← Quay lại

Hắc Thần Chi Tồn - Chương 3: Hang Động Tử Thần

Hắc Thần Chi Tồn | Chương 3

# Hắc Thần Chi Tồn - Chương 3: Hang Động Tử Thần

Hàn Lệ rời Đỉnh Tuyết Sơn với chiếc lông vũ trắng muốt cẩn thận cất trong túi vải. Nàng đã có hai trong ba thứ cần thiết, nhưng thứ cuối cùng - Tim Hắc Xà - lại là thứ nguy hiểm nhất.

"Hang Động Tử Thần..." nàng lẩm bẩm, nhớ lại lời lão già. "Nơi mà ngay cả thần thánh cũng không dám bước vào."

Theo những gì nàng nghe được từ người dân địa phương, Hang Động Tử Thần nằm ở phía Nam, qua một sa mạc đầy cát bay và một dãy núi lửa đã tắt. Không ai từng vào đó mà sống sót trở ra.

Hành trình đến Hang Động Tử Thần mất của Hàn Lệ ba tháng. Ba tháng đi bộ qua những vùng đất hoang vu, đối mặt với thú dữ, đói khát, và cô đơn. Nhưng nàng không từ bỏ. Mỗi ngày trôi qua là một ngày gần hơn với cái chết, vì nàng chỉ còn bảy tháng nữa.

Khi đến chân dãy núi lửa, cảnh tượng trước mắt khiến nàng rùng mình. Những ngọn núi đen xì, không một bóng cây, chỉ có đá và tro. Không khí có mùi lưu huỳnh nồng nặc, và từ xa, nàng có thể thấy một cái hang khổng lồ mở ra trên sườn núi.

Cái hang trông như miệng của một con quái vật, rộng đến mức có thể nuốt chửng cả một ngôi nhà. Bên trong tối om, không thể nhìn thấy gì. Từ trong hang, một luồng khí lạnh thổi ra, mang theo tiếng thì thầm kỳ lạ như hàng ngàn giọng nói vọng lại.

Hàn Lệ hít một hơi thật sâu. "Mình phải vào."

Nàng bước vào hang. Ngay lập tức, bóng tối bao phủ nàng như một tấm chăn dày. Nàng móc ra viên đá phát sáng mà nàng đã mua từ một người lái buôn - nó tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, đủ để thấy vài mét phía trước.

Hang động rộng lớn hơn nàng tưởng. Trần hang cao vút, những nhũ đá từ trên rủ xuống như những chiếc răng nanh của quái vật. Dưới chân nàng, mặt đất trơn trượt, có vẻ như được phủ bởi một lớp chất nhờn nào đó, phát ra mùi tanh nồng.

Nàng đi sâu vào, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ đâu đó văng vẳng, tạo nên một nhịp điệu ma quái.

Rồi nàng nghe thấy tiếng thì thầm:

"Ha... ha... ha..."

Đó không phải là tiếng người. Đó là tiếng cười khẩy, ma quái, vang vọng từ khắp mọi hướng, như thể hang động đang cười nhạo nàng.

"Ai đó?" Hàn Lệ gọi, giọng run run dù nàng cố gắng giữ bình tĩnh.

"Ta... là... Hắc Xà..." giọng nói đáp, trầm ấm, rền vang như sấm, nhưng lại có vẻ như đến từ chính những bức tường đá. "Ngươi... đến... tìm... tim... của... ta..."

Hàn Lệ quay đầu nhìn quanh, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối và những bóng ma của nhũ đá. "Vâng. Tôi cần Tim Hắc Xà để giải lời nguyền."

"Lời... nguyền..." giọng nói cười, một tiếng cười đầy châm biếm. "Ngươi... không... biết... sự... thật..."

"Sự thật gì?" nàng hỏi, tim đập nhanh hơn.

"Lão... già... đó... đã... nói... dối... ngươi..."

Hàn Lệ sững lại, máu như ngừng chảy. "Ý ngươi là gì?"

Một bóng đen khổng lồ trườn ra từ trong bóng tối. Thoạt đầu nàng nghĩ đó là một cột đá, nhưng rồi nó cử động. Đó là một con rắn đen, to bằng cả thân cây cổ thụ, dài đến mức nàng không thể nhìn thấy hết thân hình của nó trong ánh sáng yếu ớt của viên đá. Mắt nó màu đỏ như máu, và trên đầu có một chiếc sừng nhọn như ngọn giáo.

Con rắn - Hắc Xà - nhe ra những chiếc răng nanh dài như dao, mỗi chiếc đều nhỏ giọt một chất lỏng đen hắc ín.

"Ngươi... nghĩ... lão... già... muốn... giúp... ngươi..." Hắc Xà nói, mỗi từ như một tiếng sấm vang trong hang. "Nhưng... thực... ra... lão... muốn... ba... thứ... này... để... mở... phong... ấn..."

"Phong ấn? Phong ấn gì?" Hàn Lệ hỏi, lòng đầy nghi hoặc.

"Phong... ấn... của... Hắc... Thần..." Hắc Xà đáp. "Ta... từng... là... thần... hộ... vệ... canh... giữ... phong... ấn... này... Lão... già... đó... là... đồ... đệ... cuối... cùng... của... Hắc... Thần... muốn... giải... phóng... chủ... nhân..."

Hàn Lệ cảm thấy đầu óc quay cuồng. Tất cả chỉ là dối trá? "Vậy... lời nguyền của tôi..."

"Là... một... phần... của... kế... hoạch..." Hắc Xà nói, thân hình khổng lồ uốn lượn nhẹ nhàng. "Ngươi... không... bị... nguyền... vì... cha... ngươi... Ngươi... bị... nguyền... vì... ngươi... có... dòng... máu... của... Thần... Ánh... Sáng... Dòng... máu... duy... nhất... có... thể... thu... thập... ba... thứ... này..."

"Thần Ánh Sáng?" Hàn Lệ thì thầm. Nàng chưa bao giờ nghe về điều này.

"Đúng... vậy..." Hắc Xà gật đầu, động tác khiến cả hang động rung chuyển nhẹ. "Chỉ... người... mang... dòng... máu... Thần... Ánh... Sáng... mới... có... thể... chạm... vào... Nước... Mắt... Quỷ... mà... không... bị... ăn... mòn... Chỉ... người... đó... mới... có... thể... nhận... Lông... Vũ... Bạch... Hạc... mà... không... bị... nỗi... buồn... nhấn... chìm... Và... chỉ... người... đó... mới... có... thể... lấy... Tim... Hắc... Xà... mà... không... bị... sự... thật... làm... điên... loạn..."

Hàn Lệ ngồi xuống, cảm thấy chân tay bủn rủn. Tất cả những gì nàng tin tưởng đều sụp đổ. "Vậy... tôi nên làm gì? Nếu tôi lấy Tim Hắc Xà, tôi sẽ giúp giải phóng Hắc Thần?"

"Đúng... vậy..." Hắc Xà nói. "Nhưng... ngươi... có... hai... lựa... chọn... Một... là... lấy... tim... ta... và... hoàn... thành... nhiệm... vụ... của... lão... già... Hai... là... giết... ta... và... phá... hủy... ba... thứ... đã... có..."

"Nhưng nếu tôi phá hủy chúng, lời nguyền của tôi sẽ không được giải!"

"Đúng... vậy..." Hắc Xà gật đầu, đôi mắt đỏ nhìn nàng với vẻ thương cảm. "Đó... là... sự... hy... sinh... Ngươi... phải... chọn... giữa... bản... thân... và... thế... giới..."

Hàn Lệ ôm đầu, nước mắt bắt đầu rơi. Tất cả những gì nàng muốn chỉ là được sống bình thường, không làm hại ai. Nhưng giờ nàng phải chọn - hoặc tiếp tục sống với lời nguyền, hoặc giải phóng một ác thần có thể hủy diệt thế giới.

"Tại sao lại chọn tôi?" nàng khóc. "Tôi chỉ là một cô gái bình thường..."

"Vì... ngươi... không... bình... thường..." Hắc Xà nói. "Dòng... máu... của... ngươi... là... di... sản... từ... tổ... tiên... Ngươi... là... hậu... duệ... cuối... cùng... của... Thần... Ánh... Sáng... người... đã... phong... ấn... Hắc... Thần... ngàn... năm... trước..."

Thông tin này khiến Hàn Lệ choáng váng. Nàng là hậu duệ của thần? Điều đó nghe thật điên rồ.

"Vậy... lão già là ai?"

"Lão... là... Hắc... Tế... Tư... cuối... cùng... của... Hắc... Thần..." Hắc Xà giải thích. "Sau... khi... Hắc... Thần... bị... phong... ấn... các... đồ... đệ... của... hắn... vẫn... âm... thầm... hoạt... động... tìm... cách... giải... phóng... chủ... nhân... Lão... già... đó... đã... tìm... thấy... ngươi... và... tạo... ra... lời... nguyền... giả... để... buộc... ngươi... phải... thu... thập... ba... thứ..."

"Lời nguyền giả?" Hàn Lệ ngẩng đầu. "Ý ngươi là..."

"Ngươi... không... thực... sự... bị... nguyền..." Hắc Xà nói. "Lão... già... đã... dùng... ảo... thuật... để... khiến... mọi... người... nghĩ... rằng... nhìn... vào... mắt... ngươi... sẽ... chết... Nhưng... thực... ra... họ... chỉ... bị... choáng... váng... tạm... thời... Lão... già... đã... giết... những... người... đó... vào... đêm... thứ... bảy... để... duy... trì... lời... nói... dối..."

Hàn Lệ cảm thấy giận dữ bùng lên. Tất cả những năm tháng cô đơn, bị xua đuổi, bị ghét bỏ - chỉ vì một lời nói dối? Cha mẹ nàng đã chết vì lão già đó?

"Tôi... tôi sẽ giết hắn!" nàng hét lên, giọng đầy phẫn nộ.

"Nhưng... trước... tiên... ngươi... phải... chọn..." Hắc Xà nhắc nhở.

Hàn Lệ suy nghĩ. Có một ý tưởng lóe lên trong đầu nàng. "Nếu... nếu chúng ta hợp tác thì sao?"

"Hợp... tác?"

"Ngươi biết sự thật về lão già và Hắc Thần. Còn tôi có hai trong ba thứ cần thiết. Thay vì tôi lấy tim ngươi, chúng ta có thể dùng ba thứ đó để... củng cố phong ấn thay vì phá hủy nó?"

Hắc Xà im lặng một lúc, như thể đang suy nghĩ. "Đó... là... một... ý... tưởng... thú... vị... Nhưng... nó... yêu... cầu... sự... hy... sinh..."

"Hy sinh gì?"

"Tim... của... ta... vẫn... phải... được... lấy... ra..." Hắc Xà nói. "Nhưng... thay... vì... dùng... nó... để... mở... phong... ấn... ngươi... có... thể... dùng... nó... để... niêm... phong... vĩnh... viễn..."

"Vậy ngươi sẽ chết?"

"Ta... đã... sống... quá... lâu... rồi..." Hắc Xà đáp, giọng buồn bã. "Và... đây... là... cách... duy... nhất... để... chuộc... tội... của... ta..."

"Tội của ngươi?"

"Ta... từng... là... Thần... Ánh... Sáng..." Hắc Xà thổ lộ, giọng đầy hối hận. "Nhưng... ta... đã... sa... ngã... Ta... đã... giúp... Hắc... Thần... và... bị... biến... thành... hình... dạng... này... như... một... sự... trừng... phạt... Nhiệm... vụ... của... ta... là... canh... giữ... phong... ấn... của... chính... chủ... nhân... mình..."

Hàn Lệ nhìn vào đôi mắt đỏ của con rắn, và lần đầu tiên, nàng thấy được nỗi đau trong đó - nỗi đau của một vị thần sa ngã, bị giam cầm trong chính tội lỗi của mình.

"Được rồi." nàng nói, giọng đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ làm theo cách đó. Nhưng trước tiên, ngươi phải nói cho tôi biết làm thế nào."

Hắc Xà gật đầu. "Trước... hết... ngươi... phải... lấy... tim... ta... Nhưng... đừng... lo... tim... của... thần... không... giống... tim... của... sinh... vật... thường... Nó... sẽ... tái... sinh... sau... một... ngàn... năm..."

"Vậy ngươi sẽ không chết vĩnh viễn?"

"Chỉ... là... một... giấc... ngủ... dài..."

Hắc Xà chỉ cho nàng vị trí trái tim của nó - một điểm sáng màu đỏ trên ngực, tỏa ra ánh sáng ấm áp giữa màu đen của lớp vảy. "Dùng... con... dao... này..." nó nói, nhả ra một con dao bằng đá đen, có khắc những ký tự cổ. "Cắt... vào... đây..."

Hàn Lệ cầm con dao, tay run run. Nàng chưa bao giờ làm hại ai, chưa bao giờ giết bất kỳ sinh vật nào. Nhưng giờ nàng phải làm điều này.

"Xin lỗi." nàng thì thầm.

Rồi nàng đâm con dao vào điểm sáng đó.

Một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ phụt ra, nhưng không phải là máu. Đó là một viên ngọc màu đỏ thẫm, tỏa ra ánh sáng ấm áp và nhịp đập nhẹ như một trái tim thực sự. Tim Hắc Xà.

Con rắn khổng lồ rên rỉ, nhưng không phải vì đau đớn - mà vì nhẹ nhõm. Thân hình nó bắt đầu tan biến thành những hạt ánh sáng vàng, từ từ biến mất.

"Cảm... ơn... ngươi..." giọng nói cuối cùng vang lên. "Bây... giờ... hãy... mang... ba... thứ... đến... phong... ấn..."

"Phong ấn ở đâu?" Hàn Lệ hỏi, nhưng Hắc Xà đã biến mất hoàn toàn, chỉ để lại viên ngọc đỏ trong tay nàng.

Ngay lúc đó, hang động bắt đầu rung chuyển. Một cánh cửa đá mở ra ở cuối hang, dẫn đến một căn phòng rộng lớn.

Bên trong căn phòng, có một bệ đá trắng, và trên bệ đá có một cái hộp bằng vàng khảm ngọc. Xung quanh hộp là những dòng chữ cổ xưa tỏa ánh sáng xanh nhạt.

Hàn Lệ bước vào, đặt ba thứ lên bệ đá - Nước Mắt Quỷ (giọt nước mắt trong veo trong lọ thủy tinh nhỏ), Lông Vũ Bạch Hạc (chiếc lông trắng muốt), và Tim Hắc Xà (viên ngọc đỏ).

Ngay lập tức, ba thứ bắt đầu phát sáng, hòa quyện vào nhau thành một luồng ánh sáng trắng rực rỡ. Rồi chúng bay lên, xoay tròn trên cái hộp vàng.

"Như thế này có đúng không?" nàng tự hỏi.

Nhưng rồi nàng nhớ lại lời Hắc Xà - nàng phải dùng chúng để niêm phong, không phải để mở.

Nàng tập trung, hướng suy nghĩ về việc củng cố phong ấn. "Tôi là Hàn Lệ, hậu duệ của Thần Ánh Sáng! Tôi ra lệnh cho phong ấn này - hãy được củng cố vĩnh viễn!"

Ánh sáng từ ba thứ chuyển từ trắng sang vàng rồi sang xanh lam - màu của phong ấn. Chúng từ từ hạ xuống, áp vào cái hộp vàng. Một luồng ánh sáng xanh tỏa ra từ hộp, và những dòng chữ xung quanh sáng lên rực rỡ.

"Thành công rồi!" nàng reo lên.

Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

"Không hẳn đâu, con bé."

Lão già xuất hiện từ trong bóng tối, vẫn với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt sâu thẳm, nhưng giờ đây trong mắt hắn lấp lánh ánh sáng đỏ ngầu.

"Ngươi!" Hàn Lệ hét lên, quay lại đối mặt với hắn.

"Ta đã theo dõi ngươi từ đầu." lão già nói, mỉm cười một cách đắc ý. "Và ta phải cảm ơn ngươi đã thu thập ba thứ này cho ta. Ngươi đã làm tốt hơn cả mong đợi."

"Ngươi sẽ không lấy được chúng!" Hàn Lệ nói, đứng che trước bệ đá.

"Ồ, ta không cần lấy chúng." lão già cười, giọng đầy khinh miệt. "Ta chỉ cần ngươi đã đặt chúng lên bệ đá. Đó là đủ để kích hoạt quá trình mở phong ấn. Ngươi nghĩ ta không biết về kế hoạch của Hắc Xà sao?"

Hàn Lệ quay lại nhìn. Ba thứ đang phát sáng mạnh hơn, và cái hộp vàng bắt đầu nứt ra, những tia sáng đen lọt ra từ các khe nứt.

"Không...!"

"Quá muộn rồi." lão già nói. "Hắc Thần sẽ thức tỉnh, và thế giới này sẽ thuộc về bóng tối. Và ngươi, con bé, sẽ là công cụ hoàn hảo cho hắn."

Nhưng Hàn Lệ không từ bỏ. Nàng nhớ lại lời Hắc Xà: "Chỉ người có dòng máu Thần Ánh Sáng mới có thể thu thập ba thứ này."

Có nghĩa là... dòng máu của nàng có sức mạnh thực sự.

Nàng không chần chừ. Nàng dùng con dao đá cắt vào lòng bàn tay, để máu chảy ra - máu không phải màu đỏ thông thường, mà có ánh sáng vàng lấp lánh. Rồi nàng đặt bàn tay đầy máu lên cái hộp.

"Tôi là Hàn Lệ, hậu duệ của Thần Ánh Sáng! Với dòng máu của tổ tiên tôi, tôi ra lệnh cho phong ấn này - hãy đóng lại và được củng cố vĩnh viễn!"

Máu nàng hòa vào ba thứ, tạo thành một luồng ánh sáng vàng rực rỡ chói lòa cả căn phòng. Cái hộp ngừng nứt, và những vết nứt bắt đầu lành lại. Ánh sáng đen bị đẩy lùi, nhường chỗ cho ánh sáng vàng.

"Không thể nào!" lão già hét lên, mặt biến sắc. "Ngươi không thể có sức mạnh như vậy!"

Nhưng đã quá muộn. Ánh sáng vàng bao phủ căn phòng, đẩy lùi bóng tối. Lão già kêu lên một tiếng thất thanh, rồi cơ thể hắn bắt đầu tan biến trong ánh sáng.

"Ta... ta sẽ trở lại..." giọng hắn vang lên lần cuối trước khi biến mất hoàn toàn.

Khi ánh sáng tan đi, Hàn Lệ thấy cái hộp vàng đã nguyên vẹn trở lại, thậm chí còn sáng bóng hơn trước. Ba thứ đã biến mất - chúng đã hòa vào phong ấn, củng cố nó vĩnh viễn.

Nàng ngã xuống, kiệt sức. Nhưng trong lòng nàng cảm thấy nhẹ nhõm.

Rồi nàng nhận ra điều gì đó - nàng có thể nhìn vào mắt ai đó mà không sợ hãi. Lời nguyền đã biến mất.

"Vậy là... tôi đã giải được lời nguyền." nàng thì thầm.

Nhưng cái giá phải trả quá lớn - nàng đã vô tình suýt giải phóng Hắc Thần, và đã phải hy sinh Hắc Xà.

Nàng đứng dậy, rời khỏi hang động. Khi bước ra ngoài, ánh mặt trời chiếu vào mắt nàng, và lần đầu tiên, nàng có thể nhìn thẳng vào mặt trời mà không chớp mắt.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc. Lão già có thể đã bị đánh bại, nhưng Hắc Thần vẫn còn đó, bị phong ấn. Và có lẽ, một ngày nào đó, sẽ có người khác cố gắng giải phóng hắn.

Hàn Lệ quyết định. Nàng sẽ không trở về làng cũ. Thay vào đó, nàng sẽ trở thành người canh giữ mới - người bảo vệ phong ấn, để đảm bảo Hắc Thần sẽ không bao giờ thức tỉnh.

Và có lẽ, trong hành trình đó, nàng sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của việc mang dòng máu Thần Ánh Sáng, và học cách sử dụng sức mạnh đó để bảo vệ thế giới.

Nhưng trước mắt, nàng có một nhiệm vụ - tìm và tiêu diệt tất cả những đồ đệ còn lại của Hắc Thần, để đảm bảo không ai có thể lặp lại âm mưu này.

Cuộc hành trình mới của Hàn Lệ mới chỉ bắt đầu.

---
Chương 3 kết thúc. Hàn Lệ đã củng cố phong ấn Hắc Thần, giải được lời nguyền giả, tiêu diệt lão già, và quyết định trở thành người canh giữ mới. Câu chuyện về Hắc Thần Chi Tồn vẫn còn tiếp tục với nhiều thử thách phía trước.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc