Chương 3
---
Trần Minh hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt cán kiếm. Những thanh kiếm đỏ phát sáng của kẻ địch như máu tươi, ánh sáng đó khiến hắn nhớ đến hình ảnh cụ già trong làng đã kể chuyện về "người mang ánh sáng" – một người được sinh ra trong ánh sáng, nhưng lại chết trong bóng tối. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng một điều chắc chắn: nếu không giết được những kẻ này, cả làng sẽ bị diệt vong.
Một thanh kiếm đỏ lao đến, Trần Minh né sang bên, chân đá mạnh vào hông một người mặc áo đen. Kẻ đó gào thét, ngã xuống đất, nhưng ngay lập tức, bốn người khác bao vây quanh hắn. Ánh mắt họ không phải của những kẻ muốn giết, mà là của những người đang chờ đợi một điều gì đó – một hành động, một sự thừa nhận.
"Ngươi không phải người mang ánh sáng," một người trong nhóm nói, giọng đầy khinh miệt. "Nhưng ngươi đã mở khóa một phần bí mật. Có lẽ, ngươi chính là... người dẫn dắt?"
Trần Minh nhíu mày. "Cái gì?"
Kẻ đó không trả lời, chỉ vung kiếm. Trần Minh lùi lại, nhưng đột nhiên cảm thấy chân tay mình như bị tê dại. Một cơn đau nhói chạy từ cổ tay lan lên vai, như thể có một thứ gì đó đang xâm nhập vào cơ thể hắn. Hắn vội lùi lại, nhưng không kịp – thanh kiếm đỏ bay đến, đâm trúng vai.
"Chết đi!" người đàn ông hét.
Trần Minh hét lên, máu từ vết thương chảy xuống. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân bị gãy, không thể di chuyển. Tuy nhiên, trong đầu, hệ thống vang lên một âm thanh lạ: **"Phần bí mật đã được mở khóa. Nhiệm vụ: Tìm ra 'người mang ánh sáng.' Thời gian còn lại: 2 ngày 23 giờ 58 phút."**
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung. Hệ thống – thứ gì đó tồn tại trong đầu hắn từ khi chơi game – giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn, như thể nó đang cố gắng truyền đạt thông tin. Trong đầu, hắn thấy hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi, đang đứng giữa ánh sáng, nhưng mắt lại đen như hắc ám. Khoảnh khắc đó, người đàn ông ấy vung tay, và ánh sáng bùng lên, nhưng rồi lại biến mất, để lại một bóng tối sâu thẳm.
"Chết đi, Trần Minh!"
Một thanh kiếm đỏ lại lao đến. Trần Minh cố giơ tay, nhưng không đủ sức. Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nghĩ đến người đàn ông bị trói bên cạnh – người đã cảnh báo hắn, người mà giọng nói khiến hắn nhớ đến cụ già.
"Vì sao lại là mình?"
Câu hỏi đó vang lên trong đầu, nhưng không ai trả lời.
---
Khi Trần Minh tỉnh lại, hắn đang nằm trên một tấm thảm bằng da, trong một căn phòng tối. Ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn đèn nhỏ phía trên. Cánh cửa đóng kín, nhưng tiếng bước chân ở ngoài cửa không ngừng vang lên.
"Thật không may, chúng ta đã bắt được hắn," một giọng nói nói.
Trần Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể đau nhói. Hắn nhìn thấy một người đàn ông đứng bên cạnh – người từng bị trói trước đó. Ánh mắt người này không còn sợ hãi, mà đầy vẻ phức tạp.
"Ngươi đã mở khóa phần bí mật," người đàn ông nói, giọng khàn đặc. "Nhưng ngươi không phải người mang ánh sáng. Trong lòng ngươi, có thứ gì đó đang kêu gọi... ánh sáng."
Trần Minh nhíu mày. "Ngươi biết gì về 'người mang ánh sáng'? Tại sao họ lại biết về mình?"
Người đàn ông thở dài, ánh mắt nhìn về phía cửa. "Vì ngươi chính là người mang ánh sáng. Chỉ là... ngươi đã quên."
Trần Minh sửng sốt. "Đừng nói bừa. Ta không phải..."
"Ngươi đã quên," người đàn ông lặp lại. "Họ đã đưa ngươi vào game, đưa ngươi vào thế giới này, vì một lý do duy nhất – để tìm lại 'người mang ánh sáng.' Nhưng ngươi không nhớ. Vài năm trước, ngươi đã chết, nhưng hệ thống đã đưa ngươi trở lại, như một phần của một cuộc thí nghiệm. Và ngươi là người duy nhất có thể mở khóa bí mật của 'người mang ánh sáng.' Trong game, ngươi từng là người mạnh nhất. Nhưng thực tế, ngươi không phải người chiến thắng – ngươi là người đã bị ánh sáng bỏ lại."
Trần Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Hệ thống trong đầu hắn vang lên một âm thanh khác: **"Thông tin đã được cập nhật. Nhiệm vụ: Tìm ra 'người mang ánh sáng.' Thời gian còn lại: 2 ngày 23 giờ 57 phút."**
"Ngươi đang nói gì vậy?" Trần Minh hét lên. "Tại sao tôi phải... phải tìm một người mà tôi không biết?"
Người đàn ông thở dài, ánh mắt đầy xót xa. "Vì ngươi đã từng là người mang ánh sáng. Nhưng ngươi đã quên. Và khi ngươi quên, ánh sáng đã rời bỏ ngươi. Bây giờ, ngươi phải tìm lại nó – nếu không, cả thế giới sẽ sụp đổ."
Trần Minh cảm thấy lạnh toát. "Nếu không thì sao?"
"Thế giới sẽ sụp đổ," người đàn ông đáp. "Và ngươi sẽ chết như người đã chết trước đây."
Trần Minh thở gấp. Trong đầu, hình ảnh cụ già trong làng lại hiện ra – người từng kể về người mang ánh sáng. Khi đó, cụ già nói: *Người mang ánh sáng không phải là một người, mà là một điều gì đó trong ngươi. Nếu ngươi không tìm lại nó, ngươi sẽ mất đi mọi thứ.*
"Ta không hiểu," Trần Minh nói. "Tại sao lại là tôi?"
Người đàn ông nhìn hắn, ánh mắt đầy phức tạp. "Vì ngươi từng là người mang ánh sáng. Nhưng ngươi đã quên. Và giờ đây, ngươi là người duy nhất có thể tìm lại nó."
Trần Minh đứng dậy, nhưng chân vẫn đau. "Nếu đó là sự thật, tại sao họ lại giết người ở làng?"
"Vì ngươi không phải người mang ánh sáng," người đàn ông đáp. "Họ muốn giết ngươi, nhưng không giết được. Vì ngươi đã mở khóa phần bí mật. Và bây giờ, ngươi phải tìm ra 'người mang ánh sáng' – nếu không, ngươi sẽ chết như một người đã chết trước đây."
Trần Minh nhìn vào mắt người đàn ông. Trong đôi mắt ấy, có thứ gì đó khiến hắn nhớ đến cụ già – sự sợ hãi, nhưng cũng có niềm hy vọng.
"Ta sẽ tìm ra 'người mang ánh sáng,'" Trần Minh nói.
Người đàn ông gật đầu. "Đừng quên – ngươi đã từng là người mang ánh sáng. Nếu ngươi tìm lại nó, ngươi sẽ không bao giờ phải chết nữa."
---
Trần Minh rời khỏi căn phòng, bước chân踉跄. Trong đầu, hệ thống vang lên âm thanh mới: **"Thông tin cập nhật: Người mang ánh sáng có thể ở bất cứ đâu. Nhiệm vụ: Tìm ra 'người mang ánh sáng.' Thời gian còn lại: 2 ngày 23 giờ 56 phút."**
Hắn đi ra khỏi ngôi nhà, bước vào bóng tối của làng. Trong đầu, hình ảnh người đàn ông đang bị trói hiện ra – người đã cứu hắn, người đã biết điều gì đó về "người mang ánh sáng."
Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại những điều cụ già từng nói. *Người mang ánh sáng không phải là một người, mà là một điều gì đó trong ngươi.*
Nếu đúng như vậy, thì tại sao hắn lại không nhớ? Tại sao người đàn ông kia lại biết? Và tại sao họ lại biết về hắn?
Hắn dừng lại, nhìn về phía chân trời. Trong bóng tối, một ánh sáng lấp ló – không phải ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng phát ra từ một bóng người.
Trần Minh cảm thấy tim mình đập nhanh.
**Đó là ai?**
Trong đầu, hệ thống vang lên âm thanh cuối cùng: **"Người mang ánh sáng đã xuất hiện. Nhiệm vụ: Tìm ra 'người mang ánh sáng.' Thời gian còn lại: 2 ngày 23 giờ 55 phút."**
Trần Minh nhìn về phía ánh sáng, lòng đầy quyết tâm.
**Hắn sẽ tìm ra người đó – dù phải trả giá bằng mạng sống.**
Và trong bóng tối, người mang ánh sáng đang đứng đó, nhìn chằm chằm vào hắn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận