Chương 39

Sương mù không trắng.

Nó màu xám xịt, như tro tàn của vạn vật đã bị thiêu rụi bởi một ngọn lửa vô hình.

Lam Tiêu Phong mở mắt, nhưng thị giác của hắn dường như chưa kịp khởi động hoàn toàn thế giới xung quanh.

Hắn nằm sấp trên mặt đất đá đen lạnh lẽo, cảm giác cứng rắn và sắc nhọn xuyên qua lớp vải áo tu luyện mỏng manh, đâm vào da thịt.

Mùi ôzôn nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh thối của linh khí bị ô nhiễm len lỏi vào mũi, gây nên một phản ứng nôn nao dữ dội trong dạ dày.

Hắn không ở hang động an toàn nữa.

Không có tiếng nước chảy róc rách, không có sự tĩnh lặng của sâu rừng.

Thay vào đó là một âm thanh rè rè, như tiếng nhiễu sóng radio khi kênh truyền hình bị mất tín hiệu, vang lên từ khắp mọi hướng.

Lam Tiêu Phong ngồi dậy thật chậm, bàn tay run cầm cập chạm xuống đất để giữ thăng bằng.

Đầu hắn đau nhức, những mảnh ký ức vỡ vụn từ lần dịch chuyển trước kia quay cuồng trong tâm trí như một cơn bão tuyết.

[Hệ thống: Cảnh báo!

Môi trường không ổn định.]
[Hệ thống: Linh lực môi trường: Độc hại (Cấp độ 4).]
[Hệ thống: Nhiệm vụ khẩn cấp kích hoạt: Sinh tồn trong Thung lũng Hư Không.

Thời gian còn lại: 02 giờ 15 phút.]

Dòng chữ xanh lơ hiện lên trước mắt, lạnh lùng và vô cảm như mọi khi.

Lam Tiêu Phong nhắm nghiền đôi mắt, hít sâu một hơi dài để trấn an thần trí đang rối bời.

Hắn không tin vào định mệnh, cũng chẳng tin vào những lời cảnh báo mơ hồ của thiên đạo.

Hắn chỉ tin vào dữ liệu.

Và hiện tại, dữ liệu cho thấy hắn đang ở trong cái bẫy chết người nhất mà mình từng gặp phải.

Hắn đứng dậy, đi lớp bụi đá đen bám trên vai áo.

Ánh mắt sắc lạnh quét qua xung quanh.

Đây là một thung lũng bị cô lập bởi những vách đá cao chót vót, trông giống như những chiếc răng nanh khổng lồ nhô lên từ lòng đất.

Bầu trời phía trên không phải là xanh hay tím sẫm nữa, mà là một màu trắng xóa, trống rỗng đến đáng sợ.

Không có mặt trời, không có trăng sao.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và mùi ôzôn ngày càng nồng nặc hơn.

Lam Tiêu Phong bước đi.

đều thận trọng, chân đạp nhẹ xuống nền đá để nghe tiếng vang.

Tiếng vang trở lại nhanh chóng, khô khan, thiếu sự ấm áp của đất mẹ.

Hắn cảm giác mình đang đi trên xác chết của một thế giới cũ.

Hệ thống trong đầu hắn liên tục chạy các tính toán về mật độ linh lực và nguy cơ tiềm ẩn, nhưng lần này, những con số không còn giúp được nhiều.

Cảm giác bất an xâm chiếm lấy lồng ngực, nặng trĩu như chì.

Hắn chưa đi được bao xa thì cảm thấy một luồng gió lạnh buốt thổi vào gáy.

Không phải gió tự nhiên.

Đó là kiếm phong.

Một đòn tấn công cực nhanh, mang theo ý chí giết người thuần túy.

Lam Tiêu Phong phản ứng bản năng, nghiêng người sang trái với tốc độ tối đa của cơ thể ở cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ.

Tiếng xé không khí vang lên bên tai hắn.

Mái tóc phía sau bị cắt đứt một phần, rơi xuống đất như những sợi chỉ đen.

Hắn quay lại, mắt mở to nhìn kẻ tấn công.

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối tụ tập lại thành hình dạng của một kiếm sĩ vô hình, dao động trong không gian như một ảo ảnh glitch.

[Hệ thống: Phát hiện thực thể Hư Không.]
[Hệ thống: Cấp độ đe dọa: Cao.]
[Lưu ý: Thực thể này kháng lại các loại công pháp vật lý thông thường.]

Lam Tiêu Phong nghiến răng.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi dao sáng lạnh lập loé trong ánh sáng trắng xóa.

"Xuất hiện đi!" hắn gầm lên, thanh âm vang vọng giữa thung lũng cô quạnh.

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ tiếp tục bao trùm lấy nơi này.

Nhưng hắn biết nó đang ở đó.

Cảm giác bị theo dõi, như những con mắt vô hình đang dán chặt vào lưng mình mỗi giây trôi qua.

Hắn lao về phía trước, không phải để chạy trốn mà để thu hẹp khoảng cách chiến đấu.

Trong thế giới tu tiên, tốc độ và sự bất ngờ là vũ khí mạnh nhất khi đối mặt với kẻ thù vượt trội.

Hắn phóng nhanh như một mũi tên rời cung, kiếm quang quét ngang tầm mắt.

Không có mục tiêu cụ thể nào xuất hiện rõ ràng, nhưng hắn cảm nhận được dòng chảy linh lực hỗn loạn đang tụ tập ở phía trước tảng đá lớn hình nêm.

Kiếm của hắn chém xuống mạnh mẽ, tạo ra một vết nứt sâu trên mặt đá đen.

Nhưng ngay lập tức, từ chính vết nứt đó, những ngón tay bằng bóng tối thò ra, bám chặt vào lưỡi kiếm.

Lam Tiêu Phong giật mình rút lại thanh kiếm với tất cả sức lực.

Một âm thanh rít lên khó chịu, như kim loại ma sát xương sống, vang lên trong đầu hắn.

Đau đớn xé toạc cơ thể ông không phải do thương tích vật lý mà do sự xâm nhập của ý chí Hư Không vào linh hồn.

Hắn lùi lại ba bước, thở hồng hộc.

Mồ hôi lạnh vã ra trên trán.

Hắn nhận ra rằng việc chiến đấu trực tiếp là sai lầm.

Kẻ thù này không có hình hài cố định.

Nó tồn tại trong khoảng trống giữa các khoảnh khắc, trong những lỗi nhỏ của thực tại.

Và hắn vừa mới mở một cánh cửa cho nó bước vào thế giới vật chất.

Lam Tiêu Phong ngừng kháng cự.

Hắn đứng im như phỗng tượng giữa thung lũng chết chóc này.

Thay vì chống cự lại những bóng ma hay kiếm phong vô hình, ông để chúng chạm vào cơ thể mình.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp người ông, từng tế bào da thịt run rẩy dưới sự xâm lấn của cái lạnh từ đáy vực sâu.

Nhưng ông không sợ hãi.

Ông tập trung vào ký ức về sự bình yên, về những ngày tháng tu luyện khổ hạnh nơi núi cao tuyết phủ, khi mà tâm trí còn nguyên vẹn và linh hồn chưa bị chia cắt.

[Hệ thống: Phân tích môi trường.]
[Hệ thống: Phát hiện dị thường không gian.]
[Mẹo: Sử dụng kỹ năng 'Mắt Nhìn Xuyên Thấu' để quan sát cấu trúc Hư Không.]

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng vừa mở khóa từ chương trước.

Thế giới xung quanh hắn thay đổi màu sắc.

Những tảng đá đen trở nên trong suốt như thủy tinh, lộ ra những mạch linh lực cổ xưa đang chảy bên dưới lòng đất.

Và ở trung tâm thung lũng, nơi mà bóng tối dày đặc nhất, có một cấu trúc hình học kỳ lạ lơ lửng giữa không trung.

Nó giống như một quả cầu đa diện bằng xương và kim loại gỉ sét, quay chậm rãi theo chiều ngược lại với dòng thời gian bình thường.

Đó là nguồn gốc của sự nhiễu loạn.

Một "nút thắt" trong không-thời gian nơi thực tại bị gấp khúc lại.

Lam Tiêu Phong bước tới gần nó, mỗi bước chân đều khiến hắn cảm thấy nặng nề hơn như thể trọng lực ở đây đang tăng lên theo cấp số nhân.

Khi hắn đến cách quả cầu năm mét, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải tiếng của hệ thống máy móc lạnh lùng.

Đó là một giọng nói trầm đục, đầy vẻ mệt mỏi và.

quen thuộc kinh ngạc.

Lam Tiêu Phong sững sờ.

Giọng nói đó chính là giọng của chính hắn.

Nhưng già hơn, khàn hơn, mang theo vết tích của hàng ngàn năm đau khổ và cô đơn.

Hắn quay đầu lại, nhưng không có ai ở đó ngoại trừ bóng tối đang dần bao vây lấy quả cầu xương cốt.

ai đang nói vậy?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng run rẩy vì sự kinh hãi tột độ.

"Cậu biết rồi mà," giọng đáp trả ấy cười khẽ, một tiếng cười chua chát đầy bi kịch.

"Hắn là tương lai của cậu.

Và tôi là tù nhân vĩnh cửu nơi đây."

Tên kẻ thù chính không chờ đợi thêm thời gian để giải thích những điều phi lý này.

Hắn lao vào quả cầu xương cốt, không phải để tấn công nó, mà như thể muốn tự sát bằng cách hòa tan mình vào trong đó.

Lam Tiêu Phong nhìn thấy hình ảnh của một phiên bản khác của chính mình – người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và nỗi đau – đâm kiếm vào ngực mình trước khi cơ thể biến thành những mảnh vỡ dữ liệu bay tứ tung.

Cơ thể hắn không sụp đổ ngay lập tức.

Thay vào đó, nó phân rã thành vô số ký tự code xanh lơ và đen tối, hòa quyện với Hư Không xung quanh.

Lam Tiêu Phong đứng chết trân, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy mà không dám nhúc nhích lấy một li.

Hắn hiểu ra sự thật đáng sợ: kẻ thù này không phải là ngoại lai xâm nhập.

Nó là kết quả của việc tu luyện sai lầm, là cái giá phải trả khi cố gắng vượt qua giới hạn con người bằng cách bán linh hồn cho Hư Không.

[Hệ thống: Cảnh báo!

Phát hiện ký tự trùng khớp với mã nguồn gốc của người dùng.]
[Hệ thống: Xác suất đồng nhất hóa: 98%.]
[Nhiệm vụ mới: Chọn phía bên kia của tấm gương.]

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh hồn mình rung động dữ dội.

Nửa linh còn thiếu trong cơ thể hắn bắt đầu nóng lên, phản ứng lại với sự hiện diện của phiên bản tương lai này.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là một trận chiến giữa thiện và ác thông thường.

Đây là cuộc đấu tranh nội tâm giữa quá khứ ngây thơ và tương lai bi quan đã từ bỏ mọi hy vọng.

"Đừng nghe hắn!" Lam Tiêu Phong hét lên, dù biết rõ giọng nói kia có thể đang cố gắng đưa ra lời khuyên chân thành nhất theo cách hiểu của nó.

"Tôi sẽ không trở thành như anh!"

"Bị vậy thì cậu nghĩ mình đặc biệt hơn thế nào?" Giọng đáp trả vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự mỉa mai lạnh lùng.

"Mỗi bước đi mà cậu thực hiện trong vòng lặp này đều đưa cậu gần hơn đến kết cục của tôi.

Thời gian không thể thay đổi được đâu."

Quả cầu xương cốt ngừng quay lại hoàn toàn.

Một khe nứt mở ra trên bề mặt nó, lộ ra bên trong là một khoảng không trắng xóa – nơi bắt đầu và cuối cùng của mọi ký ức bị Hư Không nuốt chửng.

Lam Tiêu Phong cảm thấy sức hút mạnh mẽ từ phía đó, như thể linh hồn hắn đang bị kéo dãn ra khỏi cơ thể vật chất mong manh này.

Tiêu Phong đứng im, lắng nghe sự tĩnh lặng sau tiếng hét vọng lại trong thung lũng trống rỗng.

Giọng nói của phiên bản tương lai đã tắt ngấm, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong xương sống hắn như một lời nguyền dai dẳng.

Ông biết rằng ông không thể bỏ qua hiện tượng này nếu muốn tiến xa hơn nữa trên con đường tu luyện đầy chông gai phía trước.

Nếu ông quay lưng lại với bí ẩn này, nó sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất ám ảnh giấc ngủ của ông trong suốt phần đời còn lại.

Ông nhắm mắt lại, và trong tâm trí mình, một hình ảnh kỳ lạ xuất hiện rõ ràng hơn bao giờ hết: đó không phải là bản đồ hệ thống thông thường hiển thị tọa độ địa lý đơn thuần.

Nó là một cây gia phả linh hồn bị xé toạc thành đôi.

Một nửa thuộc về Lam Tiêu Phong hiện tại – sáng sủa nhưng yếu đuối, đầy hy vọng nhưng thiếu kinh nghiệm sống thực tế tàn khốc của thế giới tu tiên này.

Nửa kia tối đen như mực, rực rỡ quyền năng tuyệt đối nhưng hoàn toàn trống rỗng cảm xúc nhân tính cơ bản nhất mà bất kỳ con người nào cũng cần có để tồn tại hài hòa với xã hội loài người bình thường xung quanh ta hàng ngày mỗi giờ phút giây trôi qua nhanh chóng vô tình lạnh lùng tàn nhẫn đến mức đáng sợ hãi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời nói viết ra thành văn xuôi hay thơ ca nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế cao siêu nào cả đâu trên đời này nữa đâu mà chỉ có những nhà tu tiên lão luyện bậc thầy đỉnh cao mới thấu hiểu được nỗi đau khổ cực cùng tận đáy vực thẳm địa ngục trần gian nơi đây thôi chứ ai khác bao giờ hả các bạn đọc giả quý mến thân yêu kính mến của chúng ta rồi.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách hệ thống ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Lá thư máu ướt đẫm từ xác thầy tổ rơi bộp xuống sàn đá, mang theo mùi tanh thối của tử khí.

Hắn sững sờ khi nhận ra con dấu pháp ấn trên đó chính là linh ấn của chính hắn.

Mảnh vỡ thiên không chĩa thẳng vào tim hắn,
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập