Cứu Thần Cuồng - Chương 2: Ác Nhân Cuối Cùng
Ba tháng trước, ta nhận được tin.
"Giáo chủ! Thập Tam Phường đã bắt đầu tấn công các làng mạc!"
Ta hỏi: "Thập Tam Phường?"
"Đúng vậy!" đồ đệ hoảng sợ. "Họ là băng đảng mạnh nhất trong vùng! Họ có hơn một trăm cao thủ!"
Ta gật đầu. "Và họ làm gì?"
"Họ... họ giết người, cướp của, đốt nhà cửa..."
"Đã rõ." ta đứng dậy. "Ta sẽ đi."
"Nhưng giáo chủ! Họ quá mạnh!"
Ta nhìn đồ đệ. "Có bao nhiêu người trong Thập Tam Phường?"
"Hơn... hơn một trăm..."
"Và có bao nhiêu làng mạc họ đã tấn công?"
Đồ đệ im lặng.
"Trả lời ta." ta nói.
"Hơn... hơn mười làng..."
"Mười làng." ta lặp lại. "Mỗi làng có khoảng một trăm người. Tổng cộng... một nghìn người."
"Vâng..."
"Nếu ta không giết bọn họ, họ sẽ giết thêm bao nhiêu người nữa?"
Đồ đệ không trả lời được.
"Ta sẽ đi." ta nói. "Và ta sẽ giết hết bọn họ."
---
Thập Tam Phường nằm trên núi Tam Sinh, một vùng núi non hiểm trở. Để đến được đây, ta đã đi bộ ba ngày.
Khi ta đến, bọn chúng đang uống rượu, ăn thịt, cười đùa.
"Người là ai?" một tên cao thủ hỏi.
"Ta là người sẽ giết các ngươi." ta đáp.
Cả bọn cười.
"Một mình ngươi? Chống lại một trăm cao thủ?"
"Đúng vậy."
"Haha! Ngươi điên rồi!"
Ta gật đầu. "Ta biết."
Rồi ta rút kiếm.
Ba mươi phút sau...
Thập Tam Phường không còn nữa.
Ta lau kiếm, bước qua xác chết, đi ra ngoài.
Trên đường về, ta gặp một bé gái.
"Ngài là... ngài là Cứu Thần?" cô bé hỏi.
"Ta là."
"Cảm ơn ngài! Ngài đã cứu làng của bọn em!"
Ta nhìn cô bé. Đôi mắt cô sáng như sao.
"Ta không cần cảm ơn." ta nói.
"Nhưng..."
"Chỉ cần sống tốt." ta nói. "Đó là cách trả ơn tốt nhất."
Cô bé gật đầu, mắt đầy nước.
Ta tiếp tục bước đi.
Giết một trăm kẻ xấu.
Cứu một làng.
Có lẽ đáng.
Nhưng trong lòng ta, có một khoảng trống.
Ta vẫn cô đơn.
---
Khi ta về đến Cứu Thần Giáo, có người đang chờ.
"Giáo chủ." một giọng nói trầm đục vang lên.
Ta nhìn người đó. Một lão già mặc áo đen, đôi mắt lạnh như băng.
"Ngươi là ai?"
"Ta là..." lão cười. "Kẻ đến để kết thúc ngươi."
Ta nhướng mày. "Ngươi?"
"Ta là Võ Thượng Thập - thủ lĩnh của Thập Tam Phường."
Ta đơ ra. "Nhưng ta đã giết hết bọn họ."
"Không phải tất cả." hắn nói. "Ta không có ở đó."
"Và ngươi đến đây để trả thù?"
"Để giết ngươi." Võ Thượng Thập nói. "Và để cướp giáo của ngươi."
Ta cười. "Ngươi nghĩ ngươi có thể?"
"Ta là Thiên Sơn Cảnh." hắn tuyên bố. "Cao hơn ngươi một cảnh giới."
Ta im lặng.
Thiên Sơn Cảnh. Đúng là cao hơn ta một cảnh giới.
Nhưng ta đã giết nhiều kẻ mạnh hơn.
"Vậy thì..." ta rút kiếm. "Hãy để kiếm quyết định."
---
Chương 2 kết thúc. Cứu Thần đã tiêu diệt Thập Tam Phường nhưng thủ lĩnh Võ Thượng Thập - một cao thủ Thiên Sơn Cảnh - đã đến để trả thù. Liệu Cứu Thần có thể chiến thắng kẻ mạnh hơn mình?
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn