Mix: Cuộc Sống Hai Thế Giới - Chương 2: Khám Phá Kết Nối
Sáng hôm sau, Lê Hoàng tỉnh dậy với tâm trạng phấn khích. Đêm qua, trong giấc mơ tu tiên, anh đã thành công luyện ra một viên đan dược. Đó không phải là giấc mơ bình thường - anh cảm nhận được rõ ràng sự mệt mỏi trong cơ thể, như thể thực sự đã vận chuyển chân khí cả đêm.
"Chắc là do mệt thôi." anh tự nhủ, nhưng trong lòng vẫn có chút hy vọng.
Khi đến công ty, mọi thứ vẫn như cũ. Đồng nghiệp Trang vẫn đòi cà phê, sếp vẫn giao deadline bất khả thi, và anh vẫn là nhân viên vô danh.
Nhưng giờ đây, anh có một bí mật. Mỗi khi rảnh rỗi, anh lén mở điện thoại, tìm kiếm thông tin về tu luyện, đan dược, và pháp thuật. Anh phát hiện ra rất nhiều kiến thức từ thế giới hiện đại có thể ứng dụng vào thế giới tu tiên.
Ví dụ, nguyên lý hóa học về phản ứng oxy hóa-khử có thể giúp hiểu quá trình luyện đan. Nguyên lý vật lý về lực và năng lượng có thể giải thích cách vận chuyển chân khí. Thậm chí, kiến thức y học hiện đại về giải phẫu có thể giúp hiểu rõ hơn về kinh mạch.
"Hoàng, anh đang tìm gì thế?" một đồng nghiệp hỏi khi thấy anh đang đọc tài liệu về y học cổ truyền.
"À, tôi đang tìm hiểu về... về sức khỏe." Hoàng nói dối. "Muốn cải thiện sức khỏe thôi."
"Ồ, vậy à. Nhưng đừng để sếp thấy nhé."
Hoàng gật đầu, tiếp tục nghiên cứu. Anh bắt đầu ghi chép lại những kiến thức quan trọng vào một cuốn sổ tay nhỏ - "Bí kíp Tu Tiên Hiện Đại".
Buổi tối, khi về nhà, anh vội vàng đi ngủ sớm. Anh muốn trở lại thế giới tu tiên, muốn tiếp tục cuộc sống của Khoa.
Và như mong đợi, khi chìm vào giấc ngủ, anh lại thấy mình trong thân xác của Khoa.
"Khoa, dậy đi con!" giọng mẹ Khoa vang lên.
Hoàng (trong thân xác Khoa) mở mắt, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ đơn sơ trong một căn nhà nhỏ. Căn nhà này thuộc về gia đình Khoa - một gia đình nghèo trong tông môn Tiêu Dao Tông.
"Con dậy rồi mẹ." Hoàng đáp, đứng dậy.
Mẹ Khoa là một phụ nữ trung niên với khuôn mặt phúc hậu, nhưng đôi mắt có nét buồn. "Con đi tu luyện đi, nhưng nhớ về sớm nhé."
"Vâng."
Hoàng rời nhà, đi đến khu vực tu luyện của đệ tử ngoại môn. Ở đây, những đệ tử như Khoa được học những kỹ thuật tu luyện cơ bản nhất.
"Ê, Khoa tới rồi kìa!" một thanh niên cười nhạo. "Thằng vô dụng lại đến tu luyện sao?"
Hoàng không đáp, chỉ im lặng đi đến một góc riêng. Anh đã quen với sự coi thường này, cả trong thế giới hiện đại lẫn thế giới tu tiên.
Nhưng lần này, anh có kế hoạch.
Anh ngồi xuống, nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển chân khí theo phương pháp mà anh đã nghiên cứu. Thay vì tuân theo cách truyền thống, anh áp dụng kiến thức vật lý về dòng chảy năng lượng.
"Chân khí cũng là một dạng năng lượng." anh nghĩ. "Và theo định luật bảo toàn năng lượng, nó phải tuân theo các quy tắc nhất định."
Anh điều khiển chân khí chạy qua các kinh mạch theo một chu kỳ khép kín, tạo thành một vòng tuần hoàn. Đây là ý tưởng mà anh học được từ nguyên lý tuần hoàn máu trong y học.
Và kết quả thật bất ngờ.
Chân khí trong cơ thể Khoa bắt đầu lưu thông mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những tắc nghẽn trong kinh mạch dần được thông suốt. Hoàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
"Đây là..." anh kinh ngạc.
Một lão giả đang quan sát từ xa bỗng tròn mắt. "Tiểu tử này... hắn đang vận chuyển chân khí theo cách gì vậy?"
Lão giả là Trưởng lão Vân, một cao thủ trong tông môn. Lão đã tu luyện hơn trăm năm, nhưng chưa từng thấy phương pháp vận chuyển chân khí nào như thế này.
Lão bước đến gần. "Tiểu tử, ngươi đang tu luyện theo phương pháp gì?"
Hoàng mở mắt, thấy Trưởng lão Vân, vội vàng đứng dậy thi lễ. "Bẩm Trưởng lão, đệ tử... đệ tử chỉ đang thử nghiệm một phương pháp mới."
"Phương pháp mới?" Trưởng lão Vân nhíu mày. "Ngươi tự sáng tạo ra sao?"
"Không... không hẳn." Hoàng nói. "Đệ tử chỉ áp dụng một số nguyên lý mà đệ tử đọc được trong sách."
"Nguyên lý gì?"
"Nguyên lý về... về tuần hoàn năng lượng." Hoàng giải thích, dùng kiến thức vật lý để diễn đạt. "Chân khí cũng là năng lượng, và năng lượng phải được bảo toàn. Nếu ta tạo ra một vòng tuần hoàn khép kín, chân khí sẽ lưu thông liên tục mà không bị hao tổn."
Trưởng lão Vân suy nghĩ. "Thú vị. Ta chưa từng nghĩ theo cách đó. Ngươi có thể cho ta xem cụ thể không?"
"Vâng."
Hoàng lại ngồi xuống, vận chuyển chân khí. Lần này, anh cố gắng giải thích rõ hơn về nguyên lý.
Khi chân khí bắt đầu lưu thông, Trưởng lão Vân cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt. Đó không phải là chân khí bình thường - nó tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn.
"Tuyệt diệu!" lão khen ngợi. "Tiểu tử, ngươi có thiên phú. Nhưng tại sao trước đây ngươi lại yếu kém như vậy?"
Hoàng do dự. Anh không thể nói rằng mình thực ra là một người từ thế giới khác, chỉ mượn thân xác của Khoa khi ngủ.
"Đệ tử... đệ tử trước đây không hiểu nguyên lý." anh nói. "Nhưng gần đây, đệ tử đã đọc nhiều sách và suy nghĩ nhiều hơn."
"Vậy à." Trưởng lão Vân gật đầu. "Tốt. Từ nay ngươi có thể đến tu luyện cùng ta. Ta sẽ dạy ngươi những kỹ thuật cao cấp hơn."
"Đa tạ Trưởng lão!" Hoàng vui mừng.
Đây là cơ hội mà anh không bao giờ dám mơ tới. Trong thế giới tu tiên, được một Trưởng lão nhận làm đệ tử là vinh dự lớn.
Buổi tu luyện kết thúc, Hoàng trở về nhà với tâm trạng phấn khởi. Nhưng khi bước vào nhà, anh thấy mẹ Khoa đang khóc.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?" anh hỏi.
"Con... con của mẹ." bà khóc nức nở. "Ba con... ba con bị thương nặng khi làm nhiệm vụ."
"Ba bị thương? Ở đâu?"
"Ở rừng phía Bắc. Ông ấy bị yêu thú tấn công, hiện đang nằm ở trạm cứu thương."
Hoàng vội vàng chạy đến trạm cứu thương. Ở đó, anh thấy cha Khoa - một người đàn ông trung niên với thân hình vạm vỡ - đang nằm trên giường, toàn thân đầy vết thương.
"Ba!" Hoàng chạy đến.
Cha Khoa mở mắt, nhìn con trai. "Khoa... con đến rồi."
"Ba, ba bị thương thế nào?"
"Yêu thú... rất mạnh." cha Khoa nói, giọng yếu ớt. "Ba may mắn sống sót, nhưng chân khí trong người đã bị tổn thương nặng."
Hoàng nhìn vết thương của cha, trong đầu lập tức suy nghĩ. Anh nhớ lại kiến thức y học hiện đại về chấn thương và phục hồi, cùng với kiến thức về chân khí từ thế giới tu tiên.
"Ba, con có thể thử chữa trị cho ba." anh nói.
"Con?" cha Khoa ngạc nhiên. "Con biết chữa thương?"
"Con... con đã đọc nhiều sách." Hoàng nói. "Và con có một phương pháp đặc biệt."
Anh bắt đầu kiểm tra vết thương, áp dụng kiến thức y học hiện đại về giải phẫu và sinh lý học. Anh phát hiện ra rằng chân khí tổn thương thực chất là sự rối loạn trong hệ thống năng lượng của cơ thể.
"Con cần một ít thảo dược." anh nói với y sĩ.
"Thảo dược gì?"
"Kim Ngân Hoa, Hoàng Cầm, Sinh Địa..." Hoàng liệt kê những vị thuốc mà anh biết từ kiến thức y học cổ truyền Trung Quốc, mà anh đã đọc được trên internet.
Y sĩ ngạc nhiên. "Những thứ đó... thường chỉ có đại y sư mới biết dùng."
"Nhưng con biết." Hoàng kiên định.
Y sĩ đành đi lấy thuốc. Khi có đủ thảo dược, Hoàng bắt đầu bào chế. Anh áp dụng nguyên lý hóa học về chiết xuất hoạt chất, kết hợp với phương pháp truyền thống của thế giới tu tiên.
Sau một giờ, anh đã bào chế ra một loại thuốc đặc biệt. "Ba, uống cái này đi."
Cha Khoa uống thuốc, và ngay lập tức cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Những vết thương bắt đầu lành lại, và chân khí rối loạn dần ổn định.
"Thật kỳ diệu!" y sĩ kinh ngạc. "Tiểu tử, ngươi học y thuật ở đâu vậy?"
"Con... con tự nghiên cứu." Hoàng nói.
Nhưng trong lòng, anh biết rõ: đó là nhờ kiến thức từ hai thế giới kết hợp lại.
Tin tức về việc Khoa chữa khỏi thương tích cho cha nhanh chóng lan truyền trong tông môn. Nhiều người bắt đầu chú ý đến cậu đệ tử ngoại môn vốn bị coi thường này.
Trong khi đó, ở thế giới hiện đại, Lê Hoàng cũng bắt đầu thay đổi.
Anh áp dụng những nguyên lý tu luyện vào cuộc sống hàng ngày. Ví dụ, phương pháp hít thở trong tu luyện giúp anh giảm căng thẳng ở công ty. Kiến thức về thảo dược giúp anh cải thiện sức khỏe.
Và quan trọng hơn, anh bắt đầu nhận thấy một điều kỳ lạ: đôi khi, trong giấc mơ, anh không chỉ là Khoa, mà còn có thể mang theo một ít đồ vật từ thế giới này sang thế giới kia.
Lần đầu tiên, anh thử mang theo một cây bút bi vào giấc mơ. Và khi tỉnh dậy, cây bút vẫn nằm trong tay Khoa ở thế giới tu tiên.
"Điều này có nghĩa là..." anh nghĩ, tim đập nhanh. "Hai thế giới đang dần kết nối với nhau."
Và nếu thật sự như vậy, thì tương lai sẽ thay đổi hoàn toàn.
Anh có thể mang công nghệ hiện đại sang thế giới tu tiên.
Anh có thể mang đan dược và pháp thuật về thế giới hiện đại.
Và quan trọng nhất, anh có thể sử dụng kiến thức từ cả hai thế giới để trở nên mạnh mẽ hơn ở cả hai nơi.
Nhưng anh cũng nhận ra nguy hiểm. Nếu hai thế giới thật sự kết nối, không chỉ có anh có thể đi qua lại. Những kẻ xấu từ thế giới này có thể xâm nhập thế giới kia, và ngược lại.
"Ta phải cẩn thận." anh tự nhủ. "Và ta phải tìm hiểu thêm về sự kết nối này."
Buổi tối, khi chuẩn bị đi ngủ, anh quyết định thử nghiệm thêm. Lần này, anh sẽ cố gắng mang theo một thứ quan trọng hơn - một chiếc điện thoại.
Nếu thành công, anh có thể sử dụng internet ở thế giới tu tiên. Và đó sẽ là một lợi thế vô cùng lớn.
Nhưng liệu có thành công không? Và nếu thành công, hậu quả sẽ là gì?
Hoàng không biết. Anh chỉ biết rằng, cuộc sống hai thế giới của anh đang trở nên thú vị hơn bao giờ hết.
Và có lẽ, không lâu nữa, anh sẽ không còn phải sống hai cuộc đời riêng biệt nữa.
Mà sẽ là một cuộc đời duy nhất, trải dài qua cả hai thế giới.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn