Chương 22

Không khí trong hang động cổ xưa nặng nề như chì, mùi máu tanh và mùi ozone từ dư âm pháp thuật hòa quyện tạo nên một cảm giác ngột ngạt.

Lâm Tiêu đứng giữa tàn tích đá lạnh lẽo, ngực phập phồng dữ dội.

Từng nhịp đập của trái tim anh vang lên như tiếng trống chiến trong sự im lặng tuyệt đối.

Anh không còn nhớ rõ mình đã làm gì để dẫn đến cảnh tượng này.

Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần nữa, thế giới xung quanh đang bị bóp méo bởi một lực lượng vô hình.

Những tảng đá lớn vốn dĩ vững chãi nay lại mềm mại như nước chảy, uốn lượn theo những đường cong bất thường.

Ánh sáng từ khe hở trên trần động phủ chiếu xuống không còn trắng xóa mà mang màu tím sẫm, tựa hồ như máu đông đặc dưới đáy đại dương sâu thẳm.

Lâm Tiêu nhìn xuống đôi tay của mình.

Da thịt vẫn nguyên vẹn, nhưng bên trong xương cốt lại rung lên những tần số kỳ lạ.

Đó là cảm giác của một vật thể không thuộc về thế giới này đang cố gắng hòa nhập vào quy luật tự nhiên vốn đã lỗi thời.

Anh nhớ đến lời cảnh báo của Trần Phong trước khi vị thầy giáo kia tan biến vào ánh sáng trắng xóa.

Ba từ đó vang vọng trong đầu anh, lớn hơn cả tiếng sấm sét bên ngoài.

Nếu điều đó đúng, thì mọi thảm họa xảy ra quanh Thiên Kiếm Tông không phải là ngẫu nhiên.

Chúng là hệ quả tất yếu của sự hiện diện của một lỗ hổng thời gian mang hình hài con người.

Lâm Tiêu bước đi chậm rãi trên nền đá trơn trượt dưới lớp bụi tro tàn.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, như thể đang đánh thức những thứ gì đó đã ngủ say từ ngàn năm trước.

Anh cảm thấy sự hiện diện của Nhân cách B – phần bóng tối bên trong linh hồn mình – đang động (sục sôi).

Nó không nói lời nào, chỉ đơn giản là lan tỏa một cảm giác lạnh lẽo và đói khát khắp cơ thể.

Anh dừng lại trước một bức tường đá khắc đầy những ký tự cổ xưa mà anh đã thấy ở cánh cửa hư vô trước đó.

Lần này, chúng không còn thay đổi hình dạng hỗn loạn nữa.

Chúng sắp xếp thành một dòng chảy liên tục, giống như những con sóng biển đang vỗ vào bờ cát.

Khi Lâm Tiêu đưa tay chạm lên bề mặt đá lạnh toát, ký ức sâu xa nhất trong đầu hắn bị khuấy động mạnh mẽ lên dữ dội.

Hình ảnh một người phụ nữ với tà áo trắng bay phấp phới trong gió mùa thu cũ kỹ hiện về rõ rệt hơn bao giờ hết.

Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi biến mất vào hư vô tăm tối.

Nhưng ánh mắt của nàng chứa đựng sự bi thương và từ bỏ sâu sắc đến đáng sợ.

Vị trí nàng vừa đứng bỗng rực cháy lên, một giọng nói lạnh băng vang lên: "Ngươi đã dám nhìn trộm quá khứ của ta?"

Lâm Tiêu co người lại kịch tính khi nhận ra mặt vô cảm đang lơ lửng giữa không trung chính là thầy giáo đã mất tích cách đây ba năm.

Chiếc kiếm trong tay hắn tự động bay lên, mũi dao chĩa thẳng vào bóng ảo ảnh đó.

Không khí xung quanh bắt đầu rung chuyển với tần số cao độ, cắt da thịt anh thành những vết xước nhỏ li ti nhưng đau nhói.

Cơn đau trong đầu dần chuyển thành một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Ký ức của vị cường giả xưa kia không còn là những mảnh vỡ hỗn loạn mà trở thành một dòng chảy liên tục, hướng dẫn cơ thể Lâm Tiêu di chuyển theo những cách anh chưa từng nghĩ đến trước đây.

Anh nhắm mắt lại, để ý thức trôi nổi giữa những lớp sóng ký ức ấy.

Anh thấy mình đang đứng ở đỉnh của ngọn núi cao nhất Thiên Hạ Giới.

Gió thổi mạnh mẽ qua tóc tai, mang theo mùi hương hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá lạnh.

Dưới chân anh là (biển mây) mênh mông.

khuất mọi dấu vết của nhân gian phàm tục bên dưới.

Người đàn ông đó – chủ nhân cũ thanh kiếm Huyết Lang – đang đứng ở cùng một vị trí này hàng trăm năm trước.

Hắn không chiến đấu với kẻ thù bên ngoài theo cách thông thường.

Thay vào đó, hắn dùng chính linh lực trong cơ thể để gia cố lại những khe hở của dòng thời gian tại khu vực động phủ này.

Mỗi lần hắn vung kiếm lên trời cao gọi sấm sét xuống (chẻ cắt) không trung, một phần tuổi thọ và ký ức của riêng mình cũng theo đó mà tan biến vào hư không vĩnh viễn bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố.

Lâm Tiêu cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, nhưng hắn không hề thốt lên một lời nào.

Sự thật này quá lớn lao, vượt xa khả năng chấp nhận của lý trí thông thường.

Nếu Trần Phong nói đúng, nếu anh thực sự là nguyên nhân gốc rễ gây ra mọi thảm họa xung quanh nơi đây thì sao?

Liệu có cách nào để cứu rỗi những người đang dần bị xóa sổ khỏi lịch sử không hay chỉ còn lại con đường hủy diệt hoàn toàn tất cả mọi thứ bao gồm chính bản thân mình nữa.

thôi đâu khác gì tự sát bằng cách cắm chính thanh Huyết Lang vào tim mình giống như vị cường giả đó từng làm vậy trước đây rất lâu rồi kia áy.

Một vầng sáng trắng xóa từ giữa hư không thụp xuống, bao trùm lấy Trần Phong đang dần tan biến.

Lâm Tiêu kinh hãi khi nhận ra ánh sáng đó không đẩy lui bóng tối xung quanh họ lại mà đang nuốt chửng linh hồn anh từng chút một mỗi giây trôi qua nhanh hơn tốc độ âm thanh nhiều lần nữa chứ còn gì.

bạn đọc thân mến ạ!

Cánh tay hắn cứng đờ, không thể cử động được dù chỉ là một milimet nhỏ bé tí.

nhất có thể tưởng tượng ra ngay lúc này đây rồi đấy.

Gã đàn ông mặt sẹo xuất hiện từ phía sau bức tường đá đang tan rã.

Hắn ta mặc bộ áo choàng đen tuyền phủ đầy bụi tro thời gian, đôi mắt đỏ ngầu như hai ngọn lửa địa ngục đang cháy rực trong bóng tối dày đặc của hang động cổ xưa này đây chính xác là nơi mà chúng ta cần phải khám phá thêm nhiều điều bí ẩn hơn nữa về nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả những biến cố diễn ra gần đây liên quan trực tiếp đến số phận tương lai của toàn bộ thế giới tu tiên rộng lớn bao la mênh mông vô tận miên trường vĩnh hằng bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố..

Bụi tro bay lên từng đợt nhẹ nhàng khi Tử Hà bước chân vào sâu hơn trong lòng hang động.

Không khí ở đây lạnh giá đến mức khiến những hạt mồ hôi trên trán hắn đóng băng thành những tấm kính mỏng manh vỡ vụn dưới ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc lưu ly cầm tay.

Hắn không dám thốt ra một lời nào, sợ rằng tiếng nói của mình sẽ làm xáo trộn sự tĩnh lặng cổ xưa đang bao trùm lấy nơi này.

Những bức tường đá xung quanh được chạm khắc bằng những ký tự tiên giới đã thất truyền từ ngàn năm trước.

Chúng không chỉ là văn bản mà còn chứa đựng luồng khí linh lực mỏng manh, như thể vừa mới được vẽ lên bởi bàn tay của một vị thần tối cao nào đó.

Tử Hà đưa ngón tay run rẩy lướt qua bề mặt đá lạnh lẽo.

Một cảm giác tê buốt chạy dọc theo sống lưng hắn, không phải vì nhiệt độ mà là vì sự hiện diện của ý chí cổ xưa còn sót lại trong những đường nét khắc chạm ấy.

Hắn dừng bước khi nhìn thấy một cái hốc nhỏ nằm sâu bên trong vách đá.

Bên trong đó đặt một cuốn sách bằng da thú màu đen tuyền, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm đáng sợ.

Tử Hà hít thật sâu rồi thẫn thờ đưa tay ra với lấy nó.

Trọng lượng của cuốn sách nặng hơn nhiều so với ngoại hình nhỏ bé của nó, như thể bên trong chứa đựng cả một bầu trời sao đang sụp đổ.

Khi mở trang đầu tiên, những dòng chữ kim loại sáng rực lập tức nhảy múa trước mắt hắn.

Chúng không phải là ngôn ngữ thông thường mà là Kiếm Ý nguyên thủy — thứ năng lượng thuần khiết nhất có thể cắt đứt mọi ảo ảnh và dối trá của thế gian này.

Tử Hà nhắm chặt đôi mắt lại khi luồng khí kiếm ấy xâm nhập vào tinh thần, mang theo nỗi đau đớn xé lòng nhưng cũng đầy mê hoặc.

Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo dãn ra vô tận giữa hai chiều không gian song song tồn tại: một nơi là thực tế phàm tục với những khổ ải trần ai, và một nơi khác là thiên đường ảo ảnh nơi mọi ước mơ đều thành hiện thật.

"Đừng nhìn vào đó," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn khiến Tử Hà giật mình quay lại.

Không có ai cả, chỉ có bóng tối dày đặc đang động như những con rắn độc chờ thời cơ tấn công.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn nguyên vẹn, dai dẳng hơn bất kỳ mùi hương nào trong hang động ẩm ướt này.

Hắn cố gắng tập trung trở lại vào cuốn sách trong tay.

Những dòng chữ kim loại bắt đầu thay đổi hình dạng, biến thành những ký hiệu quen thuộc mà hắn từng thấy trên áo choàng của sư phụ đã mất tích cách đây mười năm trước khi cả môn phái bị hủy diệt bởi một trận cuồng phong huyền bí không ai giải thích được nguồn gốc xuất phát từ đâu hay tại sao lại xảy ra vào đúng thời điểm đó.

Mọi thứ đều liên kết với nhau theo những vòng xoáy kỳ lạ mà lý trí thông thường không thể nắm bắt nổi, giống như những sợi dây vô hình buộc chặt lấy số phận của từng người tu tiên trong mạng lưới phức tạp này.

Một tia sáng xanh lam lóe lên từ trang cuối cùng của cuốn sách khiến Tử Hoa phải lùi lại hai bước để tránh bị chiếu thẳng vào mặt mình.

Ánh sáng đó không rực rỡ mà dịu dàng, như ánh trăng rằm soi xuống hồ nước tĩnh lặng giữa đêm khuya thanh vắng nhất trên đỉnh núi cao xa xôi nơi những vị tiên cổ thường hay ẩn dật tu hành suốt cả đời người dài lâu vô tận miên trường vĩnh hằng bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố...

Tử Hà rên lên vì đau đớn khi cảm thấy ý thức của mình đang bị xé thành từng mảnh nhỏ li ti.

Hắn cố gắng giữ chặt lấy sợi dây cuối cùng liên kết giữa cơ thể vật lý và linh hồn phiêu bạt trong không gian vô tận ấy.

Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo đến từ bên ngoài kiểm soát toàn bộ hệ thống vận hành phức tạp đằng sau bức màn ảo ảnh che phủ thực tại trần tục này cũng như bất kỳ hiện tượng tự nhiên hay nhân tạo nào khác tồn tại song hành cùng nhau trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận miên trường vĩnh hằng bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố.

"Con đã tìm thấy nó rồi," giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa, gần hơn và rõ ràng hơn trước kia nhiều lần.

Lần này không còn là ảo thanh mà là một thực thể hữu hình đang đứng ngay sau lưng Tử Hà, tỏa ra luồng khí lạnh giá đáng sợ khiến mọi sinh vật xung quanh phải nép mình trốn tránh trong nỗi kinh hoàng tuyệt đối tột cùng đỉnh điểm cao trào kịch tính căng thẳng hồi hộp chờ đợi kết cục cuối cùng sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây cũng là khoảnh khắc then chốt quyết định số phận tương lai của toàn bộ thế giới tu tiên rộng lớn bao la mênh mông vô tận miên trường vĩnh hằng bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố.

Tử Hà quay người lại thật chậm, hai tay vẫn siết chặt lấy không khí trước ngực mình.

Trước mặt hắn là một bóng đen cao lớn với đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào cậu bằng ánh nhìn đầy thiện cảm nhưng cũng đáng sợ vô cùng giống như những ngọn lửa địa ngục cháy rực trong bóng tối dày đặc của hang động cổ xưa này đây chính xác là nơi mà chúng ta cần phải khám phá thêm nhiều điều bí ẩn hơn nữa về nguồn gốc thực sự đằng sau tất cả biến cố diễn ra gần đây liên quan trực tiếp đến số phận tương lai toàn bộ thế giới tu tiên rộng lớn bao la mênh mông vô tận miên trường vĩnh hằng bất biến nguyên thủy sơ khai thuần khiết trong sáng ngây thơ linh hồn cường đại khủng bố..

Lưỡi kiếm lạnh lẽo dừng ngay trước nhãn cầu hắn, mang theo sát khí của kẻ thù từng bị hắn cho là đã hóa tro.

Mạch máu vỡ vụn dưới làn da, nỗi kinh hoàng xé toạc lý trí khi hắn nhận ra đây không phải là ảo ảnh.

Hắn cố gắng niệm chú phòng vệ nhưng giọng nói
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập