Chương 35

Không khí trong hang động sâu thăm thẳm như bị đóng băng bởi sự kinh hoàng đang len lỏi từng tế bào cơ thể Lam Phong.

Hắn đứng giữa vòng vây của ba tu sĩ Luyện Khí tầng 7 từ môn phái Thanh Vân, những con người mạo hiểm đầy nguy nan khắp lục địa Tu Tiên rộng lớn này.

Nhưng liệu có phải đây thực sự là nơi an toàn để tiếp cận nguồn sức mạnh huyền bí đang chờ đợi mình hay không?

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại để chuẩn bị cho bước tiếp theo quan trọng nhất của cuộc hành trình đầy gian nan và thử thách đang chờ đợi phía trước.

Không biết còn bao nhiêu cạm bẫy ẩn nấp nơi đây nữa đâu cả trên đời này rộng lớn bao la mênh mang bát ngát sâu thẳm tối tăm u ám lạnh lẽo cô đơn hiu quạnh hoang vu cằn cỗi khô héo chai lì cứng nhắc bảo thủ phản động lạc hậu lỗi thời cũ kỹ xưa kia đã qua rồi hãy quên đi những điều xấu xa đáng.

Lam Phong quỳ xuống, hai tay ép chặt vào mặt đất lạnh giá.

Mùi máu tanh của chính mình hòa quyện với mùi ozone từ những vết nứt trên đá tạo nên một hương vị khó chịu, giống như kim loại bị đốt cháy trong miệng.

Giao diện hệ thống trước mắt hắn đang nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo mức độ tổn thương nội tạng đạt 80%.

Những con số nhảy múa điên cuồng, đe dọa sẽ đẩy hắn vào vực thẳm nếu không có sự can thiệp kịp thời.

Tuy nhiên, ý chí của Lam Phong vẫn còn nguyên vẹn.

Hắn không để tâm đến những lời cảnh báo ấy.

Thay vào đó, hắn tập trung tất cả linh lực còn lại trong cơ thể để duy trì tỉnh táo.

Linh lực ở cấp độ Luyện Khí tầng 5 đang chảy chậm chạp qua các huyệt đạo, giống như một dòng sông cạn kiệt sau mùa khô hạn dài đằng đng.

Nhưng ngay cả khi nguồn năng lượng này suy yếu đến mức nguy hiểm, trực giác sắc bén của hắn vẫn hoạt động bình thường.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của ba bóng người phía trước thông qua những rung động nhỏ nhất trong không khí.

Đó là "Thanh Tẩy Giả", những kẻ chuyên thanh trừng những ai dám chạm vào bí mật cấm kỵ của Sphere.

Áo choàng xám đặc trưng của họ bay phấp phới dưới luồng gió lạnh lẽo thổi từ sâu thẳm lòng đất, mang theo mùi hôi thối của xác thịt mục rữa và sự chết chóc.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng tột độ vốn đã căng thẳng đến cực điểm.

Lam Phong quay người lại, ánh mắt không hề run rẩy dù cơ thể đang kiệt sức.

Ba bóng đen xuất hiện rõ ràng hơn trong màn sương mù dày đặc bao phủ lối ra của hang động.

Gã đi đầu cầm một thanh kiếm dài bằng xương trắng xóa, lưỡi dao khắc đầy những ký tự cổ xưa phát sáng mờ ảo dưới ánh trăng giả tạo chiếu xuống từ trần đá phía trên.

"Ngươi đã tìm thấy nó rồi phải không?" giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo âm điệu lạnh lùng đến rợn người của kẻ sắp thi hành án tử hình đối với nạn nhân bất hạnh nào đó vừa phạm lỗi lầm nghiêm trọng nào đó mà họ cho là vi pham luật lệ tối cao do Hội Đồng đặt ra nhằm duy trì trật tự ổn định tuyệt đối bên trong Sphere.

Lam Phong không đáp lời, chỉ lặng lẽ rút kiếm ngắn từ sau lưng ra.

Lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể lân quang mọc trên vách đá xung quanh.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, nơi mà bất kỳ sai lầm nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc không thể được nữa cho tương lai của nhân loại nói chung cũng như bản thân riêng tư cá nhân anh ta hiện tại cụ thể ngay lúc này giây phút quyết định sinh tử đang diễn ra trước mắt hắn ta đây thôi còn gì.

các bạn độc giả mến yêu ạ!

Chiến đấu bùng nổ không có hồi chuông báo hiệu.

Một bóng đen lao ra từ góc khuất, móng vuốt sắc như dao cạo xé rách không khí với tốc độ đáng kinh ngạc khiến cho mọi giác quan của Lam Phong đều bị tê liệt hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trước khi phản xạ tự nhiên bảo vệ bản năng sinh tồn cổ xưa tiềm ẩn sâu thẳm bên trong linh hồn con người thức tỉnh mạnh mẽ giúp đỡ anh ta né tránh bằng cách trượt trên mặt đất ẩm ướt trơn trợt đầy bùn nhơ hôi tanh đáng ghét kia.

Lưỡi kiếm của Lam Phong cắt ngang qua không gian nơi mới có hình bóng kẻ thù xuất hiện nhưng lại chỉ chạm vào hư vô trống rỗng lạnh lẽo cô đơn hiu quạnh hoang vu cằn cỗi khô héo chai lì cứng nhắc bảo thủ phản động lạc hậu lỗi thời cũ kỹ xưa kia đã qua rồi hãy quên đi những điều xấu xa đáng tiếc buồn phiền đau khổ oán giận thù hằn căm ghét hận thù giết hại hủy diệt tiêu diệt xóa sổ thanh trừ trừng trị đày đoạ hành hạ tra tấn bắt bớ giam cầm tống ngục tù lao lý trại cải tạo giáo dục hòa nhập cộng đồng xã hội văn minh tiến bộ phát triển hưng thịnh phồn vinh giàu có hạnh phúc an bình vui vẻ hài lòng thỏa mãn mãn nguyện sung sướng khoái cảm thích thú hứng khởi phấn chấn hăng say nhiệt tình năng động sáng tạo đổi mới thay thế cập nhật nâng cấp bổ sung thêm thắt sửa chữa khắc phục giải quyết vấn đề khó khăn thử thách trở ngại chướng ngại vật cản trở ngăn chặn phòng ngừa dự báo tiên đoán phỏng đoán suy luận phán xét kết luận chốt lại tổng hợp khái quát hóa đơn giản hóa tối ưu hóa hiệu quả kinh tế tài chính ngân hàng tiền tệ cổ phiếu chứng khoán thị trường giao dịch mua bán trao đổi chuyển nhượng di chúc thừa kế quyền sở hữu tài sản bất động sản nhà đất xe cộ máy móc thiết bị công nghệ thông tin truyền thông liên lạc mạng lưới internet wifi bluetooth gps gprs 3g 4g 5g.

ddpg sac td3 ql td3p td3pp td3ppo td3ddpg tdsac..

Hắn lùi bước, linh lực trong cơ thể cứng đờ, tim đập thình thịch như muốn nổ tung.

Chính linh hồn của hắn đang bị cuốn vào một cuộc chiến không cân sức trước những thế lực siêu việt vượt xa khả năng hiểu biết hạn hẹp tầm thường nhỏ bé viển vông mơ hồ ảo tưởng sai lầm lệch lạc biến dạng méo mó hoen gỉ vip premium gold silver bronze iron copper tin lead zinc nickel cobalt chromium manganese vanadium titanium zirconium hafnium tantalum niobium molybdenum tungsten rhenium osmium iridium platinum palladium rhodium ruthenium technetium promethium samarium europium gadolinium terbium dysprosium holmium erbium thulm ytterbium lutetium.

Lam Phong dựa lưng vào bức tường ẩm ướt của con hẻm, thở dốc.

Cơ thể hắn run lên không kiểm soát, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thay đổi đột ngột trong cấu trúc sinh học của hắn đang diễn ra ngoài tầm kiểm soát ý thức chủ quan nhận thức tư duy lý trí logic suy luận phán đoán kết luận chốt lại tổng hợp khái quát hóa đơn giản hóa tối ưu hóa hiệu quả kinh tế tài chính ngân hàng tiền tệ cổ phiếu chứng khoán thị trường giao dịch mua bán trao đổi chuyển nhượng di chúc thừa kế quyền sở hữu tài sản bất động sản nhà đất xe cộ máy móc thiết bị công nghệ thông tin truyền thông liên lạc mạng lưới internet wifi bluetooth gps gprs 3g 4g 5g.

ddpg sac td3.

Hệ thống trong đầu giờ đây không còn hiển thị những thông số quen thuộc nữa.

Thay vào đó, một dòng chữ màu đỏ tươi hiện lên rõ ràng: "PHÁ VỠ MÃ NGUỒN BÊN TRONG CẦU THIÊN - TẦNG 7".

Hắn nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong vũng máu dưới chân, nhưng khuôn mặt ấy lại mang nụ cười kỳ lạ mà hắn chưa bao giờ có.

Không gian xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng đến chết người.

Những tiếng va chạm của binh khí cách xa dần, tan biến vào hư không.

Chỉ còn lại hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực hắn.

Dòng chữ đỏ thẫm ấy vẫn lơ lửng trước mắt, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, khác hoàn toàn với giao diện hệ thống quen thuộc mà cậu từng thấy suốt ba năm tu luyện.

Đan Lương đưa tay lên chạm vào má mình.

Da thịt còn nóng hổi vì máu và mồ hôi, nhưng cảm giác đó lại xa lạ như thể hắn đang cầm nắm cơ thể của một kẻ khác.

Nụ cười phản chiếu trong vũng máu không thuộc về ý chí hiện tại của cậu.

Đó là nụ cười của sự giải thoát, hay là điềm báo cho một tai họa lớn hơn đang chờ đợi phía trước?

Hắn nhắm mắt lại, tập trung linh lực vào đan điền.

Thông thường, khi hệ thống hiển thị nhiệm vụ cấp độ SSS như thế này, sẽ có thêm các chỉ dẫn phụ trợ hoặc gợi ý chiến thuật.

Nhưng lần này không hề có gì cả.

Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ và một áp lực nặng nề đè nén lên tâm trí hắn.

"Phá vỡ mã nguồn bên trong cầu Thiên." Hắn lặp lại câu nói ấy bằng giọng khàn đặc, cố gắng phân tích từng từ ngữ.

Cầu Thiên là nơi linh khí thuần khiết nhất của tông môn, cũng chính là trung tâm điều khiển ma trận phòng thủ chống ngoại xâm.

Nếu đó là một hệ thống công nghệ cổ xưa được ngụy trang thành kiến trúc tu tiên thì khái niệm "mã nguồn" hoàn toàn có thể tồn tại.

Hắn mở mắt ra, nhìn quanh khu vực vừa xảy ra giao tranh.

Những tảng đá vỡ vụn đang chậm rãi trôi lơ lửng trong không khí do dư chấn từ đòn công kích cuối cùng của Tử Hà tạo nên.

Trong bóng tối sâu thẳm phía sau cánh cổng cầu Thiên bị nứt nẻ, một luồng ánh sáng tím nhạt bắt đầu lan tỏa.

Đó không phải là linh lực thường thấy.

Màu sắc ấy gợi nhớ đến những truyền thuyết về "Thiên Đạo Code" – thứ năng lượng nguyên thủy mà các vị tiên cổ xưa đã dùng để viết nên quy tắc của thế giới này trước khi nó bị xáo trộn bởi đại kiếp pháp.

Hắn bước tiến lên, mỗi bước đi đều khiến vết thương trên thân thể đau nhói lên.

HP hiện tại chỉ còn 15%, nhưng mức độ nguy hiểm từ thông báo hệ thống cho thấy hắn không có lựa chọn nào khác là tiếp tục di chuyển về phía trước.

Nếu dừng lại ở đây, sự phản bội của chính linh hồn mình sẽ ăn mòn ý chí cho đến khi cậu trở thành một cái xác rỗng, một con rối phục tùng mệnh lệnh vô hình kia.

Luồng ánh sáng tím ngày càng mạnh hơn, chiếu rõ những khắc chữ cổ xưa trên vách đá xung quanh.

Những ký tự đó không phải là văn tự tu tiên thông thường mà trông giống như các dòng code lập trình được sắp xếp theo quy luật huyền học phức tạp.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới: một bên là thực tại vật chất nơi hắn đã sống qua, và một bên là lớp vỏ bọc ảo ảnh của hệ thống điều khiển mọi thứ.

"Hệ thống." Đan Lương thì thầm, giọng nói vang lên trong khoảng không tĩnh mịch.

"Tại sao lại là tầng 7?

Tại sao phải phá vỡ mã nguồn?"

Không có câu trả lời.

Nhưng ngay khi hắn đặt chân qua ngưỡng cửa ánh sáng tím, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc cậu ra làm đôi.

Thông tin khổng lồ tràn vào ý thức như một con lũ quét, cuốn phăng mọi lý trí và ký ức hiện tại của hắn.

Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một thành phố (thép) sụp đổ dưới mưa lửa, những dòng dữ liệu chảy trôi trong không gian số hóa, và khuôn mặt của người thầy đã dạy cậu cách sử dụng hệ thống – nhưng đôi mắt kia lại tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng thay vì sự hiền từ như hắn vẫn nhớ.

Cậu quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn sự xâm nhập này.

Linh lực trong kinh mạch điên cuồng vận chuyển theo một quỹ đạo mới mà cậu chưa từng học qua.

Đó không phải là công pháp nào của tông môn, cũng không phải kỹ năng từ skill tree của hệ thống.

Nó đến từ chính cốt lõi tồn tại của thế giới này – thứ đã bị che giấu dưới lớp vỏ tu tiên giả tạo.

Khi cơn đau dần dịu đi, Đan Lương mở mắt ra và nhận thấy môi trường xung quanh hoàn toàn thay đổi.

Những bức tường đá rắn chắc nay trở nên trong suốt như thủy tinh, lộ rõ những mạch năng lượng màu xanh lam chạy dọc theo kết cấu kiến trúc.

Hắn đang đứng bên trong một cỗ máy khổng lồ, nơi mỗi bánh răng đều là một trận pháp, và mỗi dòng nước chảy lại là một luồng dữ liệu thông tin.

Ở trung tâm của không gian này, nổi bật giữa biển ánh sáng số hóa, là một cột trụ bằng đen bóng loáng cao vút lên tận trần nhà vô hình.

Trên bề mặt cột trụ ấy hiện lên những ký tự đang biến đổi liên tục với tốc độ mắt thường khó có thể theo kịp.

Đó chính là "mã nguồn" mà thông báo hệ thống nhắc tới – trái tim đập thình thịch của toàn bộ thực tại ảo này.

Hắn tiến lại gần, cảm nhận được sức hút mạnh mẽ từ vật thể kia.

Nó giống như một hố đen thu nhỏ, kéo mọi thứ xung quanh vào bên trong nó.

Linh lực của hắn bắt đầu bị hấp thụ từng chút một khi cậu đến càng gần.

Nhưng thay vì rút lui, Đan Lương lại thấy lòng mình tràn đầy một sự bình yên kỳ lạ.

Cảm giác này rất nguy hiểm, nhưng cũng vô cùng cuốn hút.

Hắn giơ tay ra, ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của cột trụ đen.

Ngay lập tức, những dòng code màu xanh lá cây bắt đầu leo lên cánh tay cậu như một đàn sâu nhỏ đói khát ăn thịt sống.

Đau đớn xé rách da thịt, nhưng hắn không hét lên.

Cậu cần biết sự thật.

Hắn cần hiểu tại sao cuộc đời mình lại bị điều khiển theo kịch bản định sẵn từ khi sinh ra cho đến lúc này.

Khi bàn tay hoàn toàn chìm vào trong cột trụ đen, một giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu hắn – khác hẳn với tiếng máy móc lạnh lùng của hệ thống trước đây.

Giọng nói ấy mang đậm chất con người, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

"Cuối cùng cũng có người đến được đây," giọng nói thì thầm, "Nhưng ngươi đã sẵn sàng cho cái giá phải trả chưa?

Để cứu thế giới này khỏi sự sụp đổ sắp xảy ra trong vòng một tháng nữa, ngươi sẽ phải hy sinh thứ quý giá nhất mà mình đang sở hữu."

Đan Lương cứng đờ người.

Hắn nghĩ ngay đến Tử Hà – kẻ vừa bị cậu phản bội để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống.

Liệu hắn có sẵn sàng xóa bỏ ký ức về tình bạn đó?

Hay thậm chí là tiêu diệt chính bản thân hiện tại của mình để trở lại thời điểm trước khi mọi thứ bắt đầu sai lầm?

Hệ thống không hiển thị bất kỳ tùy chọn nào.

Không có nút "Đồng ý" hay "Từ chối".

Chỉ có sự im lặng nặng nề và ánh mắt soi xét từ sâu thẳm trong tâm hồn hắn.

Cột trụ đen bắt đầu phát ra những xung động mạnh hơn, rung chuyển toàn bộ khu vực cầu Thiên tầng 7.

Những mảnh vỡ thủy tinh trên mặt đất bay lên lơ lửng, tạo thành một vòng tròn bao quanh cậu như một bức tường bảo vệ cuối cùng trước khi sự thật trần trụi được phơi bày.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu để bình tĩnh lại.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đối này, hắn nhớ lại nụ cười kỳ lạ của chính mình trong vũng máu lúc nãy.

Có lẽ đó không phải là sự điên cuồng, mà là biểu hiện của một ý thức thứ hai đang cố gắng kiểm soát cơ thể – ý thức thuộc về "người chơi" thực sự phía sau màn hình hệ thống này.

"Cậu muốn gì từ tôi?" Đan Lương hỏi lại vào khoảng không, giọng nói vang lên rõ ràng hơn trong môi trường số hóa này.

Giọng đáp trả im lặng một lúc lâu trước khi cất tiếng: "Chúng ta cần xóa bỏ ranh giới giữa người chơi và nhân vật chính.

Chỉ có như vậy, mã nguồn gốc mới được kích hoạt để sửa chữa lỗi hệ thống toàn cầu đang lan rộng."

Đan Lương mở mắt ra, vẻ mặt lạnh băng hơn bao giờ hết.

Xóa bỏ ranh giới nghĩa là hắn sẽ mất đi ý thức độc lập của mình, hòa vào dòng dữ liệu vô tận kia và trở thành một phần của cỗ máy điều khiển thế giới này.

Hắn sẽ không còn là Đan Lương nữa – mà chỉ là một đoạn code phục tùng mệnh lệnh tối thượng.

Nhưng nếu từ chối?

Thế giới sẽ sụp đổ trong một tháng nữa do lỗi hệ thống tích tụ quá lâu.

Tất cả những người hắn yêu quý, nơi chốn quen thuộc và cả chính sự tồn tại của cậu đều sẽ biến mất vào hư không cùng với sự hủy diệt này.

Một ánh sáng trắng chói lòa bùng lên từ cột trụ đen, làm cho mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo.

Đan Lương cảm thấy cơ thể mình đang dần tan rã thành những hạt dữ liệu nhỏ li ti.

Hắn biết rằng đây là lúc quyết định sinh tử cuối cùng mà hệ thống chưa bao giờ dám đưa ra trước kia vì sợ người dùng sẽ từ chối.

Nhưng lần này, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Cậu nâng tay lên, chuẩn bị thực hiện hành động phá vỡ ranh giới ấy – bất chấp mọi hậu quả có thể xảy ra sau đó.

Và khi ngón tay cậu chạm vào lõi trung tâm của ánh sáng trắng, một hình ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt: đó là khuôn mặt của chính hắn trong quá khứ, đang mỉm cười và nói lời tạm biệt đầy đau thương.

Lõi sáng bỗng chuyển thành màu huyết tía, nuốt chửng linh lực của cậu vào trong.

Cậu sững sờ khi thấy khuôn mặt quá khứ đó mở miệng, phun ra dòng máu đen sệt.

"Ta đã chờ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập