Hậu Đại Nhân - Chương 2: Âm Mưu Trong Bóng Tối
Một tuần đã trôi qua kể từ ngày Võ Thần cứu Hậu Đại Nhân khỏi tên côn đồ. Trong thời gian đó, họ đã trở thành những người bạn thân thiết, dù trên bề mặt, họ là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Hôm nay, Võ Thần dẫn Hậu Đại Nhân đi dạo trong kinh thành. Đây là lần đầu tiên Hậu Đại Nhân được thấy toàn cảnh nơi mà cô ấy gọi là nhà.
"Thành này đẹp quá." Hậu Đại Nhân nói, nhìn những tòa nhà nguy nga, những con phố nhộn nhịp.
"Đẹp, nhưng cũng đầy nguy hiểm." Võ Thần đáp. "Đừng bao giờ đánh giá thấp những gì ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng."
Họ đi đến khu chợ trung tâm, nơi người qua lại tấp nập. Đột nhiên, một tiếng hét vang lên:
"Ăn cắp! Kẻ kia ăn cắp túi tiền của ta!"
Một người đàn ông trung niên đang chỉ tay về phía một thanh niên mặc áo nâu đang cố gắng len qua đám đông.
Võ Thần lập tức phản ứng. Cô nhảy lên, vượt qua đầu người, đáp xuống ngay trước mặt tên trộm.
"Dừng lại!" cô ra lệnh.
Tên trộm hoảng sợ, định bỏ chạy, nhưng Võ Thần đã túm lấy cổ áo hắn.
"Buông ta ra!" hắn gào lên.
"Trả lại túi tiền." Võ Thần nói, giọng lạnh như băng.
Tên trộm đành lấy ra một cái túi nhỏ, ném xuống đất. Người đàn ông trung niên chạy đến, nhặt lên.
"Cảm ơn, cảm ơn cô!" ông ta nói.
Nhưng Hậu Đại Nhân, đứng từ xa quan sát, cảm thấy có gì đó không ổn. Anh nhìn vào mắt người đàn ông trung niên, và thấy một thứ mà người khác không thấy - một luồng ý định đen tối.
"Đợi đã." Hậu Đại Nhân nói, bước đến.
"Gì vậy?" Võ Thần hỏi.
Hậu Đại Nhân nhìn người đàn ông trung niên. "Ông nói đây là túi tiền của ông?"
"Đúng vậy! Tôi vừa bị mất nó!"
"Nhưng trong túi này," Hậu Đại Nhân nói, "có một mảnh giấy với dòng chữ 'Cho chủ nhân'. Và chữ viết rất đẹp, không phải kiểu chữ của một người buôn bán ở chợ."
Người đàn ông trung niên mặt tái đi. "Làm sao cậu biết?"
"Vì tôi nhìn thấy." Hậu Đại Nhân đáp đơn giản.
Thực ra, anh không nhìn thấy mảnh giấy. Anh chỉ nhìn thấy ý định của người đàn ông - ý định đổ tội cho người khác để che giấu một âm mưu lớn hơn.
Võ Thần nhìn Hậu Đại Nhân, rồi nhìn người đàn ông. "Ông có gì muốn nói không?"
"Tôi... tôi không biết cậu ta nói gì." người đàn ông lắp bắp.
"Vậy để tôi kiểm tra." Võ Thần mở túi, và đúng như Hậu Đại Nhân nói, bên trong có một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ "Cho chủ nhân".
"Cái gì đây?" Võ Thần hỏi.
"Đó là... là ghi chú của tôi." người đàn ông nói.
"Nhưng chữ viết này," Hậu Đại Nhân nói, "giống với chữ viết trên một văn bản mà tôi thấy trong phủ Thừa tướng hôm qua."
Mọi người xung quanh đều tròn mắt. Thừa tướng là quan lớn nhất trong triều, chỉ dưới hoàng đế.
"Ngươi... ngươi nói láo!" người đàn ông hét lên.
"Không, tôi nói thật." Hậu Đại Nhân nói. "Và tôi còn biết rằng, ông không phải là nạn nhân. Ông là người chủ mưu. Ông cố tình để người này 'ăn cắp' túi tiền, để tạo cớ bắt giữ hắn, vì hắn biết quá nhiều về âm mưu của ông."
Người đàn ông mặt mày biến sắc. "Ngươi không có bằng chứng!"
"Nhưng tôi có." Hậu Đại Nhân nói. "Trong túi áo bên trái của ông, có một con dấu nhỏ. Con dấu của phủ Thừa tướng."
Võ Thần lập tức lục soát, và quả thật tìm thấy con dấu.
"Ông là ai?" cô hỏi, giọng đầy uy hiếp.
Người đàn ông run rẩy. "Tôi... tôi là quản gia của Thừa tướng."
"Và âm mưu là gì?" Hậu Đại Nhân hỏi.
"Tôi không thể nói..."
"Ông sẽ nói." Võ Thần nói, tay nắm chặt thanh kiếm. "Hoặc ông sẽ đối mặt với công lý của hoàng đế."
Người quản gia cuối cùng đã khai. "Thừa tướng... Thừa tướng đang âm mưu lật đổ hoàng đế. Ông ấy đã thu thập binh lính, và đang chờ thời cơ."
"Mục tiêu là gì?" Võ Thần hỏi.
"Giết hoàng đế trong buổi yến tiệc tối nay, và đoạt ngôi."
Võ Thần tròn mắt. "Tối nay? Nhưng hoàng đế đang tổ chức yến tiệc ở điện Thái Hòa!"
"Đúng vậy. Và Thừa tướng đã sắp xếp người của mình vào trong cung."
Hậu Đại Nhân nhìn Võ Thần. "Chúng ta phải cảnh báo hoàng đế."
"Đúng." Võ Thần gật đầu. "Nhưng làm sao? Chúng ta không có bằng chứng cụ thể, chỉ có lời khai của một quản gia."
"Tôi có thể tìm bằng chứng." Hậu Đại Nhân nói.
"Làm sao?"
"Bằng cách nhìn vào ý định của những người trong cung." Hậu Đại Nhân giải thích. "Tôi có thể nhìn thấy ý định thật sự của mọi người. Nếu ai đó có ý định hại hoàng đế, tôi sẽ biết."
Võ Thần nhìn anh, kinh ngạc. "Ngươi... ngươi có năng lực đặc biệt?"
"Ừ." Hậu Đại Nhân thừa nhận. "Từ khi còn nhỏ, tôi đã có thể nhìn thấy ý định của người khác. Đó là lý do tại sao tôi luôn giúp đỡ kẻ yếu - vì tôi biết ai thật sự cần giúp, và ai chỉ giả vờ."
"Vậy tại sao ngươi không nói sớm?"
"Vì tôi sợ." Hậu Đại Nhân nói. "Sợ bị coi là quái vật, sợ bị lợi dụng, sợ bị giết."
Võ Thần đặt tay lên vai anh. "Ngươi không cần phải sợ nữa. Ta sẽ bảo vệ ngươi."
Họ cùng nhau đến hoàng cung. Với thân phận Võ Thần, họ được phép vào mà không bị ngăn cản.
Buổi yến tiệc đã bắt đầu. Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, xung quanh là các quan đại thần. Thừa tướng ngồi ở vị trí gần nhất, mặt mày bình thản, nhưng Hậu Đại Nhân nhìn thấy ý định đen tối trong mắt ông ta.
"Thừa tướng định đầu độc hoàng đế." Hậu Đại Nhân thì thầm với Võ Thần. "Trong chén rượu của hoàng đế có thuốc độc."
"Làm sao ngươi biết?"
"Tôi nhìn thấy ý định của ông ta. Ông ta đang nghĩ về việc hoàng đế uống rượu và chết."
Võ Thần gật đầu, rồi bước lên phía trước. "Bẩm hoàng đế, thần có việc quan trọng muốn báo."
Hoàng đế nhìn cô. "Võ Thần, có chuyện gì?"
"Thần phát hiện một âm mưu ám sát hoàng đế."
Cả điện im lặng. Thừa tướng đứng dậy. "Võ Thần, ngươi dám vu khống?"
"Không phải vu khống." Võ Thần nói. "Thần có bằng chứng."
"Bằng chứng gì?"
"Ngay trong chén rượu của hoàng đế có thuốc độc."
Hoàng đế nhìn chén rượu trước mặt, rồi nhìn Thừa tướng. "Thừa tướng, ngươi có giải thích gì không?"
Thừa tướng cười lạnh. "Chỉ là lời nói của một võ phu. Làm sao có thể tin được?"
"Vậy để thần thử." Võ Thần nói, định cầm chén rượu.
Nhưng Thừa tướng đã hành động nhanh hơn. Ông ta rút ra một thanh đoản kiếm từ trong áo, lao về phía hoàng đế.
"Bảo vệ hoàng đế!" Võ Thần hét lên, rút kiếm chặn đứng đòn tấn công.
Một trận chiến nổ ra trong điện. Những người của Thừa tướng cũng rút vũ khí, tấn công các vệ binh. Hoàng đế được các thái giám bảo vệ, rút lui về phía sau.
Hậu Đại Nhân đứng ở góc điện, quan sát. Anh không có võ công, không thể chiến đấu. Nhưng anh có thể nhìn thấy ý định của mọi người, và điều đó giúp anh dự đoán được hành động của họ.
"Võ Thần, bên trái!" anh hét lên khi thấy một tên cận vệ định đâm lén từ phía sau.
Võ Thần quay lại, chặn đứng nhát đâm. "Cảm ơn!"
"Phía trước, có ba tên!" Hậu Đại Nhân tiếp tục cảnh báo.
Nhờ sự hỗ trợ của Hậu Đại Nhân, Võ Thần có thể tập trung chiến đấu mà không phải lo lắng về những đòn tấn công bất ngờ. Cô như hổ mọc thêm cánh, đánh bại từng kẻ địch một.
Thừa tướng thấy tình thế không ổn, định bỏ chạy. Nhưng Hậu Đại Nhân đã đoán được ý định đó.
"Cửa sau! Ông ta định chạy qua cửa sau!"
Võ Thần lao đến, chặn đường Thừa tướng. "Không đi đâu được đâu, Thừa tướng."
Thừa tướng nhìn cô, rồi nhìn Hậu Đại Nhân. "Tiểu tử kia... ngươi là ai? Làm sao ngươi biết được mọi ý định của ta?"
"Tôi là Hậu Đại Nhân." anh đáp. "Và tôi chỉ đơn giản là nhìn thấy sự thật."
"Ngươi... ngươi là hậu duệ của gia tộc Thông Thiên Nhãn!" Thừa tướng thốt lên.
Hậu Đại Nhân ngạc nhiên. "Ông biết gia tộc của tôi?"
"Tất nhiên ta biết!" Thừa tướng nói. "Gia tộc Thông Thiên Nhãn - những người có thể nhìn thấy ý định và sự thật. Ta tưởng gia tộc đó đã bị tuyệt diệt từ lâu."
"Tôi là người cuối cùng." Hậu Đại Nhân nói. "Và tôi sẽ sử dụng năng lực của mình để giúp đỡ người khác, không phải để hại người."
Thừa tướng cười nhạt. "Ngươi ngu ngốc. Với năng lực đó, ngươi có thể có cả thiên hạ."
"Tôi không muốn thiên hạ." Hậu Đại Nhân nói. "Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường, giúp đỡ những người cần giúp."
Võ Thần nhìn anh, trong mắt ánh lên sự kính phục. "Ngươi thật sự là một người tốt."
Cuối cùng, Thừa tướng và đồng bọn bị bắt. Hoàng đế an toàn, và âm mưu lật đổ bị ngăn chặn.
Sau sự việc, hoàng đế triệu kiến Hậu Đại Nhân và Võ Thần.
"Hai ngươi đã cứu mạng ta và bảo vệ vương triều." hoàng đế nói. "Ta muốn ban thưởng cho hai ngươi."
Võ Thần cúi đầu. "Thần chỉ làm bổn phận."
Còn Hậu Đại Nhân nói: "Thần không cần thưởng. Thần chỉ muốn tiếp tục giúp đỡ người khác."
Hoàng đế gật đầu. "Vậy ta cho phép ngươi đi khắp nơi trong vương quốc, giúp đỡ những người cần giúp. Và ta sẽ cấp cho ngươi quyền đặc biệt - được vào bất cứ nơi nào, gặp bất cứ ai."
"Đa tạ hoàng đế."
Khi rời hoàng cung, Võ Thần hỏi Hậu Đại Nhân: "Ngươi thật sự không muốn gì sao?"
"Tôi đã có thứ tôi muốn rồi." Hậu Đại Nhân nói. "Một người bạn thật sự."
Võ Thần mỉm cười. "Vậy từ nay, chúng ta sẽ cùng nhau giúp đỡ người khác."
"Đúng vậy." Hậu Đại Nhân nói. "Một võ thần và một người nhìn thấy ý định. Chúng ta sẽ là đôi bạn kỳ lạ nhất vương quốc."
Và từ ngày đó, họ bắt đầu hành trình mới - đi khắp nơi, giúp đỡ người yếu, phá tan âm mưu, và bảo vệ công lý.
Hậu Đại Nhân vẫn là người yếu về võ công, nhưng với năng lực nhìn thấy ý định, anh trở thành vũ khí mạnh nhất chống lại cái ác.
Và Võ Thần vẫn là chiến thần mạnh nhất, nhưng giờ đây cô có một người bạn có thể chỉ cho cô thấy sự thật ẩn sau những lời nói dối.
Họ bổ sung cho nhau, và cùng nhau, họ sẽ thay đổi vương quốc này.
Một bước đi nhỏ của người yếu, có thể tạo nên sự thay đổi lớn cho cả thế giới.
Và Hậu Đại Nhân biết rằng, dù yếu ớt, anh vẫn có thể làm được nhiều điều tốt đẹp.
Chỉ cần có lòng tốt, và một người bạn tin tưởng.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn