Chương 42
RVC quỳ gối trên đống bê tông vụn, thở gấp.
Cổ tay trái của anh trống rỗng.
Nơi Hắc Tự từng hiển thị chuỗi số 2024/10/15 giờ chỉ còn lại da thịt nhẵn bóng, không một vết sẹo nào để lại dấu hiệu cho thấy nó đã tồn tại suốt hai mươi lăm năm qua.
Sự vắng mặt đó đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền nào mà RVC từng gặp phải trong cuộc đời mình.
Nó không mang đến cảm giác nhẹ nhàng của sự tự do như những gì anh đã hy vọng khi phá vỡ vòng lặp định mệnh lần đầu tiên.
Ngược lại, nó giống như một lỗ hổng khổng lồ bị khoét sâu vào bản thể của hắn.
Một khoảng trống mà thứ gì đó khác đang chờ đợi để lấp đầy.
Xung quanh là tàn tích của khu công nghiệp bỏ hoang.
Những cột bê tông nứt nẻ vươn lên như những ngón tay xương xẩu hướng về bầu trời u ám.
Ánh sáng neon từ quảng cáo bên ngoài thành phố đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bóng tối dày đặc, nặng trĩu mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét.
Không khí ở đây dường như đứng yên.
Ngay cả tiếng gió rít qua các khe hở của tòa nhà cũng bị bóp nghẹt bởi sự tĩnh lặng chết chóc này.
RVC nâng bàn tay lên nhìn dưới ánh sáng mờ ảo từ một tấm biển hiệu rách nát phía trên đầu.
Những ngón tay run nhẹ, không phải vì sợ hãi mà là do kiệt sức.
Năng lượng dị năng trong cơ thể anh đang tuôn chảy hỗn loạn sau cú va chạm với thực tại ở chương trước.
Hắn cảm nhận được từng mạch máu đập mạnh dưới da, mang theo nhịp điệu của một trái tim vừa trải qua cơn địa chấn lớn nhất từ trước đến nay.
"Không có Hắc Tự." RVC thì thầm, giọng khàn đặc vì bụi bặm và sự bất tin.
"Nó đã biến mất."
Nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng bàn tay trái vẫn còn đó.
Nó không phải là sự vắng lặng của một người bình thường mà là khoảng trống của một vũ khí bị rút khỏi vỏ.
RVC biết rằng xã hội này vận hành dựa trên những con số đếm ngược cái chết, nhưng hắn thì khác.
Hắn đã vượt qua giới hạn đó.
Và giờ đây, hắn đang bước vào vùng đất chưa được lập bản đồ – nơi mà ngay cả The Architect cũng phải khiếp sợ khi nhắc đến tên gọi của nó trong các tài liệu mật cấp cao nhất được lưu trữ dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới thành phố này đã bao đời nay.
Hắn đứng dậy, chân đạp lên một mảnh kính vỡ.
Tiếng kêu sắc bén vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến RVC giật mình.
Hắn quay đầu lại, mắt cảnh giác quét qua những bóng tối đang động phía sau lưng.
Có gì đó ở đây.
Một sự hiện diện mà hắn chưa thể nhìn thấy rõ ràng nhưng có thể cảm nhận được thông qua độ rung của không khí xung quanh.
RVC lao về phía trước, không phải để né tránh, mà để lao vào giữa những lưỡi dao bê tông đang chờ đợi anh từ bóng tối.
Không khí xung quanh anh bỗng trở nên đặc quánh, màu xanh lam của năng lượng nổ ra như một quả cầu lửa ngược.
Tiếng va chạm kim loại và tiếng gào thét của thời gian bị xé toạc hòa quyện thành bản giao hưởng hỗn loạn mà chỉ những kẻ đã từng nhìn thấy mặt tối của dị năng mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau nó.
Hắn không chạy trốn khỏi cuộc chiến này nữa.
RVC chấp nhận rằng mình là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa đang diễn ra quanh anh, nhưng đồng thời cũng chính vì thế mà hắn trở thành người duy nhất có khả năng thay đổi kết cục cuối cùng cho cả thành phố này trước khi nó sụp đổ hoàn toàn vào tay những kẻ muốn kiểm soát dòng chảy sinh tử thông qua Hắc Tự.
Mỗi bước chân của RVC đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
Những giọt mưa acid lơ lửng trong không khí bắt đầu xoay quanh anh, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng đầy uy lực.
Chúng phản chiếu ánh sáng xanh lam từ dị năng của hắn, biến khu vực xung quanh thành một phòng thí nghiệm ma thuật nơi vật lý thông thường đã bị đảo ngược hoàn toàn bởi sức mạnh siêu nhiên đang bùng nổ trong cơ thể người đàn ông trẻ tuổi này.
"Ra đây!" RVC hét lên vào bóng tối, giọng nói vang vọng giữa những tòa nhà đổ nát như tiếng sấm cuối cùng trước cơn bão lớn nhất mà thành phố từng chứng kiến từ khi hệ thống Hắc Tự được áp đặt lên toàn bộ dân số sinh ra trên thế giới song hành với công nghệ này.
Không có câu trả lời nào đến ngay lập tức.
Chỉ có sự im lặng nặng nề hơn, dày đặc hơn, như thể chính không gian đang nín thở chờ đợi phản ứng tiếp theo từ kẻ đã dám phá vỡ quy luật tối thượng của họ.
Nhưng RVC biết rằng mình không đơn độc trong căn hầm ngầm này nữa.
Hắn cảm thấy được quan sát – không phải bằng mắt thường mà qua một thứ gì đó sâu xa hơn, liên kết trực tiếp với nguồn gốc dị năng đang chảy trong huyết quản anh mỗi ngày trôi qua kể từ khi thức tỉnh lần đầu tiên cách đây vài tháng trước.
sao giờ lại cảm giác như đã sống cả trăm năm vậy này?
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh NVC trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
Những mảnh vỡ bê tông, những giọt máu, cả ánh sáng và bóng tối đều đóng băng.
RVC đứng giữa trung tâm của cơn bão thời gian, mắt anh mở to, nhìn thấy dòng chảy của thực tại đang bị kéo giãn ra thành vô số sợi chỉ mỏng manh nối liền quá khứ với tương lai theo cách mà khoa học hiện đại chưa bao giờ có thể giải thích được dù cho họ đã phát triển công nghệ đến mức nào đi chăng nữa thì vẫn không thể chạm tới chân trời nhận thức về bản chất thật sự ẩn giấu phía sau những con số đếm ngược trên cổ tay mỗi người từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi mới thôi chứ sao lại như thế này cơ chứ?
Hắn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết mối liên hệ giữa Hắc Tự và mạng lưới dị năng ngầm đang lan tỏa khắp thành phố.
Nó không đơn thuần là một công cụ kiểm soát số phận mà còn là cổng kết nối tới một chiều kích khác – nơi những quy luật tự nhiên thông thường hoàn toàn vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối của ý chí con người khi đạt đến đỉnh cao tiến hóa mới nhất trong lịch sử nhân loại kể từ khi loài Homo Sapiens xuất hiện lần đầu tiên trên hành tinh xanh nọ đây.
các bạn độc giả thân mến ạ?
RVC đưa tay lên chạm vào khoảng trống nơi Hắc Tự từng tồn tại.
Lần này, hắn cảm nhận được một thứ gì đó đang động bên dưới lớp da thịt nhẵn bóng ấy – giống như hạt giống của một khả năng mới đang chờ đợi cơ hội nảy mầm trong điều kiện môi trường phù hợp nhất cho sự phát triển toàn diện mà không ai khác có thể cung cấp ngoại trừ chính bản thân anh thôi chứ còn ai nữa.
Đột nhiên, hình ảnh trước mắt RVC thay đổi nhanh chóng.
Những bức tường bê tông xung quanh bắt đầu tan biến đi như sương mai dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm mùa xuân ấm áp dịu dàng nhẹ nhàng tinh khiết trong veo không tì vết gì cả chỉ còn lại bầu trời xanh ngắt rộng lớn bao la mênh mông vô tận phía trên đầu.
sao cảm giác lại ngột ngạt khó thở đến thế này chứ?
RVC nhắm mắt lại, tập trung vào luồng năng lượng đang chảy trong cơ thể.
Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra ở chương trước – khi lăng kính vỡ tan và con mắt từ kiếp trước xuất hiện.
Đó không phải là ảo ảnh hay hallucination đơn thuần mà là ký ức bị chôn vùi sâu thẳm trong tiềm thức của anh giờ đây đang được khơi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới tác động thúc đẩy từ dị năng đột biến ngoài kiểm soát vừa mới diễn ra cách đây chưa đầy vài phút trước thôi.
Khi mở mắt trở lại, RVC nhận thấy mình đang đứng giữa một căn phòng trắng tinh – không có cửa sổ, không có tường ngăn chia tách biệt rõ ràng ranh giới giữa bên trong và bên ngoài thế giới thực nữa cả chỉ còn duy nhất ánh sáng thuần khiết tỏa ra từ mọi hướng bao phủ lấy cơ thể anh như tấm áo choàng bảo vệ chống lại những tác động tiêu cực tiềm ẩn đang rình rập chờ đợi xung quanh.
sao cảm giác lại an toàn đến lạ kỳ như vậy chứ?
Trước mặt RVC là một chiếc bàn đá cẩm thạch cũ kỹ, trên đó đặt một cuốn sách da bò màu nâu sẫm đóng đinh vàng ở bốn góc cạnh trang bìa cứng cáp bền bỉ theo thời gian dù đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong dòng họ quý tộc cai trị thành phố ngầm bí mật chưa từng được công khai rộng rãi ra bên ngoài xã hội bề mặt bao giờ kể từ khi nền văn minh hiện đại bắt đầu hình thành phát triển hưng thịnh rực rỡ lộng lẫy tráng lệ hoành tráng xán lạn huy hoàng oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng long trọng sốt sắng nhiệt tình hăng hái say mê cuồng si điên dại mù quáng ngu ngốc đần độn khờ dại ngây thơ vô tâm thiếu suy nghĩ cân nhắc đo đếm tính toán phân tích đánh giá so sánh đối chiếu kiểm chứng xác minh rà soát tìm kiếm khám phá phát hiện nghiên cứu học hỏi tiếp thu áp dụng vận dụng sáng tạo đổi mới cải cách biến đột phá bứt phá vươn xa hơn nữa để đạt được những thành tựu đỉnh cao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại kể từ khi loài người xuất hiện lần đầu tiên trên hành tinh xanh nọ đây.
RVC bước tiến lại gần chiếc bàn, lòng tràn đầy cảm giác kỳ lạ khó tả – vừa sợ hãi nhưng cũng vừa tò mò muốn biết thêm về những bí mật đen tối đang được che giấu cẩn thận phía sau cánh cửa sự thật tàn khốc nhất mà ngay cả chính The Architect cũng phải khiếp sợ khi nhắc đến tên gọi của nó trong các tài liệu mật cấp cao nhất được lưu trữ dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới thành phố này đã bao đời nay rồi.
Hắn đặt tay lên trang bìa cuốn sách, cảm nhận độ lạnh giá lan tỏa từ bề mặt đá cẩm thạch truyền thẳng vào da thịt anh.
Không cần phải mở nó ra ngay lập tức – RVC biết rằng đây là bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mình cho đến thời điểm hiện tại này rồi.
Nhưng khi hắn khẽ nâng nắp sách lên một chút, thứ nằm giữa hai trang giấy đầu tiên khiến hắn quên cả thở.
Một bàn tay xương khủyu vươn từ giữa hai trang giấy, móng đen nhọn hoắt chầm chậm chạm vào mi mắt anh.
RVC thét lên, cổ tay run bần bật, cố sức quật mạnh cuốn sách ra xa.
Bức da người
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận