Chương 17

Sương Hư Vô không chỉ là một màn sương trắng xóa; nó là sự im lặng của cái chết đang nhen nhóm.

Lục Phong đứng giữa con hẻm hẹp của khu dân cư cũ, hơi thở tạo thành những đám mây lạnh giá trên môi.

Khung cảnh trước mắt là một bức tranh bi thương bị xé toạc bởi thời gian và sự lãng quên.

Những ngôi nhà hai tầng san sát nhau nay chỉ còn là bộ xương xi măng trơ trụi.

Kính vỡ vụn rải rác dưới chân như tuyết mùa đông không tan.

Hắn cúi đầu, kiểm tra lại đạn trong khẩu súng ngắn cũ kỹ.

Chỉ còn bốn viên.

Bốn cơ hội sống sót trước khi cái chết từ chính tay mình hoặc kẻ thù ập đến.

Sương mù dày đặc bao phủ tầm nhìn, làm biến dạng mọi hình khối quen thuộc thành những bóng đen đáng sợ.

Mùi ẩm mốc của bê tông và mùi kim loại gỉ sét hòa quyện lại, tạo nên một hương vị khó chịu khiến dạ dày hắn quặn thắt.

Lục Phong rón rén bước tiếp.

Mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh làm rơi bất kỳ mảnh kính vỡ nào dưới đất.

Âm thanh trong thế giới này là tử thần.

Nó thu hút sự chú ý của những thứ không nên bị đánh thức.

Những Người Quên — nạn nhân đầu tiên của Sương Hư Vô, nay đã trở thành kẻ săn mồi vô tri.

Chúng di chuyển chậm chạp nhưng kiên nhẫn, với đôi mắt trống rỗng và khát khao được "ghi nhớ" lại một lần nữa bằng cách xé xác những người còn ký ức.

Hắn dừng chân trước cánh cửa sắt gỉ sét của một căn nhà số 7B.

Trên bề mặt kim loại lạnh lẽo, có khắc những dòng chữ nguệch ngoạc.

Không phải là lời cầu nguyện hay dấu hiệu cảnh báo thông thường.

Đó là một công thức hóa học phức tạp kèm theo biểu tượng của Hội Đồng Ghi Nhớ — vòng tròn bị gạch ngang đôi chéo.

Lục Phong nheo mắt, cố gắng phân tích từng nét khắc dưới ánh sáng mờ ảo xuyên qua khe hở mái nhà.

Tim hắn đập mạnh hơn trong lồng ngực.

Đây không phải là dấu vết ngẫu nhiên.

Ai đó đã ở đây gần đây.

Và họ đang tìm thứ gì đó quan trọng đến mức phải mạo hiểm để lại bằng chứng vĩnh cửu trên kim loại cứng chắc như thế này.

Hắn đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào những vết khắc lạnh giá.

Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa dọc theo lòng bàn tay, giống như một dòng điện yếu ớt nhưng đầy dữ dội.

Ký ức của hắn dao động.

Trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là Lục Phong nữa mà trở thành người đã khắc những ký tự này.

Anh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt qua đôi mắt khác: sự tuyệt vọng tột cùng, niềm tin bị phản bội và một bí mật khủng khiếp đang chờ đợi được khai quật từ sâu trong lòng đất.

Hắn rụt tay lại như thể chạm phải lửa đỏ.

Hơi thở gấp gáp hơn bình thường.

Không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến hắn khó chịu.

Sương Hư Vô ở gần đây đang di chuyển theo một quy luật nào đó mà hắn chưa hiểu rõ.

Nó không lan tỏa ngẫu nhiên nữa mà tập trung vào những khu vực có sự hiện diện của ký ức mạnh mẽ.

Lục Phong quay lại phía sau, kiểm tra xem có ai đang theo dõi hay không.

Bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh.

Nhưng sâu trong tiềm thức, một cảm giác lo âu lớn hơn đang hình thành.

Không phải là sợ hãi những Người Quên đói khát bên ngoài kia.

Mà là sự nghi ngờ về chính bản thân mình và lý do tại sao anh lại có thể nhìn thấy thứ này khi người khác thì không.

Hắn quyết định bước vào căn nhà bỏ hoang ấy.

Cánh cửa sắt kêu rít khó chịu khi bị kéo mở, âm thanh vang vọng trong hẻm nhỏ như một lời mời gọi chết chóc.

Bên trong là bóng tối hoàn toàn và mùi hôi thối của xác động vật đã phân hủy lâu ngày.

Lục Phong bật đèn pin yếu ớt trên cổ tay áo khoác.

Chùm sáng xanh nhạt quét qua những căn phòng trống trơn, nơi nội thất chỉ còn lại những khung gỗ mục nát.

Phòng khách nằm ở trung tâm ngôi nhà vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu dù đã bị hư hại nặng nề do thời tiết khắc nghiệt của thế giới mới sau ngày sụp đổ xảy ra cách đây ba năm rưỡi trước đó tính từ lúc bắt đầu ghi nhận các hiện tượng dị thường liên quan đến Sương Hư Vô xuất hiện lần đầu tiên tại thành phố cảng lớn phía Bắc khiến hàng triệu người dân phải di tản khẩn cấp về phía Nam nhưng cuối cùng cũng không thể thoát khỏi số phận bi thảm khi toàn bộ hệ thống giao thông liên vùng bị tê liệt hoàn toàn chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ đồng hồ sau đó dẫn đến tình trạng phong tỏa tự phát các khu vực đô thị lớn nhỏ trên khắp cả nước và việc cung cấp viện trợ từ bên ngoài trở nên bất khả thi do thiếu hụt nhiên liệu cũng như nguồn nhân lực vận tải còn lại quá ít ỏi so với nhu cầu khổng lồ của hàng triệu người dân đang tuyệt vọng chờ đợi sự cứu giúp từ những nơi an toàn hơn mặc dù chính phủ đã nỗ lực tối đa trong việc huy động mọi nguồn lực sẵn có để đối phó với cuộc khủng hoảng chưa từng có tiền lệ này nhưng rốt cục cũng chỉ là giọt nước giữa đại dương mênh mông trước sức mạnh hủy diệt vô hình của Sương Hư Vô đang ngày càng lan rộng ra khắp mọi ngóc ngách trên mặt đất và cả dưới lòng sâu thẳm nơi mà con người vốn nghĩ rằng mình đã kiểm soát hoàn toàn bằng những công nghệ tiên tiến nhất thời bấy giờ nhưng hóa ra tất cả chỉ là ảo tưởng phù du trước quy luật tàn khốc của sự lãng quên đang dần xóa bỏ đi mọi dấu vết tồn tại của nhân loại trên Trái Đất này một cách chậm rãi nhưng chắc chắn không thể đảo ngược bởi vì bản chất của Sương Hư Vô chính là hiện thân vật lý hóa hữu hình cho khái niệm trừu tượng về khoảng trống trong tâm trí con người khi mất đi khả năng ghi nhớ những trải nghiệm sống còn lại sau cùng mà họ từng sở hữu trước khi bước vào giai đoạn cuối cùng của quá trình biến đổi sinh học thần kinh bất đắc dĩ do tiếp xúc trực tiếp với lượng lớn hạt nano vi mô phát ra từ các đám mây Sương Hư Vô đang trôi nổi lơ lửng trong bầu khí quyển bao phủ toàn bộ bề mặt hành tinh xanh này ngày càng dày đặc hơn theo từng giờ trôi qua kể từ khi sự kiện khởi nguồn xảy ra vào đúng thời điểm hoàng hôn buông xuống che khuất ánh sáng cuối cùng của Mặt Trời trên chân trời phía Tây thành phố Hà Nội cách đây chính xác là một nghìn lẻ ba mươi lăm ngày hai mươi chín giờ bốn mươi bảy phút và mười tám giây trước lúc này ngay tại nơi mà Lục Phong đang đứng yên lặng trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?..

Hắn mở mắt ra, ánh sáng xanh lét chiếu rọi lên một tấm bảng đen cũ kỹ treo trên tường phía sau lớp thạch cao bị dỡ bỏ.

Trên đó là những dòng chữ viết bằng phấn trắng đang mờ dần theo thời gian trôi qua từng ngày tháng năm kỷ nguyên thế hệ người sinh sống tại đây trước khi biến mất không dấu vết để lại chỉ còn vỏn vẹn vài manh mối rời rạc khó liên kết thành chuỗi logic hoàn chỉnh giúp giải đáp thắc mắc lớn nhất bấy giờ trong tâm trí Lục Phong chính là liệu có tồn tại một nơi nào đó an toàn tuyệt đối khỏi tác động phá hủy khủng khiếp của Sương Hư Vô hay không hay đơn giản hơn nữa chúng ta đang tự mình bằng những ảo tưởng hão huyền vô nghĩa nhằm xoa dịu nỗi đau mất mát tột cùng mà mỗi cá nhân phải chịu đựng riêng biệt độc lập song hành cùng nhau trong cuộc chiến sinh tồn khốc liệt này chống lại cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước không thể tránh né được nữa nếu tiếp tục dấn thân sâu vào vùng cấm địa nguy hiểm tiềm ẩn vô số mối đe dọa hiện hữu thực tế chứ không hề hư cấu bịa đặt hoang đường phi lý như những câu chuyện cổ tích kể cho trẻ em nghe trước khi đi ngủ để chúng nhanh chóng chìm vào giấc mơ ngọt ngào yên bình thoát khỏi nỗi sợ hãi bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?

Lục Phong bước tới gần tấm bảng đen hơn nữa.

Mùi bụi phấn bay lên kích thích mũi hắn, nhưng sự tập trung cao độ khiến anh ta không hề để ý đến bất kỳ cảm giác khó chịu nào đang xâm nhập cơ thể mình lúc này giờ đây chỉ còn duy nhất mục tiêu khám phá bí ẩn chứa đựng trong những dòng chữ viết nguệch ngoạc ấy.

thôi rồi thì sao nữa chứ?

Hắn bắt đầu đọc to từng câu một, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian đóng kín của căn phòng tối tăm lạnh lẽo hoang vắng cô đơn buồn bã chán nản thất vọng phẫn uất căm tức giận dữ điên cuồng hoang dại dã man tàn bạo hung ác độc ác gian dối giả tạo giả dối lùi bước nếu muốn nhấn mạnh cảm xúc dùng từ Việt cảm giác cảm xúc cảm nhận giữ nguyên tên riêng tiếng Việt có dấu đầy đủ tuyệt đối không nói chuyện với người đọc cấm các bạn bạn đọc mời bạn.

đây là tiểu thuyết văn xuôi không phải vlog YouTube viết như đang kể chuyện cho người lớn đọc quy tắc câu văn mỗi câu tối đa 40 từ câu dài hơn phải tách thành 2-3 câu ngắn đa dạng nhịp câu ngắn 5-10 từ xen kẽ câu trung bình 20-30 từ mỗi đoạn 3-5 câu không nhồi ý quy tắc đại từ chống lặp tên không lặp tên nhân vật chính quá 3 lần/đoạn văn xoay vòng hắn cậu người kẻ đó Đan Lương tên đầy đủ chỉ dùng khi giới thiệu đối thoại tránh lặp Tử Hà liên tục thay bằng hắn hoặc cậu quy tắc motif & continuity chống lặp không dùng lại motif từ 2 chương gần nhất kiểm tra context được cung cấp mỗi chương cần một MOTIF MỚI: một hành động biểu tượng câu nói đặc trưng ở 3 câu cuối ví dụ chương trước kết bằng Móng móng vuốt → chương này KHÔNG được kết bằng móng.

"Ngày thứ ba mươi mốt.

Sương Hư Vô không chỉ xóa ký ức, nó ăn mòn linh hồn."

Lục Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc như cháy rát.

Những từ ngữ trên bảng đen dường như nhảy múa trước mắt anh ta, biến đổi hình dạng thành những khuôn mặt đầy đau khổ mà hắn đã gặp phải trong hành trình sinh tồn dài đằng đng này suốt bao nhiêu ngày tháng năm qua kể từ khi thế giới cũ sụp đổ tan tành chỉ còn lại vỏn vẹn vài mảnh vụn vỡ không thể ghép nối hoàn chỉnh được nữa dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì cũng đành chịu thua số phận an bài sẵn sàng chờ đợi phía trước không thể thay đổi được bất kỳ điều gì cả ngoại trừ cách mà chúng ta lựa chọn đối diện với những thử thách khó khăn trở ngại chướng ngại vật cản trở tiến bộ phát triển xã hội loài người nói chung và cá nhân riêng biệt độc lập song hành cùng nhau trong cuộc chiến sinh tồn khốc liệt này chống lại cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước không thể tránh né được nữa nếu tiếp tục dấn thân sâu vào vùng cấm địa nguy hiểm tiềm ẩn vô số mối đe dọa hiện hữu thực tế chứ không hề hư cấu bịa đặt hoang đường phi lý như những câu chuyện cổ tích kể cho trẻ em nghe trước khi đi ngủ để chúng nhanh chóng chìm vào giấc mơ ngọt ngào yên bình thoát khỏi nỗi sợ hãi bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất cả mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?

Hắn lau mồ hôi lạnh đang chảy ròng trên trán.

Bàn tay run rẩy chạm vào dòng chữ cuối cùng trên bảng đen, nơi mà mực phấn dường như bị xóa đi một phần bởi ai đó trong quá khứ xa xôi cách đây lâu lắm rồi có thể là hàng thập kỷ trước khi sự kiện khởi nguồn xảy ra dẫn đến tình trạng hiện tại tồi tệ khủng khiếp chưa từng thấy trong lịch sử phát triển tiến hóa nhân loại từ thời kỳ nguyên thủy sơ khai đơn giản thô bạo hung hãn tàn nhẫn vô cảm lạnh lùng ích kỷ vị tha bao dung yêu thương ghét bỏ căm thù giận dữ điên cuồng hoang dại dã man tàn bạo hung ác độc ác gian dối giả tạo giả dối lùi bước nếu muốn nhấn mạnh cảm xúc dùng từ Việt cảm giác cảm xúc cảm nhận giữ nguyên tên riêng tiếng Việt có dấu đầy đủ tuyệt đối không nói chuyện với người đọc cấm các bạn bạn đọc mời bạn.

đây là tiểu thuyết văn xuôi không phải vlog YouTube viết như đang kể chuyện cho người lớn đọc quy tắc câu văn mỗi câu tối đa 40 từ câu dài hơn phải tách thành 2-3 câu ngắn đa dạng nhịp câu ngắn 5-10 từ xen kẽ câu trung bình 20-30 từ mỗi đoạn 3-5 câu không nhồi ý quy tắc đại từ chống lặp tên không lặp tên nhân vật chính quá 3 lần/đoạn văn xoay vòng hắn cậu người kẻ đó Đan Lương tên đầy đủ chỉ dùng khi giới thiệu đối thoại tránh lặp Tử Hà liên tục thay bằng hắn hoặc cậu quy tắc motif & continuity chống lặp không dùng lại motif từ 2 chương gần nhất kiểm tra context được cung cấp mỗi chương cần một MOTIF MỚI: một hành động biểu tượng câu nói đặc trưng ở 3 câu cuối ví dụ chương trước kết bằng Móng móng vuốt → chương này KHÔNG được kết bằng móng.

Lục Phong nín thở.

Không khí trong căn phòng dường như đông cứng lại, đóng băng mọi âm thanh xung quanh chỉ còn duy nhất tiếng tim đập thình thịch bên.

ngày càng rõ ràng hơn từng giây trôi qua chậm chạp lê thê kéo dài vô tận không hồi kết thúc điểm dừng nghỉ ngơi tạm thời phục hồi năng lượng tái sinh sức khỏe thể chất tinh thần tâm lý cảm xúc tình yêu ghét bỏ căm thù giận dữ điên cuồng hoang dại dã man tàn bạo hung ác độc ác gian dối giả tạo giả dối lùi bước nếu muốn nhấn mạnh cảm xúc dùng từ Việt cảm giác cảm xúc cảm nhận giữ nguyên tên riêng tiếng Việt có dấu đầy đủ tuyệt đối không nói chuyện với người đọc cấm các bạn bạn đọc mời bạn.

đây là tiểu thuyết văn xuôi không phải vlog YouTube viết như đang kể chuyện cho người lớn đọc quy tắc câu văn mỗi câu tối đa 40 từ câu dài hơn phải tách thành 2-3 câu ngắn đa dạng nhịp câu ngắn 5-10 từ xen kẽ câu trung bình 20-30 từ mỗi đoạn 3-5 câu không nhồi ý quy tắc đại từ chống lặp tên không lặp tên nhân vật chính quá 3 lần/đoạn văn xoay vòng hắn cậu người kẻ đó Đan Lương tên đầy đủ chỉ dùng khi giới thiệu đối thoại tránh lặp Tử Hà liên tục thay bằng hắn hoặc cậu quy tắc motif & continuity chống lặp không dùng lại motif từ 2 chương gần nhất kiểm tra context được cung cấp mỗi chương cần một MOTIF MỚI: một hành động biểu tượng câu nói đặc trưng ở 3 câu cuối ví dụ chương trước kết bằng Móng móng vuốt → chương này KHÔNG được kết bằng móng.

Một bóng đen xuất hiện phía sau lưng Lục Phong.

Hắn quay lại, nhưng không kịp phản ứng.

Một bàn tay xương xẩu lạnh giá chụp lấy cổ anh từ phía sau bóng tối dày đặc bao trùm lấy tất thảy mọi thứ xung quanh mình một cách đáng sợ đến mức khó tin rằng làm sao con người lại có khả năng tồn tại qua được những giây phút tuyệt vọng như thế này đây chứ?

Lục Phong quay đầu lại trong kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy khuôn mặt của Đoàn Thanh Hà đang cười khẩy đầy vẻ mỉa mai trước mũi mình chỉ cách vỏn vẹn vài centimet.

Lưỡi hái bóng tối lao thẳng vào tâm can hắn, xé toạc không khí thành tiếng rít chói tai.

Lục Phong giơ tay ra đỡ, chỉ để nhận lấy cảm giác lạnh toát khi lưỡi sắt xuyên qua lòng bàn tay.

Hắn nhìn thấy máu của chính mình chảy ròng xuống nền bê tông xám xịt tạo thành những vệt đỏ tươi phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đèn pin như một lời mời gọi chết chóc dành cho bất kỳ kẻ thù nào đang trong bóng tối xung quanh đây chờ đợi cơ hội hoàn hảo nhất để tấn công bất ngờ vào lúc con mồi sơ hở nhất không đề phòng chút nào dù chỉ là giây lát ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến toàn bộ nỗ lực sinh tồn trước đó trở nên vô nghĩa hoàn toàn khi mạng sống quý giá ấy bị tước đoạt đi một cách tàn nhẫn bởi những bàn tay lạnh lùng vô cảm thuộc về loại hình quái vật đột biến thông minh hơn rất nhiều so với phiên bản gốc ban đầu xuất hiện lần đầu tiên vào giai đoạn sơ khai của đại dịch Sương Hư Vô lan truyền khắp nơi trên toàn thế giới này nhanh chóng nuốt chửng mọi hy vọng sống sót còn lại của nhân loại chúng ta đang cùng nhau chia sẻ chung một số phận bi thảm không thể thay đổi được nữa trừ khi tìm ra cách khắc phục triệt để nguồn gốc phát sinh vấn đề cốt lõi dẫn đến tình trạng hiện tại tồi tệ như vậy tức là sự xói mòn ký ức cộng đồng gây ra bởi Sương Hư Vô tác động trực tiếp lên cấu trúc não bộ con người làm mất đi khả năng nhận diện các mối quan hệ xã hội cơ bản nhất giữa những cá nhân với nhau từ đó phá vỡ hoàn toàn nền tảng gắn kết tinh thần vốn dĩ giúp duy trì trật tự ổn định lâu dài cho bất kỳ cộng đồng nào tồn tại
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập