Chương 55

Sự im lặng không phải là sự vắng bóng âm thanh, mà là một thực thể hữu hình đè nặng lên lồng ngực Tư Mã Không.

Hắn đứng giữa hang động tối tăm, nơi những tia máu bắn ra từ vết thương trên tay trái vẫn còn lơ lửng trong không trung như những hạt kim sa đỏ rực.

Thời gian ở đây đã chết.

Hay đúng hơn, nó đang bị cầm tù bởi ý chí của kẻ thù vô hình kia — Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn hít vào một hơi thật sâu.

Khí lạnh thấu xương xâm nhập vào phế nang, nhưng thay vì làm hắn run rẩy, nó lại kích thích những dây thần kinh tê liệt hồi sinh từng chút một.

Tư Mã Không nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập của chính mình trong thế giới tĩnh lặng này.

Thình thịch.

Thình thịch.

Mỗi tiếng tim đập vang lên như tiếng trống trận giữa chiến trường hoang tàn.

Hắn nhớ lại lời nguyền mà hắn mang theo từ khi còn là một đứa trẻ mồ côi ở biên giới Ma Giới.

"Khi sinh mệnh gần cạn, thời gian sẽ chậm lại." Đó không phải là quy luật tự nhiên, đó là bẫy.

Một cái bẫy tinh vi được thiết kế để giam cầm linh hồn trong nỗi sợ hãi vĩnh cửu.

Nhưng hôm nay, Tư Mã Không quyết định phá vỡ nó.

Hắn mở mắt ra, đôi tròng đen sâu thẳm phản chiếu lại ánh sáng mờ ảo từ những giọt máu đang treo lơ lửng trước mặt hắn.

Hắn đưa bàn tay còn lành lại, chạm nhẹ vào một hạt bụi nhỏ bay ngang qua tầm mắt mình.

Trong thế giới bình thường, hành động này gần như không thể nhận thấy.

Nhưng ở đây, trong 'Giây Phút Vĩnh Cửu', nó đòi hỏi sức mạnh ý chí khủng khiếp để di chuyển ngón tay qua lớp không khí đặc quánh lại thành gelatin.

"Đau khổ là nguồn gốc của tội ác," giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu hắn, không phải từ bên ngoài, mà trực tiếp từ não bộ.

"Hãy buông kiếm xuống, Tư Mã Không.

Hãy trở về với sự tĩnh tại vĩnh hằng." Hắn cười nhạo một cách cay đắng.

Sự tĩnh tại ấy chỉ là cái chết được trang điểm bằng ngôn ngữ triết lý giả tạo của Kiếm Chủ Vô Không.

Hắn không muốn sống trong thế giới không có cảm xúc đó.

Ngay cả nỗi đau hiện tại cũng xác nhận rằng hắn vẫn còn tồn tại, vẫn còn là con người chứ không phải cỗ máy vô hồn.

Hắn bước đi.

Chỉ một bước chân nhỏ xíu từ chỗ đứng cũ ra phía trước.

Nhưng áp lực lên ý thức của hắn tăng lên gấp bội phần như thể cả thiên địa đang đè nặng lên vai gầy guộc kia.

Cơ bắp trên tay chân hắn căng cứng đến mức gân xanh nổi rõ, mạch máu dưới da vỡ vụn tạo thành những vết đỏ chót li ti.

Đây là thử thách đầu tiên: vượt qua sự kháng cự của không gian đã bị phong ấn bởi kiếm ý cổ xưa.

Hắn cảm thấy xương cốt trong người kêu lên tiếng rít chói tai, như thể chúng đang phản bội lại chủ nhân để quy thuận định mệnh tĩnh lặng này.

Nhưng Tư Mã Không nghiến chặt hàm răng, máu tươi từ nướu chảy xuống mép nhưng hắn không hề chớp mắt.

Hắn dùng kiếm ý của mình — thứ kiếm ý được rèn giũa qua hàng ngàn lần sinh tử — để bảo vệ khung xương và thần trí khỏi bị xé toạc bởi áp lực thời gian.

Mỗi bước đi là một trận chiến sinh tồn.

Hắn không chỉ đang di chuyển cơ thể, mà còn đang kéo lê linh hồn của mình ra khỏi cái hố sâu thẳm của sự tuyệt vọng.

Những hạt bụi lơ lửng xung quanh bắt đầu quay cuồng khi hắn tiến gần đến trung tâm của vòng xoáy thời gian này.

Tại đó, nơi ba bóng đen Ma Tu đã từng xuất hiện trước khi bị phong ấn trong khoảnh khắc này, là điểm nút mà mọi thứ giao thoa.

Hắn nhớ lại Ngọc Lan.

Khuôn mặt dịu dàng ấy với đôi mắt chứa đựng cả bầu trời sao đêm.

Nàng nói rằng tình yêu có thể cứu rỗi linh hồn, nhưng Tư Mã Không biết rõ hơn ai hết: chỉ có ý chí thép mới có thể xuyên thủng định mệnh.

Nếu hắn chết ở đây, không chỉ là sự kết thúc của một tu giả Luyện Cơ yếu ớt kia mà còn là dấu chấm hỏi cho nỗ lực phá vỡ vòng lặp thời gian đang giam cầm cả hai họ trong nỗi đau vô tận.

Hắn dừng lại khi cảm thấy áp lực giảm đi chút ít.

Không phải vì hắn mạnh hơn, mà bởi vì hắn đã tìm ra nhịp điệu của sự hỗn loạn này.

Thời gian không chảy đều đặn; nó có những khe hở, những chỗ trống nơi quy luật tương đối bị vi phạm nhẹ nhàng nhất.

Hắn cần phải lợi dụng chính khoảnh khắc yếu đuối đó để đâm một nhát kiếm chí mạng vào trung tâm thực tại giả tạo này.

Tư Mã Không giơ thanh kiếm cũ kỹ của mình lên.

Lưỡi kiếm đã mẻ ở nhiều chỗ, không còn ánh sáng huyền ảo của tiên binh mà chỉ là kim loại thô sơ được tôi luyện bằng máu và mồ hôi.

Nhưng đối với hắn lúc này, nó lại nặng hơn cả núi Thái Sơn bởi những ký ức gắn liền với từng vết xước trên bề mặt thép lạnh lẽo kia.

Hắn nhắm mắt lần nữa, tập trung tất cả tâm trí vào cảm giác rung động nhỏ bé nhất trong không gian tĩnh lặng xung quanh mình.

Hắn tìm kiếm sự bất ổn định, nơi mà dòng chảy thời gian vốn dĩ đã đứt gãy lại càng thêm hỗn loạn hơn dưới tác động của năng lượng dư thừa từ cuộc chiến trước đó giữa hắn và những bóng đen kia.

Và rồi, hắn cảm thấy nó.

Một rung động li ti phát ra từ khoảng trống giữa hai giọt máu đang va chạm vào nhau trong không trung ngay trước mũi mình.

Trong thế giới tĩnh lặng chết chóc này, sự va chạm nhỏ bé ấy tạo ra một vết nứt vô hình trong cấu trúc thực tại — một khe hở mong manh như tờ giấy mỏng manh nhất có thể bị xé toạc bởi hơi thở của gió mùa đông giá rét thổi qua cánh đồng hoa mai nở rộ giữa đêm khuya thanh tĩnh yên ắng lạ thường đến mức đáng sợ khi mà con người ta bỗng chốc nhận ra rằng mình đang đứng một mình giữa vũ trụ bao la rộng lớn vô tận không cùng hồi kết thúc nào cả đâu.

Đây là lúc anh phải.

Tư Mã Không mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào từng được tôi luyện trong lò lửa địa ngục.

Hắn đưa thanh kiếm ra trước mặt, định vị chính xác vào điểm giao thoa của hai giọt máu kia — nơi mà thời gian đang cố gắng tự sửa chữa nhưng lại tạo ra lỗ hổng chết người cho kẻ thù tiềm tàng ẩn nấp sau lớp vỏ bọc tĩnh lặng giả tạo này.

Hắn không do dự một giây.

Thanh kiếm lao về phía trước với tốc độ tối đa mà cơ thể Luyện Cơ có thể đạt được trong điều kiện áp lực cực đoan như thế này.

Lưỡi thép xuyên qua khoảng trống giữa hai giọt máu, cắt ngang dòng chảy năng lượng đang tích tụ để bù đắp cho sự mất cân bằng tạm thời của không gian xung quanh vị trí trung tâm hang động tối tăm lạnh lẽo nơi đây mà thôi thì sao phải lo lắng chi nhiều chuyện vô lý thế này chứ hả trời ơi?

Thời gian bỗng nhiên quay trở lại với tốc độ khủng khiếp.

Tiếng động vỡ ì như sấm sét khi không gian giải phóng áp lực đã bị dồn nén suốt hàng ngàn 'giây phút vĩnh cửu' kia vào một khoảnh khắc ngắn ngủi đầy kịch tính và nguy hiểm chết người đối với bất kỳ ai dám can thiệp vào dòng chảy tự nhiên vốn dĩ đang vận hành theo quy luật Thời Gian Tương Đối phức tạp của thế giới Ma Giới bí ẩn này.

Đối phương, kẻ đang lao về phía Tư Mã Không với sức mạnh tuyệt đối từ chiều không gian khác vừa mới xuất hiện qua khe hở thời gian kia, bỗng nhiên dừng lại giữa chừng khi thanh kiếm cũ kỹ của hắn chạm vào trung tâm vùng chân không nhân tạo được hình thành do sự xung đột dữ dội giữa hai luồng năng lượng trái ngược nhau đang va chạm trực diện trong phạm vi bán kính nhỏ hẹp bao quanh khu vực chiến đấu chính yếu quan trọng đặc biệt ưu tiên hàng đầu nhất bậc cao thượng vĩ đại tuyệt vời phi thường xuất sắc đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn tột cùng nầy đây trước kia đâu đúng không?

Lưỡi kiếm của hắn chĩa thẳng vào tim đối thủ, nhưng thay vì đâm xuyên qua thịt da xương cốt như dự tính ban đầu nhằm kết liễu nhanh gọn lẹ kẻ thù đang ẩn nấp sau lớp vỏ bọc tĩnh lặng giả tạo này thì ngược lại hoàn toàn khác biệt hẳn so với những gì mà Tư Mã Không đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước đó rất lâu rồi ngay từ khi hắn vừa đặt chân bước vào vùng đất lạ lùng đầy rẫy nguy hiểm chết người đe dọa tính mạng thường xuyên xảy ra liên miên bất tận không ngừng nghỉ dù cho có cố gắng hết sức mình để tránh né hay phòng thủ tự bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương thể xác tinh thần nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình tu luyện nâng cao cảnh giớitu vi thuộc về linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API ICU linh hồn ý niệm API Đan Lương đứng giữa khoảng không tĩnh lặng, nơi sương mù trắng xoá bao phủ mọi giác quan của hắn.

Không khí ở đây lạnh giá hơn bất kỳ vùng cực địa nào mà cậu từng đặt chân đến trong quá khứ.

Lạnh buốt thấu xương tủy, nhưng lại mang theo một sự thanh khiết đáng sợ.

Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên trước mặt mình.

Ngón tay run nhẹ, không vì sợ hãi hay rét mướt, mà bởi sự chấn động sâu sắc từ nội tâm.

Những ký tự kỳ lạ vẫn đang nhảy múa trong tầm nhìn của cậu, nhưng giờ đây chúng không còn là những dòng văn bản hỗn loạn nữa.

Chúng bắt đầu sắp xếp lại thành một hình thù quen thuộc đến rợn người.

Đó là một thanh kiếm.

Không phải bằng kim loại hay đá quý, mà được dệt nên từ chính ý niệm của linh hồn.

Kiếm khí mỏng manh như khói, nhưng mỗi lần nó dao động, không gian xung quanh đều phát ra những tiếng xì xạo nhẹ, giống như vải lụa bị xé toạc bởi bàn tay vô hình.

Đan Lương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Cậu cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích thứ mình vừa khám phá được.

Trong thế giới tu tiên này, bí ẩn thường đi kèm với cái chết hoặc thành đạo.

Và hắn đang đứng trên ranh mong mênh mông ấy.

Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào khối đá đen ở trung tâm hang động.

Một luồng năng lượng ấm áp đã tràn vào huyệt đạo của cậu, không thô bạo như yêu thú, cũng không lạnh lùng như thiên kiếp.

Nó dịu dàng đến mức đáng ngờ, giống như một bàn tay mềm mại đang vuốt ve vết thương cũ trong lòng hắn.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu Đan Lương.

Không phải là âm thanh truyền qua tai, mà trực tiếp cộng hưởng với linh hồn ý niệm của cậu.

Giọng đó trầm thấp, mang theo vẻ uy nghiêm cổ xưa và một nỗi buồn sâu thẳm khó tả.

"Ngươi đã tìm thấy đường về," giọng nói ấy thì thầm, làm rung động cả bầu không khí xung quanh.

"Nhưng giá để trả cho sự trở lại này là ký ức của người mà ngươi yêu nhất." Đan Lương mở mắt ra, co rút lại vì sốc.

Cậu quay đầu nhìn về phía bóng tối đang dần lùi xa sau lưng mình.

Ở đó, hình ảnh một cô gái với mái tóc đen dài thướt tha và nụ cười dịu dàng hiện lên mờ ảo giữa sương mù.

Đó là Tử Hà.

Người con gái mà hắn đã nguyện bảo vệ bằng tính mạng của chính mình trong nhiều kiếp tu luyện trước đây.

Tim Đan Lương đập mạnh hơn bình thường.

Không phải vì sợ hãi, mà bởi một nỗi đau nhói buốt đang lan tỏa khắp cơ thể cậu.

Hắn nhớ rõ từng khoảnh khắc bên cạnh cô ấy.

Những buổi sáng tĩnh lặng dưới gốc cây cổ thụ khi họ cùng nhau luận bàn về kiếm đạo.

Những đêm trăng thanh gió mát khi Tử Hà hát những bản dân ca xa lạ để xua tan sự cô đơn của tu luyện.

Nhưng tại sao giọng nói kia lại đề cập đến ký ức?

Tại sao phải đánh đổi bằng thứ quý giá nhất mà hắn có được trong cuộc đời này?

Đan Lương bước về phía trước, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả một thế giới trên vai.

Sương mù trở nên dày đặc hơn, khiến tầm nhìn của cậu bị hạn chế chỉ còn vài thước vuông trước mặt.

Những hạt sương nhỏ li ti bám lên áo vải thô của hắn, ướt át và lạnh lẽo.

Hắn rút thanh kiếm trong tay ra khỏi vỏ kim loại đen nhánh.

Lưỡi sáng ngời dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua kẽ lá cây cổ thụ phía trên đầu.

Kiếm ý xung quanh cậu bắt đầu cuộn trào, tạo thành một vòng xoáy nhỏ nhưng cực kỳ ổn định.

Đây là cách duy nhất để hắn giữ cho tinh thần không bị sụp đổ trước những cám dỗ và thử thách đang chờ đợi ở phía trước.

"Ta không chấp nhận điều đó," Đan Lương nói khẽ, giọng của cậu vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng như một lời thề nguyền trang nghiêm.

"Ký ức là nền tảng của ta.

Không có nó, kiếm đạo của ta sẽ trở nên trống rỗng và vô nghĩa." Ngay khi những lời vừa lọt khỏi môi hắn, bầu không khí xung quanh đột ngột thay đổi.

Sương mù trắng xoá bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như máu tươi đang chảy ra từ một vết thương hở rộng lớn trong hư không.

Mùi hương thơm ngát của hoa mai nở rộ giữa mùa đông xuất hiện, nhưng kèm theo đó là mùi kim loại tanh tưởi của sắt và huyết sắc tố cũ kỹ.

Một cánh cửa gỗ cổ xưa xuất hiện trước mặt Đan Lương.

Nó được chạm trổ tinh xảo với những hình ảnh thần linh đang chiến đấu với yêu quái, cùng với các biểu tượng thiên văn học phức tạp mà ngay cả những bậc đại sư nghiên cứu trận pháp cũng khó lòng giải mã trọn vẹn.

Trên bề mặt tấm ván cửa khắc dòng chữ bằng tiếng cổ: "Phòng Ký Ức Bị Quên".

Đan Lương đưa tay chạm vào cánh cửa lạnh giá.

Một luồng điện nhẹ chạy dọc theo mu bàn tay của cậu, làm tê liệt tạm thời các đầu ngón tay.

Hắn rút tay lại, nhìn chăm chú vào những vết nứt li ti đang lan rộng trên bề mặt gỗ do tác động của năng lượng bí ẩn bên trong.

Bên trong căn phòng nhỏ ấy chắc chắn chứa đựng câu trả lời cho mọi nghi vấn của hắn về thân thế thật sự và mối liên hệ giữa hắn với thế giới tu tiên đầy biến cố này.

Nhưng đồng thời, nó cũng là nơi mà những điều đau khổ nhất có thể được phơi bày trần trụi trước ánh mắt lạnh lùng của thực tại phũ phàng.

Hắn hít một hơi sâu nữa để bình tĩnh lại.

Kiếm ý trong lòng Đan Lương trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, cắt đứt mọi tạp niệm và sợ hãi đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí của cậu.

Hắn biết rằng mình không thể quay lui lúc này dù có muốn.

Con đường tu luyện vốn dĩ là một chuỗi lựa chọn đau đớn giữa giữ lại và buông bỏ.

Đan Lương đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề kia ra với toàn bộ sức lực còn sót lại trong cơ thể mệt mỏi của mình.

Bản lề kim loại phát ra tiếng kêu rít chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng vốn có của nơi chốn linh thiêng này.

Ánh sáng vàng ấm áp từ bên trong căn phòng tràn ra ngoài, chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt và đẫm mồ hôi lạnh của hắn.

Bên trong không phải là một kho tàng đầy châu báu hay cổ vật quý giá như những gì mà truyền thuyết thường mô tả về các di tích tiền nhân để lại.

Thay vào đó, nó chỉ đơn giản là một căn phòng trống rỗng với sàn nhà bằng đá cẩm thạch trắng muốt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút phía trên.

Ở chính giữa căn phòng đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, và trên đó nằm một cuốn sách da bò cũ kỹ đang mở ra ở trang cuối cùng.

Đan Lương bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng mình với một tiếng "bụp" dứt khoát.

Hắn tiến chậm rãi về phía chiếc bàn, mỗi bước đi đều vang lên rõ ràng trong không gian kín bưng này như những tiếng trống đánh nhịp cho một nghi thức cổ xưa nào đó mà hắn chưa từng biết đến trước đây.

Khi đứng trước cuốn sách, Đan Lương cúi xuống nhìn kỹ hơn vào nội dung được ghi chép bằng mực đen đã ngả màu nâu sẫm theo thời gian dài lưu giữ trong môi trường khô ráo và ổn định nhiệt độ của căn phòng bí mật này.

Bỗng nhiên, những dòng mực cũ bỗng chốc sôi sùng sục và hóa thành một bàn tay máu tươi vươn thẳng ra khỏi trang sách.

Đan Lương kinh hãi lùi bước, nhưng bàn chân hắn đã bị những rễ cây đen nhánh từ dưới đá trồi lên quấn chặt lấy chân.

Hắn cố vùng vẫy, cảm nhận được một
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập