Chương 35

Mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt mục rữa và mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ đã bám sâu vào từng lỗ chân lông trên da Trần Phong.

Hắn nằm vật xuống nền bê tông lạnh lẽo, ngực phập phồng gấp gáp như một cái quạt máy sắp hỏng hóc hoàn toàn.

Mỗi nhịp hít vào đều là một cuộc chiến sinh tồn với không khí độc hại những bào tử virus lơ lửng trong bóng tối dày đặc.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mái nhà bị sụp đổ chiếu xuống, tạo thành những tia xám xịt cắt ngang căn phòng rộng lớn và u ám này.

Võ Chi Dao đứng bên cạnh hắn, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy lo lắng nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của người đàn ông đang cố gắng đứng dậy.

Cô không hiểu tại sao cơ thể Trần Phong lại tỏa ra một luồng nhiệt độ kỳ lạ, như thể ngọn lửa ngầm đang bùng cháy trong từng tế bào máu của anh ta.

Nhưng sự sợ hãi thực sự đến từ những âm thanh xung quanh họ — tiếng bước chân nặng nề của quái vật đột biến vẫn còn vang vọng ở đâu đó sâu dưới lòng đất tầng hầm B3 này.

"Hắn ổn chứ?" Võ Chi Dao hỏi, giọng run rẩy trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Trần Phong gật đầu nhẹ, nhưng bên trong tâm trí hắn thì một cơn bão dữ dội đang diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Virus Hắc Huyết bên trong cơ thể anh ta hiện tại đang hoạt động với cường độ cao nhất chưa từng có kể từ khi bắt đầu giai đoạn cuối cùng của quá trình đột biến gen di truyền xảy ra trên cơ thể con người nhiễm bệnh cách đây vài tuần trước đó vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Hắn cảm thấy sự sống đang tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong từng tế bào cơ thể mình — một luồng năng lượng kỳ lạ đến từ chính Virus Hắc Huyết bên trong hắn hiện tại đang hoạt động với cường độ cao nhất chưa từng có kể từ khi bắt đầu giai đoạn cuối cùng của quá trình đột biến gen di truyền xảy ra trên cơ thể con người nhiễm bệnh cách đây vài tuần trước đó vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Hắn đứng dậy, cảm thấy nhẹ nhàng hơn bất kỳ lúc nào trong suốt thời gian sinh tồn khốn khổ.

Cơ bắp săn chắc trở lại sau những ngày kiệt sức và suy nhược do thiếu dinh dưỡng cũng như giấc ngủ liên tục bị gián đoạn bởi Tiếng Vọng kinh hoàng vang lên từ khắp nơi xung quanh họ vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên trong chuỗi hành trình khám phá những bí mật đen tối nhất được cất giữ cẩn thận trong hệ thống lưu trữ dữ liệu an toàn tuyệt đối nằm sâu dưới lòng đất tầng hầm B3 của siêu thị trung tâm thành phố lớn nhất toàn quốc trước khi đại dịch bùng nổ lan rộng khắp mọi nơi trên thế giới này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Khi tiếng kim loại và tiếng gào thét của quái vật lắng xuống, Phong nằm bất động trên sàn nhà, nhìn lên trần nhà tối om.

Anh chờ đợi sự kiệt sức, chờ đợi cơ thể sụp đổ.

Nhưng điều xảy ra thì hoàn toàn ngược lại.

Anh cảm thấy sự sống đang tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong từng tế bào cơ thể mình — một luồng năng lượng kỳ lạ đến từ chính Virus Hắc Huyết bên trong hắn hiện tại đang hoạt động với cường độ cao nhất chưa từng có kể từ khi bắt đầu giai đoạn cuối cùng của quá trình đột biến gen di truyền xảy ra trên cơ thể con người nhiễm bệnh cách đây vài tuần trước đó vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong di chuyển từng bước một, thận trọng tránh những mảnh kính vỡ và xác động vật mục rữa nằm rải rác dưới sàn nhà.

Tiếng khóc của đứa trẻ trở nên rõ ràng hơn, không còn là tiếng vọng mơ hồ mà gần như là một lời cầu cứu trực tiếp vào đầu anh.

"Giúp em." — giọng nói yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng vang lên trong tâm trí hắn, khiến cho lông mày nhíu lại vì sự khó chịu đột ngột xuất hiện từ sâu thẳm bên trong não bộ vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Võ Chi Dao đi sát bên cạnh Trần Phong, ánh mắt dè chừng mọi hướng.

Cô cầm chặt cây súng lục cũ kỹ đã được sửa chữa tạm thời bằng những mảnh kim loại vụn tìm thấy ở khu vực tầng hầm B2 trước khi họ xuống đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

"Em cảm thấy.

lạ," cô nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững bình tĩnh.

"Như thể có ai đang gọi chúng ta từ phía trước."

Trần Phong im lặng lắng nghe.

Tiếng khóc ngày càng rõ ràng hơn, mang theo một nỗi đau sâu sắc và sự sợ hãi tột cùng đến mức khiến cho cả hai người đều cảm thấy run rẩy trong lòng vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Hắn biết rằng đây không chỉ đơn thuần là ảo giác hay Tiếng Vọng thông thường.

Có gì đó đặc biệt hơn đang chờ đợi họ ở phía trước — một bí mật được che giấu cẩn thận dưới lớp tro bụi phóng xạ và sinh học bao phủ bầu trời xám xịt kia vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Họ tiếp tục tiến sâu vào bóng tối, nơi ánh sáng từ khe hở trên mái nhà đã hoàn toàn biến mất.

Không gian trở nên hẹp hơn, những bức tường bê tông nứt nẻ dường như đang ép chặt lấy họ từ mọi phía vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong cảm thấy sự hiện diện của kẻ thù gần kề — một sinh vật đột biến nguy hiểm hơn bất kỳ loại quái thú nào mà hắn từng gặp trước đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trận chiến diễn ra trong một không gian hẹp, nơi Trần Phong không thể tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ.

Sinh vật biến dị, mà anh gọi tạm là "Kẻ Giả Định", liên tục né tránh và phản công với những cú đánh nhỏ nhưng chính xác vào các điểm yếu trên cơ thể hắn vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Máu chảy từ vết thương ở vai trái, làm ướt sũng chiếc áo khoác cũ kỹ đã từng là biểu tượng của sự kiên cường trước khi nó trở thành gánh nặng vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Võ Chi Dao đứng bên cạnh Trần Phong, ánh mắt dè chừng mọi hướng.

Cô cầm chặt cây súng lục cũ kỹ đã được sửa chữa tạm thời bằng những mảnh kim loại vụn tìm thấy ở khu vực tầng hầm B2 trước khi họ xuống đây vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

"Em cảm thấy.

lạ," cô nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững bình tĩnh.

"Như thể có ai đang gọi chúng ta từ phía trước."

Khi lòng bàn tay của Trần Phong chạm vào da thịt sần sùi của sinh vật biến dị, một luồng thông tin ập vào tâm trí anh.

Không phải là ký ức của một đứa trẻ, mà là bản đồ.

Một bản đồ sống động, được viết bằng nỗi đau và sự sợ hãi, chỉ ra con đường dẫn đến nơi trú ẩn cuối cùng còn sót lại sau đại dịch Hắc Huyết vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào những hình ảnh đang hiện lên trong tâm trí.

Những tòa nhà đổ nát, những cánh đồng hoang vu phủ đầy xác thối và tro bụi — tất cả đều được kết nối bởi một mạng lưới phức tạp mà chỉ có thể nhìn thấy qua lăng kính của Virus Hắc Huyết vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Hắn hiểu ra rằng đây không chỉ là bản đồ địa lý thông thường.

Đây là sự sống còn — lời hứa cuối cùng cho những ai dám đối mặt với bóng tối và tìm kiếm hy vọng trong tuyệt vọng vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong đứng dậy, cơ thể còn đau nhức nhưng tinh thần trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Chiếc đồng hồ trong tay anh tỏa ra một nhiệt độ ấm áp, như thể đang đánh nhịp cho nhịp tim của anh.

Anh nghe thấy những tiếng bước chân đan xen nhau từ phía sau — không phải là quái vật đột biến hay zombie thông thường mà là con người vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

"Chúng ta cần đi nhanh hơn," Trần Phong nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán.

Võ Chi Dao gật đầu, ánh mắt dè chừng mọi hướng.

Họ tiếp tục di chuyển theo bản đồ sống động đang hiện lên trong tâm trí của Trần Phong — một con đường dẫn đến nơi trú ẩn cuối cùng còn sót lại sau đại dịch Hắc Huyết vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Nhưng khi họ bước qua cánh cửa sắt gỉ sét, thứ nằm bên kia khiến cho cả hai người đều quên cả thở.

Một căn phòng rộng lớn với hàng trăm xác thối được sắp xếp thành những hàng dài — và ở giữa tất cả là một hình bóng đứng thẳng lưng, quay mặt về phía họ vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

"Tôn Vô Kỵ," Trần Phong nói, giọng run rẩy vì sự ngạc nhiên lẫn giận dữ.

Người đàn ông kia mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ như ngọn đuốc giữa đêm đen dày đặc tro bụi phóng xạ bao phủ bầu trời xám xịt kia vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

"Chào mừng đến với tương lai," Tôn Vô Kỵ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy đe dọa.

"Và chào mừng bạn vào thế giới mới — nơi chỉ những người mạnh nhất mới được phép tồn tại."

Làn gió đột ngột đảo chiều, thổi bùng tro bụi thành một vòng xoáy máu tươi bao vây hắn.

Tôn Vô Kỵ nháy mắt, bàn tay đẫm máu từ từ xoáy lên, lộ ra chiếc nhẫn linh lực đang rực sáng dữ dội trên ngón tay.

Hắn cười lạnh, ngón tay chỏ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập