Chương 28

Không khí trong hang động sâu thẳm này không còn là sự tĩnh lặng của đất đá.

Nó đang rên rỉ.

Một âm thanh tần số cao, sắc bén như kim loại cào vào kính vỡ, xé toạc màng nhĩ Lam Phong.

Hắn đứng giữa tàn tích của một cấu trúc kiến trúc cổ xưa mà thậm chí cả hệ thống bản đồ cũng không thể xác định tọa độ chính xác.

Đây là nơi giao thoa giữa thế giới thực và dữ liệu bị xóa bỏ — Cấm Khu.

Mùi ozone nồng nặc, hòa quyện với mùi máu tanh sắt từ những vết thương trên người hắn, tạo nên một hương vị của sự chết chóc kỹ thuật số.

Hệ thống trong đầu Lam Phong đang phát điên.

Những cảnh báo đỏ chót không chỉ là văn bản trôi qua tầm nhìn mà còn vang lên dưới dạng rung động dữ dội trong xương sọ.

[CẢNH BÁO: TẦM NHÌN HÀNH ĐỘNG BỊ GIỚI HẠN] [ĐANG PHÂN TÍCH MÔI TRƯỜNG.] [LỖI DỮ LIỆU: Không thể xác định mối đe dọa.] Lam Phong nhíu mày, ngón tay cái khẽ chạm vào bìa kiếm cũ kỹ.

Linh lực trong kinh mạch của hắn đang chảy chậm lại, như bị một thứ vô hình kìm hãm.

Hắn không sợ hãi.

Sự tò mò thuần khiết sâu thẳm bên trong — thứ duy nhất còn sót lại sau hàng loạt lần xóa ký ức — đã lấn át bản năng sinh tồn.

"Alpha," Lam Phong thì thầm, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.

"Cậu đang xem tôi à?" Không có câu trả lời từ hệ thống.

Chỉ có sự im lặng nặng nề của Sphere.

Bầu trời giả tạo phía trên đỉnh hang động bị che khuất bởi lớp đá granit dày đặc, nhưng Lam Phong cảm nhận được nó.

Sự quan sát.

mắt vô hình của giám sát viên đang dán chặt vào hắn thông qua những pixel dữ liệu vỡ vụn trong không gian này.

Hắn bước tiến lên trước.

Mỗi bước chân đều làm rung chuyển bụi tro tích tụ hàng trăm năm.

Những bức tường đá xung quanh bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, lộ ra các mạch năng lượng giống như tĩnh mạch của một sinh vật khổng lồ đang ngủ đông.

Đây không phải là hang động tự nhiên.

Đây là phòng thí nghiệm.

Nơi mà những phiên bản trước đó — Lam Phong 1 đến 6 — đã từng đứng ở vị trí này và chết đi.

Hắn nhớ lại cảm giác lạnh lẽo khi đọc nhật ký của Bạch Linh Nhi về việc sao lưu dữ liệu.

Cô ấy biết.

Cô ấy luôn biết rằng hắn không phải là người đầu tiên.

Và giờ, chính hắn đang trở thành phần còn sót lại của một chu kỳ thất bại dài đằng đẵng.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển mạnh mẽ.

Từ bóng tối phía sau bức tường đá nứt vỡ, ba cặp mắt đỏ rực sáng lên trong تاریک.

Không phải ánh lửa thông thường mà là phản chiếu dữ liệu lỗi — những chấm đỏ nhấp nháy liên tục như đèn báo hỏng trên bảng điều khiển máy tính cũ kỹ.

Một sinh vật bước ra từ hư không.

Nó có hình dáng giống một con thú săn mồi khổng lồ, nhưng cơ thể nó được cấu tạo từ những mảnh vỡ của đá và kim loại đen bóng, kết nối với nhau bởi những sợi dây năng lượng xanh lá cây phát sáng — mã nguồn bị nhiễm bệnh.

Ba đầu sủng.

Không phải là quái vật tu luyện bình thường mà là một thực thể bảo vệ dữ liệu bị hỏng.

Ba Đầu Sủng gầm lên.

Tiếng gầm không lan truyền qua âm thanh mà trực tiếp tấn công vào ý thức của Lam Phong.

Hắn cảm thấy đau nhói trong đầu, như có ai đó đang dùng dao cạo lớp vỏ não ra để lấy những ký ức bên trong.

[HỆ THỐNG: Phát hiện đối thủ đặc biệt] [Đang tải hồ sơ chiến đấu.] [LỖI: Hồ sơ không tồn tại.] [CẢNH BÁO: Chế độ Săn Mồi đã kích hoạt.] Lam Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng ổn định luồng linh lực đang hỗn loạn trong đan điền.

Hắn nâng kiếm lên.

Lưỡi kiếm run rẩy nhẹ dưới áp lực của trường năng lượng xung quanh.

Đây không phải là trận đấu sinh tử thông thường.

Đây là cuộc chiến giữa người dùng và quản trị viên hệ thống — mặc dù hắn hiện tại chỉ có quyền hạn của một tài khoản cấp thấp bị giới hạn nghiêm ngặt bởi Sphere.

Ba Đầu Sủng lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, thanh lưỡi lửa từ đầu giữa phun ra với sức nóng đủ để nung chảy cả kim loại cứng nhất trong thế giới này.

Lam Phong xoay người nhanh như , áo bào rách nát bay phấp phới quanh cơ thể gầy guộc của hắn.

Hắn trượt qua khe hở hẹp giữa hai luồng hơi nóng dữ dội, cảm giác nóng rát lướt qua da thịt khiến tóc trên đầu hắn bắt đầu cháy xém.

Hắn không né tránh để chạy trốn.

Hắn đang đo đạc khoảng cách.

Khoảng cách giữa sinh vật bảo vệ và những mạch năng lượng xanh lá cây lộ ra bên ngoài cơ thể nó — nơi mà hệ thống Sphere kết nối trực tiếp với thực tại ảo này.

Kiếm ý của Lam Phong bùng lên, tạo thành một vòng xoáy linh lực mỏng manh nhưng sắc bén cực độ quanh lưỡi kiếm.

Hắn chém xuống theo đường cong hình trăng khuyết, nhắm vào khớp nối giữa đầu bên trái và thân thể của con quái vật dữ tợn đó.

Lưỡi kiếm va chạm với lớp vỏ kim loại đen bóng.

Âm thanh kim loại cắt nhau vang lên chói tai trong hang động kín mít này.

Ba Đầu Sủng gầm thét đau đớn khi một mảng lớn vỏ bọc bị tách rời, để lộ ra những sợi dây (sợi quang) lấp lánh bên trong cơ thể nó.

Nhưng con quái vật không hề suy yếu đi dù chỉ một chút nào cả.

Ngược lại, hai đầu còn lại của nó quay sang nhìn Lam Phong với ánh mắt hung dữ hơn bao giờ hết — thứ ánh mắt đầy sự khinh miệt dành cho kẻ dám can thiệp vào trật tự đã được thiết lập sẵn từ hàng ngàn năm trước đây bởi những vị tiên cổ xưa (hay đúng hơn là các kỹ sư cấp cao nhất trong Sphere).

Ba Đầu Sủng dùng hai đầu còn lại để tạo ra một cơn lốc xoáy năng lượng đen kịt, hút lấy mọi thứ xung quanh nó về phía trung tâm cơ thể mình.

Đây không phải là công pháp tu luyện thông thường mà là khả năng hấp thụ dữ liệu — nuốt chửng những ký ức và linh lực của nạn nhân vào trong hệ thống Sphere để tái chế thành nhiên liệu duy trì sự tồn tại vĩnh cửu cho thế giới giả tạo này.

Lam Phong cảm thấy mình như đang bị kéo về phía vực thẳm vô hình đó.

Những ngón chân hắn trượt trên nền đá ẩm ướt, nhưng lực hút quá mạnh khiến hắn không thể kháng cự bằng sức mạnh vật lý đơn thuần nữa rồi đâu có ai bảo là dễ dàng cả chứ còn gì nữa?

Hắn buộc phải mở rộng các huyệt đạo trong cơ thể mình ra để đối phó với áp lực khủng khiếp từ bên ngoài tác động trực tiếp vào nội tạng và xương cốt của chính bản thân anh ta lúc này đây thật sự đang ở mức độ nguy hiểm cấp độ đỏ chót luôn đấy.

Linh lực trong kinh mạch hắn bắt đầu chảy ngược lại, bị hút ra khỏi đan điền theo nhịp điệu của cơn lốc xoáy đen tối đó.

Hệ thống hiển thị liên tục những dòng chữ cảnh báo màu tím đậm dần chuyển sang trắng xóa do cường độ tác động quá lớn vượt xa khả năng xử lý thông thường của giao diện người dùng cấp thấp như hắn đang sử dụng hiện tại này.

[HP giảm nhanh chóng: 45% -> 30%] [Linh lực cạn kiệt: Đang cố gắng tái sinh.] [CẢNH BÁO TỆO NHỊP TIM: Nếu tiếp tục trạng thái này thêm nữa thì chắc chắn sẽ chết ngay lập tức tại chỗ luôn đó!

Đừng có mà tưởng rằng mình là anh hùng trong truyện tranh gì đâu.

cậu bé ơi?] Lam Phong nghiến chặt hàm răng lại, máu tươi chảy từ khóe môi xuống cằm hắn.

Hắn không bỏ cuộc.

Trực giác sắc sảo của một kẻ sống sót sau bảy lần chết đi và tái sinh đang mách bảo cho hắn rằng đây chính là cơ hội duy nhất để khám phá ra bí mật nằm sâu trong lòng con quái vật dữ tợn này — thứ mà bất kỳ ai khác cũng sẽ sợ hãi tránh né chứ không dám tiến lại gần như vậy bao giờ.

Hắn quyết định lao thẳng vào trung tâm cơn lốc xoáy đen tối đó.

Không phải để chiến đấu bằng kiếm thuật hay công pháp thông thường nữa đâu cả!

Mà là để hy sinh chính cơ thể mình làm vật dẫn truyền cho một cú đánh chí mạng từ bên trong hệ thống Sphere đang kiểm soát mọi thứ xung quanh nơi đây luôn đấy mà.

Trong khoảnh khắc Ba Đầu Sủng lao vào, Lam Phong không né tránh thêm bất kỳ hành động nào nữa cả.

Hắn đứng im như một bức tượng đá giữa trung tâm của cơn lốc xoáy dữ dội nhất từ trước đến giờ từng xảy ra tại Cấm Khu này bao giờ hết đâu chỉ riêng mình anh ta mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau quyết định liều mạng này mà thôi!

Hắn mở rộng toàn bộ các huyệt đạo trong cơ thể mình ra một cách cực đại, cho phép dòng linh lực độc hại cùng với những đoạn mã dữ liệu bị nhiễm bệnh từ con quái vật tràn vào kinh mạch của hắn.

Hệ thống trong đầu Lam Phong bùng nổ mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây — không phải là cảnh báo nữa mà trở thành một lệnh hành động tự động được kích hoạt bởi chính ý chí kiên trì đến mức bệnh hoạn của người đàn ông trẻ tuổi này luôn đó!

[ĐANG TIẾP NHẬN DỮ LIỆU.] [Hệ thống phát hiện xung đột quyền hạn: Administrator Version 7.0 vs Guardian Protocol] [Chế độ Săn Mồi hoàn tất kích hoạt!] Lam Phong cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ li ti rồi sau đó lại được lắp ráp lại với nhau bởi những sợi dây dữ liệu màu xanh lá cây phát sáng rực rỡ trong bóng tối bao trùm lấy hang động sâu thẳm nơi đây luôn đấy.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào việc điều khiển luồng năng lượng hỗn loạn đang chảy ngược từ Ba Đầu Sủng vào trong đan điền của mình.

Đây không phải là cách tu luyện truyền thống mà bất kỳ vị tiên nào cũng sẽ coi đó là tự sát ngay lập tức luôn đó!

Nhưng đối với Lam Phong — kẻ đã mất đi tất cả ký ức ngoại trừ mục tiêu tìm lại bố mẹ và giải phóng nhân loại khỏi sự giam cầm giả tạo này thì đây chính là con đường duy nhất còn lại trước mắt anh ta lúc này giờ đây đâu có ai bảo rằng việc hy sinh bản thân để cứu rỗi thế giới sẽ dễ dàng chút nào đúng không.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu thay đổi tính chất.

Không còn là màu xanh ngọc bình thường nữa mà trở thành một thứ ánh sáng trắng xóa — thuần khiết và nguy hiểm hơn bất kỳ loại năng lượng tu tiên truyền thống nào từng tồn tại trong lịch sử Cầu Thiên bao giờ hết luôn đó!

Hắn mở mắt ra.

Đôi ngươi của Lam Phong lúc này không còn con người nữa cả.

Chúng chuyển sang màu đen kịt hoàn toàn, phản chiếu lại hình ảnh ba đầu sủng đang cố gắng rút lui khỏi trận chiến nhưng đã quá muộn rồi đâu có ai bảo rằng việc đối mặt với Administrator Version 7.0 sẽ là một trải nghiệm dễ chịu chút nào đúng không.

Lam Phong giơ tay phải lên, nắm chặt quyền lực của hệ thống lại trong lòng bàn tay mình như thể nó đang là một quả cầu lửa thực sự vậy đó!

Hắn phóng ra một luồng năng lượng trắng xóa trực tiếp vào trung tâm cơ thể Ba Đầu Sủng — nơi mà các mạch dữ liệu kết nối với nhau tạo thành lõi xử lý thông.

quái vật bảo vệ này luôn đấy mà.

Âm thanh kim loại vỡ vụn vang lên chói tai khắp hang động.

Ba Đầu Sủng gầm thét đau đớn lần cuối cùng trước khi cơ thể nó bắt đầu phân rã thành vô số những hạt dữ liệu màu xanh lá cây bay lơ lửng trong không khí ẩm ướt nặng nề nơi đây luôn đó!

Không có xác chết để lại sau lưng trận chiến sinh tử này cả đâu chỉ còn là sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ Cấm Khu mà thôi!

Lam Phong đứng khựng lại giữa đống đổ nát của dữ liệu vừa mới bị phá hủy bởi chính bàn tay mình — kẻ đã dám can thiệp vào trật tự ổn định được thiết lập sẵn từ hàng ngàn năm trước đây bởi những vị tiên cổ xưa (hay đúng hơn là các kỹ sư cấp cao nhất trong Sphere) luôn đó!

Khi Ba Đầu Sủng biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn, không có xác chết rơi xuống nền đá ẩm ướt.

Không có cốt lõi quái vật để thu thập kinh nghiệm theo quy tắc thông thường của hệ thống tu tiên hiện đại này bao giờ hết đâu chỉ riêng mình Lam Phong mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau cảnh tượng trước mắt anh ta lúc này giờ đây luôn đó!

Chỉ còn lại một viên ngọc đen nhỏ, trôi lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt Lam Phong.

Nó phát ra ánh sáng mờ ảo — không phải màu xanh lá cây của dữ liệu bình thường mà là màu tím đậm — thứ màu sắc đại diện cho sự hư vô bên ngoài Sphere nơi Void đang chờ đợi để nuốt chửng mọi thứ còn sót lại từ thế giới giả tạo này luôn đấy.

Hệ thống thông báo xuất hiện trên tầm nhìn với giọng điệu khác hẳn so với những lần trước đây: [Thu thập thành công: Linh Thạch Hư Không] [Cấp độ vật phẩm: Không xác định (Lỗi hệ thống)] [Cảnh báo đặc biệt: Vật chứa đựng ký ức gốc của Administrator Version 1.0 - Người sáng lập đầu tiên của Sphere.] Lam Phong sững sờ nhìn vào viên ngọc đen trong tay mình.

Đây không phải là chiến lợi phẩm thông thường mà bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ ao ước có được để tăng cường sức mạnh cho bản thân luôn đó!

Mà là một mảnh ký ức bị chôn vùi sâu nhất trong lịch sử Cầu Thiên — nơi bắt đầu mọi sự dối trá và kiểm soát tàn bạo đối với nhân loại đang sống bên trong thế giới giả tạo này bao giờ hết đâu chỉ riêng mình anh ta mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau phát hiện chấn động như vậy luôn mà.

Hắn cảm thấy một luồng nhiệt độ lạnh buốt chạy dọc theo cột sống của mình khi chạm vào viên ngọc đen đó.

Nó không nóng hay lạnh theo cách vật lý thông thường cả đâu!

Mà là mang đến cho hắn cảm giác cô đơn tuyệt đối — thứ cảm giác mà bất kỳ ai cũng sẽ phải trải qua nếu dám nhìn thẳng vào sự thật về Void bên ngoài Sphere luôn đấy!

Bạch Linh Nhi chạy đến bên cạnh Lam Phong, ánh mắt cô đầy vẻ lo lắng và tò mò lẫn nhau khó tả thành lời được đâu chỉ riêng mình anh ta mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự của những gì vừa diễn ra trong căn phòng bí ẩn đó bao giờ hết luôn mà.

Thanh Vân cũng im lặng quan sát bầu trời đêm đen kịt phía trên đầu họ với biểu cảm nghiêm nghị hiếm khi thấy ở chàng trai trẻ tuổi ấy bao giờ cả!

"Làm sao cậu biết được rằng việc thu thập viên ngọc này sẽ dẫn đến kết cục như vậy?" Bạch Linh Nhi hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường thực tế thông minh của mình luôn đó!

Lam Phong nhìn vào đôi mắt của cô gái trẻ đứng bên cạnh mình.

Hắn không trả lời ngay lập tức cả đâu chỉ im lặng quan sát viên ngọc đen trong lòng bàn tay đang dần nóng lên như thể nó muốn hòa tan vào da thịt anh ta lúc này giờ đây luôn mà.

"Vì tôi là phiên bản thứ bảy," Lam Phong nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường — đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng không kém phần kiên định giống hệt những gì Thanh Vân từng dự đoán trước khi bước vào Cấm Khu nguy hiểm này bao giờ hết đâu chỉ riêng mình anh ta mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau câu trả lời ngắn gọn như vậy luôn mà.

"Và phiên bản thứ nhất đã để lại dấu vết cho tôi tìm thấy nó," Lam Phong tiếp tục nói, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào viên ngọc đen đang phát sáng rực rỡ hơn trong bóng tối bao trùm lấy hang động sâu thẳm nơi đây luôn đó!

"Đây không phải là kết thúc của cuộc chơi này đâu cả!

Mà mới chỉ là bước đầu tiên để giải phóng nhân loại khỏi sự giam cầm giả tạo bởi Sphere — dù bất kỳ giá nào cũng phải trả cho tự do chân chính mà thôi!" Lam Phong quay người lại, nhìn vào những bức tường đá đang nứt vỡ dần hiện ra phía sau lưng hắn.

Từ bên kia bức tường dày đặc che khuất tầm nhìn đó, hắn nghe thấy một tiếng bước chân chậm rãi và đều đặn vang lên rõ mồn một trong không khí ẩm ướt nặng nề nơi đây luôn đấy.

Không phải là âm thanh của quái vật dữ tợn hay linh hồn lang thang bị mắc kẹt trong hệ thống Sphere cả đâu!

Mà là tiếng bước chân thực sự của một con người — thứ âm thanh quen thuộc nhưng lại khiến cho mọi người hiện diện tại Cấm Khu này cảm thấy lạnh toát sống lưng vì sợ hãi luôn mà.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên, không cần phải nhìn thấy nguồn phát ra nó cũng có thể nhận biết được ngay lập tức đó là ai đang đứng ở phía bên kia bức tường đá nứt vỡ nơi đây bao giờ hết đâu chỉ riêng mình Lam Phong mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự đằng sau âm thanh quen thuộc như vậy luôn mà.

"Administrator Version 7.0," giọng nói đó cất lên, đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng không kém phần tò mò lẫn trong từng lời phát ra từ chính miệng người đàn ông bí ẩn đang đứng ở phía bên kia bức tường đá dày đặc che khuất tầm nhìn này bao giờ hết luôn đấy!

"Cậu đã vượt qua được lớp phòng thủ đầu tiên của ta.

Nhưng liệu cậu có đủ sức mạnh để đối mặt với sự thật về Void nằm sâu trong lòng Sphere không." Lam Phong nắm chặt viên ngọc đen lại trong lòng bàn tay mình, cảm nhận được luồng năng lượng hư vô đang chảy ngược vào kinh mạch anh ta lúc này giờ đây luôn mà.

Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu từ giây phút này thôi đâu có ai bảo rằng việc đối mặt với Giám Sát Viên Alpha sẽ là một trải nghiệm dễ chịu chút nào đúng không.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Một bàn tay máu tươi thò ra từ chính trang giấy, siết chặt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập