← Quay lại

Đấu Phá Thương Khung - Chương 2: Con Đường Của Kẻ Mạnh

Đấu Phá Thương Khung | Chương 2

# Đấu Phá Thương Khung - Chương 2: Con Đường Của Kẻ Mạnh

Phong Vân bước ra khỏi cổng Thương Khung Tông, đôi chân hắn như mang theo cả một gánh nặng nghìn cân. Ba năm trong tông môn, hắn từng nghĩ đây sẽ là nơi hắn tu luyện thành tiên, đạt được đại đạo. Nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn hắn tưởng - thiên phú cao lại trở thành nguyên nhân khiến hắn bị đuổi đi.

"Không sao." hắn tự nhủ. "Một ngày nào đó, ta sẽ quay lại."

Giọng nói của Khấp Nham vang lên trong đầu: "Ngươi có biết tại sao ta chọn ngươi không?"

"Vì ta có Thương Khung Thể." Phong Vân đáp.

"Không chỉ vậy." Khấp Nham nói. "Ngươi có một thứ mà những kẻ khác không có - lòng kiên định. Ngay cả khi bị đuổi, bị vu khống, bị coi là đồ bịp bợm, ngươi vẫn không từ bỏ."

Phong Vân im lặng. Hắn nhìn về phía trước - một con đường núi quanh co dẫn xuống thung lũng. Xa xa là những ngọn núi mờ ảo trong sương, nơi mà hắn sẽ bắt đầu cuộc hành trình mới.

"Ta cần ngươi hoàn thành một nhiệm vụ." Khấp Nham tiếp tục. "Ngàn năm trước, ta bị phản bội bởi đồ đệ của chính mình. Hắn đã đánh cắp bảo vật của ta - Thương Khung Ngọc Giản, thứ chứa đựng bí mật của Thương Khung Đại Lộ. Nếu ngươi có thể tìm lại nó, ta sẽ truyền cho ngươi tất cả kiến thức tu luyện của ta."

Một bảng nhiệm vụ mới hiện ra:

```
╔════════════════════════════════════════════════════╗
║ NHIỆM VỤ CHÍNH - THƯƠNG KHUNG NGỌC GIẢN ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ MỤC TIÊU: Tìm Thương Khung Ngọc Giản ║
║ THỜI GIAN: Không giới hạn ║
║ PHẦN THƯỞNG: Toàn bộ kiến thức tu luyện ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ GỢI Ý: ║
║ - Ngọc Giản có thể ở Vân Mộng Trạch ║
║ - Cần đạt Luyện Khí tầng 3 để vào ║
║ - Có nhiều cạm bẫy và thú dữ bảo vệ ║
╚════════════════════════════════════════════════════╝
```

"Vân Mộng Trạch..." Phong Vân lẩm bẩm. Đó là một vùng đất nguy hiểm nổi tiếng, nơi sương mù dày đặc quanh năm và đầy rẫy yêu thú. Nhưng nếu muốn trở nên mạnh mẽ, hắn phải vượt qua những thử thách này.

Hắn bắt đầu đi xuống núi. Con đường dốc và trơn trượt, nhưng với thân thể đã qua tu luyện cơ bản, hắn vẫn di chuyển khá nhanh. Sau khoảng một giờ, hắn đến một thung lũng nhỏ, nơi có một con suối chảy róc rách.

"Tốt." Khấp Nham nói. "Đây là nơi thích hợp để ngươi bắt đầu tu luyện Thương Khung Quyết. Ngồi xuống, tập trung tinh thần."

Phong Vân ngồi xếp bằng bên bờ suối, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận dòng chảy của linh khí xung quanh - mỏng manh nhưng vẫn đủ để tu luyện.

"Thương Khung Quyết có chín tầng." Khấp Nham giảng giải. "Tầng đầu tiên là 'Luyện Khí Hóa Thương'. Ngươi cần dẫn linh khí vào kinh mạch, biến nó thành Thương Khung Chi Khí - một loại chân khí cực kỳ tinh thuần và mạnh mẽ."

Phong Vân làm theo hướng dẫn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí từ không khí đi vào mũi, xuống đan điền, rồi theo kinh mạch chạy khắp cơ thể. Ban đầu rất chậm, nhưng dần dần hắn cảm thấy một luồng khí ấm áp lưu thông.

"Tốt lắm!" Khấp Nham khen ngợi. "Thiên phú của ngươi thật đáng kinh ngạc. Chỉ trong nửa canh giờ mà ngươi đã cảm nhận được linh khí - điều mà người bình thường cần ít nhất ba ngày."

Phong Vân tiếp tục tu luyện. Thời gian trôi qua, mặt trời dần lên cao rồi lại xuống thấp. Khi hắn mở mắt, trời đã chập choạng tối.

"Hừm." hắn cảm thấy sự khác biệt rõ rệt. Thân thể nhẹ nhàng hơn, tinh thần minh mẫn hơn, và trong đan điền có một luồng khí nhỏ nhưng ấm áp đang xoay tròn.

"Ngươi đã đạt Luyện Khí tầng 1." Khấp Nham nói. "Nhưng đừng vội mừng. Đây mới chỉ là bắt đầu."

Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang lên từ phía rừng cây. Phong Vân giật mình đứng dậy, đề phòng.

Một con thú dữ bước ra - nó có hình dạng như một con hổ nhưng to gấp đôi, toàn thân phủ lông đen tuyền, và đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lè. Trên trán nó có một vết sẹo hình chữ V, dường như là dấu tích của một trận chiến trước đó.

"Hắc Hổ!" Khấp Nham cảnh báo. "Đây là yêu thú cấp thấp, tương đương với Luyện Khí tầng 2. Ngươi phải cẩn thận."

Phong Vân không chạy. Hắn biết rằng nếu muốn trở nên mạnh mẽ, hắn phải đối mặt với những thử thách như thế này. Hơn nữa, hắn cần thực chiến để làm quen với sức mạnh mới của mình.

Con Hắc Hổ gầm lên một tiếng rồi lao về phía hắn với tốc độ kinh ngạc. Phong Vân né sang một bên, nhưng móng vuốt của nó vẫn quẹt qua vai hắn, để lại một vết rách nhỏ.

"Đau!" hắn kêu lên, nhưng không dừng lại. Hắn vung tay, tập trung Thương Khung Chi Khí vào lòng bàn tay.

"Thương Khung Quyết - Chương 1: Khí Thương!" hắn hét lên.

Một luồng khí màu xám bạc phóng ra từ tay hắn, đánh trúng ngực Hắc Hổ. Con thú bị đẩy lùi vài bước, nhưng dường như không bị thương nặng.

"Không đủ mạnh." Khấp Nham phân tích. "Ngươi mới chỉ ở tầng 1, trong khi nó ở tầng 2. Ngươi cần tìm điểm yếu của nó."

Phong Vân quan sát. Hắn nhận thấy mỗi khi Hắc Hổ chuẩn bị tấn công, đôi mắt nó sẽ nháy một cái. Có lẽ đó là thời điểm nó tập trung nhất và cũng là lúc phòng thủ yếu nhất.

Hắn chờ đợi. Khi Hắc Hổ lần nữa chuẩn bị lao tới, đôi mắt nó nháy - đó chính là cơ hội.

"Bây giờ!" Phong Vân nhảy lên, vung tay với toàn lực. "Thương Khung Quyết - Chương 2: Phá Thương!"

Lần này, luồng khí mạnh hơn nhiều, có màu xám đậm và phát ra tiếng rít. Nó đánh trúng ngay giữa trán Hắc Hổ, đúng vào vết sẹo hình chữ V.

"Gào!"

Hắc Hổ gào lên đau đớn, lăn ra đất. Vết thương cũ trên trán nó bung ra, máu chảy ròng ròng. Con thú giãy giụa một lúc rồi bất động.

Phong Vân thở hổn hển, đổ mồ hôi. Trận chiến tuy ngắn nhưng đã tiêu hao gần hết Thương Khung Chi Khí của hắn.

"Tốt lắm." Khấp Nham khen. "Ngươi đã biết quan sát và tấn công vào điểm yếu. Đây là phẩm chất của một cường giả thực thụ."

Hệ thống hiện ra thông báo:

```
╔════════════════════════════════════════════════════╗
║ THÀNH TỰU ĐẠT ĐƯỢC ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ ☑ Đánh bại Hắc Hổ (Luyện Khí tầng 2) ║
║ ☑ Thăng cấp: Luyện Khí tầng 1 → tầng 2 ║
║ ☑ Mở khóa: Thương Khung Quyết Chương 3 ║
║ ☑ Nhận: Hắc Hổ Đan (x1) ║
╚════════════════════════════════════════════════════╝
```

Phong Vân cảm thấy một luồng khí mới tràn ngập cơ thể. Hắn đã đột phá lên Luyện Khí tầng 2! Sức mạnh tăng lên rõ rệt, Thương Khung Chi Khí trong đan điền dồi dào hơn gấp đôi.

Hắn đi đến xác Hắc Hổ, lấy ra một viên đan màu đen - Hắc Hổ Đan, có thể dùng để tăng cường thể chất hoặc chữa thương.

"Giờ thì tiếp tục hành trình." hắn nói, nhét viên đan vào túi.

Nhưng trước khi hắn đi, một giọng nói bất ngờ vang lên:

"Khá lắm, tiểu tử."

Phong Vân quay lại, thấy một lão giả mặc áo xám đứng cách đó không xa. Ông ta trông khoảng sáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt sáng như sao.

"Ngươi là ai?" Phong Vân đề phòng.

"Ta là Mộ Dung Cảnh, một lão già lang thang." ông ta cười. "Ta đã thấy toàn bộ trận chiến của ngươi. Thiên phú không tệ, chiến đấu cũng khá."

"Ngươi muốn gì?"

"Ta muốn đề nghị một thứ." Mộ Dung Cảnh nói. "Ngươi đang đi đến Vân Mộng Trạch phải không? Ta biết một con đường tắt, nhưng đổi lại, ngươi phải giúp ta một việc."

Phong Vân suy nghĩ. Một lão già xuất hiện đúng lúc như vậy, có thể là cơ duyên, cũng có thể là cạm bẫy.

"Nói đi, việc gì?"

"Trong Vân Mộng Trạch có một loại thảo dược tên là 'Vân Mộng Hoa'. Ta cần nó để chữa bệnh cho một người." Mộ Dung Cảnh nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc. "Nếu ngươi có thể lấy cho ta một đóa, ta sẽ chỉ cho ngươi con đường an toàn nhất vào trung tâm Vân Mộng Trạch - nơi có Thương Khung Ngọc Giản."

Phong Vân giật mình. Làm sao ông ta biết hắn đang tìm Thương Khung Ngọc Giản?

"Đừng ngạc nhiên." Mộ Dung Cảnh cười. "Ta đã sống ở vùng này hơn trăm năm, biết rõ mọi bí mật. Thương Khung Ngọc Giản là bảo vật mà nhiều người mơ ước, nhưng ít ai biết nó thực sự ở đâu."

Khấp Nham nói trong đầu: "Cẩn thận, hắn ta không đơn giản. Nhưng nếu thực sự biết đường, đây là cơ hội tốt."

Phong Vân gật đầu: "Được. Ta sẽ giúp ngươi lấy Vân Mộng Hoa."

"Tốt!" Mộ Dung Cảnh vỗ tay. "Vậy thì đi theo ta. Chúng ta cần đến một nơi trước khi trời tối hẳn."

Hai người bắt đầu đi về phía đông, nơi những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong màn đêm đang buông xuống.

Trên đường đi, Mộ Dung Cảnh hỏi: "Ngươi bị đuổi khỏi Thương Khung Tông phải không?"

Phong Vân giật mình: "Làm sao ngươi biết?"

"Ta thấy trên áo ngươi còn dấu vết của phù hiệu tông môn, nhưng đã bị xé đi." ông ta nói. "Hơn nữa, chỉ có những kẻ bị đuổi mới có ánh mắt như ngươi - đầy phẫn nộ nhưng cũng đầy quyết tâm."

Phong Vân im lặng. Ông ta nói đúng.

"Đừng lo." Mộ Dung Cảnh vỗ vai hắn. "Thương Khung Tông chỉ là một cái ao nhỏ. Thế giới ngoài kia rộng lớn hơn ngươi tưởng. Có những tông môn còn mạnh hơn gấp trăm lần, những cường giả có thể diệt cả một thành phố chỉ bằng một cái vung tay."

Hắn dừng lại, chỉ về phía chân trời: "Nhìn kìa. Đó là Núi Thái Cực, nơi có Thái Cực Tông - một trong những tông môn mạnh nhất vùng này. Xa hơn nữa là Biển Đông, nơi có Long Cung và các hải tộc. Và xa nhất là Trung Ương Thần Châu, nơi tập trung những siêu cường đỉnh cao của tu giới."

Phong Vân nhìn theo, lòng tràn đầy cảm xúc. Hắn đã từng nghĩ Thương Khung Tông là tất cả, nhưng hóa ra nó chỉ là hạt cát trong sa mạc.

"Ta sẽ đi đến tất cả những nơi đó." hắn nói, giọng đầy quyết tâm.

Mộ Dung Cảnh cười: "Đó là tinh thần! Nhưng trước hết, hãy sống sót qua Vân Mộng Trạch đã."

Họ tiếp tục đi. Khi mặt trời hoàn toàn lặn, họ đến một hang động nhỏ bên sườn núi.

"Đây là nơi chúng ta sẽ nghỉ đêm." Mộ Dung Cảnh nói. "Sáng mai ta sẽ dẫn ngươi vào Vân Mộng Trạch."

Trong hang, Mộ Dung Cảnh nhóm lửa, còn Phong Vân ngồi xuống tu luyện. Hắn cần củng cố cảnh giới mới và chuẩn bị cho những thử thách phía trước.

"Ngươi có biết tại sao Thương Khung Ngọc Giản lại quan trọng không?" Mộ Dung Cảnh bỗng hỏi.

Phong Vân lắc đầu.

"Nó không chỉ là một bảo vật." ông ta nói, giọng trầm xuống. "Nó là chìa khóa mở ra Thương Khung Bí Cảnh - một không gian đặc biệt nơi thời gian chảy chậm hơn bên ngoài gấp mười lần. Một ngày trong đó bằng mười ngày ngoài này."

Phong Vân tròn mắt. Điều đó có nghĩa là hắn có thể tu luyện nhanh hơn gấp mười lần!

"Đúng vậy." Mộ Dung Cảnh như đọc được suy nghĩ của hắn. "Nhưng cũng vì thế mà nhiều người săn lùng nó. Ngươi phải cẩn thận. Trong Vân Mộng Trạch không chỉ có yêu thú, mà còn có những tu sĩ khác cũng đang tìm kiếm nó."

Đêm đó, Phong Vân không ngủ được nhiều. Hắn nghĩ về tương lai, về con đường phía trước, và về lời thề sẽ quay lại Thương Khung Tông.

Khi bình minh ló dạng, hắn đứng dậy, đôi mắt sáng ngời quyết tâm.

"Hôm nay," hắn tự nhủ, "ta sẽ bước vào Vân Mộng Trạch và bắt đầu con đường thực sự của một cường giả."

Mộ Dung Cảnh cũng thức dậy, nhìn hắn với ánh mắt tán thưởng: "Sẵn sàng chưa?"

Phong Vân gật đầu: "Sẵn sàng."

Hai người bước ra khỏi hang, hướng về phía làn sương mù dày đặc của Vân Mộng Trạch - nơi cuộc phiêu lưu thực sự của Phong Vân bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc