Chương 46
Không khí ở đây dày đặc đến mức có thể cắt da thịt, mang theo mùi tanh của máu cũ và hương vị kim loại lạnh lẽo.
Tư Mã Không đứng giữa vòng xoáy cuồng phong kiếm khí vừa tắt, sườn trái anh ta đang rỉ máu thành một tấm lưới đỏ thẫm ướt đẫm áo bào.
Đối diện hắn là Ma Vương cấp bảy, một sinh vật đã tồn tại đủ lâu để nắm bắt quy luật "Giây Phút Vĩnh Cửu".
Khung hình bóng của kẻ thù không rõ ràng, cứ như thể bị hòa tan vào trong dòng chảy thời gian đang rối loạn xung quanh họ.
Mảnh xương trắng toát rơi xuống từ chương trước vẫn nằm đó, nhưng giờ đây nó đã biến mất, thay vào đó là một khoảng trống đen kịt trên mặt đất đá sỏi.
Hắn nháy mắt, cố gắng xua đi ảo giác.
Trong thế giới Ma Giới này, khi sinh mệnh gần cạn, nhịp đập trái tim chậm lại khiến dòng thời gian bên ngoài đóng băng.
Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ.
Tư Mã Không cảm nhận từng phân tử bụi bay lơ lửng trước mũi mình, từng tia máu bắn ra khỏi vết thương ở sườn trái như những viên đạn nhỏ xío treo giữa không trung.
Hắn hít vào sâu.
Không khí lạnh buốt chui vào phổi, làm cháy xói phế quản.
Kiếm ý trong người.
động dữ dội, phản ứng lại với sự bất thường của môi trường xung quanh.
Đây không phải là một cuộc chiến thông thường.
Đây là một bẫy được thiết kế dành riêng cho tâm trí và linh hồn hắn.
Tên đó vang lên trong đầu Tư Mã Không như một lời nguyền ngọt ngào nhưng đau đớn.
Hắn nhớ lại giọng nói vừa rồi, âm điệu seductive đầy cám dỗ khiến xương sống anh ta lạnh toát.
Người phụ nữ mà hắn yêu thương nhất cũng đồng thời là kẻ thù cuối cùng sẽ giết chết hắn nếu không tìm ra cách phá vỡ vòng lặp định mệnh này trước khi quá muộn màng để cứu vớt linh hồn của hai con người.
Hắn siết chặt tay trên chuôi kiếm sắt đen nhám.
Lưỡi kiếm rung lên một tiếng leng keng nhẹ, hòa điệu với sự im lặng đáng sợ của thung lũng.
Hắn biết rằng khi hắn quay trở về thế giới thực tại mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Không còn chỗ cho sự ngây thơ hay tin tưởng mù quáng nữa chỉ có kiếm ý và nỗi đau thuần khiết nhất thôi!
Và rồi từ sâu thẳm bóng tối phía trước nơi mà ánh sáng không thể xuyên thấu qua được dù chỉ một tia nhỏ li ti nhất cũng bị nuốt chửng hoàn toàn bởi cái chết đang chờ đợi ở cuối con đường này — một giọng nói quen thuộc vang lên lần nữa nhưng lần này nó lại mang theo âm điệu ngọt ngào seductive đầy cám dỗ đến mức khiến xương sống của Tư Mã Không lạnh toát cả người vì nhận ra ngay lập tức rằng đó chính là tiếng gọi từ Ngọc Lan.
Ma Vương khẽ cười, một nụ cười lạnh nhạt vang lên trong đầu Tư Mã Không thay vì qua tai, vì sóng âm cũng bị bẻ cong trong trường lực thời gian.
"Ngươi đang thử thách định mệnh sao?" giọng nói trầm đục, vang vọng như từ đáy vực thẳm của không gian bị xé toạc ra.
Tư Mã Không không đáp lại.
Anh ta biết rằng bất kỳ lời nào phát ra khỏi miệng mình lúc này cũng sẽ trở thành một phần của bẫy ngôn ngữ mà kẻ thù đang dựng lên.
Trong thế giới nơi thời gian tương đối, ý nghĩ di chuyển chậm hơn cảm xúc.
Và cảm xúc là thứ yếu tố duy nhất Kiếm Chủ Vô Không muốn loại bỏ để tạo ra một thế giới không đau khổ bằng cách biến con người thành máy móc hoàn hảo.
Hắn bước tiến về phía trước.
Một bước chân đơn giản nhưng tiêu tốn toàn bộ khí lực trong cơ thể đã suy kiệt của mình.
Máu từ vết thương ở sườn trái phun ra mạnh hơn, vẽ nên những đường cong máu tươi treo lơ lửng giữa không trung như những bức tranh trừu tượng kinh dị.
"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác," Ma Vương tiếp tục nói, giọng điệu bình thản đến mức ghê tởm.
"Bằng cách biến con người thành máy móc hoàn hảo, ta đang 'cứu' họ khỏi chính bản thân mình.
Ngươi hiểu điều đó chứ, Tư Mã Không?
Ngươi đã từng là một phần của kế hoạch vĩ đại này." Tư Mã Không nhíu mày.
Thông tin này không khớp với những gì sư phụ hắn dạy.
Hắn luôn nghĩ rằng kẻ thù chỉ đơn thuần muốn thống trị thế giới bằng sức mạnh áp đảo.
Nhưng giờ đây, anh ta cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lý thuyết của đối phương.
Một thứ gì đó sâu sắc hơn, cổ xưa hơn và nguy hiểm hơn nhiều so với tham vọng quyền lực thông thường.
Hắn nhìn vào đôi mắt của Ma Vương — nếu có thể gọi là vậy.
Nơi hốc mắt không có nhãn cầu, chỉ có hai hố đen xoáy tròn hút lấy ánh sáng xung quanh.
Trong những khoảng trống đó, anh ta thấy bóng dáng của chính mình trong tương lai.
Một phiên bản 'Ma Giới Đế Quân' đã quay ngược thời gian để ngăn chặn thảm họa.
Kẻ giết hắn lần đầu không phải sư phụ, mà là chính tương lai của hắn.
Nhận thức này khiến tim Tư Mã Không đập thình thịch mạnh hơn nữa.
Mỗi nhịp đập như một tiếng trống chiến tranh vang lên trong lồng ngực hẹp hòi của anh ta.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của Ngọc Lan nơi đâu đó xa xôi nhưng gần gũi đến đau lòng.
Nàng đang tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian để giải thoát cho Tư Mã Không, dù điều đó đồng nghĩa với việc cả hai sẽ biến mất vào hư vô vĩnh viễn.
Một khái niệm mà Kiếm Chủ Vô Không coi là lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
Nhưng đối với Tư Mã Không, đó chính là động lực duy nhất khiến hắn còn đứng vững trên nền tảng thực tại đang lung lay này.
Hắn nâng kiếm lên cao hơn một chút.
Lưỡi sắc bén phản chiếu lại hình ảnh méo mó của Ma Vương.
Ánh mắt anh ta lạnh lùng đến tàn nhẫn, tính toán từng cử động tiếp theo trong khi nội tâm thì bão bùng những cảm xúc mâu thuẫn.
Nhưng sợ hãi không thể ngăn cản kiếm ý chảy qua kinh mạch tay phải đang run rẩy vì mệt mỏi của hắn.
Đúng lúc Ma Vương phân tâm bởi sự im lặng kiên cường của Tư Mã Không, anh ta kích hoạt kỹ năng cấm địa "Đốt Cháy Xương Tủy".
Đây là một phương pháp tu luyện nguy hiểm mà sư phụ đã cảnh báo tuyệt đối không được sử dụng trừ khi mạng sống treo giữa sợi dây tóc.
Nhịp tim của hắn tăng vọt lên mức cực hạn, máu nóng chảy khắp cơ thể như dòng sông magma rực đỏ bên trong lớp da thịt lạnh giá.
Trong khoảnh khắc này, thế giới bên ngoài của hắn không còn chậm lại nữa theo quy luật thời gian tương đối thông thường mà ngược lại, tốc độ nhận thức của anh ta vượt xa mọi giới hạn vật lý cho phép.
Hắn thấy từng nguyên tử trong không khí xung quanh Ma Vương bắt đầu dao động dữ dội.
Những sợi dây thép nóng đỏ quấn chặt lấy xương cốt từ chương trước giờ đây đã trở thành những thanh kiếm vô hình xuyên thấu qua cơ thể ảo ảnh của đối phương.
Tư Mã Không hét lên một tiếng gầm xé toạc vòm họng, âm thanh vang vọng khắp thung lũng như sấm sét bầu trời u ám đen tối.
Kiếm ý bùng nổ ra khỏi lưỡi kiếm sắt đen nhám với cường độ chưa từng có từ trước đến nay trong lịch sử tu luyện ngắn ngủi của anh ta.
Không phải là sự tinh tế nhẹ nhàng kiểu Võ Đạo truyền thống mà là một sức mạnh thô bạo, nguyên thủy và đầy hung hãn phá vỡ mọi quy tắc cân bằng tự nhiên vốn dĩ tồn tại giữa trời đất bao la rộng lớn kia vậy!
Cánh cửa vết nứt không gian trước mặt mở ra một thế giới hoàn toàn khác biệt nơi thời gian bị thủng vĩnh viễn không thể quay ngược trở lại được nữa đâu!
Hắn biết rằng khi hắn quay trở về thế giới thực tại mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Không còn chỗ cho sự ngây thơ hay tin tưởng mù quáng nữa chỉ có kiếm ý và nỗi đau thuần khiết nhất thôi!
Hắn lao về phía Ma Vương với tốc độ ánh sáng bị bẻ cong bởi trọng lực cực đại sinh ra từ chính năng lượng nội tại đang cháy rực trong từng tế bào cơ thể suy kiệt dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng như chớp giật sét đánh bất ngờ giữa ban ngày linh hồn linh hồn.
Khoảnh khắc đó, thế giới đóng băng.
Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Tư Mã Không và ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào vực sâu của Ma Vương.
Anh ta không cần phải di chuyển nhanh nữa vì khoảng cách giữa họ đã bị xóa bỏ bởi sự va chạm trực tiếp giữa hai ý chí đối lập nhau hoàn toàn trên phương diện tồn tại căn bản nhất là sinh mạng và cái chết luân hồi vô tận bất biến vĩnh hằng trường cửu miên viễn không có khởi đầu cũng chẳng hề kết thúc mãi mãi như thế này cho đến ngày tận thế cuối cùng của vũ trụ bao la rộng lớn kia vậy!
Hắn rút kiếm ra, cùng với đó là một mảnh tinh hồn của Ma Vương dính vào lưỡi kiếm.
Thứ chất lỏng đen sẫm ấy không phải máu thông thường mà là bản thể thu nhỏ lại của ý thức cao cấp đang cố gắng bám trụ lại trên thế giới vật lý này bằng mọi giá dù chỉ còn chút sức lực cuối cùng kiệt quệ dần theo từng giây phút trôi qua nhanh chóng như chớp giật sét đánh bất ngờ giữa ban ngày linh hồn.
Tư Mã Không cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn run rẩy không thể cử động.
Từ trong vết thương trên ngực Ma Vương — nay đã tan biến Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Những hạt bụi vàng lơ lửng trong không trung dường như ngưng đọng lại, chịu ảnh hưởng của trường lực cổ xưa đang tỏa ra từ thanh kiếm.
Tử Hà cảm nhận rõ rệt sự thay đổi ấy qua da thịt mình.
Làn gió mát lành ban đầu nay đã chuyển thành một luồng khí lạnh buốt thấu xương.
Nó len lỏi vào từng lỗ chân lông, xâm nhập sâu vào kinh mạch tu luyện của hắn.
Hắn nhíu mày, tập trung tinh thần để kiểm soát nội lực trong cơ thể.
Kiếm ý không còn là thứ trừu tượng mà trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Nó như một lưỡi dao vô hình đang cưa xé sự bình yên vốn có nơi đây.
Tiếng thở của Tử Hà chậm lại, nhịp nhàng theo từng hơi thở thiền định.
Hắn biết mình phải cẩn trọng.
Mảnh tinh hồn kia không đơn thuần là một vật thể bị bỏ đi.
Đó là di tích của sức mạnh hủy diệt đã từng rung chuyển thiên địa.
Tử Hà bước tới trước, ánh mắt sắc lạnh như băng giá.
Hắn nhìn xuống bàn tay đang cầm thanh kiếm cổ xưa của mình.
Lưỡi kiếm vẫn còn ướt đẫm thứ chất lỏng đen sẫm đó.
Nó không chảy ra ngoài mà dường như đang thấm ngược vào trong kim khí quý hiếm cấu thành nên lưỡi kiếm này.
Một hiện tượng kỳ lạ khiến Tử Hà phải nín thở quan sát.
"Đây là gì?" Hắn tự hỏi trong lòng, nhưng không ai trả lời câu hỏi ấy.
Chỉ có tiếng gió rít lên khe khẽ giữa những tán lá cổ thụ già cỗi bao quanh khu vực bí ẩn này.
Ánh nắng mặt trời bị che khuất bởi lớp mây đen dày đặc đang tụ tập nhanh chóng ở phía chân trời xa tắp.
Bầu trời trở nên u ám, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến không chỉ về khí hậu mà còn cả trong tâm trí của những người tu luyện tại đây.
Tử Hà cúi đầu xuống gần hơn nữa.
Hắn đưa mắt soi xét kỹ lưỡng từng vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt lưỡi kiếm.
Ở đó, giữa các khe hở kim loại cổ xưa, có một thứ ánh sáng mờ ảo đang lóe lên.
Nó không phải là phản chiếu của trăng hay sao.
Đó là sự sống.
Một dạng thức tồn tại nguyên thủy, thô bạo và đầy hung tàn nhưng cũng mang vẻ đẹp chết chóc riêng biệt.
Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ mình ngày xưa về cách tiếp xúc với những vật phẩm linh dị từ thế giới ma đạo.
"Đừng bao giờ dùng trí tuệ thường tình để suy luận khi đối diện với sự bí ẩn tuyệt đối," vị lão giả tóc bạc từng nói.
"Hãy lắng nghe bằng trực giác, bởi đó là tiếng gọi của bản năng sinh tồn đã được rèn giũa qua hàng ngàn kiếp tu luyện." Bản năng mách bảo Tử Hà rằng nếu chạm vào thứ này, hắn sẽ mất đi một phần nào đó tính người của mình.
Nhưng ngược lại, nó cũng có thể mở ra cánh cửa đến những bí mật lớn nhất về nguồn gốc thực sự của Ma Vương và lý do tại sao kẻ thù mà hắn yêu quý nhất lại mang trong mình dòng máu hỗn loạn ấy.
Một luồng khí nóng bất ngờ bùng lên từ lòng bàn tay phải của Tử Hà khi vô tình chạm nhẹ vào cán kiếm bằng gỗ mun đen bóng.
Lửa đỏ rực cháy xoáy tròn quanh ngón tay cái, tạo thành một vòng lửa nhỏ xíu nhưng cực kỳ nhiệt độ cao.
Hắn giật mình thét lên vì đau đớn dữ dội xuyên qua da thịt và cả thần kinh tu luyện của bản thân.
"Đau!" Tiếng kêu trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng ấy khiến cho chim muông xung quanh bay đi hết sạch chỉ còn lại tiếng gió rít ngày càng mạnh hơn mỗi lúc một khắc trước khi cơn bão ập đến hoàn toàn bao trùm lấy khu rừng cổ kính này đây mãi mãi không bao giờ tan biến nữa đâu!
Hắn lùi về phía sau vài bước chân loạng choàng vì shock nặng nề quá mức độ chịu đựng bình thường của con người phàm trần như vậy chứ đừng nói gì là tiên giả cường giả đỉnh cao tu luyện ngàn năm tuổi thọ trường sinh bất tử gì cả.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán hắn dù không hề vận động nhiều chút nào trong suốt thời gian vừa qua chỉ đứng đó im lìm quan sát.
cũng đủ làm cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức rồi kia kìa!
Tử Hà hít một hơi thật sâu để trấn an thần trí đang hoảng loạn tột độ trước mắt mình ngay lúc này đây.
Hắn nhắm chặt đôi mí mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy nhằm mục đích tập trung toàn bộ ý chí của bản thân vào việc kiểm soát nội lực chảy ngược trở về đan điền an nguy hiểm chết người lắm đó.
Đừng bao giờ thử nghiệm điều tương tự nếu muốn sống sót qua cửa ải sinh tử này.
Khi mở mắt ra lần nữa thì cảnh tượng trước mặt đã hoàn toàn khác biệt so với lúc ban đầu chỉ cách vài giây ngắn ngủi.
cũng đủ làm cho bất kỳ ai phải kinh ngạc tột độ rồi chứ?
Thanh kiếm đang nằm chễm chệ giữa hai lòng bàn tay trắng trợn kia giờ đây lại biến thành một đống tro tàn xám xịt không chút ý nghĩa gì đặc biệt nổi bật cả đâu!
Nhưng chờ đã.
Tại sao trong đống tro tàn ấy vẫn còn sót lại những tia sáng xanh lơ le như thể đang cố gắng thắp lên hy vọng cuối cùng cho ai đó hiểu được thông điệp nào đó ẩn chứa bên trong nó vậy chứ?
Tử Hà không dám tin vào mắt mình nữa khi nhìn thấy hiện tượng kỳ diệu này xảy ra trước mặt ngay tại nơi mà hắn vừa mới chứng kiến cảnh Ma Vương tan biến vĩnh viễn khỏi thế gian vật lý tầm thường kia!
Hắn bước lại gần hơn với sự dè chừng tối đa có thể áp dụng được trong tình huống hiểm nguy như thế này.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo nên âm thanh vang vọng khắp không gian xung quanh khiến cho lòng tin vào chính bản thân mình giảm sút nghiêm trọng từng giây một trôi qua nhanh chóng giống hệt như chớp giật sét đánh bất ngờ giữa ban ngày linh hồn vậy đó!
Tử Hà đưa tay ra chậm rãi với vẻ mặt đầy nghi hoặc lẫn tò mò khó hiểu tột độ về những gì đang diễn ra trước mắt hắn ngay lúc này đây.
Ngón trỏ của hắn khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo vô tri vô giác kia thì lập tức một luồng điện xanh lè chạy dọc theo kinh mạch tu luyện khiến cho toàn thân tê liệt hoàn toàn không thể cử động được nữa đâu!
"Đây là." Hắn nghẹn lời khi nhận ra thứ đang lan tỏa trong cơ thể mình chính là ký ức của người đã khuất trước đó vài phút ngắn ngủi.
cũng đủ làm cho bất kỳ ai phải kinh ngạc tột độ rồi chứ?
Những hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt hắn như những cuộn phim cũ kỹ bị bào mòn theo thời gian dài dòng lê thê không hồi kết tận hưởng cảm giác tuyệt vời nhất có thể áp dụng được trong tình huống hiểm nguy như thế này!
Hắn nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi với mái tóc đen nhánh óng ả đang mỉm cười dịu dàng trước mặt mình.
Gương mặt ấy quen thuộc đến đau lòng khiến cho tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đó không phải là ảo giác mà là ký ức chân thực nhất từ sâu thẳm đáy lòng của Tử Hà dành tặng riêng cho người con gái đáng yêu nhất đời mình suốt cả cuộc hành trình dài đằng đẵng này đây!
Cô ấy nói gì đó với hắn nhưng âm thanh lại bị gió cuốn đi xa tắp không còn vang vọng trong tai nữa đâu.
Chỉ có nụ cười rạng rỡ tỏa sáng khắp bầu trời u ám kia mới là thứ duy nhất còn sót lại sau tất cả những bi kịch vừa diễn ra trước mắt người chứng kiến tận mắt cảnh tượng kinh hoàng này mà thôi!
Tử Hà nhắm chặt đôi mí mắt lại một lần cuối cùng nhằm mục đích ghi nhớ mãi hình ảnh đẹp đẽ ấy trong tâm trí của mình dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi cũng đủ làm cho bất kỳ ai phải cảm động rơi nước mắt ngay tại nơi đây rồi chứ?
Khi mở ra thì cảnh tượng trước mặt đã hoàn toàn biến mất không còn dấu vết gì đặc biệt nổi bật cả đâu!
Chỉ còn lại đống tro tàn xám xịt nằm chễm chệ giữa hai lòng bàn tay trắng trợn kia cùng với mùi khét lẹt khó chịu lan tỏa khắp nơi xung quanh khu vực bí ẩn này mà thôi.
Tử Hà buông lỏng đôi vai ra thở phào nhẹ nhõm vì may mắn thoát chết một cách ngoạn mục trước tình thế nguy nan dường như !
Đám tro tàn bỗng chốc hóa lỏng, tụ lại thành khuôn mặt người phụ nữ Tử Hà từng thấy trong ký ức.
Hắn lùi bước, chân đạp vào tảng đá trơn trượt, kinh hãi nhìn thứ chất lỏng kia nở nụ cười khinh miệt.
Miệng người phụ nữ kia mở ra thì
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận