Chương 54
Nó không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, cũng chẳng phải màn đêm bao phủ đất trời sau khi mặt trăng lặn.
Đây là thứ gì đó sống động, pulsating như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang nằm ngủ dưới lòng thành trấn này.
Lã Hủy Diệt đứng im giữa quảng trường hoang phế.
Những tảng đá vỡ vụn từ những cuộc chiến tranh trước đây giờ đây dường như đang thở.
Mỗi lần cô hít vào, không khí lạnh lẽo xâm nhập phổi mang theo mùi kim loại gỉ sét và hương vị của sự phân hủy cổ xưa.
Cô chậm rãi rút thanh kiếm ngắn ra khỏi vỏ áo choàng.
Lưỡi kiếm phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt từ những đốm than hồng còn sót lại ở phía sau lưng cô.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự nhận thức rõ ràng rằng mình đang bị quan sát.
Hàng ngàn đôi mắt vô hình dán chặt vào da thịt mỏng manh của một nữ tử phàm nhân chưa từng tu luyện thành công kiếm ý.
Nhưng Hủy Diệt không run rẩy.
Cô đã sống qua cái chết của cha, chứng kiến sự sụp đổ của gia tộc, và giờ đây, đối mặt với bí mật kinh hoàng nhất đời mình.
Cô bước đi chậm rãi trên nền đá lạnh giá.
Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Bóng tối xung quanh dường như co lại khi cô tiến gần hơn vào trung tâm quảng trường.
Ở đó, một cái hố sâu thẳm đang mở miệng chờ đón.
Không phải là hang động tự nhiên hay hầm mộ nhân tạo.
Nó trông giống như vết thương trên mặt đất, nơi thực tại bị xé toạc ra để lộ ra thứ gì đó nằm phía dưới.
Hơi sương lạnh lẽo cuộn xoáy quanh chân cô, biến thành những hình thù kỳ quái trước khi tan biến vào không khí.
Lã Hủy Diệt nhíu mày.
Cô nhớ lại lời cảnh báo của Thái Dương: "Bóng tối là một thực thể có ý thức." Lời nói đó giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Những tia bóng đen từ các góc khuất bắt đầu di chuyển, giống như những con rắn nhỏ đang bò về phía trung tâm quảng trường.
Chúng không tấn công cô ngay lập tức mà dường như đang hướng dẫn cô đi đến một nơi nào đó cụ thể.
Cô nghi ngờ nhưng vẫn tuân theo bản năng bảo vệ chính mình.
Nếu đây là bẫy, thì kẻ đặt bẫy muốn gì?
Nếu đây là sự thật, thì cái giá để biết nó sẽ lớn thế nào?
Lã Hủy Diệt không có lựa chọn khác.
Cô phải tìm ra chân tướng về cha mình và nguồn gốc của những ký tự ánh sáng đỏ rực đã xâm nhập vào cơ thể cô sau trận chiến với Đế Vương.
Cô bước xuống mép hố sâu.
Đá xung quanh trơn trượt do ẩm ướt, nhưng bàn tay cô bám chặt vào cạnh đá, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng truyền lên từ lòng đất.
Dưới đáy hố, một ánh sáng mờ ảo phát ra, không phải màu trắng hay vàng mà là màu đỏ sẫm – cùng màu với những ký tự trên ngực Đế Vương và con dấu hoa sen trong bức tranh ở chương trước.
Khi cô trụt xuống hoàn toàn, bóng tối bao trùm lấy cô như một tấm vải dày đặc.
Không khí bên dưới lạnh hơn nhiều so với mặt đất phía trên.
Lã Hủy Diệt đứng dậy chậm rãi, mắt điều chỉnh để thích nghi với ánh sáng yếu ớt từ lòng hố.
Trước mặt cô là một căn phòng ngầm rộng lớn được xây dựng bằng đá đen bóng loáng.
Những bức tường cao vút lên đến mức không thể nhìn thấy trần nhà.
Trên mỗi bức tường đều khắc những ký tự cổ xưa giống hệt thứ đã xuất hiện trên ngực Đế Vương.
Nhưng điều khiến Hủy Diệt dừng bước là trung tâm của căn phòng này.
Một bục đá tròn được nâng đỡ bởi bốn cột trụ bằng xương trắng muốt.
Trên đó đặt một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi thời gian và những vết nứt sâu sắc như mạng nhện.
Chiếc hộp không khóa lại mà nắp mở hé ra, để lộ bên trong một cuộn giấy cổ màu vàng úa đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
Lã Hủy Diệt tiến gần hơn, thận trọng kiểm tra xung quanh trước khi chạm vào bất kỳ thứ gì.
Không có dấu hiệu của bẫy hay cơ chế phòng thủ nào.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và cảm giác bị quan sát từ mọi hướng.
Cô cúi xuống, nhìn kỹ chiếc hộp gỗ.
Trên nắp hộp khắc một biểu tượng quen thuộc: cánh hoa sen nở rộ giữa bùn lầy – cùng hình dạng với con dấu cô đã thấy trong bức tranh trước đó.
Trực giác mách bảo rằng đây không phải là ngẫu nhiên.
Mọi thứ đều liên kết với nhau, từ cái chết của cha cô đến sự tồn tại của bản sao và giờ đây là bí mật nằm sâu dưới lòng đất này.
Cô đưa tay ra, ngón run rẩy nhẹ nhàng chạm vào cạnh hộp gỗ.
Lạnh buốt thấu xương tủy.
Nhưng không phải lạnh tự nhiên mà là một loại lạnh mang theo ý thức, như thể chính chiếc hộp đang phản ứng lại với sự hiện diện của cô.
Hơi sương xung quanh bắt đầu xoáy mạnh hơn, tạo thành những vòng tròn nhỏ quanh bàn tay cô đặt trên nắp hộp.
Lã Hủy Diệt hít thở sâu để bình tĩnh.
Cô không thể lùi bước lúc này.
Sự thật ẩn chứa trong cuộn giấy cổ có thể là chìa khóa giải đáp mọi câu hỏi cũng như nguồn gốc của nỗi đau và sự mất mát mà cô phải chịu đựng suốt nhiều năm qua.
Nếu đây là bẫy, thì ít nhất nó sẽ giúp cô hiểu rõ hơn về kẻ thù thực sự đang đứng sau tất cả những sự kiện này.
Cô nâng nắp hộp lên hoàn toàn.
Bên trong không chỉ có cuộn giấy cổ mà còn một vật thể nhỏ bằng kim loại sáng bóng hình dạng như một chiếc chìa khóa với ba nhánh xoắn vào nhau tạo thành biểu tượng hoa sen.
Ánh mắt cô dán chặt vào hai thứ đó, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết trước khi quyết định hành động tiếp theo.
Cuộn giấy cổ bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ mạnh hơn khi nắp hộp bị mở hoàn toàn.
Những ký tự khắc trên tường xung quanh cũng rực lên cùng lúc, tạo thành một mạng lưới ánh sáng phức tạp bao phủ toàn bộ căn phòng ngầm.
Không khí trở nên nặng nề và khó thở hơn mỗi giây trôi qua.
Lã Hủy Diệt cảm thấy tim mình đập nhanh trong lồng ngực nhưng vẫn giữ vững tư thế sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra.
Cô nhặt chiếc chìa khóa kim loại lên trước, nhận thấy nó nóng dần lên trong lòng bàn tay như thể đang phản ứng lại với sự tiếp xúc của cô.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, tạm thời xua tan đi cái lạnh buốt từ chiếc hộp và căn phòng ngầm.
Nhưng ngay lập tức sau đó là một cơn đau nhói xuyên qua tâm trí khi những ký ức không thuộc về mình bắt đầu tràn vào ý thức.
Lã Hủy Diệt rên lên vì đau đớn nhưng vẫn cố gắng giữ tỉnh táo.
Những hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt: một người phụ nữ mặc áo choàng đen đang đứng trong căn phòng này, tay cầm chính chiếc chìa khóa mà giờ đây nằm trong lòng bàn tay cô.
Người phụ nữ đó có gương mặt giống hệt Hủy Diệt nhưng đôi mắt thì hoàn toàn khác – màu đỏ rực như máu và ánh nhìn đầy sự căm thù sâu sắc.
"Con đã đến rồi," giọng nói vang lên từ khắp nơi xung quanh, không rõ nguồn gốc xuất phát từ đâu.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt cả đời."
Hủy Diệt cố gắng đứng vững nhưng chân tay cô run rẩy vì hoảng loạn và đau đớn tinh thần.
Ai là người phụ nữ trong ký ức đó?
Và tại sao gương mặt lại giống hệt mình đến vậy?
Cô đưa chiếc chìa khóa lên gần mắt để quan sát kỹ hơn, nhận thấy trên bề mặt kim loại khắc những dòng chữ nhỏ li ti bằng ngôn ngữ cổ xưa mà cô không thể đọc được ngay lập tức.
"Trả lời ta," giọng nói tiếp tục vang lên với âm điệu đầy uy quyền và đe dọa.
"Ngươi có biết mình là ai không?"
Lã Hủy Diệt nghiến răng chịu đựng cơn đau trong đầu nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo cần thiết để đối mặt với tình huống này.
Cô không thể cho phép những ký ức lạ xâm chiếm hoàn toàn ý thức của chính mình.
Sự thật quan trọng hơn cảm xúc tạm thời, dù có khủng khiếp đến mức nào đi nữa.
"Cô là ai?" cô hỏi lại bằng giọng nói khô khan nhưng đầy thách thức.
"Và tại sao ngươi muốn gặp ta ở đây?"
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng ngầm trong vài giây dài lê thê như thể cả thế giới đang dừng xoay quanh câu trả lời của người phụ nữ bí ẩn đó.
Khi tiếng nói vang lên trở lại, nó mang theo một cảm xúc phức tạp mà Hủy Diệt không thể xác định được ngay lập tức – sự kết hợp giữa niềm tự hào và nỗi đau sâu sắc đến mức khiến cô phải nhíu mày tập trung cao độ để hiểu rõ hơn về ý nghĩa đằng sau từng từ ngữ.
"Ta là phiên bản đầu tiên," giọng nói đáp lại với âm điệu đầy kiêu ngạo nhưng cũng ẩn chứa nét buồn bã khó tả.
Ngươi chỉ là một bản sao hoàn hảo được tạo ra nhằm thay thế ta trong vai trò của người bảo vệ cuối cùng cho vương quốc này."
Thông tin đó như sét đánh ngang tai khiến Lã Hủy Diệt sững sờ không nói nên lời.
Ý nghĩ rằng chính sự tồn tại của cô lại chỉ là một phần kế hoạch lớn hơn được sắp đặt từ trước bởi những thế lực vô hình nào đó làm rung động sâu xa trong tâm trí vốn đã đầy rẫy câu hỏi chưa có lời giải đáp cho đến tận bây giờ.
"Không thể tin được," cô thì thầm với chính mình nhưng đủ to để đối phương nghe thấy rõ ràng qua khoảng cách không gian giữa hai người đang giao tiếp thông qua những ký ức và ánh sáng huyền ảo bao trùm căn phòng ngầm này.
"Ta sinh ra là một con người thực sự, có suy nghĩ cảm xúc riêng biệt chứ không phải công cụ phục vụ mục đích của kẻ khác!"
Giọng cười lạnh lùng vang lên từ khắp nơi xung quanh như thể (trêu chọc) những tuyên bố đầy nhiệt huyết nhưng vô nghĩa trong mắt người đang nắm giữ quyền lực tối thượng về nguồn gốc và số phận tương lai sắp đến trước mặt họ.
"Ngươi nghĩ mình là duy nhất?
Sai lầm lớn nhất của ngươi chính là tin vào giả tưởng đó từ lúc mới sinh ra cho đến giờ đây khi đứng trước sự thật phũ phàng này."
Lã Hủy Diệt cảm thấy máu nóng chảy trong tĩnh mạch nhưng vẫn cố gắng kiểm soát phản ứng tiêu cực có thể dẫn đến quyết định sai lầm nghiêm trọng tiếp theo ảnh hưởng trực tiếp tới an toàn tính mạng hiện tại cũng như khả năng tìm hiểu thêm thông tin quan trọng còn ẩn chứa đâu đó quanh đây mà chưa được khám phá ra đầy đủ chi tiết cụ thể cần thiết cho giai đoạn sau của hành trình này.
"Vậy thì hãy nói rõ hơn," cô đáp lại bằng giọng nói bình tĩnh bất thường so với hoàn cảnh căng thẳng đang diễn ra trước mắt.
"Ai là người tạo ra ta?
Và vì sao họ lại cần một bản sao thay vì sử dụng phiên bản gốc như ngươi vừa thừa nhận đó?"
Sự im lặng kéo dài thêm lần nữa nhưng lần này mang theo cảm giác khác biệt rõ rệt – không còn sự kiêu ngạo hay trịch thượng mà là nỗi buồn sâu sắc và sự chấp nhận số phận đã được định đoạt từ lâu trước khi bất kỳ ai trong chúng ta có cơ hội lựa chọn con đường riêng cho chính mình.
"Đế Vương," giọng nói đáp lại ngắn gọn nhưng đủ sức nặng để làm rung động toàn bộ không gian căn phòng ngầm này cùng với những ký tự khắc trên tường bắt đầu phát sáng mạnh hơn bao giờ hết như thể phản ứng trực tiếp với tên gọi vừa được nhắc đến trong cuộc đối thoại bí ẩn đang diễn ra giữa hai phiên bản của cùng một linh hồn chia đôi thành hai thực thể tách biệt tồn tại song song nhưng mâu thuẫn gay gắt về mục đích sống và giá trị nhân sinh quan cốt lõi nhất định hình nên con người họ ngày hôm nay cũng như những gì sẽ xảy ra tiếp theo sau khi sự thật này bị phơi bày trước ánh sáng công chúng rộng rãi hơn nữa thay vì chỉ giữ kín trong bóng tối sâu thẳm nơi đáy lòng mỗi cá nhân liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến chuỗi sự kiện chấn động lịch sử võ học thế giới Ngũ Tiên sắp tới đây thôi.
Lã Hủy Diệt nhắm mắt lại để xử lý thông tin mới vừa nhận được từ người phụ nữ bí ẩn tự xưng là phiên bản đầu tiên của chính mình nhưng đồng thời cũng mở to đôi bàn tay đang nắm chặt chiếc chìa khóa kim loại nóng hổi trong lòng bàn tay phải cùng với cuộn giấy cổ màu vàng úa phát ra ánh sáng đỏ nhạt ở bên trái trước khi quyết định hành động tiếp theo dựa trên những dữ liệu hạn chế có sẵn hiện tại cộng thêm trực giác bảo vệ bản thân vốn đã được rèn giũa qua nhiều năm tháng sống sót nơi biên giới giữa thiện ác phân minh rõ ràng hay mờ ảo khó lường tùy thuộc vào góc nhìn và lập trường chính trị cụ thể của từng phe phái tham gia tranh chấp quyền lực tối cao trong hệ thống cung đình phức tạp đan xen võ học đường phố tàn khốc không khoan nhượng dành cho kẻ mạnh nhất sống sót cuối cùng trên chiến trường sinh tử này.
Cô cúi xuống nhặt cuộn giấy cổ lên từ chiếc hộp gỗ cũ kỹ trước khi đặt nó bên cạnh chiếc chìa khóa kim loại nằm gọn trong lòng bàn tay trái đang run rẩy nhẹ do ảnh hưởng của những ký ức xâm lấn vừa rồi nhưng vẫn đủ mạnh để giữ vững tư thế sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra tiếp theo dựa trên sự hiểu biết hạn chế về nguồn gốc thật sự và mục đích tồn tại thực tế đằng sau vai trò "bản sao" được tạo ra nhằm thay thế phiên bản đầu tiên trong vai trò người bảo vệ cuối cùng cho vương quốc này trước những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài cũng như nội bộ chính cung đình quyền lực vốn dĩ đã bị ăn sâu bám rễ vào từng ngõ ngách nhỏ nhất của xã hội loài người nơi mà sự thật thường xuyên bị bóp méo phục vụ lợi ích cá nhân hay nhóm thiểu số nắm giữ quyền hành tối thượng quyết định số phận hàng triệu sinh mạng vô tội khác phải chịu đựng những hệ quả nặng nề không thể đảo ngược sau này nếu không can thiệp kịp thời ngăn chặn thảm họa sắp xảy ra trước mắt nữa.
Khi vừa cầm lấy cuộn giấy cổ, một dòng ký tự phát sáng từ lòng cuộn giấy lao thẳng vào trán Lã Hủy Diệt.
Ánh sáng xé toạc tâm trí, phơi bày khuôn mặt của kẻ đứng sau màn ảnh chính là người hắn từng thề chết đi sống về.
Lã Hủy Diệt há hốc mồm, tiếng thét nghẹt trong cổ họng không thể bật ra.
Ngón tay hắn bỗng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận