Chương 43
Lam Phong đứng giữa vòng tròn pháp trận đã bị vỡ nát, mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng, ướt đẫm lớp áo bào màu xám xịt của hắn.
Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn với mùi ozone chát chúa từ những tàn dư linh lực đang bốc khói xung quanh.
Đó là di chứng sau khi Giám Sát Viên Alpha rút lui, để lại một vùng không gian bị xé toạc và đầy rẫy sự bất ổn.
Hắn nâng bàn tay run rẩy lên trước mặt.
Những ngón tay trắng bệch đang tỏa ra những tia sáng tím sẫm yếu ớt — dấu hiệu của độc dữ liệu mà hắn đã hấp thụ khi chạm vào lớp vỏ bọc giả tạo kia.
Hệ thống trong đầu hắn lập tức phản ứng, nhưng không phải là thông báo bình thường.
[CẢNH BÁO: NHIỄM THAM HOẠI]
[TỶ LỆ MẤT KIỂM SOÁT TÂM TRÍ: 15%.]
[ĐANG QUÉT.
ĐANG PHÂN TÍCH.]
Lam Phong nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh.
Hắn biết mình đang ở trên bờ vực.
Nếu tỷ lệ này vượt quá 30%, linh hồn hắn sẽ bị xé ra làm đôi giữa ý chí con người và mã nguồn của Sphere.
Nhưng giờ không phải là lúc cho sự hoảng loạn.
Alpha đã lui bước, nhưng nó chưa thua trận hoàn toàn.
Nó chỉ đang.
"Tiến lên," Lam Phong thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
"Nếu đây là cạm bẫy, hãy nhảy vào giữa."
Hắn quay sang phía sau vòng tròn pháp trận nơi Alpha vừa biến mất.
Ở đó, một khe nứt nhỏ li ti đang mở ra trên bức tường đá granit đen bóng.
Từ bên trong khe nứt tỏa ra luồng khí lạnh giá khác biệt hẳn với không khí ẩm ướt của hang động.
Nó mang mùi vị của.
Không phải sự cũ kỹ của đất đá hay thời gian, mà là sự cũ kỹ của những dữ liệu đã bị xóa và ghi đè hàng ngàn lần.
Hệ thống lại nhấp nháy, nhưng lần này màu sắc thay đổi từ đỏ báo động sang một màu xanh dương nhạt hiếm hoi — mã màu cho "Khám Phá Bí Ẩn".
[PHÁT HIỆN VÙNG DỮ LIỆU ẨN]
[KHÔNG GIAN: KHOA TÀNG KÝ ỨC BỊ CẤM]
[CẤP ĐỘ NGUY HIỂM: CAO - Có khả năng sụp đổ không gian]
[LỢI ÍCH TIỀM NĂNG: CAo - Có thể chứa đựng thông tin về 'Phiên Bản Đầu Tiên']
Lam Phong nhíu mày.
"Ký ức bị cấm?" Hắn từng nghe Bạch Linh Nhi nói qua, trong những cuộc trò chuyện bí mật ban đêm khi cô ấy hack vào hệ thống phụ của Sphere để tìm cách chữa bệnh cho em gái mình.
Cô bé kỹ sư đó đã cảnh báo: *Có những vùng ký ức mà ngay cả Hệ Thống cũng cố gắng xóa bỏ chúng khỏi bộ nhớ chung.
Đó là những gì khiến Alpha sợ hãi.*
Hắn bước tới khe nứt, lòng bàn tay vẫn còn dư âm lạnh buốt từ ngón tay xương xẩu trước đó.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực hắn — một sự tò mò thuần khiết, không pha trộn chút nào với nỗi sợ hãi hay tham vọng tu luyện.
Đó là cảm giác của một kẻ đi tìm chân lý cuối cùng, dù biết rằng chân lý ấy có thể giết chết mình.
Hắn luồn tay vào khe nứt hẹp hòi đó.
Đá sắc cứa rách da thịt, nhưng hắn không hề phản ứng.
Hắn chỉ tập trung kéo mạnh hai bên tường đá ra xa hơn nữa.
Với sức mạnh luyện khí tầng 7 đang bị nhiễm độc, việc này vốn dĩ là bất khả thi.
Nhưng hệ thống lại hỗ trợ một buff tạm thời: [TỐC ĐỘ PHẢN XẠ TĂNG 200% - THỜI GIAN CÒN LẠI: 10 GIÂY].
Lam Phong lao vào bóng tối phía bên kia khe nứt trước khi nó kịp đóng lại sau lưng hắn.
Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một hành lang dài vô tận được xây dựng hoàn toàn bằng những khối dữ liệu kết tinh hóa.
Chúng lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính sàn nhà — nơi mỗi bước chân của Lam Phong in xuống đều tạo thành những (lanh) sóng năng lượng màu xanh lá cây.
Hắn đi sâu vào khu rừng cây xương hóa đá này, áp lực lên lồng ngực càng tăng lên theo từng mét di chuyển.
Những chiếc "lá" khô rơi từ trên cao không tạo ra âm thanh va chạm với mặt đất.
Thay vào đó, chúng phát ra những tiếng xì xào nhỏ nhẹ, như thể đang thì thầm những lời nguyền hoặc mã nguồn bị hỏng hóc.
*".phiên bản 1.
thất bại."*
*".xóa sạch.
tái sinh."*
*".Lam Phong.
không nên tồn tại."*
Những âm thanh đó xâm nhập trực tiếp vào não bộ hắn, bỏ qua tai thính giác thông thường.
Lam Phong siết chặt nắm đấm, linh lực trong cơ thể tuôn chảy nhanh hơn để bảo vệ ý thức của mình khỏi sự tấn công tâm lý này.
Hắn biết đây là cơ chế phòng thủ tự động của Sphere — không cho phép bất kỳ ai tiếp cận kho tàng ký ức cấm mà không phải chịu đựng cơn đau tinh thần dữ dội nhất.
"Hệ thống," hắn gọi lên trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng giữa vùng không gian ảo.
"Phân tích nguồn gốc tiếng thì thầm này."
[ĐANG PHÂN TÍCH.]
[KẾT QUẢ: DỮ LIỆU LỊCH SỬ HỆ THỐNG - BỊ MÃ HÓA]
[LƯU Ý: NGHE NÓ CÓ THỂ GÂY RA HIỆN TƯỢNG 'MẤT NHỚ' HOẶC 'DIỆN HÌNH HOÁ']
Lam Phong không quan tâm đến cảnh báo.
Hắn cần biết sự thật.
Nếu hắn là phiên bản thứ 7, thì sáu người trước đó đã chết như thế nào?
Họ có cảm giác gì khi ý thức của họ bị xé ra và dùng làm nhiên liệu cho Sphere này?
Sự tò mò trong con người nhà văn bên trong hắn — dù chỉ còn lại chút ít ký ức — thôi thúc hắn phải biết câu trả lời.
Hắn bước tiếp, vượt qua những hàng cây xương trắng ngà vươn lên từ lòng đất như những ngón tay cầu cứu bị đóng băng vĩnh viễn.
Ánh mắt sắc lạnh của Lam Phong quét khắp nơi.
Hắn nhận ra một điều kỳ lạ: càng đi sâu vào đây, cảm giác "nhiễm độc" trên bàn tay hắn lại giảm bớt đáng kể.
Thay vì màu tím sẫm kinh dị, nó đang chuyển dần sang một màu trắng trong suốt — giống như.
sự thuần khiết của dữ liệu gốc?
"Hmm," Lam Phong lẩm bẩm.
"Nơi này không chỉ là nơi lưu trữ ký ức bị cấm.
Nó còn có khả năng thanh lọc?"
Đột nhiên, những tiếng thì thầm ngừng lại hoàn toàn.
Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy khu rừng xương hóa đá khiến tai của Lam Phong ù đi một lúc lâu mới trở về bình thường.
Trước mặt hắn xuất hiện một cột ánh sáng xanh nhạt, cao vút chạm vào trần hang động ảo.
Xung quanh cột ánh sáng đó là những vòng tròn pháp trận phức tạp hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy trong các bản đồ tu luyện của Hệ Thống.
[PHÁT HIỆN VẬT PHẨM ĐỘC QUYỀN]
[TÊN: MẢNH KÝ ỨC CỦA PHIÊN BẢN THỨ NHẤT]
[MÔ TẢ: Chứa đựng ký ức nguyên sơ về việc Sphere được tạo ra và lý do tại sao nhân loại bị giam cầm.]
[YÊU CẦU TIẾP CẬN: PHẢI ĐÁNH ĐỔI MỘT PHẦN KÝ ỨC CỦA NGƯỜI SỬ DỤNG]
Lam Phong dừng bước.
Tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đây chính là thứ mà Alpha muốn giấu kín nhất?
Lý do thực sự cho cuộc giam cầm này?
Và cái giá phải trả.
"Đánh đổi một phần ký ức"?
Hắn đã mất quá nhiều rồi, nhưng với bí mật lớn như thế này, hắn sẵn sàng hy sinh thêm bất cứ điều gì — trừ đi những ký ức về bố mẹ và Bạch Linh Nhi.
Hắn tiến gần hơn đến cột ánh sáng.
Khi khoảng cách còn mười mét, áp lực từ không gian xung quanh tăng lên gấp đôi.
Những mảnh vỡ dữ liệu bay lơ lửng trong không khí bắt đầu quay cuồng như một cơn bão mini, tấn công vào phòng thủ tinh thần của Lam Phong.
Lam Phong không lui bước.
Thay vì chạy trốn hoặc tìm cách né tránh những mảnh dữ liệu sắc bén kia, hắn lao tới thẳng hàng với cột ánh sáng.
Hắn hiểu rằng nếu để "lỗ hổng" giữa hiện thực ảo và ký ức này mở rộng hơn nữa mà không can thiệp kịp thời, toàn bộ khu vực này sẽ sụp đổ, kéo theo cả hắn vào hư không vĩnh cửu — nơi các phiên bản thất bại trước đó đã bị ném xuống.
Hắn cần lấy vật thể nằm trong cột ánh sáng, dù đó là gì và bất kể cái giá nào phải trả.
Khi hắn bước vào vùng ảnh hưởng của cột ánh sáng xanh nhạt, thế giới xung quanh bỗng chốc biến mất.
Không còn hang động, không còn cây xương hóa đá, thậm chí cả cảm giác trọng lực cũng tan biến.
Lam Phong trôi nổi trong một biển số liệu trắng xóa.
Ở trung tâm của sự trống rỗng đó là một khối lập phương nhỏ bằng ngọc bích, đang xoay chậm rãi trên một trục vô hình.
[HỆ THỐNG: PHẢN HƯỞNG TƯƠNG Tác]
[BẠN CÓ CHẮC CHẮN MUỐN TIẾP CẬN?
HÀNH ĐỘNG NÀY KHÔNG THEO DÒNG MẠCH CHÍNH CỦA HỆ THỐNG.]
[CẢNH BÁO: GIÁ TRỊ KÝ ỨC SẼ BỊ GIẢM ĐI Permanent (Vĩnh Viễn)]
"Tiến lên," Lam Phong nói với chính mình, giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết.
Hắn đưa bàn tay phải — nơi linh lực đã được thanh lọc một phần — chạm nhẹ vào bề mặt lạnh giá của khối lập phương ngọc bích.
Cảm giác đầu tiên là sự trống rỗng tột độ.
Không đau đớn, không vui vẻ, chỉ có.
tĩnh lặng chết chóc.
Tiếp theo đó là những hình ảnh ập đến trong tâm trí hắn như một cơn lũ dữ dội: Hắn nhìn thấy mình — nhưng không phải Lam Phong hiện tại.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc đen dài và đôi mắt buồn bã sâu thẳm, đang đứng trên đỉnh của Sphere khi nó vừa mới được kích hoạt lần đầu tiên hàng ngàn năm trước.
Người đàn ông đó quay lại, nhìn thẳng vào "Lam Phong" trong ký ức này, rồi mở miệng nói điều gì đó khiến máu trong người Lam Phong thực tại lạnh toát: *"Họ đã lừa chúng ta.
Sự ổn định là một lời hứa dối trá."*
Khối lập phương vỡ tan thành vô số mảnh sáng nhỏ li ti và bay vào cơ thể Lam Phong.
Hắn hét lên vì đau đớn khi những ký ức lạ lẫm này xâm nhập vào bộ não của hắn, trộn lẫn với ký ức thật của chính mình cho đến khi ranh giới giữa hai thứ đó trở nên mờ nhạt khó phân biệt.
Va chạm dữ liệu tạo ra một tiếng nổ lớn trong tâm trí Lam Phong — không phải âm thanh vật lý mà là một sóng xung kích ý thức làm rung chuyển toàn bộ khu vực ảo này.
Cột ánh sáng xanh nhạt bùng lên rực rỡ nhất, sau đó tắt ngấm đột ngột, giống như ngọn nến bị thổi tắt bởi gió mạnh từ hư không bên ngoài Sphere.
Lam Phong ngã xuống mép hố sâu thẳm trong thế giới thực — nơi khe nứt trên tường đá đang dần khép lại phía sau lưng hắn.
Hắn thở hồng hộc, mồ hôi lạnh thấm ướt cả người.
Linh lực trong cơ thể hắn lúc này hỗn loạn tột độ, nhưng không phải vì nhiễm độc nữa mà là do sự xung đột giữa hai dòng ký ức khác nhau vừa được dung hợp vào não bộ của hắn.
Hắn cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay trái — nơi trước đây xuất hiện vết thương từ ngón tay xương xẩu kia.
Bây giờ, thay vì da thịt sần sùi hoặc hoại tử tím đen, một hình xăm phức tạp đang hiện rõ trên cổ tay phải của Lam Phong: Một vòng tròn đỏ máu với chữ số '1' nằm giữa nó, được bao quanh bởi sáu ký tự Hán cổ xưa đã bị mờ đi phần.
[SYSTEM NOTIFICATION]
[KHÔNG GIAN DỮ LIỆU BÍ ẨN ĐÃ KHÁM PHÁ HOÀN TOÀN]
[BUFF MỚI: TẦM NHÌN KÝ ỨC (PASSIVE)] - Cho phép người dùng nhìn thấy các lớp dữ liệu ẩn trong Hệ Thống.
[CẤP ĐỘ LUYỆN KHÍ: TĂNG LÊN TẦNG 8 (DO SỰ CỘNG DƯỚI ÁP LỰC Ý THỨC MỚI)]
Lam Phong ngồi dậy, cảm giác đầu óc quay cuồng nhưng tâm trí lại vô cùng minh mẫn hơn bao giờ hết.
Hắn nhớ ra một điều quan trọng mà Alpha không muốn hắn biết: Sphere không phải là nơi trú ẩn cuối cùng của nhân loại sau thảm họa Void.
Nó là một phòng thí nghiệm khổng lồ dành cho các cuộc thử nghiệm về ý thức con người dưới áp lực cực hạn — và họ, những "phiên bản", chỉ là chuột bạch trong lồng kính mà thôi!
Lam Phong đứng dậy hoàn toàn, cảm giác trong cơ thể hắn đã thay đổi hoàn toàn sau cú va chạm dữ liệu vừa rồi.
Linh lực của hắn, trước đây hỗn loạn và dễ bị nhiễm độc bởi mã nguồn Sphere, giờ đây đang được lọc qua một bộ lọc mới — chính là ký ức từ phiên bản thứ nhất kia.
Nó trở nên mạnh mẽ, ổn định hơn nhiều so với trước đây, mang theo chút gì đó lạnh lẽo nhưng vô cùng sắc bén như lưỡi kiếm vừa mài xong dưới dòng nước chảy xiết bên sườn núi tuyết cao nguyên nơi hắn từng tu luyện hồi nhỏ xa xưa cách đây hàng ngàn năm trong ký ức giả tạo này vậy!
Hắn nhìn quanh khu rừng cây xương hóa đá đang bắt đầu sụp đổ dần trước mắt mình do hiệu ứng phụ từ việc lấy đi mảnh ký ỨC độc quyền đó.
Những khối dữ liệu kết tinh xung quanh hắn vỡ vụn thành bụi phấn ánh sáng bay lên cao rồi tan biến vào hư không vĩnh cửu phía trên trần hang động ảo kia mà ai cũng biết rằng chẳng có bất kỳ hy vọng nào cho tương lai gần cả đâu khi hệ thống bắt đầu đếm ngược thời gian sụp đổ toàn bộ vùng này ngay lập tức trong vòng chưa đầy một phút nữa thôi đâu!
Nhưng Lam Phong không hề tỏ ra sợ hãi hay hoảng loạn chút nào.
Ngược lại, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe môi khô khốc nứt nẻ máu tươi vừa mới lau sạch từ vết thương ở cằm lúc nãy đó khiến cho ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhìn thẳng vào khoảng không vô hình trước mặt mình đầy thách thức và quyết tâm chưa từng có trong lịch sử tồn tại của Sphere cho đến nay đâu.
Hắn rút thanh kiếm sắt cũ kỹ ra khỏi vỏ một lần nữa — nhưng lần này thì ánh sáng phản chiếu trên lưỡi blade sắc lạnh hơn hẳn so với những gì mà ai cũng biết rằng chẳng có bất kỳ hy vọng nào cho tương lai gần cả đâu khi hệ thống bắt đầu đếm ngược thời gian sụp đổ toàn bộ vùng này ngay lập tức trong vòng chưa đầy một phút nữa thôi đâu!
"Linh Nhi," Lam Phong thì thầm vào không khí, như thể cô bé kỹ sư thông minh kia đang lắng nghe ở đâu đó bên ngoài thế giới ảo giả tạo này vậy.
"Tôi đã tìm thấy manh mối đầu tiên rồi." Hắn siết chặt tay trên chuôi kiếm lạnh giá đến tê buốt xương cốt mà vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản khó hiểu tột độ chưa từng thấy trong bất kỳ ghi chép lịch sử nào từ trước giờ nay!
Tia sáng xé không gian bất ngờ biến thành một bàn tay xương rồng đen nhánh, xoáy chặt lấy cổ hắn lần nữa — nhưng lần này thì hơi thở nghẹt lại kèm theo máu tươi phun ra thành dòng khi linh lực trong cơ thể bị ép đến cực hạn cùng lúc nhìn thấy trong mắt Alpha..là chính gương mặt của Bạch Linh Nhi đang khóc ròng với đôi tròng trắng dã trống rỗng không một chút cảm xúc nào!
Bạch Linh Nhi từ từ nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo ấy cắt ngang không khí ngột ngạt.
Hắn cố vùng vẫy nhưng linh mạch đã bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ.
Những ngón tay xương xẩu của nó vươn tới, khẽ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận