Chương 6
Trần Minh không chạy.
Chạy là hành động của kẻ hoảng loạn, và trong thế giới được điều khiển bởi thuật toán, hoảng loạn là dữ liệu dễ dự đoán nhất.
Anh đứng im giữa con hẻm tối om, lắng nghe nhịp tim mình đập thình thịch như tiếng trống chiến tranh.
Máu từ vết cắt nhỏ trên trán chảy xuống, nhói rát, nhưng cảm giác đau đớn ấy lại là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy còn sống.
Gã đàn ông trong quán cà phê đã nói đúng.
Minh không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.
Những viên đạn năng lượng của lực lượng Cân Bằng không chỉ phá hủy cơ thể; chúng quét sạch những ký ức liên kết với mục tiêu.
Nếu Minh bị bắt, anh sẽ không chết.
Anh sẽ trở thành một người đàn ông bình thường, vui vẻ, và quên mất rằng một lần nữa anh đã yêu một cô gái tên là Lâm Thanh Hà.
Anh rút điện thoại ra.
Màn hình đã vỡ, nhưng vẫn hoạt động.
Cuộc gọi từ chính giọng nói của anh trong kiếp trước vẫn còn vang vọng trong đầu, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
*"Hà là mục tiêu.
Cậu là kẻ canh giữ."*
Minh nắm chặt chiếc điện thoại, đốt ngón tay vào cạnh kính vỡ.
Anh cần tiền.
Không phải để sống, mà để mua thời gian.
Trong kiếp trước, anh đã mất tất cả vào một dự án năng lượng mặt trời giả mạo do Hội Đồng tài trợ.
Lần này, anh biết chính xác ngày mà bong bóng đó sẽ nổ.
Nhưng trước khi nó nổ, anh cần một vị trí an toàn để quan sát.
Một bóng đen xuất hiện ở đầu hẻm.
Không phải lính Cân Bằng.
Đó là một bóng người mảnh khảnh, di chuyển với sự im lặng đáng sợ.
Minh quay lưng lại, áp sát bức tường ẩm ướt, tay vẫn nắm chặt con dao nhỏ.
Anh hít thở sâu, điều chỉnh nhịp thở để giảm thiểu nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể.
Trong Sphere, cảm biến nhiệt là mắt thứ hai của hệ thống.
Bóng người đó bước vào ánh sáng hắt ra từ miệng hẻm.
Đó là một cô gái trẻ, mặc áo khoác mưa màu xám, đội mũ lưỡi trai.
Cô không nhìn vào Minh.
Cô nhìn vào không trung, như thể đang đọc một dòng dữ liệu vô hình.
Minh nhận ra cô ấy.
Trong kiếp trước, cô là một kỹ sư mạng bị xóa tên khỏi hệ thống sau khi phát hiện ra lỗ hổng trong cơ chế 'Cân Bằng'.
"Cậu không thể trốn đời đời," cô gái nói, giọng đều đều, không cảm xúc.
"Hệ thống đang tái cấu trúc khu vực này.
Chỉ còn 3 phút."
Minh bước ra từ bóng tối.
"Tôi không trốn.
Tôi đang chuẩn bị."
Cô gái quay đầu, đôi mắt cô không có đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm.
"Chuẩn bị cho cái gì?
Hay sự giải cứu?
Cậu đang tự lừa mình, Trần Minh.
Cậu là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống luôn bị xóa."
Cô giơ tay lên.
Không phải để tấn công, mà để kích hoạt một thiết bị nhỏ trên cổ tay.
Một âm thanh tần số cao phát ra, khiến Minh đau đầu dữ dội.
Thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.
Những bức tường bê tông hòa tan thành những dòng mã nhị phân.
Minh nhận ra đây là 'Lưới Thực Tại' — lớp phủ kỹ thuật số che giấu sự thật về Sphere.
"Đau không?" cô gái hỏi.
"Đó là cảm giác khi ký ức của cậu bị kéo ra khỏi não bộ.
Hãy để chúng tôi giúp cậu.
Sự vô tri là hạnh phúc."
Minh nghiến răng.
Anh không thể chống lại tần số này bằng sức mạnh.
Anh phải dùng trí tuệ.
Anh nhớ lại một chi tiết nhỏ từ kiếp trước: hệ thống tần số này có điểm yếu là sự nhiễu loạn từ các nguồn điện áp không ổn định.
Anh rút chiếc điện thoại đã vỡ, tháo pin ra, và ném mạnh vào một cái thùng sắt gần đó.
Tiếng kim loại va chạm tạo ra một tiếng vọng sắc bén.
Trong khoảnh khắc đó, Minh lao thẳng vào cô gái.
Không phải để đánh, mà để chạm.
Anh đặt tay lên vai cô, và một lần nữa, anh *nhớ*.
Anh nhớ nỗi sợ hãi của cô khi nhìn thấy Void lần đầu.
Anh nhớ mong muốn được quên đi tất cả.
Anh đẩy những ký ức đau khổ của chính mình vào tâm trí cô.
Cô gái hét lên, quỳ xuống, ôm lấy đầu.
là gì?"
"Tôi là nỗi đau của các ngươi," Minh trả lời, giọng khàn khàn.
Anh quay đi, bước ra khỏi hẻm, để lại phía sau một bóng người đang khóc vì những ký ức không thuộc về mình.
Trần Minh hòa vào dòng người trên đại lộ Trung Tâm.
Ánh nắng của Sphere chiếu xuống, rực rỡ đến mức chói mắt.
Những tòa nhà kính cao vút phản chiếu bầu trời xanh nhân tạo, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ nhưng giả tạo đến rợn người.
Không có mây.
Không có gió.
Chỉ có sự ổn định tuyệt đối.
Anh đi vào một quán cà phê vắng vẻ ở khu cũ, nơi tín hiệu mạng yếu hơn.
Đây là nơi anh thường đến trong kiếp trước để trốn tránh những cuộc gọi từ những kẻ săn mồi tài chính.
Bây giờ, nó là phòng chiến tranh của anh.
Minh gọi một ly cà phê đen, không đường.
Anh mở laptop, kết nối vào mạng lưới dưới đất — một mạng lưới cũ kỹ, bị lãng quên, nhưng không bị giám sát bởi AI trung tâm.
Anh cần xem xét lại danh sách các cổ phiếu.
Trong kiếp trước, anh đã mất tất cả vì tin vào những lời hứa hẹn về công nghệ xanh.
Lần này, anh biết rằng công nghệ xanh là một cái bẫy.
Hội Đồng đang dùng nó để tập trung vốn vào một dự án duy nhất: việc mở rộng Sphere.
Anh gõ nhanh trên bàn phím.
Dòng dữ liệu hiện ra.
Cổ phiếu của tập đoàn 'SkyGuard' đang tăng vọt.
Đó là tập đoàn chịu trách nhiệm bảo trì Sphere.
Nếu anh đầu tư vào đây, anh sẽ có tiền để mua thông tin.
Nhưng Minh không quan tâm đến tiền.
Anh quan tâm đến *lý do*.
Tại sao SkyGuard lại tăng giá bất thường vào thời điểm này?
Anh phóng to biểu đồ.
Có một sự kiện sắp diễn ra.
Một cuộc họp cổ đông kín.
Và người chủ trì là Giám Đốc Hàn.
Minh cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Giám Đốc Hàn không chỉ là một nhà quản lý.
Ông là người thiết kế ra cơ chế xóa ký ức.
Nếu Minh muốn phá vỡ Sphere, anh phải hiểu được tâm lý của Hàn.
Và để hiểu được Hàn, anh phải biết điều gì khiến ông sợ hãi nhất.
Đột nhiên, cửa quán cà phê mở ra.
Ba người bước vào.
Họ không mặc đồng phục Cân Bằng.
Họ mặc vest đắt tiền, đeo kính râm, dù đang ở trong nhà.
Họ nhìn quanh, ánh mắt lạnh lùng, quét qua từng bàn khách.
Minh cúi thấp đầu, giả vờ đọc báo.
Nhưng anh biết họ đang tìm ai.
Họ đang tìm Hà.
Anh liếc nhìn đồng hồ.
Hà đã rời đi hai giờ trước.
Cô đang ở đâu?
Nếu họ tìm thấy cô, họ sẽ không chỉ xóa ký ức.
Họ sẽ 'hấp thụ' cô.
Minh nhớ lại lời nói của gã đàn ông trong quán cà phê: *"Hà là chìa.
Và chìa thì cần ổ khóa."*
Một trong những người đàn ông vest bước đến bàn của Minh.
Anh ngồi xuống, đối diện với Minh.
Mùi nước hoa đắt tiền tỏa ra, nhưng bên dưới đó là mùi kim loại của máu.
"Trần Minh," người đàn ông nói, giọng trầm ấm.
"Cậu đang trốn tránh trách nhiệm của mình.
Cô ấy đang nguy hiểm.
Và cậu đang khiến cô ấy nguy hiểm hơn."
Minh không ngẩng đầu lên.
"Tôi không biết cậu đang nói gì."
"Đừng chơi trò ngây thơ," người đàn ông冷笑.
"Chúng tôi thấy cậu chạm vào cô ấy.
Chúng tôi thấy năng lượng ký ức di chuyển giữa hai người.
Cậu đang làm hỏng cô ấy.
Cô ấy là Khóa Sinh Học.
Nếu cô ấy bị nhiễm độc bởi ký ức của cậu, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ."
Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh.
"Vậy thì hãy để chúng tôi yên.
Hoặc là cậu giúp tôi bảo vệ cô ấy, hoặc là cậu chết."
Người đàn ông mỉm cười.
Nụ cười đó không có sự vui vẻ.
Nó giống như nụ cười của một con thú săn mồi đang ngắm nhìn con mồi trong bẫy.
"Cậu nghĩ cậu có lựa chọn?
Trong Sphere, không có lựa chọn.
Chỉ có kết quả."
Anh ra hiệu cho hai người kia.
Họ rút ra những khẩu súng laser nhỏ, ẩn trong tay áo.
Minh biết anh không thể chiến đấu.
Anh phải chạy.
Nhưng trước khi chạy, anh cần một vũ khí.
Anh nhìn vào ly cà phê trước mặt.
Nước nóng đang bốc hơi.
Anh cầm lấy ly, và ném mạnh vào mặt người đàn ông.
Trong khi người đàn ông chửi rủa, Minh lao ra cửa, va vào hai người còn lại, và biến mất vào đám đông.
Anh chạy qua những con phố đông đúc, qua những quảng trường LED, qua những khu mua sắm sang trọng.
Nhưng anh không cảm thấy tự do.
Anh cảm thấy như đang bị theo dõi bởi chính không gian xung quanh.
Những camera ẩn trên đèn đường quay theo chuyển động của anh.
Cảm biến nhiệt độ trên xe buýt ghi lại dấu vết của anh.
Thậm chí cả những người qua đường đều dường như di chuyển theo một nhịp điệu đều đặn, như những con rối được điều khiển bởi một dây thừng vô hình.
Anh cần một nơi để ẩn náu.
Một nơi mà hệ thống không thể quét.
Anh nhớ đến một địa điểm từ kiếp trước.
Đó là một nhà thờ cũ, bị bỏ hoang sau khi Hội Đồng chuyển đổi tôn giáo thành 'Tôn Giáo Ổn Định'.
Nhà thờ nằm ở rìa thành phố, nơi tín hiệu mạng gần như bằng không.
Minh rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi những tòa nhà cũ kỹ sập đổ dần.
Mùi ẩm mốc và mùi rác thải tỏa ra.
Anh leo lên tầng thượng của một tòa nhà bỏ hoang, và nhìn xuống.
Dưới kia, những bóng người vest đang lùng sục.
Họ có công nghệ.
Họ có sức mạnh.
Nhưng họ không có sự linh hoạt.
Minh lấy điện thoại ra.
Anh cần liên lạc với Hà.
Nhưng số điện thoại của cô đã bị chặn.
Anh cần một cách khác.
Anh nhớ đến ông lão trong cửa hàng tạp hóa.
*"Sự im lặng không có giá.
Nhưng sự quên lãng thì có."*
Minh gõ một số điện thoại cũ, một số mà anh biết chỉ có Hà mới nhớ.
Cuộc gọi bị từ chối.
Nhưng rồi, một tin nhắn đến.
*"Họ đang đến.
Đừng về nhà.
Gặp tôi ở nơi chúng ta đã hứa."*
Minh nhìn vào tin nhắn.
Nơi họ đã hứa.
Đó là công viên trung tâm, nơi họ đã gặp nhau lần đầu trong kiếp trước.
Một nơi công cộng.
Một nơi nguy hiểm.
Nhưng Minh không sợ.
Anh sợ sự cô đơn hơn.
Anh bắt đầu di chuyển.
Anh không chạy theo đường thẳng.
Anh chạy theo những góc khuất, những nơi mà camera không thể nhìn thấy.
Anh sử dụng kiến thức về cấu trúc thành phố từ kiếp trước để tránh những điểm kiểm soát.
Khi anh đến gần công viên, anh thấy Hà đang đứng dưới gốc cây.
Cô run rẩy, nhưng ánh mắt cô kiên định.
"Cậu đến," cô nói.
"Tôi không có lựa chọn," Minh trả lời.
"Họ đang đến," Hà nói.
"Họ biết chúng ta ở đây."
Minh nhìn quanh.
Những bóng người vest đang xuất hiện ở mọi hướng.
Họ bao vây công viên.
"Chúng ta không thể chạy," Minh nói.
"Chúng ta phải chiến đấu."
"Bằng cách nào?" Hà hỏi.
"Bằng ký ức," Minh nói.
"Tôi sẽ đưa ký ức của tôi vào cậu.
Và cậu sẽ dùng nó để phá vỡ hệ thống."
Hà nhìn anh, ánh mắt đầy sợ hãi.
"Nếu tôi nhớ lại tất cả, tôi sẽ không còn là tôi nữa."
"Đúng," Minh nói.
"Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ tự do."
Minh nắm chặt tay Hà.
Anh đặt tay lên trán cô.
Và anh bắt đầu *nhớ*.
Anh nhớ ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Anh nhớ mùi hương của hoa anh đào.
Anh nhớ cảm giác hạnh phúc khi được yêu.
Và anh nhớ nỗi đau khi mất cô.
Những ký ức đó chảy vào tâm trí Hà như một dòng sông dữ dội.
Hà hét lên, ôm lấy đầu.
Cô ngã xuống đất, co giật.
Những người đàn ông vest lao vào.
Họ rút súng.
"Đừng làm gì!" Minh hét lên.
"Cô ấy là Khóa!"
Người đàn ông dẫn đầu bước tới.
"Thôi nào, Trần Minh.
Hãy để chúng tôi giúp cô ấy.
Sự quên lãng là ân huệ."
Minh nhìn vào mắt người đàn ông.
"Cậu không hiểu.
Cô ấy không cần sự quên lãng.
Cô ấy cần sự thật."
Anh đẩy Hà ra sau, và bước về phía trước.
Anh không rút vũ khí.
Anh mở lòng.
Anh nhớ lại mọi ký ức về Hội Đồng.
Anh nhớ lại những vụ ám sát.
Anh nhớ lại những vụ xóa ký ức.
Anh nhớ lại nỗi đau của hàng ngàn người.
Và anh đẩy tất cả những ký ức đó vào không khí.
Một sóng năng lượng vô hình lan tỏa.
Những người đàn ông vest ngã xuống, ôm lấy đầu, hét lên vì đau đớn.
Họ không thể chịu đựng được sự thật.
Minh nhìn vào Hà.
Cô đang ngồi dậy, mắt mở to.
Đôi mắt cô không còn màu đen.
Chúng đang chuyển sang màu đỏ.
"Cậu đã làm gì?" cô hỏi, giọng nói không còn là giọng của Hà.
"Tôi đã cho cậu sức mạnh," Minh nói.
"Bây giờ, phá vỡ nó."
Hà đứng dậy.
Cô giơ tay lên.
Bầu trời Sphere bắt đầu rung chuyển.
Những đám mây nhân tạo xé toạc.
Và từ bên kia, Void đang tràn vào.
Bầu trời Sphere chuyển sang màu tím sẫm.
Không phải hoàng hôn.
Mà là một lỗi hệ thống.
Những màn hình quảng cáo khổng lồ trên các tòa nhà bắt đầu nhấp nháy, hiển thị những ký tự vô nghĩa.
Người đi đường dừng lại, nhìn lên trời với vẻ mặt trống rỗng.
Nhưng lần này, sự trống rỗng đó không phải là sự sợ hãi.
Nó là sự chờ đợi.
Minh nhìn vào Hà.
Cô đang mỉm cười.
Một nụ cười đáng sợ.
"Cậu đã mở cánh cửa," cô nói.
"Bây giờ, hãy xem điều gì bước vào."
Và từ bên kia Sphere, một bàn tay khổng lồ, làm bằng bóng tối và ký ức, bắt đầu xuyên qua lớp màng năng lượng.
Đây không phải là sự giải cứu.
Đây là sự kết thúc.
Và anh không hề hối tiếc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận