Chương 52
Không phải vì sự dày đặc của linh khí, mà bởi một thứ đáng sợ hơn nhiều: sự vắng lặng tuyệt đối của chính dòng chảy thời gian.
Tại đây, khái niệm giây phút đã bị bóp méo.
Một nhịp tim đập có thể kéo dài như cả một năm trời trong ký ức của phàm nhân.
Đan Lương đứng giữa khoảng không hư ảo kia, cảm giác cơ thể mình đang dần tan biến vào bóng tối.
Hắn là tu giả Hóa Thần, nhưng tại nơi này, cảnh giới cao sâu chẳng còn ý nghĩa gì nếu quy luật thế gian bị đảo lộn.
Tinh thần hắn đang trên bờ vực sụp đổ.
Những tiếng thì thầm từ những vách đá xung quanh không phải là ảo giác, mà là dư âm của vô số linh hồn đã từng lạc lối và chết đi trong mê cung này.
Hắn đưa tay lên, nhìn bàn chân mình.
Móng vuốt đen sẫm bắt đầu nứt nẻ, tiết ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.
Nhưng lạ lùng thay, những máu ấy không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng trong không trung, treo giữa hai thế giới của hiện tại và quá khứ.
Mỗi giọt máu đều phản chiếu lại một khung cảnh khác nhau: chiến tranh, chết chóc, và sự hủy diệt của một văn minh cổ xưa đã biến thành tro bụi hàng ngàn năm trước.
Đây là Hang Động Thời Gian Đứt Đoạn.
Nơi mà các bậc tiền nhân gọi là "Nơi Chôn Vùi Ký Ức".
Và Đan Lương vừa mới bước vào trung tâm của nó.
Hắn không đến đây để tìm kiếm cơ duyên tu luyện, cũng chẳng phải để tranh đoạt bảo vật.
Hắn đến vì một manh mối duy nhất: cuốn sách máu từ chương trước đã dẫn hắn tới tọa độ này.
Ánh sáng trong hang động rất yếu ớt, chỉ đủ chiếu rọi những vết nứt trên vách đá bằng loại thạch anh tím phát ra ánh huỳnh quang mờ ảo.
Những tia sáng ấy không tĩnh tại.
Chúng di chuyển chậm chạp, giống như những dòng sông nhỏ đang chảy ngược lên trời cao.
Mỗi khi một tia sáng chạm vào thân thể Đan Lương, hắn cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.
Đó là cảm giác của nguyên lực thời gian – thứ năng lượng nguy hiểm nhất trong Vạn Cổ Ma Giới, có khả năng ăn mòn linh căn nếu không kiểm soát cẩn thận.
Hắn hít sâu.
Không khí ở đây mang mùi vị của sắt gỉ và hoa mai tàn.
Một sự kết hợp kỳ lạ giữa cái chết và vẻ đẹp mong manh.
Đan Lương biết rằng mình đang đứng trên bờ vực thẳm.
Nếu một bước sai lầm, hắn sẽ không chỉ mất mạng, mà còn bị mắc kẹt vĩnh viễn trong vòng lặp thời gian, trở thành một phần của những tiếng thì thầm đáng sợ kia.
Cánh cửa hang động phía sau đột ngột vỡ tung dưới một luồng áp lực khổng lồ.
Ba gã tu giả Phế Vật Tông bước vào, áo choàng đen bay phấp phới theo dòng gió lạnh lẽo từ bên ngoài thổi vào.
Người dẫn đầu là Hắc Tặc, một gã Luyện Khí tầng 8 với đôi mắt đỏ ngầu như máu vừa chảy ra.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra hiệu lệnh cho hai đồng đảng bao vây Đan Lương từ hai hướng.
Hắc Tặc nheo mắt nhìn nhân vật chính.
Trên khuôn mặt đầy sẹo của hắn là sự khinh miệt tột độ.
Với hắn, Đan Lương giờ đây chẳng khác nào một con thú bị thương đang chờ chết.
Hắn biết tin tức về việc Hang Động Thời Gian Đứt Đoạn được mở ra sau nhiều thế kỷ đóng kín.
Và hắn cũng biết rằng bất kỳ ai bước vào nơi này đều phải trả giá bằng mạng sống hoặc tinh thần của mình.
“Ngươi đã tìm thấy gì?” Hắc Tặc hỏi, giọng nói khàn khàn như cát ma sát đá.
Hắn không vội tấn công ngay.
Hắn muốn xem sự tuyệt vọng trên gương mặt đối thủ trước khi ra đòn kết liễu.
Đây là trò chơi yêu thích của hắn – giết chết hy vọng rồi mới giết chết thể xác.
Đan Lương im lặng.
Hắn đang tập trung toàn bộ ý thức vào việc phân tích những giọt máu lơ lửng phía trước mình.
Những hình ảnh trong đó không còn hỗn loạn nữa mà bắt đầu sắp xếp lại thành một chuỗi sự kiện có logic.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là ký ức ngẫu nhiên của người chết.
Đây là nhật ký thời gian – nơi lưu giữ lịch sử thực sự của thế giới này, thứ bị che giấu bởi những kẻ cai trị hiện tại.
Hai gã tu giả còn lại nán lại ở cửa hang, cầm chặt binh khí trong tay.
Họ sợ hãi không gian bên trong hơn cả Hắc Tặc.
Những tiếng thì thầm từ vách đá khiến họ cảm thấy như có vô số bàn tay vô hình đang vuốt ve gáy mình.
Nhưng sự sợ hãi ấy không ngăn được lòng tham.
Nếu Đan Lương thực sự tìm được bí mật của hang động, họ sẽ cướp lấy nó và giết hắn để che giấu dấu vết.
Hắc Tặc bước tới gần hơn một bước.
Linh khí trong người hắn bùng lên dữ dội, tạo thành những luồng gió xoáy nhỏ quanh thân thể.
Hắn muốn ép Đan Lương phải hành động trước khi sự ổn định của không gian nơi đây bị phá vỡ hoàn toàn.
Nếu hang động sụp đổ, cả ba đều sẽ chết cùng nhau – và đó là điều Hắc Tặc không muốn xảy ra cho đến phút chót.
Hắc Tặc cười khẩy, nghĩ rằng đối thủ đã đầu hàng vì sự im lặng đáng ngờ kia.
Hắn bước tới, chuẩn bị ra đòn quyết định bằng một quyền phong mang theo sát khí lạnh lẽo.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Đan Lương mở mắt.
Ánh sáng tím từ thạch anh vách đá chiếu thẳng vào đồng tử hắn, làm cho thế giới trước mặt biến đổi hoàn toàn.
Hắn không nhìn thấy Hắc Tặc nữa.
Thay vào đó, hắn nhìn thấy 'dòng chảy' của kẻ địch.
Hắn thấy những hạt bụi thời gian bám trên cơ thể Hắc Tặc, xoay chuyển theo một quỹ đạo cố định mà mắt thường không thể quan sát được.
Mỗi bước chân của tên tu giả Phế Vật Tông đều tạo ra những gợn sóng nhỏ trong cấu trúc thực tại nơi này.
Đan Lương nhận ra rằng Hắc Tặc đang ở trong trạng thái "thời gian chậm".
Không phải do kỹ năng đặc biệt, mà là vì áp lực tâm lý và sự sợ hãi tiềm thức của hắn khi đối mặt với bí ẩn chưa được giải mã.
Cơ thể Hắc Tặc phản ứng chậm hơn so với ý chí tấn công của hắn một khoảng cách vô cùng nhỏ bé – chỉ bằng phần triệu giây.
Nhưng trong thế giới tu luyện, đặc biệt là nơi quy luật thời gian bị như này, sự chênh lệch đó đủ để tạo ra cơ hội sống còn.
Hắn không né tránh đòn đánh tới gần mặt mình.
Thay vào đó, Đan Lương đưa bàn tay trần chắn ngang mũi kim tử thần đang bay tới với tốc độ đáng kinh ngạc chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh cổ đại của vùng đất rộng lớn này luôn mãi mãi không ngừng nghỉ đâu đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi nhận ra kẻ trước mặt không phải đồng minh mà là sát thủ đã chờ đợi từ lâu.
Lưỡi dao kia dừng lại đúng trước mũi tên tử thần đang bay về phía anh ta với tốc độ đáng kinh ngạc chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh cổ đại của vùng đất rộng lớn này luôn mãi mãi không ngừng nghỉ đâu.
Bạn đọc thân mến của chúng ta!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Lá bùa máu tươi trên trang giấy bỗng hóa thành đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào hắn.
Hắn lùi bước, lưng đập mạnh vào tường đá, tim như ngừng đập một nhịp.
Bức tranh máu chợt mở ra, giọng của chính hắn vang lên: “Ngươi đã…”
Không khí tại Trùng Khung Huyệt đột ngột đặc quánh lại, nặng trĩu như chì.
Mùi máu tanh và hương vị của Thời Gian đang bị thối rữa lan tỏa khắp nơi, xộc vào mũi Đan Lương khiến hắn cảm giác buồn nôn dữ dội.
Hắn đứng yên bất động khi bàn tay khổng lồ bằng xương rồng đen ngòm chui xuyên qua thực tại hư ảo đang tan vỡ dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Bàn tay ấy nhắm thẳng vào tim Đan Lương với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Đan Lương không né tránh mà đưa bàn tay trần chắn ngang mũi kim tử thần đang bay tới với tốc độ đáng kinh ngạc chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh cổ đại của vùng đất rộng lớn này luôn mãi mãi không ngừng nghỉ đâu đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Máu tươi không chảy, mà hóa thành một vòng tuần hoàn cổ xưa xoáy vào lòng anh.
Trong giây lát đó, Đan Lương hiểu ra sự thật kinh hoàng: Hắc Tặc không phải là kẻ thù duy nhất hắn cần đối mặt.
Hắn đang bị cuốn vào bẫy của chính thời gian nơi đây – và người đặt cái bẫy ấy đã chờ đợi từ hàng ngàn năm trước.
Hai gã tu giả còn lại hét lên, cố gắng rút lui khỏi khu vực trung tâm hang động.
Nhưng sự hoảng loạn của họ là một cái bẫy chết người.
Khi họ lùi lại, chân bước vào vùng ảnh hưởng của 'Trường Thời Gian Mắc Kẹt' mà Đan Lương vô tình tạo ra khi phá vỡ đồng hồ nội tại bằng ý chí tinh thần mạnh mẽ của mình trong khoảnh khắc đối đầu với Hắc Tặc.
Họ không bị chậm đi theo cách thông thường.
Thay vào đó, cơ thể họ bắt đầu lão hóa nhanh chóng trước mắt đám đông kinh hãi.
Tóc trắng phơ nổi lên trong tích tắc da nhăn nheo bao phủ lấy làn da căng bóng trẻ trung ban nãy còn đầy sức sống bây giờ lại trở nên héo hon như những chiếc lá khô rụng xuống giữa mùa thu giá lạnh khiến ai nhìn thấy cũng phải run rẩy vì sợ hãi tột độ trước cảnh tượng ghê rợn này đang diễn ra ngay trước mắt họ mà không thể làm được bất cứ điều gì để cứu lấy mạng sống của đồng đội mình nữa dù cho có muốn hay không đi chăng nữa thì kết cục cuối cùng vẫn sẽ như thế thôi bởi quy luật tự nhiên vốn dĩ luôn tàn khốc và vô tình với tất cả mọi sinh vật dưới mặt trời này kể cả những kẻ mạnh nhất cũng chẳng thể thoát khỏi số phận đã được định sẵn từ trước khi họ chào đời trên cõi trần gian phàm tục nầy đây chính là lý do tại sao nhiều bậc cao nhân lại chọn cách ẩn dật tránh xa để tìm kiếm sự thanh tịnh và giải thoát cho tâm hồn mình sau những năm tháng đấu tranh khốc liệt với thiên địa đạo lý cũng như các thế lực thù địch bao vây tứ phía không ngừng nghỉ suốt cả đời người ngắn ngủi của họ vậy nên mới có câu nói nổi tiếng rằng “Thiên hạ vô thường vạn vật biến chuyển” để nhắc nhở hậu sinh phải biết trân trọng từng giây phút hiện tại thay vì chỉ chăm chú nhìn vào quá khứ hay tương lai xa vời vợi khó nắm bắt bằng tay không thể chạm tới được dù cho có dùng đến mọi thủ đoạn gian tà xảo quyệt đến mức nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng vẫn sẽ trở về với hư vô trống rỗng mà thôi!
Xương cốt của họ kêu lên tiếng réo rắt chói tai khi bị nén ép bởi trọng lượng của hàng trăm năm tuổi thọ tích tụ trong một vài giây ngắn ngủi.
Da thịt nứt nẻ, chảy máu đen sẫm – thứ máu đã chết từ lâu bên trong cơ thể họ nhưng chỉ mới thoát ra ngoài bề mặt da thịt thôi chứ chưa hề biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.
các bạn thân mến của chúng ta?
Hắc Tặc quay đầu lại với vẻ kinh hoàng tột độ.
Hắn thấy đồng đội mình trở thành những bộ xương khô trắng muốt nằm ngổn ngang trên nền đá lạnh giá trong khi linh hồn họ vẫn còn đang cố gắng gào thét cầu cứu nhưng không ai có thể nghe thấy tiếng kêu van ấy cả vì khoảng cách giữa hai thế giới sống và chết ở đây quá rộng lớn đến mức ngay cả thần tiên cũng không thể vượt qua được nếu như không hoặc bí pháp đặc biệt nào đó hỗ trợ thêm nữa thì đành chịu thua thôi!
Đan Lương nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà cảm thấy lạnh toát.
Hắn vừa kích hoạt một cơ chế phòng thủ tự động của hang động – thứ chỉ phản ứng với sự bất ổn định về mặt thời gian do xung đột linh lực gây ra chứ không phải do ý muốn chủ quan của hắn đâu.
thân mến ạ!
Nhưng kết quả là thảm họa cho những kẻ xâm nhập.
Hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh xương còn sót lại từ xác đồng đội Hắc Tặc.
Trên đó khắc hàng chữ cổ xưa mờ nhạt: *“Thời gian không tha thứ cho ai.”*
Nhân Vật Chính không giết họ – hay đúng hơn là hắn đã không thể làm được điều ấy ngay lúc này.
Việc duy trì trường thời gian bất ổn để tự vệ cũng như phân tích dòng chảy dữ liệu lịch sử từ những giọt máu treo lơ lửng trước mặt mình vừa rồi đã kiệt quệ gần hết linh khí của hắn khiến cho cơ thể suy nhược nghiêm trọng đến mức sắp không còn đủ sức lực đứng vững trên đôi chân nữa.
các bạn thân mến ạ!
Hắn ngồi sụp xuống đất dựa lưng vào vách đá lạnh giá thấm đẫm mồ hôi khắp người mình mà không hề hay biết rằng ngay sau lưng hắn có một bóng đen đang chuẩn bị ra đòn từ phía sau bất ngờ tấn công hắn khi hắn nhất đó chính là lúc nguy hiểm chết người sắp xảy.
trong vài giây tới đây thôi!
Tiếng bước chân của những kẻ truy đuổi khác vang lên ở xa, ngày càng rõ ràng hơn.
Chúng không phải chỉ riêng Hắc Tặc và hai đồng đảng nữa mà còn có cả một nhóm tu giả cấp cao từ Phế Vật Tông đang bao vây hang động bên ngoài chuẩn bị xông vào lúc bất kỳ để tiêu diệt tất cả những ai dám xâm nhập lãnh địa cấm kỵ này của tổ tiên họ.
các bạn thân mến ạ!
Đan Lương nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Hắn biết mình cần phải tỉnh táo hơn nữa nếu muốn sống sót qua đêm nay và tìm ra lối thoát khỏi mê cung chết chóc này trước khi bị phát hiện vị trí chính xác bởi những kẻ thù đang ngày càng tiến gần tới hắn mỗi phút một chút thôi cũng đủ khiến áp lực tâm lý đè nặng lên vai người tu giả trẻ tuổi kia đến mức có thể làm vỡ vụn tinh thần yếu đuối của cậu ấy bất cứ lúc nào nếu không cẩn thận đối phó khéo léo thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, nơi mà những vết nứt đen sẫm đang lan rộng từ lòng bàn tay lên cánh tay.
Đó là dấu hiệu của độc tố thời gian – thứ chất lỏng tử thần ăn mòn linh căn và hủy hoại cơ thể từ bên trong ra ngoài một cách chậm rãi nhưng chắc chắn không khác gì nào so với việc bị giam cầm trong địa ngục nóng bức nhất mà vẫn phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng mỗi giây mỗi phút trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Đan Lương biết rằng mình không thể chạy trốn mãi.
Hắn phải đối mặt với sự thật về quá khứ và tương lai của chính mình – cũng như thế giới này đang dần sụp đổ trước mắt hắn mỗi ngày một chút thôi cũng đủ khiến anh ta cảm thấy tuyệt vọng tột độ khi nhận ra mọi nỗ lực đều là vô nghĩa nếu như quy luật vận hành vũ trụ đã bị đảo lộn hoàn toàn từ lâu rồi mà chẳng ai hay biết cả.
các bạn thân mến ạ!
Hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí mình, một giọng nói xa xăm vang lên: *“Ngươi muốn cứu thế giới này?
Hay ngươi muốn hủy diệt nó để xây dựng thứ gì đó mới mẻ hơn?”*
Đan Lương mở mắt ra.
Ánh sáng tím từ thạch anh vách đá bỗng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi rõ nét từng đường vân trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn biết câu trả lời – nhưng chưa sẵn sàng nói ra ngay bây giờ cả.
các bạn thân mến ạ!
Và rồi, từ giữa lòng vực thẳm mở rộng trước mặt hắn, một bàn tay khổng lồ bằng xương rồng đen ngòm chui xuyên qua thực tại hư ảo đang tan vỡ dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Ánh sáng kia không phải phép thuật mà là vết nứt xé toạc không gian, lộ ra một bàn tay xương xương đang ngoi lên từ bóng tối.
Linh khí trong cơ thể hắn bỗng chốc đóng băng, nỗi kinh hãi thuần khiết xé toạc ý chí.
Hắn mở miệng hét
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận