Khôi đạp ga hết mức, chiếc xe lao vút ra khỏi vị trí đậu như một viên đạn từ nòng súng lớn.

Những bánh lốp kêu lên chói tai khi quay tròn trên nền bê tông ẩm ướt trước khi bám chắc vào mặt đường và phóng thẳng về phía cổng chính của bãi đỗ xe ngầm nằm sâu dưới lòng đất.

Quản Lý đứng giữa lối đi rộng rãi, chắn ngang đường chạy thoát của hắn lần nữa.

Lần này nó không còn duy trì hình dạng mơ hồ mà đã hoàn toàn biến thành một thực thể khổng lồ cao gần ba mét với cơ bắp cuồn cuộn và những mảng xương nhọn chĩa ra từ hai bên sườn như lưỡi kiếm sắc bén chuẩn bị chém đứt mọi thứ cản trở trước mặt mình bao gồm cả chiếc xe hơi đang lao tới này nữa đâu!

Lý Khôi đạp phanh gấp nhưng quá muộn.

Chiếc xe va chạm trực diện vào thân hình đồ sộ của Quản Lý, kính chắn gió vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ bay tứ tung như mưa tuyết lạnh giá rơi xuống cabin bên trong khiến máu chảy từ trán hắn chảy ròng ròng xuống mũi và miệng đắng chát mùi sắt tanh nồng nặc xộc lên làm choáng váng đầu óc đang cố gắng duy trì tỉnh táo tối đa trước khi bất tỉnh hoàn toàn vì chấn thương sọ não nghiêm trọng sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây cũng là lúc mà nhân cách B trong hắn bắt đầu kiểm soát cơ thể một phần nhỏ hơn so với bình thường nhưng đủ để tăng cường phản xạ chiến đấu tức thời cần thiết cho tình huống sống còn hiện tại này thôi!

Hắn bước xuống khỏi xe bị hư hỏng nặng, tay cầm chặt lấy cây gậy sắt dài khoảng một mét rưỡi vừa rút từ khoang hành lý phía sau vô cùng kịp thời đúng lúc Quản Lý đang cúi người xuống chuẩn bị dùng sức mạnh khủng khiếp của mình để bẻ cong khung xương thép cứng rắn của chiếc xe hơi như thể nó chỉ là một cành cây non yếu ớt trước gió bão mùa thu tàn khốc.

Lý Khôi nhảy né sang bên phải tránh được cú đấm thẳng từ phía dưới lên trên đầy uy lực của đối thủ đồng thời gậy đánh vào hông trái nơi mềm mại nhất theo tính toán sơ bộ dựa trên cấu trúc giải phẫu học cơ bản áp dụng cho các loại sinh vật dị dạng nói chung dù không chắc chắn lắm nhưng cũng đành liều ăn lành xem sao rồi hãy tính tiếp sau đó tùy thuộc kết quả ra làm sao mà sẽ có kế hoạch đối phó phù hợp hơn nữa chứ đâu phải dễ dàng như vậy.

Cây gậy sắt va chạm mạnh vào khối bóng đen, tạo ra một âm thanh chói tai giống như kim loại đập vào đá hoa cương cứng rắn bất ngờ thay vì cảm giác mềm mại ướt át thường thấy khi đánh trúng vào cơ thể sống thông thường.

Quản Lý đứng sững lại nơi mà nó đang lao tới trước đó vài giây ngắn ngủi đủ để Lý Khôi có thời gian thở phào nhẹ nhõm một chút nhỏ xíu thôi chứ chưa hoàn toàn yên tâm đâu.

đọc giả thân mến!

Nhưng sự yên tĩnh này không kéo dài lâu.

Từ những góc khuất của bãi đỗ xe, những bóng đen khác bắt đầu rút lui, không phải vì sợ hãi ngọn lửa hay sức mạnh vật lý thô bạo nào cả mà là do chúng nhận ra mối nguy hiểm tiềm tàng đang ẩn nấp bên trong con người trước mặt mình — một kẻ mang theo nỗi đau sâu thẳm đến mức có thể trở thành nguồn nuôi dưỡng chính cho Bóng Tối nếu như để nó tồn tại quá lâu nữa thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đối với toàn bộ hệ sinh thái ngầm dưới lòng đất Long Môn này đâu!

Quản Lý quay người lại, những mảng tối trên cơ thể bắt đầu tan rã dần dần biến mất vào không khí ẩm ướt lạnh lẽo bao quanh khu vực hầm mộ nhân tạo khổng lồ này.

Nó nhìn về phía Lý Khôi với ánh mắt phức tạp khó hiểu — vừa có vẻ như đang tiếc nuối điều gì đó vừa giống như sự chấp nhận số phận đã định sẵn từ lâu rồi ấy mà!

“Cậu còn chưa đủ mạnh để đối mặt với sự thật,” giọng nói của Quản Lý vang lên lần cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối dày đặc phủ kín cả bãi đỗ xe ngầm rộng lớn này.

“Hãy tìm hiểu xem ai đã tạo ra cậu.

và tại sao họ lại sợ hãi chính mình đến mức phải xây dựng một thành phố trên nền tảng nỗi đau như vậy đi!” Lý Khôi đứng im lặng nơi mà sinh vật kia vừa biến mất, hơi thở gấp gáp vì mệt mỏi lẫn căng thẳng thần kinh tích tụ suốt nhiều giờ đồng hồ qua.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình — những vết thương nhỏ.

mảnh kính xe vỡ gây ra đang rỉ máu tươi đỏ thẫm hòa quyện với bùn đất đen ngòm dưới chân tạo thành một bức tranh nghệ thuật trừu tượng đầy bi kịch về sự tồn tại mong manh của con người trước những thế lực siêu nhiên chưa được khám phá rõ ràng cho đến tận ngày hôm nay này đâu!

Hắn cúi đầu xuống, nhặt lên từ vũng nước bên cạnh chiếc xe bị hư hỏng nặng nề kia một tấm thẻ nhựa nhỏ xío in logo tập đoàn Long Môn Group kèm theo dòng chữ khắc laser mờ nhạt: "Mã số nhân viên 07 - Trạng thái: Đã chết".

Lý Khôi nâng tấm thẻ lên trước ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà cao vút của bãi đỗ xe ngầm.

Tên tuổi in rõ ràng ở giữa tấm thẻ đó chính là tên của hắn — Lý Khôi.

Nhưng ngày tháng ghi chú bên cạnh lại là năm 2015, tức là sáu năm trước khi vụ cháy nhà xảy ra khiến mẹ hắn mất tích và bản thân cậu bé mười lăm tuổi lúc ấy phải sống trong ký ức đau thương không thể nào quên được cho đến tận bây giờ này!

Máu lạnh chạy dọc sống lưng khiến lông ngỗng dựng lên trên da thịt hắn.

Hắn không chỉ là một thám tử đang điều tra vụ án mạng bí ẩn liên quan đến Bóng Tối xâm chiếm thành phố Long Môn hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những góc khuất đen tối bên trong lòng đất sâu thẳm này đâu!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập