Bệnh viện Trung ương, khoa cấp cứu, 3 giờ sáng.
Bệnh viện Trung ương, khoa cấp cứu, 3 giờ sáng.
Phạm Nam mệt mỏi dựa vào tường, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Anh là bác sĩ thực tập, đã làm việc ở đây được sáu tháng, nhưng vẫn bị đối xử như người vô hình.
"Này Phạm, đi pha cà phê cho tôi!" Bác sĩ Lâm - một bác sĩ chính thức - ném một đồng xu vào ngực anh.
Nam không nói gì, cứ thế đi pha cà phê. Anh đã quen với việc bị coi thường trong ngành y tế.
Nhưng anh không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình: trở thành một bác sĩ giỏi, cứu chữa bệnh nhân.
Khi anh đang pha cà phê, một bệnh nhân được đẩy vào phòng cấp cứu.
"Bệnh nhân nữ, 35 tuổi, triệu chứng: sốt cao, khó thở, phát ban toàn thân." Y tá đọc nhanh.
Bác sĩ Lâm nhăn mặt: "Sốt? Cho uống hạ sốt rồi về nhà đi."
Nhưng Phạm Nam nhìn bệnh nhân, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Anh nhìn kỹ hơn vào các triệu chứng. Sốt cao, khó thở, phát ban... đây không phải bệnh thông thường.
"Nhìn kỹ đi." Một giọng nói vang lên trong đầu anh. "Đây là..."
Phạm Nam không tin vào tai mình. Một bảng thông tin hiện ra:
```
╔════════════════════════════════════════╗
║ HỆ THỐNG Y TẾ CẤP THẦN KÍCH HOẠT ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ NGƯỜI DÙNG: Bác sĩ Phạm Nam ║
║ CẤP ĐỘ: Sơ cấp (1/100) ║
║ NĂNG LỰC: ║
║ - Thần Y Nhãn: Chẩn đoán 100% ║
║ - Y Học Cổ Đại: Tất cả bài thuốc ║
║ - Phẫu Thuật Thần: Thao tác hoàn hảo ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ NHIỆM VỤ: Chẩn đoán bệnh nhân #001 ║
║ PHẦN THƯỞNG: +100 EXP ║
╚════════════════════════════════════════╝
```
"Bệnh nhân này..." Nam thì thầm, "Cô ấy bị..."
Anh nhìn thấy ngay lập tức trong đầu: Đây là một ca nhiễm trùng mô mềm do vi khuẩn ăn thịt - một loại bệnh cực kỳ nguy hiểm, dễ nhầm lẫn với cảm cúm thông thường.
"Bác sĩ Lâm!" Nam hét lớn. "Bệnh nhân này không phải cảm cúm! Cô ấy bị nhiễm trùng mô mềm, cần phẫu thuật cắt lọc ngay!"
Bác sĩ Lâm cười nhạo: "Ngươi là ai mà dạy ta? Chỉ là một thằng thực tập..."
Nhưng ngay lúc đó, bệnh nhân lên cơn co giật, mạch trở nên yếu đi.
"TO KHẨN CẤP!" Một bác sĩ khác hét lên.
Sau hai giờ phẫu thuật dồn dập, bệnh nhân được cứu sống. Và các bác sĩ phát hiện ra - Phạm Nam đúng!
Sau ca phẫu thuật, một lão nhân mặc áo cà sa trắng xuất hiện bên giường bệnh nhân. Có vẻ như chỉ Nam nhìn thấy ông ta.
"Ngươi có thiên phú." Lão nhân nói. "Ta đã chờ đợi người như ngươi suốt 500 năm."
Ông đưa tay chạm vào trán Nam, truyền một luồng năng lượng vào.
"TA TRUYỀN CHO NGƯƠI HỆ THỐNG Y TẾ CẤP THẦN. HÃY DÙNG NÓ ĐỂ CỨU CHỮA KHẮP THẾ GIỚI!"
Khi Nam mở mắt, lão nhân đã biến mất. Nhưng bảng thông tin trong đầu anh vẫn còn đó.
Anh nhìn lên bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ bệnh viện.
"Từ nay..." Nam nắm chặt tay, "TA SẼ TRỞ THÀNH BÁC SĨ VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI!"
Và anh cười - nụ cười của một người vừa nhận được sức mạnh vượt xa tưởng tượng.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn