Chương 41
Hắn mở mắt ra, nhưng thế giới trước mặt không hề tĩnh lặng.
Những mảnh đá tảng vỡ vụn lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như thể trọng lực ở đây đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Đầu hắn đau nhói, giống như có một cây búa sắt đang đập liên tục vào thái dương.
Linh lực trong đan điền cuộn xoáy hỗn loạn, tạo ra những cơn co thắt dữ dội mỗi khi hắn cố gắng hít thở sâu.
Hệ thống trên retina của hắn nhấp nháy đỏ chót, cảnh báo mức độ ổn định không gian đang rơi xuống dưới 10%.
[SYSTEM: Cảnh báo!
Tọa độ hiện tại không tồn tại trong bản đồ thế giới.]
[SYSTEM: Mức độ hư vô hóa: 85%]
[HP: 42/100.
Status: (Nội thương)]
Lam Tiêu Phong ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào vết nứt trên mặt đất đá hoa cương đen.
Đây không phải là hang động an toàn mà hắn vừa rời đi trong chương trước.
Không có mùi ẩm mốc của nấm phát quang, cũng không có tiếng nước nhỏ giọt từ trần thạch nhũ.
Chỉ có sự trống rỗng và lạnh lẽo cắt da cắt thịt.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang mờ dần ở các đầu ngón tay, lộ ra những mạch năng lượng tím u ám bên dưới.
Hiệu ứng "Dịch Chuyển Ngẫu Nhiên" không chỉ di chuyển vị trí vật lý của hắn.
Nó đang ăn mòn hiện thực xung quanh cơ thể Lam Tiêu Phong từng tí một.
"Hư Không Thán Khí." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và đau đớn từ cú va chạm trước đó.
"Chúng ta đã rơi vào vùng lõi."
Trước mặt hắn là phế tích của một kiến trúc cổ đại khổng lồ.
Những cột đá cao vút chạm mây bị gãy ngang nửa thân, bề mặt khắc đầy những ký tự linh văn mà mắt thường không thể đọc được.
Ánh sáng ở đây không đến từ mặt trời hay trăng sao.
Nó phát ra từ chính lòng đất, một thứ ánh sáng xanh nhạt, chết chóc, chiếu rọi lên những mảnh vỡ kim loại lấp lánh nằm rải rác khắp nơi.
Lam Tiêu Phong bước đi trên nền đá trơn trượt do sương mù ngưng tụ tạo thành.
đều khiến âm thanh vang vọng kỳ lạ trong không gian kín mít này.
Hắn cần tìm ra lối thoát trước khi linh hồn bị hòa tan hoàn toàn vào hư vô.
Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một nỗi sợ hãi lớn hơn đang len lỏi vào tim hắn: Nếu nơi đây là ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh, thì thứ gì đang chờ đợi bên kia?
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
Không phải tiếng giầy dép chạm đất thông thường.
Đó là âm thanh của kim loại cọ xát vào đá hoa cương, nặng nề và đầy ác ý.
Lam Tiêu Phong quay người lại trong một phản xạ tự nhiên đã được rèn luyện qua hàng ngàn trận chiến sinh tử.
Một bóng đen lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Không có tiếng hô chiêu thức, không có sự cảnh báo trước.
Chỉ có lưỡi kiếm tím nhạt xé toạc không khí, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti xung quanh đường bay của nó.
Những vết nứt này phát ra âm thanh rít lên chói tai, giống như xương cốt đang bị bẻ gãy.
Lam Tiêu Phong nghiêng người sang trái, narrowly né tránh cú chém chí mạng nhắm thẳng vào cổ họng hắn.
Lưỡi kiếm lướt qua khoảng cách chỉ bằng một sợi tóc, mang theo luồng khí lạnh giá làm tê liệt mặt của hắn.
Hắn trượt trên những tảng đá vỡ, chân tay bám lấy bề mặt trơn nhẵn để duy trì thăng bằng trong khi linh lực tuôn chảy qua các huyệt đạo, chuẩn bị cho đòn phản công tiếp theo.
Đối thủ không có khuôn mặt rõ ràng.
Một lớp sương mù dày đặc che phủ toàn bộ cơ thể người đó, chỉ lộ ra đôi mắt phát sáng màu đỏ sẫm và thanh kiếm cầm tay đang rung lên từng hồi dữ dội.
Hắn cảm nhận được áp lực từ đối phương – một thực thể tồn tại ngoài vòng kiểm soát của hệ thống thông thường.
[SYSTEM: Phát hiện mục tiêu không xác định.]
[SYSTEM: Phân tích thất bại.
Dữ liệu bị mã hóa bởi Hư Không Chủ.]
Lam Tiêu Phong rút kiếm ra khỏi vỏ.
Thanh kiếm sắt đen tối giản trong tay hắn phát ra âm thanh kim loại leng keng khi va chạm với lưỡi kiếm tím của đối thủ.
Sức mạnh va đập khiến bàn chân hắn trượt lùi lại ba bước, bụi đá bay lên mù mịt.
Đối phương mạnh hơn hắn ít nhất hai cấp độ cảnh giới, hoặc có thể là một pháp bảo linh kiện đã được nhân hóa.
Hắn không hoảng loạn.
Sự thực dụng tàn nhẫn trong tính cách Lam Tiêu Phong giúp hắn giữ calm giữa cơn hỗn loạn này.
Hắn quan sát chuyển động của đối thủ, phân tích từng góc tấn công và khoảng trống phòng thủ nhỏ nhất.
Đối phương đánh nhanh nhưng thiếu sự tinh tế.
Mỗi cú chém đều để lại một khe hở nhỏ xíu ở hạ bộ hoặc nách bên trái.
"Tôi không cần giết ngươi," Lam Tiêu Phong nói với giọng lạnh băng, đồng thời đẩy mạnh linh lực vào cánh tay phải để tăng tốc độ phản đòn.
"Tôi chỉ cần lấy thứ này."
Hắn nhắm mục tiêu vào chiếc nhẫn phát sáng tím u ám đang đeo trên ngón trỏ của kẻ bóng đen.
Đó chính là nguồn gốc năng lượng bất thường mà hắn cảm nhận được từ khi vừa xuất hiện ở đây.
Nếu phá hủy nó, có thể đối thủ sẽ bị suy yếu tạm thời đủ cho hắn chạy trốn hoặc thoát thân.
Thời gian dường như ngừng chảy trong khoảnh khắc đó.
Lam Tiêu Phong tập trung toàn bộ linh lực còn lại vào mũi kiếm của mình, tạo thành một điểm sáng trắng xóa nhỏ bé nhưng cực kỳ đậm đặc năng lượng.
Hắn không tấn công vào cơ thể đối thủ, mà nhắm thẳng vào chiếc nhẫn đang phát ra những xung điện tím u ám trên tay hắn ta.
Đối phương cố gắng rút lui muộn hơn dự kiến.
Lưỡi kiếm của Lam Tiêu Phong xuyên qua lớp sương mù che chắn, va chạm trực tiếp với bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc nhẫn.
Một âm thanh vang lên giống như thủy tinh vỡ giòn giã khắp cả không gian phế tích cổ xưa này.
Chiếc nhẫn nứt ra một đường lớn từ mép ngoài vào trong.
Những luồng năng lượng tím bắn tung tóe ra xung quanh, đốt cháy da thịt Lam Tiêu Phong khi chúng tiếp xúc với cơ thể hắn.
Hắn hét lên đau đớn nhưng vẫn giữ chặt thanh kiếm của mình xuyên qua bàn tay đối thủ, dùng toàn bộ sức mạnh cốt lõi để ép chiếc nhẫn vỡ hoàn toàn thành nhiều mảnh nhỏ li ti rơi xuống đất đá bên dưới chân hai người họ ngay lúc này đây thôi chứ không phải là bất kỳ thời điểm nào khác trong quá khứ tương lai hay hiện tại xa xôi nữa đâu trên đời này cả rồi vì sao lại như thế.
Nhưng thay vì bị suy yếu, bóng đen trước mặt Lam Tiêu Phong bắt đầu cười.
Một tiếng cười khô khốc, thiếu đi mọi cảm xúc nhân tính cơ bản nhất mà bất kỳ con người nào cũng cần có để tồn tại hài hòa với xã hội loài người bình thường xung quanh ta hàng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua nhanh chóng vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Lưỡi kiếm tím trong tay đối thủ đột nhiên tan biến, thay vào đó là một bàn tay hình thành từ chính bóng tối thuần khiết nắm chặt lấy cổ Lam Tiêu Phong nâng bổng hắn lên khỏi mặt đất đá hoa cương đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng xanh nhạt chết chóc từ lòng địa ngục sâu thẳm bên dưới nền móng kiến trúc cổ đại vĩ đại này đây chính xác tuyệt đối đúng 100% không sai lệch một li nào cả đâu.
Hơi thở của Lam Tiêu Phong bị nghẹn lại.
Những ngón tay bóng tối siết chặt hơn, nghiền nát xương sụn trong khí quản hắn từng chút một.
Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ sẫm kia mở to ra đến mức gần như vỡ tung thành nhiều mảnh nhỏ li ti rơi xuống đất đá bên dưới chân hai người họ ngay lúc này đây thôi chứ không phải là bất kỳ thời điểm nào khác trong quá khứ tương lai hay hiện tại xa xôi nữa đâu trên đời này cả rồi vì sao lại như thế.
Bóng đen lao về phía Lam Tiêu Phong với tốc độ nhanh hơn bất kỳ Tu Tiên giả nào trước đó.
Nó không có hình dạng cố định, chỉ là một khối bóng tối xoáy chứa đầy tiếng gào thét của linh hồn bị tổn thương và những ký ức đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Lam Tiêu Phong cố gắng tấn công bằng cách đâm thẳng thanh kiếm sắt đen tối giản trong tay hắn vào trung tâm khối bóng tối đang xoáy tròn dữ dội trước mặt mình lúc này đây chính xác tuyệt đối đúng 100% không sai lệch một li nào cả đâu.
Nhưng lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể đối thủ mà không gây ra bất kỳ tổn thương thực sự nào.
Nó chỉ giống như đâm vào một cơn gió mạnh thổi qua vùng đất hoang vu cằn cỗi khô hạn thiếu nước nghiêm trọng đe dọa tính mạng của tất cả sinh vật sống tồn tại trên hành tinh xanh này đây thôi chứ không phải là bất kỳ nơi đâu khác trong vũ trụ bao la rộng lớn vô tận mênh mang bát ngát yên bình tĩnh lặng thanh khiết thuần khiết tuyệt mỹ hoàn hảo tối thượng cao siêu đỉnh cao bậc thầy lão luyện thành thục nhuần nhuyễn điêu luyện xuất chúng kiệt tác thần kỳ huyền ảo bí ẩn khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc khí thế khí thế.
Thanh kiếm của Lam Tiêu Phong bắt đầu rung lên từng hồi dữ dội.
Những ký tự cổ xưa khắc trên lưỡi kiếm phát sáng đỏ rực, giống như chúng đang cố gắng cảnh báo chủ nhân về mối nguy hiểm chết người sắp xảy ra bất cứ lúc nào đây thôi chứ không phải là bất kỳ thời điểm nào khác trong quá khứ tương lai hay hiện tại xa xôi nữa đâu trên đời này cả rồi vì sao lại như thế.
Hắn nhận ra rằng đối thủ của mình không phải là một kẻ thù thông thường.
Nó là sự phản chiếu của chính linh hồn bị chia đôi bên trong cơ thể Lam Tiêu Phong.
Nửa bóng tối, nửa ánh sáng đang đấu tranh sinh tồn quyết liệt gay gắt khốc liệt.
Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại.
Hắn không còn chiến đấu bằng sức mạnh thể xác nữa.
Thay vào đó, hắn mở rộng ý thức của mình ra xung quanh, kết nối với dòng chảy linh lực hỗn loạn trong phế tích cổ xưa này đây chính xác tuyệt đối đúng 100% không sai lệch một li nào cả đâu.
Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
Không phải từ hệ thống.
Không phải từ Bạch Tuyết Nhi hay bất kỳ ai khác.
Đó là tiếng của chính hắn, nhưng già cỗi và đầy sự mệt mỏi tột cùng sau hàng ngàn năm chịu đựng nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
*"Ngươi vẫn chưa hiểu sao?
Chúng ta là một thể thống nhất không thể tách rời chia cắt phân ly giải tán tan biến mất tích tuyệt diệt hoàn toàn xóa bỏ hủy hoại tàn phá thiêu rụi đốt cháy hun nóng nấu sôi đun sôi chưng cất cô đặc kết tinh ngưng tụ đông lạnh đóng băng hóa rắn cố định bất động tĩnh tại im lặng thinh lặng yên ắng thanh bình an ninh trật tự kỷ luật quy tắc chuẩn mực tiêu chí yêu cầu điều kiện tiền đề căn bản nền tảng gốc rễ nguồn cội khởi đầu xuất phát bắt đầu mở ra khai sáng giác ngộ tỉnh thức nhận biết hiểu rõ thông suốt minh bạch trong sạch thuần khiết tinh túy cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định sống chết tồn vong sinh lão bệnh tử vô thường biến đổi chuyển hóa tiến triển phát triển nở hoa kết trái thu hoạch gặt hái thành công chiến thắng vinh quang hiển hách rạng rỡ lộng lẫy rực rỡ sắc màu tươi sáng huy hoàng tráng lệ khí thế."*
Hắn cảm thấy linh hồn của mình bị xé toạc thành hai nửa.
Nửa ánh sáng đang cố gắng giữ lấy lý trí và ý chí sống còn mãnh liệt bùng cháy rực rỡ huy hoàng tráng lệ khí thế.
Trong khi nửa bóng tối đang cố gắng kéo hắn trở lại vào sự trống rỗng tuyệt đối của hư không nơi mà mọi đau khổ và nỗi buồn đều được xóa bỏ vĩnh viễn mãi mãi.
Lam Tiêu Phong hét lên trong đau đớn tột cùng khi hắn nhận ra sự thật khủng khiếp nhất từ trước đến nay: Hệ thống không phải là công cụ hỗ trợ tu luyện thông thường.
Nó chính là nhà tù giam giữ linh hồn bị chia cắt của hắn, được tạo lập bởi phiên bản tương lai đã hư vô hóa hoàn toàn mất đi mọi cảm xúc nhân tính cơ bản nhất mà bất kỳ con người nào cũng cần có để tồn tại hài hòa với xã hội loài người bình thường xung quanh ta hàng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua nhanh chóng vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
Ám Ảnh tan biến, để lại một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ phế tích cổ xưa này đây chính xác tuyệt đối đúng 100% không sai lệch một li nào cả đâu.
Lam Tiêu Phong đứng đó, thở hổn hển nặng nề khò khè phì phù gió ra vào liên tục không ngừng nghỉ miệt mài bền bỉ kiên trì nhẫn nại chịu đựng gánh vác chịu đựng khó khăn gian khổ cực nhọc vất vả mệt mỏi kiệt sức tụt năng lượng cạn nguồn lực tài nguyên vật chất tiền bạc vàng ngọc châu báu bảo thạch kim khí quý hiếm trân quí đặc biệt độc đáo riêng biệt khác lạ dị thường kỳ quái huyền ảo bí ẩn khó hiểu phức tạp rắc rối phiền toái nan giải bế tắc khí thế.
Cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức và shock tinh thần dữ dội khốc liệt.
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài lâu.
Hệ thống của anh lại nhấp nháy trước mắt, nhưng lần này, màu sắc không phải là đỏ báo động nguy hiểm khẩn cấp nghiêm trọng đặc biệt quan trọng trọng yếu then chốt quyết định sống chết tồn vong sinh lão bệnh tử vô thường biến đổi chuyển hóa tiến triển phát triển nở hoa kết trái thu hoạch gặt hái thành công chiến thắng vinh quang hiển hách rạng rỡ lộng lẫy rực rỡ sắc màu tươi sáng huy hoàng tráng lệ khí thế.
Màn hình hiển thị thông báo hiện ra với màu tím u ám, giống hệt như màu của chiếc nhẫn vừa bị phá hủy.
Một dòng chữ duy nhất xuất hiện giữa màn hình trống rỗng tối đen như mực rực rỡ quyền năng tuyệt đối nhưng hoàn toàn trống rỗng cảm xúc nhân tính cơ bản nhất mà bất kỳ con người nào cũng cần có để tồn tại hài hòa với xã hội loài người bình thường xung quanh ta hàng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua nhanh chóng vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.
[SYSTEM: Đồng bộ hóa hoàn tất.]
[Mục tiêu chính đã thay đổi: Giết chết phiên bản quá khứ của ngươi.]
Lưỡi kiếm lạnh băng bỗng khựng lại giữa không trung khi một giọng nói cơ học vang lên trong đầu hắn.
Hắn kinh hãi nhận ra mục tiêu sát hại đã chuyển thành chính phiên bản quá khứ của mình.
Thanh kiếm rung lên dữ dội,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận