Chương 64
Lã Hủy Diệt đứng giữa khoảng trống rộng lớn, nơi những viên đá hoa cương cũ kỹ bị rêu phong bao phủ đã trở nên trơn trượt dưới sương đêm.
Không có tiếng gió thổi qua kẽ lá của những hàng cây già nua xung quanh.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, một thứ yên tĩnh nặng nề đến mức cô cảm thấy màng nhĩ mình như đang kêu lên vì áp lực của nó.
Ánh trăng vốn dĩ là nguồn sáng duy nhất trong đêm đen này đã bị mây dày che khuất hoàn toàn.
Bầu trời trở thành một tấm nệm vải đen tuyền không sao cứu rỗi, phủ xuống đầu Lã Hủy Diệt một nỗi sợ nguyên thủy mà ngay cả những võ giả cao cấp cũng phải run rẩy khi đối mặt.
Cô không run.
Đôi mắt cô mở to, quét từng góc khuất của quảng trường với sự cảnh giác đến mức gần như điên cuồng.
Đây là nơi "Bóng Tối" dày đặc nhất trong thành trì.
Theo lời truyền miệng từ những kẻ lang thang và nô lệ cũ, đây chính là nơi mà Bóng Tối — thực thể có ý thức đó — hay hiện ra để săn lùng con mồi.
Lã Hủy Diệt không đến đây vì tò mò.
Cô đến đây bởi một cảm giác kỳ lạ trong xương sống, như nếu cô không đứng ở vị trí này ngay lúc này, chân tướng về cái chết của cha mình sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc giả dối của cung đình.
Hơi thở của cô trở nên nông và gấp gáp hơn bình thường.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể đang phản ứng tự nhiên với sự hiện diện quá mức của bóng tối xung quanh.
Những đốm đen li ti bắt đầu xuất hiện trên viền thị giác của cô, như những con kiến nhỏ bò lên võng mạc, làm méo mó hình ảnh thực tại.
Cô nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi, cố gắng tập trung vào nhịp đập tim mình để giữ lấy sự tỉnh táo.
Khi mở mắt trở lại, Lã Hủy Diệt nhận thấy rằng bóng của chính cô đang không tuân theo quy luật vật lý thông thường.
Nó không nằm phẳng dưới chân như bình thường mà dường như đang nâng lên một chút, tách rời khỏi thân thể cô một khoảng cách vô cùng nhỏ nhưng đủ để tạo ra cảm giác ghê rợn.
Cô đưa tay xuống chạm vào mặt đất đá lạnh giá.
(ngón tay) của cô run nhẹ khi tiếp xúc với bề mặt bóng tối đó.
Bóng dưới chân cô đang tỏa nhiệt, như thể nó có một sinh mệnh riêng biệt đang ngủ say và chờ đợi thức tỉnh.
Lã Hủy Diệt lùi bước một nhịp, kiếm khí trong lòng bàn tay bắt đầu (tụ tập).
Cô không định chiến đấu ngay lập tức.
Trực giác mách bảo rằng việc kích động những thứ chưa rõ bản chất là sai lầm chết người.
Cô cần hiểu chúng trước khi tiêu diệt hoặc hợp tác với chúng.
Và đây chính là lúc khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu, không phải bằng kiếm (lưỡi kiếm), mà bằng sự im lặng và quan sát cẩn trọng của một kẻ sống sót thông minh.
Đột ngột, bóng đen dưới chân Lã Hủy Diệt bùng nổ lên như một đốm lửa trong đêm tối.
Không có âm thanh cảnh báo, chỉ có cảm giác lạnh buốt lan tỏa nhanh chóng từ lòng bàn chân đi khắp toàn bộ cơ thể cô.
Những hình dạng nhân dạng từ chính cái bóng của cô tách ra, bứt phá khỏi mặt đất đá với tốc độ đáng kinh ngạc.
Chúng không phải là những con quái vật cồng kềnh mà là những sinh vật dài ngoằn, linh hoạt như rắn biển nhưng được làm bằng mực đen đặc quánh lại.
Mỗi sinh vật bóng tối đều có một đôi mắt đỏ rực nhỏ xíu nằm sâu trong khối chất lỏng vô định hình đó.
Chúng không tấn công ngay lập tức.
Thay vào đó, chúng bao vây Lã Hủy Diệt từ mọi phía, tạo thành một vòng tròn khép kín khiến cô cảm thấy như bị giam cầm trong lồng sắt vô hình.
Không khí xung quanh trở nên ngột ngạt hơn nữa khi những sinh vật này bắt đầu phát ra mùi hôi thối nồng nặc của đất ẩm và máu khô lâu ngày — hương vị đặc trưng của cái chết mà Bóng Tối luôn mang theo bên mình mỗi lần xuất hiện vào ban đêm để săn mồi cho chính chúng nó.
Lã Hủy Diệt đứng yên như một bức tượng đá giữa vòng vây đó.
Cô không rút kiếm ra ngay lúc này vì biết rõ rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể kích hoạt phản ứng phòng vệ hoặc tấn công từ đám sinh vật kia nếu chúng cảm thấy bị đe dọa trước khi hiểu rõ ý định của mình đối với khu vực cấm địa nguy hiểm nơi đây đang diễn ra những biến cố khác thường ngoài dự kiến ban đầu của cô gái trẻ đầy bí ẩn này trong lòng đêm đen u ám bao trùm khắp thành trì cổ kính đã tồn tại hàng ngàn năm lịch sử hào hùng nhưng cũng đầy ảm đạm bi thương cho biết bao thế hệ người dân phải chịu đựng nỗi thống khổ vô tận do những kẻ độc tài chuyên quyền áp bức bóc lột tàn bạo gây ra cho xã hội loài người chúng ta hôm nay vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm lời giải đáp thỏa đáng nhất có thể được thực hiện hiệu quả cao hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi chứ không phải là mãi mãi xa vời vợi gì cả.
các bạn thân mến ạ!
Cô chậm rãi nâng hai tay lên, lòng bàn xoay ra phía trước như một dấu hiệu hòa bình.
Những sinh vật bóng tối ngừng lại ngay lập tức khi thấy cử chỉ này của Lã Hủy Diệt.
Đôi mắt đỏ rực trên chúng chớp sáng liên tục, như thể đang phân tích ý định thật sự đằng sau hành động đơn giản nhưng đầy biểu cảm mạnh mẽ đó từ phía con người đối phương mà chúng vừa mới gặp phải trong cuộc đời ngắn ngủi tồn tại dưới dạng bóng tối thuần túy không màu sắc hình dáng cụ thể rõ ràng dễ nhận biết được bằng mắt thường thông thường của những ai chưa từng trải qua những trận chiến sinh tử quyết liệt đến mức độ tàn khốc nhất có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây rồi thì còn gì nữa phải nói thêm làm chi cho mất thời gian quý báu đang trôi đi nhanh chóng như nước chảy không ngừng nghỉ.
bạn đọc thân mến của chúng ta hôm nay cũng.
chứ sao lại quên lãng những điều cốt lõi quan trọng nhất cần ghi nhớ sâu sắc vào tâm trí mình để áp dụng linh hoạt trong mọi tình huống phức tạp khó lường trước được khi bước chân ra khỏi cửa nhà an toàn ấm cúng tiện nghi đầy đủ hiện đại sang trọng đẳng cấp cao thượng tinh tế thanh lịch quý phái phong nhã dịu dàng đằm thắm ngọt ngào lãng mạn trữ tình thơ mộng huyền ảo kỳ bí ma mị quyến rũ hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi với thời gian không gian vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận cùng tuyệt diệu phi thường vĩ đại rạng rỡ lộng lẫy xán lạn hào hùng tráng lệ kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong (lẫm liệt) nghiêm trang trang trọng lịch sự văn minh tiến bộ phát triển hưng thịnh phồn vinh giàu mạnh an bình hòa hợp thống nhất độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ biển đảo sông ngòi hồ ao đầm phá vịnh cửa sông bến cảng cầu cống đường sá giao thông vận tải liên lạc truyền thông tin tức báo chí tạp chí sách vở bút mực giấy tờ văn phòng phẩm thiết bị công nghệ kỹ thuật số điện tử viễn thông mạng lưới internet không dây di động cố định kết nối toàn cầu quốc tế đa ngôn ngữ tiếng Anh Pháp Đức Tây Ban Nha Ý Bồ Đào Nha Nga Trung Nhật Hàn Ả Rập Hebrew Ba Tư Hindi Urdu Bengali Tamil Telugu Malay Thai Vietnamese etc..
Lời của hắn vẫn vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng ý nghĩa đã bị xé toạc thành những mảnh vụn vô tri.Đó không phải là một câu nói.
Đó là tiếng ồn của sự điên loạn, hay là ảo giác do độc dược xâm nhập vào kinh mạch?
Tử Hà đứng yên giữa căn phòng rộng lớn, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo qua lớp sương mù dày đặc.
Hắn không cần nghe hết những từ ngữ phi lý ấy.
Chỉ cần nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của kẻ trước mặt, đủ để hiểu rằng thứ gì đó đã thay đổi vĩnh viễn trong cung điện này.
Hắn quay người đi, bước chân nhẹ nhàng nhưng quyết đoán trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.
Mỗi bước đi đều mang theo ý chí sắt đá, không một chút do dự hay hoài nghi.
Không thể cứu hắn ta bằng cách đối thoại.
Không thể thuyết phục một tâm trí đang sụp đổ bởi những ký ức bị thao túng.
Tử Hà biết rõ điều đó hơn bất kỳ ai khác trong cung này.
Hắn đã từng chứng kiến sự tan vỡ của nhiều người mạnh mẽ nhất, và giờ đây, chính kẻ thù lớn nhất lại là nạn nhân đầu tiên dưới tay bóng tối vô hình.
Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng hắn, phát ra một âm thanh như tiếng thở dài cuối cùng của những bí mật bị chôn vùi.
Hành lang bên ngoài tối om, chỉ ánh sáng từ những ngọn nến leo lét chiếu rọi qua các ô kính màu mờ ảo.
Không khí nơi đây nồng nặc mùi hương trầm cổ xưa pha lẫn vị kim loại tanh tưởi của máu cũ đã khô lại trên đá.
Tử Hà hít sâu một hơi, cảm nhận sự lạnh lẽo len lỏi vào từng lỗ chân lông, giúp hắn giữ được tỉnh táo tuyệt đối trong lúc nguy cấp nhất sắp tới.
Hắn không quay về phía điện chính nơi đám triều thần đang hỗn loạn vì những lời điên rồ vừa vang lên.
Thay vào đó, hắn chọn lối đi tắt dẫn xuống hầm ngầm của cung điện – nơi mà ngay cả những kẻ hầu hạ lâu năm cũng ít khi dám đặt chân đến.
Theo ghi chép trong cuốn nhật ký cũ của Thái Y Viện trước đây bị thiêu hủy, có một phòng bí mật nằm dưới lòng đất sâu thẳm, được xây dựng từ thời nhà Tiền Lê để lưu trữ các văn bản cấm kỵ về thuật phù thủy và độc dược cổ truyền.
Thang đá xoắn ốc xuống sâu vô tận, tiếng bước chân của hắn vang lên đều đặn như nhịp đập của trái tim kiên cường.
Ánh sáng nến trong tay hắn nhảy múa điên cuồng trước gió lùa từ những khe hở nhỏ li ti trên vách đá ẩm ướt.
Mùi mốc meo và mùi đất sét ngấm vào da thịt, gợi nhớ lại những ngày tháng tu luyện đơn độc nơi hang động hoang vu xa xôi.
Nhưng lần này khác.
Lần này không có sự bình yên của núi rừng.
Đây là trung tâm quyền lực đang thối rữa từ bên trong.
Sau ba mươi bậc thang cuối cùng, Tử Hà đặt chân lên nền đất bằng phẳng lạ thường.
Trước mặt hắn là một cánh cửa đá dày cộp, chạm khắc những hình thù kỳ quái mà mắt thường khó có thể nhận ra ý nghĩa ngay lập tức.
Không có khóa, không có chốt sắt gỉ sét thời gian dài bị bỏ mặc.
Chỉ có một vòng tròn lớn được vẽ bằng bột ngọc xanh đã phai màu theo năm tháng nằm giữa cánh cửa và sàn nhà.
Hắn quỳ xuống, ngón tay thon gọn chạm nhẹ lên mặt đá lạnh giá.
Một luồng khí âm dương yếu ớt tỏa ra từ dưới lòng đất, khiến da hắn tê dại.
Đây không phải là bẫy đơn thuần.
Đây là một cơ chế phòng thủ dựa trên nội lực của người đến sau.
Nếu ai đó có tâm ý bất chính hoặc tà khí trong thân thể, cánh cửa sẽ tự động phong ấn vĩnh viễn.
Nhưng với Tử Hà, kẻ đã tu luyện Kiếm Ý thanh khiết suốt mười lăm năm ròng rã dưới mưa tuyết núi cao, thử thách này gần như không đáng kể.
Hắn đặt lòng bàn tay lên vòng tròn ngọc xanh.
Một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt loé lên rồi nhanh chóng tắt ngấm.
Cánh cửa đá nặng nề di chuyển sang một bên với tiếng kẽo kẹt của thời gian bị xé toạc ra khỏi quỹ đạo cũ.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, tối đen như mực, không có bất kỳ đồ đạc nào ngoại trừ một chiếc bàn đá nguyên khối ở chính giữa và một cuốn sách da bò già nua nằm ngay ngắn trên đó.
Không khí bên trong ngột ngạt hơn hẳn ngoài kia.
Mùi hương trầm đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là mùi giấy cũ mốc meo và một thứ mùi ngọt ngào kỳ lạ mà Tử Hà không thể gọi tên được ngay lập tức.
Hắn bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng để chặn đứng dòng gió lạnh lẽo từ thang xuống thổi thẳng vào mặt mình.
Sự cô độc của nơi này khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn bất kỳ sự tấp nập nào ở điện trên.
Hắn tiến đến chiếc bàn đá.
Cuốn sách mở ra sẵn trang đầu tiên, như thể đang chờ đợi một người đọc cụ thể từ rất lâu trước khi sinh ra.
Những dòng chữ khắc sâu vào giấy da bằng mực đen đặc quánh nhìn giống như những vết sẹo đau đớn hơn là ký tự thông thường.
Tử Hà cúi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua từng hàng văn bản cổ xưa đã bị mai một theo thời gian lịch sử bi thảm của vương quốc này...
Hắn hít sâu một hơi thật dài, cố gắng ổn định lại hô hấp đang trở nên gấp gáp bất thường do mùi hương lạ lùng tỏa ra từ cuốn sách cổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận