Chương 2
Ánh nắng ban mai chiếu qua kẽ lá, soi rõ những giọt sương còn đọng trên ngọn cỏ. Hắn đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức tuôn chảy trong cơ thể.
"Đấu Thần Cảnh..." hắn lẩm bẩm.
Đây là cảnh giới thấp nhất trong hệ thống tu luyện - nơi tu sĩ bắt đầu rèn luyện thân thể và khai thác khí huyết. Trong kiếp trước, hắn đã vượt qua cảnh giới này chỉ trong ba ngày.
Nhưng giờ hắn không vội.
"Hệ thống!" hắn gọi nhẹ.
Một bảng thông tin quen thuộc hiện ra trước mặt:
```
╔════════════════════════════════════════════════════╗
║ ĐẤU THẦN HỆ THỐNG - PHIÊN BẢN 2.0 ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ CHỦ NHÂN: Lâm Đấu ║
║ CẢNH GIỚI: Đấu Thần Cảnh (Sơ Kỳ) ║
║ TIẾN ĐỘ: 0/100 ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ ĐẶC TÍNH KÍCH HOẠT: ║
║ ✓ [Đấu Thần] Sức chiến đấu +1000% ║
║ ✓ [Ngàn Năm] Ký ức mở 10% ║
║ ○ [Tân Sinh] Đang tìm kiếm... ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ NHIỆM VỤ MỚI: ║
║ ▶ Hoàn thành bài luyện tập buổi sáng (0/1) ║
║ ▶ Giao lưu với sư huynh (0/1) ║
║ ▶ Tìm hiểu về sư môn (0/1) ║
╚════════════════════════════════════════════════════╝
```
Lâm Đấu nhíu mày.
"Hoàn thành bài luyện tập buổi sáng?" hắn lẩm bẩm. "Ta không cần luyện tập. Ta chỉ cần..."
Hắn dừng lại.
Trong kiếp trước, hắn luôn cô độc. Hắn không cần ai, không cần giao lưu với ai. Hắn chỉ cần sức mạnh.
Nhưng giờ...
"Được rồi." hắn quyết định. "Lần này, ta sẽ thử làm theo cách khác."
Hắn bước ra khỏi phòng, đi về phía sân luyện võ của sư môn Thanh Vân.
---
Sân luyện võ đã đầy người.
Hàng chục thiếu niên mặc áo xanh đang luyện tập các thế võ cơ bản. Tiếng gió phần phật, tiếng chân đạp đất vang lên khắp nơi.
Lâm Đấu đứng ở cửa, quan sát.
"Hắn đến rồi!" một sư huynh nhận ra hắn, cười chế nhạo. "Đại sư huynh Lâm Đấu! Sao không ngủ nướng tiếp? Hay là hôm nay lại định bỏ luyện?"
Một số sư đệ cười theo.
Lâm Đấu nhớ lại - trong ký ức của Lâm Đấu gốc, tên này là Đỗ Thiên Họa, một sư huynh thường xuyên bắt nạt và sỉ nhục "Lâm Đấu". Hắn là con nhà có tiền, cha là trưởng lão của một gia tộc lớn, nên mới ngông cuồng như vậy.
"Đỗ sư huynh, đừng nói vậy." Trần Vân vội vàng nói. "Đại ca hôm qua mới ốm dậy, hắn cần nghỉ ngơi."
"Ốm?" Đỗ Thiên Họa cười nhạo. "Hay là giả vờ ốm để trốn luyện? Ta biết hắn vốn là kẻ bất hiếu, không xứng đáng làm đại sư huynh!"
Lâm Đấu bước tới.
Hắn không nói gì, chỉ nhìn Đỗ Thiên Họa bằng ánh mắt bình thản.
Trong mắt kẻ đã từng thống trị vạn thế, Đỗ Thiên Họa chẳng khác gì một con kiến. Hắn có thể một指尖 khiến tên này biến thành bụi phấn.
Nhưng hắn không làm.
"Đỗ sư huynh." Lâm Đấu nói nhẹ nhàng. "Sư phụ có dặn buổi sáng phải làm gì không?"
Đỗ Thiên Họa sửng sốt.
Hắn không ngờ Lâm Đấu lại bình tĩnh như vậy. Trước đây, mỗi lần bị sỉ nhục, Lâm Đấu đều tức giận, la hét, thậm chí đánh nhau. Nhưng giờ...
"Sư phụ..." Đỗ Thiên Họa lúng túng. "Sư phụ bảo chúng ta luyện Đấu Khí Cơ Bản. Nhưng đâu phải việc của ngươi! Ngươi vốn không có thiên phú, luyện cũng vô ích!"
Lâm Đấu mỉm cười.
Thiên phú? Hắn là Đấu Thần. Hắn không cần thiên phú.
"Vậy sao?" hắn hỏi. "Ta không có thiên phú?"
"Không!" Đỗ Thiên Họa nói thẳng. "Ngươi là kẻ thất bại nhất trong sư môn! Linh thể của ngươi chỉ là Đấu Khí Thấp Cấp - thứ rác rưởi nhất! Ngươi không thể nào vượt qua Đấu Thần Cảnh!"
Mọi người xung quanh đều im lặng.
Hắn ta nói đúng - Lâm Đấu gốc quả thật là kẻ có linh thể thấp kém, thiên phú không bằng một người bình thường. Đó là lý do hắn luôn bị khinh rẻ, bắt nạt.
Nhưng...
Lâm Đấu khẽ gật đầu.
"Ta hiểu rồi." hắn nói. "Cảm ơn Đỗ sư huynh đã chỉ giáo."
Nói xong, hắn bước vào sân luyện võ, đứng ở vị trí cuối cùng.
Đỗ Thiên Họa ngơ ngác. "Hắn... hắn không tức giận?"
Trần Vân lắc đầu. "Đại ca giờ khác rồi."
---
Bài luyện tập bắt đầu.
Mỗi sáng, sư phụ sẽ giao một bài luyện Đấu Khí Cơ Bản - các động tác đơn giản để rèn luyện cơ thể và hấp thụ thiên địa linh khí.
Lâm Đấu đứng yên, quan sát mọi người.
Trong mắt hắn, bài luyện này quá đơn giản. Đây là bài luyện dành cho người mới bắt đầu, hoàn toàn không có ý nghĩa gì với một Đấu Thần.
Nhưng hắn vẫn làm theo.
Hắn giơ tay lên, thực hiện các động tác một cách chính xác. Dù là đơn giản nhất, hắn vẫn làm từng động tác một với sự chính xác tuyệt đối.
Và khi làm vậy, hắn cảm nhận được điều kỳ lạ.
Luồng thiên địa linh khí trong cơ thể hắn... đang thay đổi.
"Đây là..." hắn nhíu mày.
Hệ thống hiện ra:
```
⚡ PHÁT HIỆN SỰ BẤT THƯỜNG!
Linh khí trong cơ thể chủ nhân đang biến đổi:
- Nguồn gốc: [Ngàn Năm - Ký ức Đấu Thần]
- Tốc độ hấp thụ: GẤP 100 LẦN bình thường
- Chất lượng linh khí: THƯỢNG ĐẲNG
⚠️ CẢNH BÁO:
Nếu tiếp tục, chủ nhân sẽ đột phá trong vòng 10 phút!
⏳ Nhiệm vụ: "Hoàn thành bài luyện buổi sáng" - ĐANG TIẾN HÀNH
📊 Tiến độ: 23%
```
Lâm Đấu không vội.
Hắn tiếp tục làm theo động tác, nhưng chậm rãi hơn, có ý thức hơn.
Hắn muốn trì hoãn sự đột phá.
Tại sao?
Bởi vì nếu hắn đột phá ngay lập tức, mọi người sẽ biết. Và khi mọi người biết, hắn sẽ lại trở thành tâm điểm chú ý - điều mà hắn đã quá mệt mỏi trong kiếp trước.
"Lần này..." hắn tự nhủ. "Ta sẽ sống một cuộc đời bình thường."
Nhưng ý nghĩ đó vừa kịp hình thành thì một giọng nói vang lên.
"Đại sư huynh!"
Lâm Đấu quay lại.
Một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng đó - áo trắng như tuyết, tóc đen như mun, đôi mắt long lanh như ánh trăng. Trên vai nàng là thanh kiếm bạc lấp lánh.
"Mỹ Nương?" Lâm Đấu nhíu mày.
Trong ký ức của Lâm Đấu gốc, thiếu nữ này là Vũ Mỹ Nương - con gái của sư phụ, thiên tài của sư môn, và là nữ chính trong một câu chuyện tình tu tiên.
Nhưng Lâm Đấu không quan tâm đến nàng.
"Mỹ Nương sư muội." hắn đáp.
Vũ Mỹ Nương nhìn hắn, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Sao sư huynh lại ở đây?" nàng hỏi. "Ta nghe nói sư huynh ốm, sắp..."
"Sắp chết?" Lâm Đấu cười nhẹ. "Không, ta chỉ cần nghỉ ngơi. Giờ đã khỏe rồi."
Vũ Mỹ Nương im lặng một lát.
Nàng nhìn Lâm Đấu - người mà trước đây nàng luôn coi là kẻ vô dụng, bất hiếu, không xứng đáng với danh hiệu đại sư huynh. Nhưng giờ...
Ánh mắt của hắn khác hẳn. Thanh thản, bình tĩnh, như thể hắn đã nhìn thấu mọi thứ trên đời.
"Sư huynh..." nàng lên tiếng. "Ta muốn thử sức với sư huynh."
Mọi người xung quanh đều sửng sốt.
"Sao? Mỹ Nương muốn đấu với tên bất hiếu đó?"
"Ha ha, Mỹ Nương chắc chắn sẽ thắng!"
"Xem hắn xấu hổ thế nào!"
Lâm Đấu nhìn Vũ Mỹ Nương.
Nàng là thiên tài - linh thể Thượng Đẳng, tuổi trẻ đã đạt Đấu Linh Cảnh, sức chiến đấu ngang với các trưởng lão.
So với hắn - một kẻ chỉ mới Đấu Thần Cảnh Sơ Kỳ - nàng mạnh hơn gấp trăm lần.
Nhưng...
"Được." Lâm Đấu gật đầu. "Nếu Mỹ Nương muốn."
Vũ Mỹ Nương nhíu mày. Nàng không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy.
"Sư huynh không sợ sao?" nàng hỏi.
"Sợ?" Lâm Đấu mỉm cười. "Ta không sợ gì cả."
Hắn bước ra giữa sân, đối diện với Vũ Mỹ Nương.
Mọi người nhanh chóng tránh ra, để lại một không gian rộng cho hai người.
"Ra tay đi." Lâm Đấu nói.
Vũ Mỹ Nương rút kiếm, kiếm quang lóe sáng.
"Sư huynh, ta không khách khí đâu!"
Thanh kiếm lao tới với tốc độ cực nhanh, mang theo khí thế có thể chặt đôi núi non!
Lâm Đấu đứng yên.
Trong mắt hắn, đường kiếm này... quá chậm.
Hắn bước sang trái một bước nhẹ nhàng, né đường kiếm một cách dễ dàng.
Vũ Mỹ Nương sửng sốt.
"Không thể nào!" nàng kinh ngạc.
Đỗ Thiên Họa ở bên cạnh cũng trợn mắt.
"Hắn... hắn né được?"
Trần Vân mỉm cười. "Đại ca của ta giỏi hơn mọi người tưởng."
Lâm Đấu vẫn bình tĩnh.
Hắn không tấn công, chỉ né và quan sát.
Hệ thống hiện ra:
```
⚔️ CHIẾN ĐẤU PHÂN TÍCH:
Đối thủ: Vũ Mỹ Nương
Cảnh giới: Đấu Linh Cảnh (Trung Kỳ)
Võ kỹ: Thanh Vân Kiếm Pháp (Sơ thành)
Sức mạnh: 85,000 Đấu Lực
Chủ nhân: Đấu Thần Cảnh (Sơ Kỳ)
Sức mạnh: 10 Đấu Lực
⚠️ Tỷ lệ chiến thắng: 0.01%
Nhưng...
✓ [Đấu Thần] Cho phép chủ nhân sử dụng ký ức chiến đấu
✓ [Ngàn Năm] Ký ức mở: 10%
💡 Gợi ý: Sử dụng "Ngàn Năm Kinh Nghiệm" để phân tích đối thủ
```
Lâm Đấu nhắm mắt.
Trong ký ức của Đấu Thần, hắn đã chiến đấu với vô số cao thủ, bao gồm cả những kẻ mạnh hơn Vũ Mỹ Nương gấp ngàn lần.
Hắn phân tích.
Thanh Vân Kiếm Pháp - một bộ võ kỹ cơ bản, tốc độ nhanh nhưng lực không đủ. Nếu đối đầu trực diện, hắn sẽ thua.
Nhưng nếu...
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.
"Ta đoán được rồi." hắn mỉm cười.
Vũ Mỹ Nương tiếp tục tấn công, mỗi đường kiếm nhanh hơn trước.
Nhưng Lâm Đấu vẫn né.
Một cách dễ dàng.
Thoải mái.
Như thể hắn đang nhảy múa vậy.
"Hắn..." Vũ Mỹ Nương cắn môi. "Hắn đang coi thường ta?"
Nàng tăng tốc, kiếm pháp trở nên hung dữ hơn.
Nhưng Lâm Đấu vẫn bình tĩnh.
"Đủ rồi." hắn nói.
Hắn giơ tay lên.
Một ngón tay.
Một ngón tay duy nhất.
Và hắn chặn thanh kiếm của Vũ Mỹ Nương bằng một ngón tay!
"Ngươi!" Vũ Mỹ Nương kinh ngạc.
Mọi người xung quanh đều trợn mắt.
"Không thể nào!"
"Hắn dùng một ngón tay chặn kiếm của Mỹ Nương?"
"Đây là... đây là..."
Đỗ Thiên Họa sợ run.
Lâm Đấu bình tĩnh rút ngón tay ra, nhìn Vũ Mỹ Nương.
"Mỹ Nương, ngươi thua."
Vũ Mỹ Nương đứng đó, mặt đỏ bừng.
Nàng không hiểu. Một tên bất hiếu, kẻ vô dụng nhất sư môn, sao lại có thể...
"Có gì không đúng." nàng lẩm bẩm. "Có gì không đúng ở đây..."
Lâm Đấu quay lưng, định bước đi.
Nhưng đúng lúc đó, hệ thống hiện ra:
```
⚠️ CẢNH BÁO CẤP CAO!
Phát hiện người quan sát:
- Cảnh giới: [DỮ LIỆU BỊ XÓA]
- Thực lực: [DỮ LIỆU BỊ XÓA]
- Mối nguy: [NGHIÊM TRỌNG]
⚠️ Chủ nhân đã bị phát hiện!
⚠️ Đề xuất: Rời khỏi đây ngay lập tức!
```
Lâm Đấu dừng bước.
Hắn quay đầu, nhìn về phía lầu các của sư môn.
Ở đó, một bóng người đang đứng - một lão nhân mặc hắc bào, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc như dao.
Đó là...
"Sư phụ?" Lâm Đấu nhíu mày.
Lão nhân kia chính là Vũ sư phụ - cha của Vũ Mỹ Nương, và cũng là người đã từng làm một điều gì đó với Lâm Đấu trong quá khứ.
Một điều mà Lâm Đấu gốc đã quên mất.
Nhưng Lâm Đấu - Đấu Thần - không quên.
"Hắn..." hắn lẩm bẩm.
Và một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Đây không phải là sư môn bình thường.
Đây có lẽ là...
"Một cái bẫy." hắn tự nhủ.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn chỉ tò mò.
"Xem ra, cuộc sống yên bình mà ta muốn... không dễ dàng như vậy." hắn mỉm cười.
Và hắn bước về phía Vũ sư phụ - người đang đứng trên lầu các, ánh mắt như muốn xuyên thủng hắn.
"Con muốn gặp sư phụ." hắn nói.
Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên.
Lần đầu tiên kể từ khi vào sư môn, Lâm Đấu chủ động tìm đến sư phụ.
Đây là khởi đầu của một câu chuyện mới.
Một câu chuyện về Đấu Thần sống lại, nhưng không còn theo con đường cũ.
Mà theo một con đường hoàn toàn khác.
---
***Hết Chương 2: Đấu Thần Cảnh***
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn