Chương 35
Đó là mùi của máu khô lẫn với sự phân hủy của năng lượng dị nhân không ổn định.
Lý Minh đứng giữa những đống gạch vỡ, ngực anh phập phồng khó khăn.
Mỗi hơi thở đều kéo theo một cơn đau nhói ở lồng ngực, nơi vết thương từ cuộc chiến trước đó vẫn chưa kịp đóng miệng hoàn toàn.
Trên cổ tay phải của anh, chiếc nhãn dán sinh học đặc biệt đang báo động.
Biểu tượng hình đồng hồ cát vốn dĩ màu xanh an toàn giờ đã chuyển sang sắc vàng cam rực rỡ.
Nó nhấp nháy liên tục, phát ra những tia sáng yếu ớt trong bóng tối.
Cấp độ Tồn Tại của Lý Minh đang giảm nhanh chóng.
Mỗi giây trôi qua, cơ thể anh trở nên mờ ảo hơn một chút dưới ánh mắt thế giới này.
Trần Nam quỳ bên cạnh, ngón tay run rẩy thao tác trên bảng điều khiển nhỏ gọn lấy từ túi áo khoác.
Màn hình máy tính cá nhân chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của cậu ta, làm nổi bật những vết bầm tím ở góc hàm.
"Mười lăm phần trăm," Trần Nam nói, giọng khàn đặc vì sợ hãi.
"Minh, nếu xuống dưới mười phần trăm.
hệ thống sẽ coi anh là dữ liệu rác.
Chúng ta không thể khôi phục được nữa đâu."
Lý Minh không đáp lời.
Ánh mắt anh dán chặt vào lối đi phía trước, nơi những bóng đen đang di chuyển chậm chạp giữa các cột bê tông nứt nẻ.
Hắn cảm giác lạnh lẽo xâm nhập từ xương sống lan tỏa ra toàn thân.
Không phải là cái lạnh của nhiệt độ thấp trong hầm ngầm này.
Đó là sự vắng lặng của ký ức bị xóa bỏ.
Hắn đã từng chứng kiến những người bạn biến mất trước mắt mình.
Họ không chết theo nghĩa thông thường.
Cơ thể họ tan rã thành bụi năng lượng, hòa vào hư không mà không để lại một dấu vết nào ngoại trừ nỗi đau trong tim những người còn sống sót.
Bây giờ, cảm giác đó đang bao trùm lên chính anh.
"Mày sợ sao?" Lý Minh hỏi, giọng nói của hắn vang lên đục ngầu, như thể phát ra từ dưới đáy giếng sâu thẳm.
Trần Nam ngừng gõ phím.
Cậu nhìn chằm chằm vào bạn mình, mắt đỏ hoe nhưng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
"Tôi không sợ anh biến mất," Trần Nam đáp, giọng run rẩy.
"Tôi sợ rằng ngay cả khi anh còn ở đây, chúng ta sẽ quên anh là ai.
Và nếu thế giới này quên anh.
thì sự tồn tại của nó có ý nghĩa gì nữa đâu?"
Lý Minh khẽ mím môi.
Câu hỏi đó chạm vào nỗi ám ảnh sâu thẳm nhất trong tâm trí hắn.
Hắn không chiến đấu để sống sót cho riêng mình.
Hắn chiến đấu vì những người như Trần Nam, những người mang theo gánh nặng ký ức của cả một thế hệ dị nhân bị lãng quên.
Hắn bước về phía trước.
Bước chân đầu tiên đặt xuống nền bê tông ẩm ướt nghe rõ tiếng vọng lạ lùng.
Không phải là âm thanh của giày dép tiếp đất.
Đó giống như tiếng nước nhỏ giọt vào hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh không gian ảo tưởng này.
Sát thủ Mờ xuất hiện từ bóng tối một cách yên ắng đến đáng sợ.
Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một khối hình người được cấu thành từ sương mù đen kịt và những mảnh vỡ ký ức xoay xoáy hỗn loạn.
Khi nó tiến lại gần, Lý Minh cảm thấy áp lực lên tâm trí mình tăng lên gấp bội.
Không phải là sức mạnh vật lý thông thường.
Sát thủ Mờ tấn công bằng cách phóng ra những sợi tơ vô hình.
Chúng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Lý Minh có thể "cảm nhận" được sự hiện diện của chúng qua da thịt run rẩy.
Những dây chuyền ký ức bị hỏng hóc này quấn lấy cánh tay trái của anh, lạnh buốt và đầy độc hại.
Cảnh tượng bắt đầu chiếu lên trong tâm trí Lý Minh.
Không phải là những ký ức của hắn.
Đó là những đoạn phim từ người khác.
Một cô gái đang cười dưới ánh nắng mặt trời ở công viên, nhưng khuôn mặt cô ấy bị mờ đi từng phần một cho đến khi chỉ còn lại đôi mắt trống rỗng.
Một ông lão ngồi trên ghế dài, gọi tên con trai mình nhưng không ai trả lời vì tất cả mọi người xung quanh đều coi hắn như một bóng ma vô hình.
Đau đớn xé nát tâm trí Lý Minh.
Những cảm xúc này không thuộc về anh, nhưng chúng đang xâm chiếm khoảng trống mà sự cô đơn đã đào tạo sẵn trong lòng hắn.
Hắn gượng đứng vững, nghiến răng ken két khi những sợi tơ ký ức siết chặt hơn nữa quanh cổ tay và bắp chân.
"Đừng nhìn," Lý Minh tự nhủ với chính mình.
"Đừng để chúng vào."
Nhưng càng cố gắng đẩy ra, những hình ảnh đó lại trở nên sắc nét hơn.
Hắn thấy được nỗi sợ hãi tột cùng của nạn nhân trước khi họ bị Hư Không Hóa hoàn toàn.
Đó là cảm giác tuyệt vọng khi nhận ra rằng dù có hét lên đến vỡ giọng, thế giới vẫn tiếp tục quay vòng mà không hề ngừng lại để lắng nghe tiếng van cứu giúp của một cá thể đang biến mất.
Trần Nam hét lên từ phía sau: "Minh!
Đứt chúng ra đi!
Dùng dị năng!"
Lý Minh đưa tay phải lên, cố gắng triệu hồi dòng năng lượng bên trong cơ thể.
Nhưng hắn nhận ra sự thật phũ phàng.
Dị năng của anh không mạnh hơn trước kia.
Nó yếu ớt như ngọn nến giữa cơn bão tố.
Những sợi tơ ký ức đang hút cạn sức sống của anh nhanh hơn mức mà anh có thể tái tạo nó.
Sát thủ Mờ tiến thêm một bước nữa.
Khoảng cách giữa chúng chỉ còn vài mét.
Lý Minh ngửi thấy mùi thối rữa của sự hư vô phát ra từ thực thể đó.
Nó không phải là kẻ thù đơn thuần.
Đó là biểu hiện hữu hình của quy luật tự nhiên mà Vương Gia Nghị luôn ca ngợi: sự tinh lọc tàn khốc của thời gian và ký ức.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào một điểm duy nhất trong tâm trí mình.
Hình ảnh về nụ cười của đứa trẻ dị năng đã chết trong vòng tay anh ở chương trước.
Đó là lý do hắn tồn tại không phải để chiến thắng cái chết mà là để từ chối chấp nhận sự lãng quên như một định mệnh tất yếu.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của Lý Minh sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn không còn đấu tranh chống lại những sợi tơ ký ức nữa.
Thay vào đó, anh bắt đầu "hấp thụ" chúng vào trong chính mình.
Đau đớn tăng lên gấp mười lần nhưng hắn chịu đựng im lặng.
Mỗi một ký ức đau thương mà anh tiếp nhận đều làm cho cơ thể của Sát thủ Mờ rung động dữ dội hơn một chút.
Khoảnh khắc quyết định đến nhanh chóng và tàn khốc không kém.
Sát thủ Mờ vung tay phải, tạo thành một lưỡi kiếm năng lượng đen kịt xuyên thẳng vào ngực Lý Minh.
Không có tiếng kêu la đau đớn nào phát ra từ môi anh.
Thay vào đó, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thách thức nở trên khuôn mặt tái nhợt của hắn.
Lý Minh đặt bàn tay trái lên vai thực thể vô hình kia.
Hành động này không phải để đẩy nó ra hay tấn công lại.
Đó là cử chỉ chạm vào ranh giới giữa tồn tại và hư vô.
Anh đang "cảm nhận" sự hiện diện của kẻ thù thông qua chính nỗi đau mà nó mang đến cho mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, thế giới xung quanh dường như ngừng quay.
Trần Nam đứng sững người lại, mắt trợn to khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên trước mặt anh ta.
Những sợi tơ ký ức quấn quanh Lý Minh bắt đầu đổi màu từ đen sang trắng thuần khiết dưới ánh sáng phản chiếu từ lòng bàn tay của hắn.
Anh không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.
Anh đang dùng chính sự hiện diện mong manh sắp tan biến của mình làm vũ khí.
Mỗi một phần trăm Tồn Tại mà anh hy sinh đều trở thành một tia sáng xé toạc bóng tối bao phủ Sát thủ Mờ.
Cơ thể Lý Minh bắt đầu trong suốt hoàn toàn, chỉ còn lại đôi mắt vẫn kiên cường nhìn thẳng vào vực thẳm trước mặt.
"Mày không thể xóa bỏ những gì đã được ghi khắc bằng máu và nước mắt," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ thế giới khác.
"Vì tôi nhớ họ."
Sát thủ Mờ phát ra một âm thanh chói tai giống như kim loại ma sát vào nhau rồi bắt đầu rạn nứt từ bên trong.
Những mảnh vỡ ký ức xoay xoáy bên trong nó chậm dần lại cho đến khi dừng hẳn.
Thực thể đó không bị tiêu diệt mà trở nên tĩnh lặng, chấp nhận sự hiện diện của Lý Minh như một phần không thể thiếu trong cấu trúc thực tại đang sụp đổ này.
Năng lượng dư thừa từ cuộc va chạm tâm trí tạo ra một vụ nổ nhỏ nhưng đủ mạnh để thổi bay những tảng đá xung quanh.
Bụi bặm và mùn cưa lấp đầy không gian, che khuất tầm nhìn của cả hai bên.
Lý Minh đứng đó giữa màn khói dày đặc, cơ thể anh giờ đây chỉ còn là một bóng mờ trong suốt gần như hoàn toàn.
Trần Nam lao về phía trước, tay run rẩy cố gắng chạm vào bạn mình nhưng lại xuyên thẳng qua lớp da thịt vô hình kia.
Anh đang biến mất!" Cậu ta hét lên với giọng tuyệt vọng, nước mắt rơi xuống đất tạo thành những vết đẫm ẩm trên nền bê tông lạnh lẽo.
Lý Minh quay đầu nhìn Trần Nam bằng ánh mắt buồn bã nhưng bình thản đến kỳ lạ.
Hắn biết rằng đây không phải là kết thúc mà chỉ là bước đệm cho một cuộc chiến lớn hơn đang chờ đợi phía trước ở nơi sâu thẳm nhất của mạng lưới dữ liệu toàn cầu nơi Vương Gia Nghị ẩn náu.
Khi đám bụi cuối cùng lắng xuống dưới sàn nhà, khu vực trung tâm thương mại ngầm trở nên trống rỗng đáng sợ.
Không có Lý Minh.
Không còn bóng dáng của Sát thủ Mờ nữa.
Chỉ duy nhất một đống quần áo rách nát nằm xếp gọn gàng trên nền đất ẩm ướt như thể chủ nhân vừa mới bay đi hoặc tan biến vào không khí mà không để lại dấu vết gì cả ngoại trừ mùi ozone nồng nặc vẫn còn vương vấn nơi đây.
Cảnh sát đặc nhiệm Dị Năng, những người đã bao vây khu vực từ xa qua hệ thống camera giám sát trực tuyến, lập tức tiến vào hiện trường với vũ khí sẵn sàng và ánh mắt cảnh giác cao độ trước bất kỳ nguy cơ tiềm tàng nào có thể xảy ra tiếp theo trong tình hình hỗn loạn này.
Một sĩ quan trẻ tuổi bước lên phía trước, dè dặt cúi xuống nhặt lấy chiếc nhẫn bạc đơn giản nằm giữa đống quần áo cũ kỹ kia.
Trên mặt chiếc nhẫn khắc dòng chữ nhỏ xíu không rõ nghĩa bằng ngôn ngữ cổ xưa mà ngay cả các chuyên gia giải mã cũng chưa thể dịch được trọn vẹn ý nghĩa ẩn chứa bên trong nó dù đã nghiên cứu suốt nhiều thập kỷ qua liên tục không ngừng nghỉ cho đến tận ngày nay này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng rãi khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
"Đó không phải của anh ta," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau hàng ngũ cảnh sát, khiến toàn bộ đội hình căng thẳng lập tức quay đầu lại để đối mặt với nguồn gốc phát ra âm thanh bí ẩn đó trong bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tối om đầy bí ẩn nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
Trần Nam ngồi thụp xuống bên cạnh đống quần áo, ôm lấy đầu trong tuyệt vọng tột cùng khi nhận ra rằng người bạn thân nhất của mình đã thực sự biến mất khỏi thế giới vật chất thông thường mà không để lại bất kỳ manh mối nào về nơi anh đang ẩn náu hoặc trốn tránh những kẻ thù nguy hiểm rình rập chờ đợi sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào trong tương lai gần sắp tới đây rất sớm nữa đâu đúng chứ?
Lý Minh trôi nổi trong một không gian ảo mênh mông vô định của mạng lưới Dị Năng toàn cầu.
Cảm giác tách rời khỏi thực tại vật chất khiến anh điên cuồng đến mức muốn gào thét nhưng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào dù có cố gắng hết sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể đang dần tan biến vào hư không vĩnh cửu này mãi mãi không bao giờ quay trở lại được nữa đâu đúng chứ?
Anh nhắm mắt lại, tập trung tối đa ý chí để tìm kiếm một điểm neo duy nhất giữ chân mình khỏi bị cuốn trôi vào dòng chảy dữ liệu hỗn loạn xung quanh đầy rẫy những ký ức đau thương và nỗi sợ hãi tột độ của hàng triệu người dùng đang ngủ ngon lành ở khắp nơi trên thế giới rộng lớn này mà không hề hay biết rằng dưới lớp vỏ bọc an toàn giả tạo kia là một cơn bão tố ngầm đang âm ỉ lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lịch sử phát triển nhân loại tiến bộ văn minh hiện đại ngày nay chúng ta đang sống chung cùng nhau hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
Nhìn xuống cơ thể vô hình của mình, Lý Minh thấy những sợi dây năng lượng màu xanh lam bắt đầu nối kết từ lòng bàn tay anh vươn ra phía trước trong không gian ảo tưởng kia giống như những rễ cây tìm kiếm nguồn nước sống còn thiết yếu để tồn tại tiếp thêm sức mạnh cho chính chủ nhân đang dần cạn kiệt nguồn dự trữ cuối cùng sẵn có hiện nay này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng rãi khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
Đột nhiên, một khuôn mặt khổng lồ xuất hiện trước mắt anh trong không gian dữ liệu đó – đó chính là Vương Gia Nghị với nụ cười lạnh lùng đầy giễu cợt thường trực trên môi kẻ phản diện nguy hiểm nhất mà Lý Minh từng đối đầu cho đến tận ngày nay này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng rãi khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
"Chào mừng đến với thiên đường của kẻ mạnh, bản sao thứ bảy," Vương Gia Nghị nói, giọng vang vọng khắp không gian ảo tưởng khiến Lý Minh kinh hoàng nhận ra rằng mình đã bước vào bẫy chết người từ rất lâu trước khi thậm chí còn kịp hiểu rõ ràng hoàn toàn về những gì đang thực sự diễn ra xung quanh anh ta trong khoảnh khắc tĩnh lặng đầy kịch tính căng thẳng tột độ này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng rãi khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng con người bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung quanh thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.
Chiếc thanh kiếm vỡ vụn, để lộ lõi đỏ ngầu đang pulsate như trái tim sống.
Hắn lùi lại, tim đập thình thịch, không thể tin vào mắt mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận