Chi Tồn - Chương 3: Đêm Đại Nội
Hoàng đế giả mạo.
Ta nằm trên giường trong phòng thái y, nhìn lên trần nhà cổ xưa đã ngả màu theo năm tháng. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng nến cháy lập lòe trên bàn làm cho bóng của ta nhảy múa trên tường như một sinh vật sống.
Bí mật này có thể lật đổ cả triều đình.
Hoàng đế không phải con ruột của tiên đế - hắn chỉ là một kẻ cướp ngôi, một tên giả mạo đã đánh cắt ngai vàng từ chính gia đình mình. Một kẻ đã thao túng, đã lừa dối, đã giết chóc để có được chiếc ngai vàng mà hắn không hề xứng đáng.
Nhưng bí mật đó cũng đặt ta vào một vị trí nguy hiểm chết người.
Nếu hoàng đế biết ta đã biết sự thật, hắn sẽ không bao giờ để ta sống. Đó là điều hiển nhiên. Không有一個皇帝會留下一个知道自己秘密的人。
Ta cần bằng chứng. Ta cần những chứng cứ không thể chối cãi, những bằng chứng khiến cả triều đình phải tin. Chỉ có vậy, ta mới có thể sử dụng bí mật này như một lá bài tẩy trong tay mình - một vũ khí lợi hại có thể giết chết bất kỳ kẻ nào dám đe dọa ta.
Nhưng làm sao để có được bằng chứng?
Ta đã làm thái y được ba năm. Trong ba năm đó, ta đã khám phá ra nhiều bí mật của hoàng gia - những bí mật mà không ai khác biết. Ta đã chữa bệnh cho vô số cung phi mỹ nhân, đã nghe được những lời thì thầm trong đêm, đã nhìn thấy những thứ mà không ai muốn cho ta thấy.
Nhưng bằng chứng về việc hoàng đế giả mạo... đó là một thứ hoàn toàn khác.
Cần phải tìm được gốc rễ của hắn. Cần phải biết hắn là ai, từ đâu đến, và làm sao hắn có thể giả mạo được hoàng tử thật. Nếu hoàng tử thật còn sống... thì hắn đang ở đâu? Đã bị giết chết rồi hay đang sống ẩn náu ở nơi nào đó?
Ta đã từng nghe về những câu chuyện cổ tích về hoàng tử bị mất tích, về những bí mật bị chôn vùi trong lòng cung điện ngàn năm. Có lẽ trong những câu chuyện đó có một phần sự thật.
Đột nhiên, ta nhớ lại những gì công chúa đã kể vào chiều hôm đó.
Hoàng đế không phải con trai của tiên đế. Hắn là kẻ giả mạo.
Nhưng tiên đế có nhiều con trai. Có hoàng tử cả, hoàng tử hai, hoàng tử ba, hoàng tử tư... Nếu hoàng đế hiện tại là kẻ giả mạo, vậy những hoàng tử thật đã đi đâu? Đã bị giết hay đang sống ẩn náu?
Và quan trọng hơn - làm sao một kẻ ngoài hoàng tộc có thể xâm nhập vào cung điện và giả mạo hoàng tử một cách hoàn hảo đến vậy? Chắc chắn hắn phải có đồng minh bên trong. Chắc chắn có kẻ đã giúp hắn thực hiện kế hoạch dơ dáy này.
Những câu hỏi xoắn quẩn trong đầu ta như những con rắn độc, không ngừng cắn xé.
Ta nhắm mắt lại, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh. Ta đã sống sót qua bao nhiêu năm tháng trong hoàng cung này - đầy rẫy những âm mưu và nguy hiểm. Ta đã học được rằng, đôi khi, sự kiên nhẫn quan trọng hơn sức mạnh. Đôi khi, im lặng là vàng.
Nhưng không phải lúc nào im lặng cũng là vàng.
Đôi khi, im lặng chỉ là cách để chờ đợi thời cơ.
Và đêm nay, ta đã chờ đợi đủ lâu.
---
*Click. Click. Click.*
Những tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, gần hơn và rõ hơn.
Ta đứng dậy từ giường, đầu óc cảnh giác như một con mèo rừng đang rình mồi. Đã quá giờ người nào có thể đến thăm ta - canh ba đã qua từ lâu, và hoàng cung vào ban đêm là vùng cấm địa đối với bất kỳ ai không có lệnh đặc biệt.
Tay ta tự động nắm chặt thanh kiếm nhỏ mà ta luôn giấu dưới gối - một thói quen mà ta đã tự rèn luyện kể từ khi biết mình đang sống giữa hang ổ sói. Trong hoàng cung này, không có ai là an toàn - kể cả thái y như ta.
Cửa phòng mở ra không một tiếng động.
Một bóng đen bước vào - cao lớn, rắn chắc, di chuyển với sự linh hoạt của một sát thủ chuyên nghiệp. Ta không thể nhìn thấy khuôn mặt hắn trong bóng tối, chỉ có thể thấy đôi mắt hắn - đôi mắt sáng như hai ngôi sao trong đêm, lạnh lẽo và vô cảm như đôi mắt của một con rắn độc nhìn vào con mồi.
"Có giặc!" ta hét lên, đồng thời nhảy sang một bên, tránh khỏi đường kiếm đầu tiên của bóng đen - một nhát chém nhanh như chớp, chỉ cách cổ ta có một tấc.
Nhưng không ai đến.
Ta đã biết. Đây là một cái bẫy được lên kế hoạch từ trước. Không có lính canh nào sẽ đến cứu ta - bởi vì người đã ra lệnh bỏ mặc ta chính là người đã cử bóng đen đến. Hắn ta không đến một mình - có kẻ đã dọn đường cho hắn, đã loại bỏ những trở ngại có thể ngăn cản hắn.
Hoàng đế.
Hoặc có thể là kẻ đứng sau hoàng đế - kẻ mà ta chưa biết nhưng sớm muộn sẽ phải đối mặt.
"Ngươi là ai?" ta hỏi, giọng bình thản dù trái tim đang đập nhanh trong lồng ngực như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng. Ta đã học được cách kiềm chế cảm xúc, cách không để nỗi sợ chi phối hành động của mình.
Bóng đen không đáp. Hắn chỉ rút ra một thanh đao dài từ sau lưng - đao sáng loáng dưới ánh trăng xuyên qua cửa sổ, phản chiếu những tia sáng lạnh lẽo có thể cắt qua không khí như cắt qua bơ.
"Giết hắn!" giọng nói quen thuộc vang lại trong đầu ta.
Nhưng không phải từ bóng đen.
Mà là từ trong chính ký ức của ta - một giọng nói mà ta đã nghe nhiều năm trước, trong một đêm mưa bão kinh hoàng khi ta còn là một đứa trẻ mồ côi lang thang trên đường phố.
Ta không có thời gian để nghĩ về điều đó.
Bóng đen lao tới, đao chém xuống với một lực có thể chia đôi không khí. Đây là một nhát chém chết người - nếu trúng, đầu ta sẽ lìa khỏi cổ trước khi ta kịp nhận ra điều gì.
Ta nhảy lùi lại, thanh kiếm nhỏ trong tay chặn đao của hắn với một tiếng rít gió.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên trong đêm tối, inh ỏi và chói tai như tiếng chuông cảnh báo ngày tận thế.
"Có giặc!" ta hét lại, lần này to hơn nhiều, cố gắng kêu gọi sự chú ý của những người lính canh đang ngủ quên trong vọt gác.
Nhưng vẫn không ai đến.
Hoàn toàn im lặng ngoài trời đêm - như thể cả hoàng cung đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Bóng đen cười - một tiếng cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai như tiếng cười của một kẻ đã thắng trò chơi trước khi nó bắt đầu. "Đừng có cố. Không ai sẽ đến đâu, Thái Y. Ta đã lo liệu tất cả."
"Gì?" ta hỏi, giả vờ không biết, cố gắng kéo dài thời gian trong khi tìm kiếm lối thoát.
"Ngươi biết ta là ai." bóng đen nói. "Hoặc ít nhất, ngươi đã đoán ra."
Ta nhìn hắn, ánh mắt không chớp như đang đọc một cuốn sách viết bằng máu. "Ta không biết ngươi là ai."
"Đừng giả vờ." bóng đen tiến lại gần hơn, mỗi bước chân của hắn như một tiếng trống chết người vang lên trong tim ta. "Ta biết ngươi đã gặp công chúa. Ta biết cô ta đã kể cho ngươi nghe về bí mật của hoàng đế."
"Vậy ngươi là ai?" ta hỏi lại, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Bóng đen dừng lại, nhìn ta với ánh mắt đầy ý nghĩa như đang nhìn thấu linh hồn ta. "Ta là người của Hắc Vệ."
Hắc Vệ.
Ta đã nghe về tổ chức này - một tổ chức bí mật hoạt động trong bóng tối, làm việc cho những kẻ có tiền và quyền. Bọn họ là sát thủ, là gián điệp, là những kẻ chuyên giải quyết những vấn đề mà không ai muốn mang ra ánh sáng. Trong thế giới ngầm của hoàng cung, Hắc Vệ là một cái tên khiến người ta phải rùng mình.
"Ngươi đến để giết ta?" ta hỏi, cố gắng giấu nỗi sợ trong giọng nói.
"Không." bóng đen đáp. "Ta đến để cảnh cáo ngươi."
"Cảnh cáo?"
"Ngươi biết quá nhiều." bóng đen nói. "Và những người như ngươi... thường không sống được lâu."
Ta nhìn hắn, không biểu lộ cảm xúc gì trên khuôn mặt. Trong những năm tháng sống trong hoàng cung, ta đã học được cách đeo mặt nạ - cách giấu cảm xúc thật sâu trong tim, không để bất kỳ ai nhìn thấy nỗi sợ hay khổ đau của mình.
"Ngươi đến đây chỉ để nói cho ta biết điều đó?" ta hỏi.
"Ta đến để cho ngươi một lựa chọn." bóng đen đáp. "Một là, ngươi quên đi tất cả những gì ngươi đã nghe từ công chúa. Ngươi sẽ tiếp tục sống như một thái y bình thường, làm những gì ngươi vẫn làm, và chết khi đến lúc."
Hắn dừng lại, để những lời đó ngấm vào tâm trí ta.
"Hai là?"
"Hai là... ngươi chết."
Ta im lặng.
Đây là một lựa chọn khó khăn. Một bên là im lặng và sống sót - nhưng sẽ phải sống với việc biết sự thật mà không thể làm gì. Một bên là phơi bày bí mật và chết - nhưng có thể sẽ mang lại công lý cho những người vô tội đã chết dưới tay hoàng đế giả mạo.
Nhưng ta đã không sống sót bao nhiêu năm trong hoàng cung để rồi đầu hàng trước một tên sát thủ.
"Ta cần suy nghĩ." ta nói.
"Ngươi có ba ngày." bóng đen đáp. "Ba ngày để quyết định. Sau ba ngày, nếu ta thấy ngươi vẫn đang điều tra, ta sẽ quay lại. Và lần sau..."
Hắn không nói hết câu.
Hắn không cần nói.
Ta hiểu.
Trong thế giới ngầm của hoàng cung, có những lời đe dọa không cần phải nói ra - chúng được viết bằng máu, bằng cái chết của vô số người đã dám cản đường kẻ nắm quyền.
Bóng đen nhảy ra cửa sổ, biến mất trong đêm tối như chưa từng xuất hiện. Hắn ta di chuyển với sự dẻo dai của một con mèo lớn, không để lại dấu vết.
Ta đứng đó, một mình trong phòng, nhìn ra cửa sổ nơi bóng đen đã biến mất.
Ba ngày.
Ta có ba ngày để quyết định.
Hoặc im lặng và sống.
Hoặc phơi bày bí mật và chết.
Nhưng có một lựa chọn thứ ba - một lựa chọn mà bóng đen không bao giờ ngờ tới. Một lựa chọn đòi hỏi sự khôn ngoan, sự kiên nhẫn, và một chút mạo hiểm có tính toán.
Ta sẽ không im lặng.
Ta cũng sẽ không chết.
Ta sẽ tìm ra sự thật, phơi bày hoàng đế giả mạo, và sống sót - bằng cách nào đó ta sẽ tìm ra cách.
Chi Tồn - người thái y trong bóng tối - bắt đầu vạch ra kế hoạch của mình trong đầu.
Một kế hoạch sẽ thay đổi mọi thứ.
Một kế hoạch sẽ đặt dấu chấm hết cho mọi bí mật.
Và một kế hoạch sẽ cho thấy rằng, đôi khi, kẻ yếu nhất lại là người nắm giữ sức mạnh thật sự - bởi vì kẻ yếu không bao giờ bị nghi ngờ, không bao giờ bị theo dõi, và không bao giờ bị ngăn cản khi họ hành động.
Đêm đó, ta không ngủ được.
Nhưng ta đã tìm ra hướng đi cho mình.
Và đó là tất cả những gì ta cần để bắt đầu.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn