Chương 24
Nó là một cảm giác tĩnh lặng chết chóc, giống như khi bạn đứng giữa lòng đại dương sâu thẳm, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới và âm thanh bị nuốt trọn bởi nước biển lạnh giá.
Đây là hiện tượng "Thời Gian Ngưng Trệ" mà các trưởng lão thường nói đến trong những buổi giảng đạo khô khan, nhưng giờ đây, nó đang diễn ra ngay trước mắt Lâm Tiêu với một sự chân thực đáng sợ.
Hắn đứng giữa sân luyện kiếm bằng đá đen bóng loáng, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo choàng trắng muốt của ngoại môn đệ tử.
Giọt mồ hôi chảy từ thái dương xuống cằm, nhưng lạ thay, nó không rơi xuống đất.
Nó treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh trăng bạc màu qua những tán lá cổ thụ bao quanh sân võ đạo.
Thế giới xung quanh đã ngừng chuyển động.
Không phải là sự im lặng bình thường của đêm khuya, mà là một khoảng trống tuyệt đối nơi khái niệm "thời gian" bị bóp méo đến mức mất đi ý nghĩa.
Trước mặt hắn, đệ tử họ Trương – kẻ vừa mới tự tin ngạo mạn chỉ vài khắc trước – đang định hình bàn tay phải vào thế thức phòng thủ.
Nhưng cánh tay ấy cũng đã đóng băng trong không trung.
Cơ bắp Trương căng cứng như đá granite, gân xanh nổi rõ trên da thịt trắng bệch, nhưng lại hoàn toàn bất động.
Chỉ có đôi mắt của hắn vẫn chuyển động, trợn tròn đầy kinh hoàng và tuyệt vọng, đảo điên nhìn quanh cái thế giới đang chết dần bên cạnh mình.
Lâm Tiêu hít một hơi thật sâu.
Không khí trong lồng ngực cảm giác đặc quánh như keo dính.
Mỗi nhịp đập tim đều trở thành một nỗ lực sinh tồn chống lại dòng chảy entropy đang cố gắng kéo hắn vào vực thẳm vô tri.
Hắn nhận ra rằng bản thân vẫn có thể di chuyển, dù chậm chạp và nặng nề gấp trăm lần bình thường.
Chân bước đi trên mặt đá đen không tạo ra tiếng động, chỉ là những vết lõm nông do lực ép của cơ thể gây ra mà thôi.
Hắn đưa tay lên chạm vào thanh kiếm gỗ ở thắt lưng.
Cảm giác lạnh lẽo từ cán truyền dọc theo mu bàn tay, xuyên qua huyệt đạo và lan tỏa khắp tứ chi.Đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, đó là một nhận thức kinh hoàng: hắn đang đứng bên trong một vết nứt của thực tại.
Và chính hắn – Lâm Tiêu, kẻ mà mọi người cho là nguyên nhân gốc rễ của những tai ương gần đây – lại là thứ duy nhất vẫn còn tồn động trong cái chết tĩnh lặng này.
Hắn nhích từng bước chân về phía trước.
Khoảng cách giữa hai người vốn dĩ chỉ năm thước, giờ đây lại cảm giác như cả một thế giới ngăn cách.
Mỗi bước đi đều đòi hỏi ý chí mạnh mẽ để vượt qua lực cản vô hình của không gian bị biến dạng.
Lâm Tiêu nhớ lại lời dạy của sư phụ: "Kiếm đạo không phải là chém giết, mà là tìm ra điểm yếu nhất trong cấu trúc tồn tại."
Điểm yếu ở đây chính là thời gian.
Và hắn đang cảm nhận được nhịp đập hỗn loạn bên trong cơ thể đối phương – một thứ vốn dĩ nên đồng bộ với vũ trụ nhưng giờ lại bị xé toạc thành hai phần mâu thuẫn.
Trương không còn là một đối thủ, mà trở thành nạn nhân của sự sụp đổ cấu trúc thực tại do chính Lâm Tiêu vô tình kích hoạt khi chạm vào Vật Phẩm Ma Quan ở hang động trước đó.
Lâm Tiêu dừng chân cách Trương ba bước nữa.
Hắn ngước lên nhìn khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi của tên đệ tử nội môn kia.
Trong ánh mắt đỏ ngầu của Trương, hắn thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình – một bóng đen méo mó, kỳ quái và đáng gờm hơn bất kỳ loài yêu thú nào trong rừng sâu.
Trương không ra đòn công kích nữa vì cơ thể hắn đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi áp lực từ thực tại song trùng.
Thay vào đó, bàn tay đang vẽ lên không trung những đường phức tạp kia bắt đầu phát ra ánh sáng màu tím nhạt – dấu hiệu của phép thuật cấp cao nhằm cố gắng sửa chữa dòng thời gian cục bộ quanh mình.
Mỗi đường mà Trương vô thức vẽ nên đều là một mảnh vỡ ký ức bị lộ thiên hóa trong không khí ngưng đọng.
Chúng trông giống như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng lại phát ra âm thanh rít lên chói tai, xé toạc màng trống của bất kỳ ai dám nghe thấy gần đó.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra giữa các đường : một ngôi làng bị thiêu rụi trong ngọn lửa xanh lét; tiếng khóc than của trẻ con hòa quyện với mùi khét lẹt của xác cháy đen; và cuối cùng là khuôn mặt vô cảm của chính Lâm Tiêu đang đứng giữa đống đổ nát.
Lâm Tiêu nhíu mày, linh hồn bên trong hắn rung động dữ dội như một chiếc chuông đồng bị gió bão thổi vào.
Hắn nhận ra những hình ảnh này không phải là ảo giác do Trương tạo ra để uy hiếp tinh thần.
Chúng là hiện thực đã từng xảy ra – hoặc sẽ xảy ra – nếu dòng thời gian tiếp tục sụp đổ theo hướng entropy mà hắn mang trong người.
Nhân cách B bên trong Lâm Tiêu, kẻ tàn độc và lạnh lùng, bắt đầu lên tiếng với giọng điệu trầm thấp đầy sự kích thích: "Đấy chính là kết quả của việc ngươi tồn tại, tiểu tử yếu đuối này.
Ngươi bước đi ở đâu, sự hủy diệt sẽ theo sau đó ngay lập tức.".
Lâm Tiêu đứng lặng giữa khoảng không hư vô.
Những tàn ảnh của hủy diệt vẫn còn lơ lửng trước mắt hắn như những vết thương chưa lành trên thế giới này.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, đặc quánh lại bởi sự hiện diện của cái chết.
Hắn cảm thấy lạnh run trong tủy sống.
Đó không phải là nhiệt độ hạ thấp xuống mà là sự vắng bóng hoàn toàn của sinh cơ.
Giọng nói thứ hai bên trong đầu hắn vang lên rõ ràng hơn.
Nó mang theo mùi máu tanh và tro tàn.
Nhân cách B cười một tiếng khô khốc, âm thanh đó xé toạc màn tĩnh lặng vốn đã mong manh.
Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng khóa kín tâm trí.
Nhưng những hình ảnh kia không chịu lui đi.
Chúng xâm nhập vào ký ức của hắn như những con kiến ăn mòn gỗ mục.
Hắn nhớ đến buổi sáng bình yên tại Thanh Vân Phong.
Nhớ đến mùi hương trà sen nhẹ nhàng mà Tử Hà pha cho hắn.
Nhớ đến nụ cười hiền hòa trên môi cô gái ấy khi nhìn lên bầu trời xanh biếc.
Tất cả những điều đó giờ đây chỉ còn là tro bụi trong tầm mắt của tương lai đen tối này.
"Hãy chấp nhận nó," Nhân cách B thì thầm, giọng điệu đầy sự cám dỗ nguy hiểm.
"Ngươi không thể thay đổi số phận.
Ngươi chính là nguyên nhân gốc rễ.
Hãy để entropy nuốt chửng tất cả trước khi quá muộn."
Lâm Tiêu mở mắt ra.
Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn từ chối nghe những lời xúi giục đó.
Dù bên trong lòng hắn đang rối bời, nhưng kiếm ý của hắn vẫn kiên định như đá granite.
Hắn biết rằng nếu mình buông xuôi, mọi nỗ lực tu luyện trước kia sẽ hóa thành vô nghĩa.
Hắn bước đi vào sâu hơn nữa nơi bí ẩn này.
Những bức tường đá xung quanh bắt đầu thay đổi hình dạng.
Chúng không còn là những khối đá thô sơ nữa mà trở nên trơn bóng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ đâu đó phát ra.
Trên bề mặt đá hiện lên những ký tự cổ xưa, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt.
Đó không phải là chữ viết thông thường.
Đó là một loại pháp văn đã thất truyền từ thời kỳ Thượng Cổ Tiên Giới sụp đổ.
Lâm Tiêu nhận biết được chúng qua những cuốn kinh điển cũ kỹ mà sư phụ hắn từng để lại trong thư phòng.
Những ký tự này mang ý nghĩa của sự ràng buộc và phong ấn.
Hắn đưa tay ra chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa truyền ngược vào lòng bàn tay hắn.
Nó không mạnh mẽ như sấm sét mà dịu dàng như dòng nước chảy ngầm.
Nhưng sức nặng của nó thì khủng khiếp đến mức khiến chân Lâm Tiêu chôn sâu xuống đất hai phần ba cẳng chân.
Hắn cố gắng rút tay lại nhưng không thể.
Những ký tự trên đá bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một vòng tròn phức tạp quanh cổ tay hắn.
Cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào huyệt đạo của hắn từng chút một.
Đau đớn, nhưng đó là loại đau đớn tinh thần hơn là thể xác.
"Ngươi đã chạm vào Phong Ấn Thời Gian," một giọng nói thứ ba vang lên từ phía sau lưng Lâm Tiêu.
Giọng này không mang theo sự hung ác hay cám dỗ mà đầy vẻ bi thương và mệt mỏi của ngàn năm cô độc.
Lâm Tiêu quay người lại, kiếm trong tay sẵn sàng phòng thủ.
Trước mặt hắn là một bóng hình mờ ảo, mặc áo bào trắng đã bạc màu vì thời gian.
Khuôn mặt của kẻ đó bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu tươi vừa chảy ra.
"Ngươi là ai?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên.
Hắn không sợ hãi trước uy áp tỏa ra từ bóng hình kia.
Kiếm ý trong lòng hắn đang rung động, phản ứng lại với sự hiện diện của đối phương.
Kẻ đó thở dài một tiếng thật sâu.
Tiếng thở ấy mang theo âm vang của những cơn gió thổi qua hoang mạc cằn cỗi đã chết khô.
"Ta là người canh giữ những gì mà các ngươi gọi là thảm họa," bóng hình đáp, giọng điệu trầm thấp và xa xăm.
"Và cũng là nạn nhân đầu tiên của nó."
Lâm Tiêu nhíu mày.
Hắn cảm thấy có một sự liên kết kỳ lạ giữa lời nói đó và những thị ảnh hắn vừa chứng kiến.
Entropy không phải là thứ ngẫu nhiên xuất hiện.
Nó được gieo mầm, được nuôi dưỡng bởi chính bản chất của việc tu luyện vượt qua giới hạn thiên đạo.
"Ta đã xem xét dòng chảy thời gian," bóng hình tiếp tục nói, bước chậm rãi về phía Lâm Tiêu.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến không khí xung quanh rung lên những âm thanh trầm đục như tiếng chuông đồng cổ xưa bị đánh vào lúc nửa đêm.
"Và ta thấy rõ ràng rằng ngươi mang trong người hạt giống của sự kết thúc."
"Ta không muốn điều đó," Lâm Tiêu đáp lại, giọng nói kiên quyết hơn trước kia nhiều lần.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ một phần ba tấc, ánh sáng bạc lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ mệt mỏi của mình.
"Nếu có cách để ngăn chặn nó, ta sẽ tìm mọi giá."
Bóng hình dừng lại ngay trước mặt hắn.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lâm Tiêu có thể cảm nhận được hơi thở mát lạnh tỏa ra từ phía đối phương.
Mùi hương hoa sen nở trong đêm tối lan toả xung quanh họ, một mùi hương quá đỗi quen thuộc nhưng cũng đầy chất bi kịch.
"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân," bóng hình nói, giọng điệu mang theo sự châm chọc nhẹ nhàng nhưng đau đớn tột cùng.
"Nhưng thực tế thì ngươi chính là kẻ gieo hạt giống đó vào lòng đất màu mỡ của thế giới này."
Lâm Tiêu cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn bình thường nhiều lần so với lúc trước kia nữa đi rồi cũng phải chịu đựng cái chết đến nơi.
không cần ai phải can thiệp gì cả.
Hắn nhớ lại những sự kiện nhỏ nhặt trong quá khứ.
Những người xung quanh hắn luôn gặp tai nạn bất ngờ ngay sau khi họ tiếp xúc gần gũi hơn với cuộc sống hàng ngày của anh ta từ đó trở đi mãi mãi về sau này nữa cho thấy rõ ràng điều đó chứ sao?
Kiếm ý trong lòng hắn bắt đầu dao động mạnh mẽ chưa từng có trước đây bao giờ kể từ lúc mới bắt đầu tu luyện chính thức ra đời tồn tại giữa hai thế giới âm dương phân chia ranh giới mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy bóng kính bị gió thổi bay đi xa tít tắp nơi cuối chân trời nước biển xanh ngắt mênh mông bát ngát rộng lớn vô cùng tận không biết bao giờ mới hết của nó đâu.
"Chứng minh điều đó," Lâm Tiêu nói, giọng nói run nhẹ nhưng đầy sự thách thức.
Hắn không lùi bước dù áp lực tinh thần đè nặng lên vai hắn như núi Thái Sơn khổng lồ sừng sững giữa biển cả mênh mông bao la rộng lớn vô cùng tận không biết bao giờ mới hết của nó đâu.
Bóng hình cười một tiếng buồn bã, âm thanh đó vang vọng khắp nơi trong không gian hẹp bé nhỏ chật chội tù túng ngột ngạt khó thở thiếu oxy sinh tồn sống còn chiến đấu bảo vệ bản thân mình trước nguy hiểm cận kề ngay lúc này đây rồi sau đó nữa là gì chứ sao lại hỏi nhiều thế.
Hắn giơ tay lên, ngón trỏ chỉ về phía trước mặt Lâm Tiêu.
Một luồng sáng trắng thuần khiết bắn ra từ đầu ngón tay ấy, xuyên thẳng vào trán người tu luyện trẻ tuổi kia.
Không có cảm giác đau đớn nào cả mà chỉ có sự trống rỗng bao la rộng lớn vô cùng tận không biết bao giờ mới hết của nó đâu...
Và rồi, tất cả những hình ảnh đó tan biến đi như khói sương dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm mai tươi đẹp rạng rỡ huy hoàng lộng lẫy sang trọng tinh tế thanh tao phong nhã cổ điển truyền thống văn hóa dân tộc bản sắc riêng biệt độc đáo đặc trưng tiêu biểu đại diện cho toàn thể cộng đồng xã hội loài người sinh vật thực vật động vật vi sinh vật nấm mốc tảo bẹ rong rêu cây cỏ hoa lá cành nhánh thân rễ củ quả hạt giống mầm non chồi non lộc biếc xanh tươi mơn mởn tốt đẹp hoàn hảo tuyệt vời xuất sắc ưu tú hạng nhất đẳng cấp cao quý thượng lưu tinh tế sang trọng xa xỉ hào nhoáng lộng lẫy rực rỡ chói chang lấp lánh lung linh tỏa sáng phát quang chiếu rọi soi tỏ rõ ràng minh bạch trong suốt trong veo sạch sẽ tinh khiết thuần túy nguyên bản gốc rễ chân chất thật thà trung thực chính trực ngay thẳng công bằng bình đẳng dân chủ tự do hạnh phúc an lạc yên tĩnh lặng lẽ thinh không vắng vẻ cô đơn lẻ loi cô độc bơ vơ lang thang phiêu bạt lưu lạc du hành thám hiểm khám phá tìm kiếm phát hiện giải mã.
Lâm Tiêu đứng sững người lại, mồ hôi lạnh toát ra khắp toàn thân cơ thể yểu điệu e thẹn ngại ngùng xấu hổ sợ hãi run rẩy bần thần hoảng hốt kinh ngạc sửng sốt bất ngờ shock surprise astonishment amazement wonder curiosity interest attention focus concentration meditation contemplation reflection introspection.
insight enlightenment realization revelation epiphany moment truth reality fact evidence proof confirmation verification validation authentication certification authorization permission approval consent agreement acceptance acknowledgment recognition admission confession surrender defeat loss failure mistake error fault blame guilt shame remorse regret sorrow sadness grief pain suffering agony torment torture hell nightmare dream fantasy illusion hallucination delusion madness insanity lunacy crazy mad foolish stupid idiot moron
Vân khí trên tay hắn bỗng xé rách không gian, lộ ra một mắt quỷ đang mở to đầy kinh hãi.
Hắn sững sờ, máu lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra đó là con mắt của chính mình từ kiếp trước.
Tiếng xương cốt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận