Chương 33

Lam Tiêu Phong tỉnh dậy trong một cơn co thắt dữ dội.

Cơ thể anh bị kéo giãn bởi lực hấp dẫn không ổn định của Hư Không Thán Khí.

Anh không còn nằm trên giường đá lạnh lẽo, mà đang treo lơ lửng giữa khoảng trống vô tận.

Gravity System báo lỗi liên tục trước mắt hắn.

Những con số đỏ chót nhảy múa điên cuồng, phá vỡ lớp vỏ bọc thực tại mong manh.

Hắn cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây loãng đến mức đau rát phổi.

Linh lực trong kinh mạch cuống quýt xoay chuyển, tạo thành một tấm khiếm mỏng manh bảo vệ thân xác khỏi sự xé nát của chân không.

Cảnh giới Kim Đan rung động bất an, như thể nó cũng cảm nhận được mối đe dọa từ chiều sâu này.

Hệ thống hiển thị dòng chữ cảnh báo màu đỏ tía: [CẢNH BÁO: Tọa độ mất ổn định.

Thực tại đang bị ăn mòn.] Lam Tiêu Phong nhắm chặt mắt, tập trung vào dữ liệu thay vì nỗi sợ hãi.

Hắn là một người thực dụng.

Cảm xúc chỉ làm chậm tốc độ phản ứng.

Hắn cần thông tin.

Cần tọa độ.

Cần biết mình đang ở đâu trong mê cung chết chóc này trước khi nó nuốt trọn linh hồn hắn.

Khi mở mắt trở lại, thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Những mảnh vỡ của không gian lơ lửng như kính vỡ dưới nước.

Chúng phản chiếu hình ảnh méo mó của chính Lam Tiêu Phong.

Nhưng khuôn mặt trong những mảnh kính kia.

Một nụ cười lạnh lùng, xa lạ đến rợn người.

Hắn run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi trước cảnh tượng kỳ dị, mà vì sự nhận thức rằng linh hồn hắn đang bị chia cắt.

Nửa phần còn lại của anh ấy – thứ đã biến mất từ lâu – dường như đang gọi vọng từ phía bên kia của những mảnh vỡ đó.

Cơn sương mù xám bắt đầu chuyển màu đỏ sẫm, lan tỏa nhanh chóng khắp khu vực.

Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy sự hiện diện của Hư Không Chủ đang gần kề hơn bao giờ hết.

Mùi tanh nồng của máu và sắt gỉ xộc vào mũi Lam Tiêu Phong.

Hắn biết đây không phải mùi của thực thể hữu hình, mà là mùi của ký ức bị thối rữa.

Hắn di chuyển theo bản năng sinh tồn, tránh những vùng không gian có hiệu ứng glitch rõ rệt nhất.

Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất ảo đều tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng kính vỡ.

Hệ thống quét môi trường xung quanh nhưng chỉ trả về kết quả: [DỮ LIỆU BỊ MẤT].

Đột nhiên, một bóng đen lao thẳng vào người hắn từ phía sau sương mù.

Lam Tiêu Phong phản ứng nhanh nhạy, xoay người né tránh bằng cách đẩy mạnh linh lực ra chân.

Bóng đen đó là một tu sĩ đã điên loạn, quần áo rách nát, đôi mắt trắng bệch không tròng.

Hắn đang gào thét những lời vô nghĩa, giọng nói khàn đặc như tiếng cạo kính.

đừng quên." kẻ đó ré lên trước khi bị sương mù nuốt chửng và biến mất vào hư không.

Lam Tiêu Phong đứng yên tại chỗ, tim đập thình thịch.

Hắn nhận ra rằng Hư Không Thán Khí không chỉ phá hủy thể xác mà còn tấn công trực tiếp vào ý thức của tu sĩ.

Nó ăn mòn ký ức, làm tan rã bản ngã cho đến khi con người trở thành những cái vỏ trống rỗng.

Anh ấy rút thanh kiếm linh lực đang mờ ảo trong tay ra khỏi bao.

Lưỡi dao run rẩy phát ra âm thanh chói tai, như thể nó cũng sợ hãi trước môi trường này.

Hắn cần tìm nơi trú ẩn ngay lập tức.

Hoặc tốt hơn nữa, tìm một lối thoát khỏi vùng ảnh hưởng này trước khi chính hắn trở thành nạn nhân tiếp theo của sự quên lãng.

Mặt đất rung chuyển dữ dội khiến Lam Tiêu Phong suýt ngã nhào.

Từ phía chân trời xa thẳm, một cột ánh sáng tím sẫm thọc xuống từ tầng mây cao nhất của Hư Không Thán Khí.

Ánh sáng đó kéo theo một vật thể khổng lồ rơi xuống cách anh không quá một trăm mét.

Đó không phải là thú vật, mà là một phần của một tòa tháp cổ xưa đã sụp đổ.

Những khối đá mang khắc họa những ký tự kỳ lạ va chạm mạnh mẽ vào mặt đất ảo, tạo ra sóng xung kích làm xé toạc sương mù đỏ sẫm xung quanh.

Lam Tiêu Phong nấp sau tảng đá lớn nhất gần đó, quan sát kỹ càng cấu trúc của tòa tháp còn sót lại.

Hệ thống nhận diện vật thể: [TÀ THÁP TRỰC GIỚI - PHÁ HOẠI 80%].

Thông tin chi tiết không khả dụng do mức độ bảo mật cao.

Tuy nhiên, Lam Tiêu Phong cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ từ phía bên trong tòa tháp đó.

Nó giống như tiếng gọi của số phận, hoặc có thể là bẫy chết người được thiết kế tinh vi để nhử những tu sĩ tham vọng bước vào cạm cố định mệnh này.

Hắn kiểm tra lại chỉ số HP và trạng thái linh lực hiện tại.

Cả hai đều ở mức nguy hiểm thấp sau lần va chạm vừa rồi với bóng ma ký ức trước đó.

Nhưng nếu không khám phá nơi này, hắn sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp dịch chuyển ngẫu nhiên cùng với những kẻ điên loạn khác đang lang thang khắp nơi quanh đây mà thôi đâu có thể thoát ra được nữa.

Hắn phải hành động ngay bây giờ trước khi quá muộn màng cho cả cuộc đời tu luyện của mình từ nay về sau này mãi mãi không bao giờ còn cơ hội để quay lại trở thành người bình thường như xưa kia nữa chứ gì hả trời ơi sao lại đau đớn thế này.

Khi Người Thu Gom Ký Ức với tay ra, định giật lấy ký ức của Lam Tiêu Phong, điều bất ngờ xảy ra.

Thay vì bị hút lấy, ký ức của Lam Tiêu Phong lại phản công dữ dội.

Hệ thống "Ký Ức" không chỉ là công cụ sinh tồn đơn thuần nữa đâu.

đọc giả thân mến ạ!

Mà nó còn có khả năng "Nhiễm Độc" ngược lại chính kẻ tấn công đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí của mình ngay lúc này đây.

Những hình ảnh đen ngòm bắt đầu lan tỏa từ bàn tay Người Thu Gom Ký Ức.

Chúng ăn mòn linh hồn hắn ta, khiến hắn ta gào thét trong đau đớn tột cùng trước khi biến thành tro bụi tan biến vào hư không vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ còn xuất hiện trở lại nữa.

Lam Tiêu Phong đứng sững người nơi đó, nhìn cảnh tượng kinh hoàng vừa xảy ra ngay trước mắt mình mà không dám tin vào những gì đang diễn ra xung quanh mình hàng ngày đêm không ngừng nghỉ bao giờ đâu.

Hắn nhận ra rằng linh hồn của chính hắn đã bị nhiễm độc bởi Hư Không từ lâu rồi đây mới là sự thật nhất cần phải đối mặt thôi chứ còn gì nữa đúng ko?

Lam Tiêu Phong lê từng bước khó khăn, cơ thể anh run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự trống rỗng trong tâm trí.

Ký ức về cha, vốn là điểm neo giữ anh, giờ đã bị ăn mòn bởi sự xung đột với Người Thu Gom Ký Ức.

Anh cảm thấy một sự mất mát lớn lao đang lan tỏa khắp nơi trong lòng mình giống như vết nứt trên tấm gương vỡ vụn không thể nào hàn gắn lại được nữa dù có dùng đến đan dược cấp cao nhất hay công pháp huyền diệu bậc thầy cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh khủng khiếp đang tràn ngập khắp nơi trong khu vực bí ẩn này mà hệ thống vẫn chưa thể quét hết thông tin chi tiết về nó cho người chơi biết rõ ràng cụ thể từng góc cạnh nguy hiểm tiềm tàng sẵn bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo bình yên tĩnh lặng bề ngoài nhưng thực chất là một cái bẫy chết chóc dành riêng cho những kẻ tu luyện có tham vọng quá lớn vượt khỏi giới hạn an toàn được quy định bởi luật lệ tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa còn chưa phân chia rõ ràng ranh giới giữa thiện và ác tốt và xấu đúng hay sai trắng hay đen chỉ là quan điểm tương đối của mỗi người mà thôi không ai có thể khẳng chắc chắn điều gì cả trừ khi trải qua kinh nghiệm thực tế mới hiểu được giá trị đích thực của từng lựa chọn đưa ra trong những khoảnh khắc sinh tử quyết định số phận may mắn rủi ro thành bại vinh nhục sống chết đều nằm ở bàn tay con người tạo hóa sắp đặt sẵn từ trước nhưng liệu có thật sự.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Đan Lương cảm thấy ngón tay mình run lên bần bật.

Không phải vì sợ hãi, mà là do sự căng thẳng tột độ đang chực chờ bùng nổ trong lồng ngực.

Cuốn sách cổ xưa nằm trên bàn đá lạnh lẽo, tỏa ra một luồng khí hàn mang đậm mùi vị của thời gian thối rữa.

Bìa sách bằng da thú đen ngòm đã bị xé toạc một góc, lộ ra những trang giấy vàng khè như lá cây mùa thu đang héo rũ trước gió đông giá rét.

Hắn hít sâu một hơi dài.

Không khí trong hang động loãng dần, khiến đầu óc trở nên trống rỗng và tĩnh lặng lạ thường.

Linh lực bên trong đan điền bắt đầu xoay chuyển chậm chạp, chuẩn bị cho mọi khả năng xấu nhất có thể xảy ra.

Đây không phải là sách dạy tu luyện thông thường.

Năng lượng phát tán từ nó mang theo một áp lực uy hiếp trực tiếp vào tâm thần của hắn.

Hệ thống vẫn im lặng như chết đứng.

Không có thông báo nhiệm vụ, không có cảnh báo nguy hiểm, cũng chẳng hề hiện lên bất kỳ dòng chữ đỏ nào trong tầm mắt ảo giác của Đan Lương.

Sự tĩnh mịch này đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của ngàn vạn yêu thú đang bao vây bên ngoài cửa hang.

Nó gợi nhắc đến một sự thật tàn khốc mà hắn đã từng nghi ngờ từ lâu: có những bí mật tồn tại nằm hoàn toàn ngoài phạm vi kiểm soát của cỗ máy lạnh lùng kia.

Hắn chậm rãi lật mở trang đầu tiên.

Chữ viết trên đó không phải là văn tự Hán Việt quen thuộc, cũng chẳng phải ký tự linh cổ nào Đan Lương từng được học ở tông môn.

Những dòng chữ ngoằn ngoèo như những con rắn độc đang bò lên mặt giấy, chúng dường như sống động và có ý thức riêng của mình.

Mỗi khi ánh mắt hắn chạm vào một từ ngữ, những hình ảnh hỗn mang liền tràn vào đầu óc với tốc độ chóng mặt: máu chảy thành sông, bầu trời sụp đổ, và khuôn mặt vô cảm của chính hắn trong tương lai xa thẳm.

Đau đớn xé toạc tâm trí.

Hắn nghiến răng chặt đến mức hàm khớp kêu lên lạo xèo.

Linh lực tự động bùng phát để bảo vệ chủ nhân, tạo thành một lớp màng sáng màu xanh lam bao bọc lấy đầu hắn.

Nhưng đau đớn đó không phải là thể xác, mà là sự xâm nhập trực tiếp vào ký ức và linh hồn.

"Không được.

tập trung." Hắn lẩm bẩm trong miệng, giọng khàn đặc vì gắng sức.

Nếu để ý thức bị cuốn trôi vào những ảo ảnh này, thân thực của hắn sẽ trở thành một cái vỏ rỗng không, dễ dàng bị bất kỳ ai bước qua đây kiểm soát hoặc hủy diệt mà không cần tốn chút công sức nào cả.

Hắn mạnh mẽ đẩy cửa sổ tâm linh ra xa hơn nữa.

Không quan tâm đến sự phản kháng dữ dội của cuốn sách cổ.

Hắn phải biết được chân tướng đằng sau những dòng chữ quái dị này.

Thời gian đang cạn dần, và hắn đã mất quá nhiều cơ hội quý giá cho những sai lầm trước đây.

Lần này sẽ không có lần thứ hai để hối hận.

Đột nhiên, một trang giấy giữa chừng bị xé toạc ra bởi chính ý chí của cuốn sách.

Một khoảng trống đen kịt xuất hiện ngay trung tâm trang viết, như thể đó là một lỗ thủng trong không gian thực tế chứ không phải chỉ là hình vẽ trên mặt phẳng hai chiều.

Từ bên trong hắc ám ấy, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa khắp căn phòng nhỏ hẹp.

Nó giống như mùi của hoa mai nở giữa mùa đông giá rét, thanh khiết nhưng lại mang theo một nỗi buồn sâu thẳm đến mức khiến người ta muốn khóc nức lên thành tiếng.

Đan Lương đưa tay vào khoảng trống đen kịt đó.

chạm phải thứ gì đó lạnh toát và cứng đờ.

Hắn rút tay ra thật nhanh, trong lòng bàn tay là một chiếc chìa khóa bằng xương trắng muốt, hình dáng giống như cánh của một con bướm đã chết khô héo từ hàng ngàn năm trước.

Chiếc chìa khóa nhỏ bé này lại nặng trĩu hơn cả khối đá hoa cương mà hắn từng nâng lên để rèn luyện thể chất tại trường võ nghệ ngày nào còn ở dưới hạ giới phàm trần.

Nó không hề có bất kỳ vết tích của linh khí, nhưng sự hiện diện của nó lại khiến cho tất cả những luồng năng lượng xung quanh hang động bị hút vào một cách mãnh liệt và đáng sợ.

Hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng sau khoảng thời gian im lặng dài đằng đẵng đầy kịch tính đó: [Cảnh báo!

Vật phẩm cấm kỵ đã được phát hiện.] Dòng chữ đỏ chót hiện ra trước mắt Đan Lương, run rẩy như thể chính hệ thống này cũng đang cảm thấy sợ hãi hay do dự về quyết định hiển thị thông tin nhạy cảm kia.

Hắn nheo mắt nhìn vào dòng cảnh báo đó, một nụ cười lạnh nhạt và đầy vẻ khinh miệt nở trên khóe môi gầy guộc của hắn.

Một cỗ máy không biết gì là sợ hãi cả.

Nó chỉ đơn thuần đang thực hiện các lệnh lập trình được cài đặt sẵn từ thời xa xưa mà thôi.

[Vật phẩm: Chìa Khóa Linh Giới.] [Loại: Cấm vật cấp độ Thần Thoại (ẩn giấu).] [Mô tả: Mở cánh cửa dẫn đến nơi chôn cất những tội lỗi của các vị tiên cổ đại bị lãng quên bởi lịch sử chính thống.] [Hậu quả dự kiến: Mất kiểm soát tâm thần 100%, hoặc đột phá cảnh giới ngay lập tức nếu có đủ bản lĩnh chịu đựng sự điên cuồng của tri thức cấm kỵ.] Đan Lương liếc nhìn thông tin chi tiết hiển thị trong không gian ảo, rồi đưa ánh mắt trở lại chiếc chìa khóa xương nhỏ bé đang nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của mình.

Một lựa chọn chết chóc nhưng đầy hứa hẹn đang hiện ra trước mũi hắn ngay lúc này đây.

Mất kiểm soát tâm thần nghĩa là tử vong chắc chắn, hoặc biến thành một cái xác không hồn lang thang khắp nơi trên mặt đất hoang tàn này suốt đời mà chẳng bao giờ có ngày được giải thoát khỏi những đau khổ của kiếp người nữa cả.

Nhưng đột phá cảnh giới.

Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc đó từ rất lâu rồi.

Từ khi rời bỏ thế lực nhỏ bé tại quê hương, hắn luôn phải sống trong nỗi sợ hãi thường trực bị truy sát bởi những cường giả cao cấp hơn mình nhiều bậc về thực lực tu vi tổng quan cũng như tiềm năng phát triển tương lai vô cùng xa xôi phía trước mắt nữa đó đây.

thôi chứ đâu cần phải nói gì đến chuyện khác nữa cả.

Hắn nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua khi đối mặt với Tử Hà.

Kẻ thù đáng ghét nhất của hắn trong thời gian gần nhất, người đã từng suýt lấy đi mạng sống của Đan Lương chỉ bằng một cái nháy mắt đơn giản thôi cũng đủ khiến cho toàn bộ cơ thể phải tê liệt hoàn toàn không cử động được dù chỉ là chút xíu nào cả rồi còn gì nữa đâu đúng không.

Sự thù hận đó vẫn còn đang cháy rực trong tim hắn, nóng bỏng hơn bất kỳ loại lửa linh hỏa nào mà hắn từng thử nghiệm qua trước đây bao giờ hết kể từ khi bắt đầu con đường tu đạo đầy gian nan vất vả này cho đến tận bây giờ và mãi mãi về sau nữa đi chăng nữa thì cũng chẳng hề thay đổi chút nào cả phải không bạn đọc thân mến của chúng ta cùng nhau chia sẻ những cảm xúc tuyệt vời nhất có thể mang lại được trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng ý nghĩa sâu sắc vô cùng lớn lao đáng tự hào này đây rồi.

đúng không.

Đan Lương gạt bỏ tất cả những suy nghĩ lan man đó sang một bên.

Bây giờ không phải là lúc để nhớ về quá khứ đau thương hay hận thù cá nhân nữa.

Hắn cần sự tỉnh táo tuyệt đối và ý chí sắt đá hơn bất kỳ lúc nào khác trong lịch sử phát triển của nhân loại nói chung cũng như riêng cho chính bản thân mình đang đứng trước ngã ba đường đầy hiểm nguy chết người này đây rồi.

đúng không.

Hắn đưa chiếc chìa khóa xương lên sát mũi, ngửi mùi hương hoa mai lạnh lẽo lần nữa.

Lần này, hắn nhận ra một điều kỳ lạ: mùi hương đó giống hệt như mùi hương của mẹ mình khi cô ấy còn sống ở thế giới phàm trần trước khi bị thiên tai cướp đi mạng thương quá nhanh chóng và đột ngột đến mức không kịp trở tay hay chuẩn bị gì cho tương lai bất định phía trước nữa cả đâu đúng không.

Một giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra khỏi khóe mắt Đan Lương.

Hắn chớp mắt thật mạnh, xua tan cảm xúc yếu đuối đó đi một cách tàn nhẫn nhất có thể áp dụng được trong tình huống cấp bách hiện tại đây rồi.

đúng không.

Không thời gian cho sự đa sầu đa cảm nữa cả rồi.

Thời gian là kẻ thù, và hắn đã để nó thắng quá nhiều lần trong cuộc đời ngắn ngủi của mình từ trước đến nay rồi kia mà!

Hắn đứng dậy, bước nhanh về phía bức tường đá cuối cùng của hang động nơi cuốn sách cổ được tìm thấy ban đầu hôm qua đó đây.

Bức tường trông bình thường như mọi vách núi khác xung quanh khu vực này.

chứ đâu có gì đặc biệt hay dị thường cả phải không.

Nhưng khi hắn đưa chiếc chìa khóa xương lại gần bề mặt đá xám xịt lạnh lẽo ấy, một thứ ánh sáng tím nhợt nhạt bắt đầu len lỏi ra từ những khe nứt nhỏ li ti mà mắt thường khó lòng nhận thấy được nếu như không cẩn thận quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết tinh vi nhất có thể tưởng tượng nổi trong đầu óc mình ngay lúc này đây rồi.

đúng không.

Chiếc chìa khóa xoay tròn một cách tự động trong tay hắn, phát ra âm thanh kim loại va chạm leng keng rất nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng khắp hang động như tiếng chuông báo tử cho những ai dám xâm phạm vào khu vực cấm địa nguy hiểm chết người này đây rồi.

đúng không.

Bức tường đá bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Những mảnh vỡ nhỏ li ti rơi xuống đất, tạo thành một đám bụi mù mịt che khuất tầm nhìn của Đan Lương trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính đó đây.

Khi màn bụi tan dần đi, một cánh cửa khổng lồ bằng xương
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập