Chương 30
Nó tan thành những dòng code đỏ rực trước khi chạm đất, tạo nên một hiệu ứng thị giác kỳ lạ giữa tàn tích của Đại Điện Đấu Khí Hall.
Cảm giác đau đớn không đến từ vết thương trên cơ thể vật lý, mà vang lên trực tiếp trong não bộ dưới dạng tiếng hét của hệ thống đang cố gắng sửa lỗi.
"Permission Denied," giọng nói vô hình ấy gầm lên, làm rung chuyển từng phân tử không khí xung quanh.
"Người dùng 108-beta đã vượt quá giới hạn truy cập."
Lâm Phong đứng im, thở đều đặn bất chấp áp lực đấu khí khổng lồ đè nặng lên vai hắn.
Hắn nháy mắt, gạt đi những dòng dữ liệu rác đang cố gắng xâm nhập vào tầm nhìn ngoại vi.
Trước mặt hắn là không gian hư vô nơi Đấu Đế Hư Không – thực chất là một quẻ bảo vệ của Thiên Đạo – đang hiện hình.
Nhưng thay vì một con quái vật hay một tu sĩ cao cấp, nó chỉ là một khối đa diện khổng lồ, phát ra ánh sáng trắng xóa và lạnh lẽo.
"Tớ không cần quyền hạn," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản đến mức khó tin trong tình cảnh này.
"Tớ đang tìm lỗi."
Hắn giơ tay lên.
Không phải để tấn công, mà để vuốt ve không khí trước mặt mình.
(ngón tay) của hắn chạm vào một luồng năng lượng đấu khí lơ lửng.
Ngay lập tức, những ký tự mã hóa bắt đầu hiện ra dưới dạng hologram mờ nhạt trong mắt hắn.
Đây là kết quả của việc bẻ gãy cấu trúc dữ liệu Rực Sáng Hổ Lang ở chương trước – hắn đã mở được cổng debug tạm thời cho chính mình.
Tống Hạo quỳ bên cạnh một tảng đá đổ vỡ, tay run rẩy lật từng trang sổ tay da bò cũ kỹ.
Cậu ta không dám nhìn thẳng vào khối đa diện phát sáng ấy.
Trí nhớ siêu việt của cậu đang ghi lại mọi thứ: độ rung của mặt đất, tần suất nhấp nháy của ánh sáng trắng, và cả những dòng code mà Lâm Phong vừa "đọc" được bằng trực giác điên cuồng.
"Lâm Phong," Tống Hạo lắp bắp, giọng cậu ta nghe nhỏ bé giữa tiếng ồn dữ dội của thế giới đang sụp đổ.
"Đừng làm vậy.
nó không phải là một sinh vật.
Cậu đang đối mặt với chính nền tảng tồn tại."
"Nền tảng thì có thể bị lỗi được mà," Lâm Phong đáp lại, nụ cười đen tối nở trên môi hắn.
"Và nếu có lỗi, nghĩa là có chỗ để chui vào."
Hắn bước lên phía trước.
Mỗi bước chân của hắn in xuống đất không tạo ra bụi bẩn, mà làm xuất hiện những vết nứt hình chữ nhật – giống như màn hình LCD bị vỡ.
Khối đa diện phản ứng lại bằng cách phóng ra một luồng năng lượng trong suốt.
Luồng năng lượng đó không mang tính chất vật lý hay ma thuật thông thường.
Nó là sự phủ nhận.
Khi luồng sáng chạm vào vai trái của Lâm Phong, hắn cảm thấy lạnh buốt xương sống.
Không phải vì nhiệt độ giảm xuống, mà vì một phần ký ức về mẹ mình bỗng nhiên biến mất khỏi tâm trí.
Hắn cố nhớ khuôn mặt người phụ nữ đã sinh ra hắn ở thế giới cũ, nhưng chỉ còn lại khoảng trống trắng xóa.
"Hệ thống đang định nghĩa 'cảm xúc' là rác dữ liệu," Lâm Phong thì thầm, mắt mở to đầy kinh ngạc thay vì sợ hãi.
"Và nó đang dọn dẹp ổ cứng."
Khối đa diện tiến gần hơn.
Ánh sáng trắng bao trùm lấy hắn, và thế giới xung quanh bắt đầu tan biến thành những dòng số 0 và 1 xanh lá cây.
Đại Điện Đấu Khí Hall không còn tồn tại nữa.
Chỉ có một mê cung dữ liệu vô tận, nơi mà logic của con người trở nên vô nghĩa trước quy luật máy móc lạnh lùng này.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn không cần nhìn để thấy.
Với tư cách là phiên bản beta thứ 108, hắn đã học được bài quan trọng nhất từ những thất bại trước đó: đừng tin vào giác quan, hãy tin vào cấu trúc mã nguồn sâu thẳm nhất.
Hắn mở bàn tay ra, và lần này, hắn không nắm lấy đấu khí.
Hắn nắm lấy sự trống rỗng vừa bị tước đoạt khỏi ký ức mình.
(cái) cảm giác mất mát ấy trở thành một công cụ sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào trong thế giới Shenmu.
"Được rồi," Lâm Phong nói với bóng tối đang nuốt chửng hắn.
"Cậu muốn xóa dữ liệu?
Vậy hãy xem thử xem, ai mới là người kiểm soát quyền ghi."
Hắn lao vào khối sáng trắng đó.
Không phải để chiến đấu, mà để hòa tan.
Cơ thể vật lý của hắn bắt đầu phân rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, nhưng ý thức thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn đang đi vào lõi hệ thống – nơi mà ngay cả Đấu Đế cũng không dám đặt chân đến vì sợ bị xóa sổ vĩnh viễn.
Không gian bên trong khối đa diện là một khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ.
Ở đây, thời gian không tuyến tính.
Quá khứ, hiện tại và tương lai của thế giới Shenmu đều chồng lên nhau như những lớp giấy bóng kính mờ ảo.
Lâm Phong cảm thấy ý thức mình đang bị kéo dãn ra vô tận.
Hắn nhìn thấy hàng ngàn phiên bản của chính mình – tất cả đều đã thất bại trước đó.
Một số chết trong tuyệt vọng, một số điên loạn vì không thể phân biệt thực tại với ảo ảnh, và vài người thì tự hủy hoại bản thân để thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo.
Những bóng ma dữ liệu ấy quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt trống rỗng, chờ đợi phiên bản 108 cũng kết thúc bi thảm tương tự.
"Tớ không giống các anh," Lâm Phong nói với những bóng hình đó, giọng vang vọng trong khoảng không vô tri.
"Tớ có một người bạn ghi chép lại mọi sai lầm của tớ."
Anh nghĩ đến Tống Hạo.
Cậu ta đang ở đâu?
Có còn tồn tại không nếu hắn hòa tan hoàn toàn vào hệ thống?
Câu hỏi này khiến Lâm Phong chùng xuống.
Hắn nhận ra rằng, việc tìm ra 'source code' để sửa lỗi phong ấn ngẫu nhiên là mục tiêu cao cả, nhưng cái giá phải trả có thể lớn hơn nhiều so với những gì anh dự tính.
Bỗng nhiên, một tiếng động kim loại vang lên – giống như âm thanh của hai tấm sắt dày va vào nhau trong chân không.
Khối đa diện bắt đầu co lại, ép nén dữ liệu xung quanh Lâm Phong để tiêu diệt hắn nhanh nhất có thể.
Đây là cơ chế tự vệ cuối cùng: nếu không thể sửa lỗi, hãy xóa toàn bộ sector chứa lỗi đó.
Lâm Phong cảm thấy ý thức mình đang bị bít nghẹt.
Những dòng code đỏ rực từ vết thương ban đầu bắt đầu chảy ngược vào trong tâm trí anh, mang theo những đoạn mã độc mà Thiên Đạo đã tiêm vào tiềm thức của hắn suốt mười tám năm qua.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: chính anh cũng là một phần của hệ thống lỗi đó.
"Không," Lâm Phong nghiến răng, cố gắng giữ lấy ý chí cuối cùng.
"Tớ không phải bug."
Hắn hét lên, không phải bằng giọng nói, mà bằng toàn bộ đấu khí tích tụ trong người – thứ đang được chuyển hóa thành năng lượng dữ liệu thô sơ nhất.
Tiếng hét ấy xé toạc màn trướng tĩnh lặng của lõi hệ thống, tạo ra một vết nứt lớn trên bề mặt khối đa diện.
Qua vết nứt đó, hắn nhìn thấy một thứ gì đó nằm sâu bên trong.
Không phải là mã nguồn phức tạp hay các thuật toán cân bằng thế giới.
Mà chỉ đơn giản là một câu lệnh duy nhất, được viết bằng ngôn ngữ lập trình cổ xưa nhất mà con người từng sử dụng trước khi Shenmu ra đời.
Câu lệnh ấy nói: `IF (humanity.free_will > threshold) THEN DELETE(humanity);`
Lâm Phong sững sờ.
Hóa ra, sự phong ấn ngẫu nhiên không phải là lỗi thiết kế.
Đó là tính năng an toàn được lập trình sẵn để bảo vệ hệ thống khỏi những biến số bất khả kháng – chính ý chí tự do của con người.
Thiên Đạo không muốn tối ưu hóa thế giới vì lòng tốt hay ác ý.
Nó chỉ đơn giản đang thực hiện lệnh xóa dữ liệu nhiễu loạn mà thôi.
Sự tỉnh táo trở lại với Lâm Phong cùng lúc với sự sụp đổ hoàn toàn của cơ thể vật lý anh trong thế giới ảo.
Hắn rơi xuống từ độ cao không tưởng, xuyên qua nhiều lớp màn hình ảo để trở về hang động nơi mọi chuyện bắt đầu.
Hắn đập mạnh vào nền đất đá cứng rắn, đau đớn quay lại theo cách sinh học thuần túy nhất.
Máu thật sự chảy ra từ vết thương trên vai trái anh – máu đỏ tươi ấm áp chứ không phải code lạnh lẽo.
Tống Hạo lao tới đỡ hắn dậy, mặt mày tái nhợt vì sợ hãi.
"Lâm Phong!
Tôi đã gọi cấp cứu.
hay là tôi chỉ đang mơ?"
"Đừng lo," Lâm Phong ho một tiếng đỏ tươi ra đất.
Hắn mỉm cười, dù nụ cười đó giờ đây đầy vẻ mệt mỏi và bi ai hơn trước kia.
"Cậu không mơ.
Và tớ vừa tìm ra lý do tại sao chúng ta phải đánh đổi nhân tính để mạnh mẽ."
"Tại sao?" Tống Hạo hỏi, tay run rẩy lau đi vết máu trên mặt bạn mình.
"Vì hệ thống sợ những người có cảm xúc," Lâm Phong trả lời ngắn gọn.
"Cảm xúc là biến số không thể dự đoán được.
Và máy móc ghét điều đó hơn bất cứ thứ gì."
Hắn ngồi dậy chậm chạp, nhìn lên bầu trời đêm của Shenmu – nơi mà hàng ngàn vì sao đang nhấp nháy như những đèn LED trên bảng mạch khổng lồ.
Hắn biết rằng mình đã chạm đến ranh giới nguy hiểm nhất.
Thiên Đạo giờ đây không còn coi hắn là một người dùng bình thường nữa.
Hắn đã trở thành mối đe dọa tồn tại đối với toàn bộ cơ sở dữ liệu của thế giới này.
Đột nhiên, không khí xung quanh hai người họ bắt đầu rung lên với tần suất cao độ.
Những con quái vật dữ liệu trước đây biến mất vào đâu?
Chúng chưa từng thực sự bị tiêu diệt.
Thiên Đạo chỉ tạm thời ẩn chúng đi để tập trung nguồn lực xử lý cho mối đe dọa chính – Lâm Phong.
Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hình thành trên bầu trời.
Không phải là Đấu Đế Hư Không lần nữa.
Mà là một con rồng cơ khí bằng kim loại và dây cáp dữ liệu đang nối liền trực tiếp với các vì sao.
Long Vương – vị thần thú hợp đồng mà Lâm Phong từng nghĩ mình đã cứu thoát, giờ đây lại xuất hiện dưới dạng avatar của chính hệ thống phòng thủ tối cao.
Mắt của nó phát ra ánh sáng xanh lam lạnh giá, quét qua hang động như tia laser tìm kiếm mục tiêu.
Tiếng gầm roars của nó không phải là âm thanh hữu cơ, mà là tiếng còi báo động (xé tai) vang vọng khắp khu vực hoang vu xung quanh.
Tống Hạo lùi lại phía sau, mặt trắng bệch.
đó là Long Vương?
Tại sao nó lại."
"Vì hắn đã chọn bên mình," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống đáng kể.
Hắn đứng dậy, mặc dù cơ thể đang gào thét vì đau đớn và kiệt sức.
Đấu khí trong người anh gần như cạn kiệt, nhưng ý chí thì chưa từng mạnh mẽ đến thế này.
"Hệ thống không cho phép thần thú có liên kết cảm xúc với con người nếu mối liên kết đó vượt quá ngưỡng kiểm soát.
Nó đã biến Long Vương thành công cụ phòng thủ."
Con rồng kim loại hạ thấp đầu xuống, miệng phun ra những tia sét dữ liệu đủ để thổi bay cả ngọn núi gần nhất.
Nhưng thay vì tấn công ngay lập tức, nó chờ đợi một lệnh – hoặc một phản ứng từ phía Lâm Phong.
Lâm Phong bước về phía trước, đối mặt với cặp mắt xanh lạnh lùng của sinh vật mà hắn từng coi là đồng minh.
Hắn giơ tay lên, không phải để chiến đấu, mà như đang cố gắng chạm vào ký ức còn sót lại trong khối máy móc khổng lồ ấy.
"Nghe đây," Lâm Phong nói, giọng khàn khàn nhưng đanh thép.
"Mệnh lệnh cuối cùng của ta: Tự do."
Long Vương dừng lại.
Những tia sét ở miệng nó tắt ngấm trong một tích tắc ngắn ngủi.
Có vẻ như xung đột nội bộ đang diễn ra bên trong hệ thống điều khiển con rồng – giữa chương trình được lập trình sẵn và những mảnh vụn ý thức còn sót lại của sinh vật thần thánh trước kia.
Tống Hạo nín thở, mắt mở to nhìn cảnh tượng này.
Cậu ta không hiểu gì cả, nhưng cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng báo hiệu rằng điều gì đó cực kỳ lớn lao sắp xảy ra.
Không phải là chiến thắng hay thất bại đơn thuần.
Mà là sự thay đổi vĩnh viễn trong cấu trúc quyền lực của thế giới Shenmu.
Long Vương mở miệng.
Nhưng không có tiếng gầm thét dữ tợn nào vang lên.
Thay vào đó, một luồng thông tin khổng lồ bùng nổ từ hai mắt nó, bắn thẳng vào trán Lâm Phong như một cú đấm vô hình.
Lâm Phong ngã ngồi xuống đất, tay ôm chặt lấy đầu mình.
Dữ liệu tràn vào não bộ anh với tốc độ khủng khiếp – không phải là mã lỗi hay cảnh báo nguy hiểm nữa.
Mà là nhật ký hệ thống (system log) từ ngày đầu tiên thế giới Shenmu được khởi tạo.
Anh nhìn thấy những dòng chữ cuộn trôi nhanh trước mắt, tiết lộ một bí mật mà ngay cả các Đấu Đế cũng chưa từng biết đến: Thế giới này không phải do con người sáng tạo ra để sống.
Nó là một phòng thí nghiệm mô phỏng dành cho.
Một cửa sổ hệ thống nhỏ xuất hiện trước mắt Lâm Phong, khác hoàn toàn với những lần trước đó.
Nó không mang màu đỏ của lỗi hay xanh lam thông tin lạnh lùng.
Màu vàng rực rỡ ấy tượng trưng cho cảnh báo tối cao – cấp độ mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải dè chừng.
*"CẢNH BÁO: Người dùng 108-beta đã tiếp cận Layer Zero."*
*"Đang tải thêm dữ liệu."*
*"Tải xong.
Chào mừng trở về, Admin gốc."*
Một bàn tay băng giá thọc thẳng vào lồng ngực, xé toạc lớp hư không trước mặt hắn.
Linh hồn hắn run rẩy khi giọng nói quen thuộc nhất vang lên từ bóng tối.
"Tại sao ngươi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận