Chương 19

Lam Phong đứng trước tấm cửa đen khổng lồ, dòng chữ `[EXIT TO VOID: ACCESS DENIED FOR MORTALS.]` ánh lên màu đỏ tía, rực rỡ như máu mới đông.

Không khí xung quanh đặc quánh, mùi ozone và sắt rỉ chui vào mũi, kích thích khứu giác nhạy bén của người tu luyện.

Anh ta đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được một rung động đều đặn, giống như nhịp đập của một trái tim nhân tạo khổng lồ.

Hệ Thống của anh lập tức phát ra tiếng bíp chói tai, làm cho tai anh ta bị ù lên.

Một cửa sổ giao diện đỏ tươi hiện lên trước mắt, che khuất một phần tầm nhìn:

`[CẢNH BÁO: Bạn đang cố gắng vượt qua ranh giới bảo vệ của 'Cầu Thiên'.]`
`[Phân tích mục tiêu: Lớp màng năng lượng cấp độ Thiên Cấp.]`
`[Tỷ lệ thành công: 0.00%.]`
`[Lời khuyên: Quay lại.

Sự điên loạn đang chờ đợi bên kia.]`

Lam Phong không di chuyển.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy linh lực trong kinh mạch.

Cảnh giới của anh hiện tại là Luyện Khí tầng 3, một cấp độ thấp hèn so với những gì Hệ Thống cảnh báo.

Nhưng sự tò mò thuần khiết, thứ duy nhất còn sót lại sau khi ký ức bị xóa sổ, đang thúc đẩy anh.

Anh không cần biết hậu quả.

Anh chỉ cần biết sự thật.

"Phân tích sâu hơn," Lam Phong ra lệnh, giọng nói vang lên trong khoảng không tĩnh mịch.

`[ĐANG PHÂN TÍCH...]`
`[LỖI: DỮ LIỆU BỊ MÃ HÓA BỞI GIÁM SÁT VIÊN ALPHA.]`
`[GỢI Ý: Sử dụng kỹ năng 'Memory Eater' để trích xuất thông tin từ cấu trúc vật lý.]`

Lam Phong mở mắt.

Ánh mắt anh lạnh băng.

Kỹ năng *Memory Eater* không chỉ ăn ký ức của người khác.

Nó có thể ăn cả dữ liệu của thế giới.

Anh đưa tay phải ra, những ngón tay dài và gầy guộc bắt đầu phát ra một luồng sáng tím nhạt.

Không phải linh lực truyền thống.

Đó là năng lượng nguyên thủy, hỗn loạn và đầy thù hận.

Anh chui ngón tay vào bề mặt của cánh cửa.

Cảm giác đầu tiên là đau.

Không phải đau thể xác, mà là đau của dữ liệu bị xé toạc.

Hệ Thống của anh rít lên như một con thú bị thương.

`[SYSTEM INTEGRITY: 11%...]`
`[WARNING: DATA CORRUPTION DETECTED.]`

Nhưng Lam Phong không rút tay lại.

Anh đẩy mạnh hơn.

Bề mặt kim loại đen bắt đầu nứt nẻ.

Những vết nứt không lan ra theo quy luật vật lý thông thường.

Chúng lan tỏa theo những đường nét hình học kỳ lạ, giống như những mạch máu đang cố gắng thoát ra khỏi da thịt.

Và từ những vết nứt đó, Lam Phong nhìn thấy điều mà anh chưa bao giờ ngờ tới.

Bên kia cánh cửa không phải là Void.

Không phải là hư không đen tối.

Bên kia là một phòng máy chủ.

Một phòng máy chủ khổng lồ, rộng lớn đến mức không thể đo đếm.

Hàng ngàn cột đèn LED nhấp nháy màu xanh lá cây và đỏ thẫm, tạo nên một rừng cây ánh sáng nhân tạo.

Và ở giữa rừng cây đó, là một cái ghế.

Trên ghế là một người đàn ông mặc áo choàng trắng, đang gõ bàn phím với tốc độ điên cuồng.

Người đàn ông đó dừng lại.

Ngẩng đầu lên.

Nhìn thẳng vào Lam Phong qua lớp kính vỡ.

Đó là Lam Phong.

Không, không hoàn toàn.

Gương mặt đó già hơn.

Râu ria mọc dài.

Đôi mắt hốc hác, đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

Nhưng đó chính là anh.

Phiên bản thứ tám?

Hay là phiên bản gốc?

"Cuối cùng," người đàn ông trong phòng máy chủ nói, giọng nói vang lên qua hệ thống âm thanh của Sphere, làm rung chuyển toàn bộ hành lang ký ức.

"Ngươi đã tìm ra lối ra.

Hoặc là lối vào địa ngục."

Lam Phong lùi lại một bước.

Tim anh đập thình thịch.

Hệ Thống của anh đang cố gắng ghi lại hình ảnh này, nhưng dữ liệu quá lớn khiến nó bị quá tải.

`[RECORDING: UNKNOWN ENTITY DETECTED.]`
`[IDENTITY: LAM PHONG (ORIGIN)]`
`[STATUS: TERMINAL.]`

"Ta là ai?" Lam Phong hỏi.

Câu hỏi này không phải là sự nghi ngờ.

Đó là một lời tuyên chiến.

Người đàn ông trong phòng máy chủ cười.

Tiếng cười đó khô khan, giống như tiếng giấy xé rách.

"Ngươi là công cụ.

Ngươi là bản sao.

Và ngươi là hy vọng duy nhất của nhân loại, nếu ngươi dám phá vỡ vòng lặp."

"Vòng lặp?"

"Mỗi khi ngươi thất bại, Sphere sẽ tái tạo ngươi.

Mỗi khi ngươi thất bại, ký ức của ngươi bị xóa.

Và mỗi khi ngươi thất bại, Sphere trở nên mạnh hơn.

Linh lực mà ngươi hấp thụ?

Đó là năng lượng từ ký ức của những phiên bản trước.

Cô ấy không chết.

Cô ấy đang ở đây.

Và cô ấy đang chờ ngươi tỉnh thức."

Lam Phong cảm thấy thế giới xung quanh mình bắt đầu xoay chuyển.

Những bức tường đá đen xung quanh hành lang bắt đầu tan biến, thay vào đó là những dòng mã nhị phân chảy ngược.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay đang trong suốt.

Anh đang biến mất.

"Không," Lam Phong nói.

Anh nghiến răng.

"Ta không phải là bản sao."

Anh vung thanh kiếm dữ liệu *The Forgotten Blade* ra.

Lưỡi kiếm sáng rực, cắt ngang dòng mã chảy xuống.

`[SKILL ACTIVATED: DATA SLASH.]`
`[TARGET: REALITY ANCHOR.]`

Một tiếng nổ vang lên.

Không phải tiếng nổ của bom đạn.

Đó là tiếng nổ của một định luật bị vi phạm.

Cánh cửa đen vỡ vụn.

Lam Phong lao vào phòng máy chủ.

Không khí ở đây lạnh giá.

Lạnh đến mức có thể đóng băng máu.

Mùi ozone nồng nặc hơn gấp mười lần.

Lam Phong chạy giữa những hàng cột đèn LED, chân anh bước trên những tấm thảm sợi quang.

Ánh sáng phản chiếu lên mặt anh, làm cho gương mặt anh trông giống như một bức tượng đá.

Người đàn ông trong phòng máy chủ không cố gắng chạy trốn.

Anh ta ngồi đó, bất động.

Trên bàn phím trước mặt anh ta là một tấm thẻ nhớ cũ kỹ, bằng nhựa đen.

"Ngươi đến đây để lấy nó," người đàn ông nói.

"Hay để giết ta?"

Lam Phong dừng lại trước bàn.

Thanh kiếm của anh vẫn đang phát sáng, dao động nhẹ trong không khí.

"Ta đến đây để biết sự thật."

"Sự thật là một gánh nặng," người đàn ông nói.

Anh ta đẩy tấm thẻ nhớ về phía Lam Phong.

"Đây là ký ức của Linh Nhi.

Ký ức thật sự.

Không phải phiên bản bị chỉnh sửa bởi Hệ Thống.

Không phải phiên bản bị xóa bởi Alpha."

Lam Phong nhìn tấm thẻ nhớ.

Nó nhỏ bé, mong manh.

Nhưng nó tỏa ra một nhiệt độ ấm áp, khác hẳn với cái lạnh thấu xương của phòng máy chủ.

"Cái giá là gì?" Lam Phong hỏi.

Giọng anh run nhẹ.

Anh biết rằng trong thế giới này, không có món quà nào là miễn phí.

"Cái giá là ngươi phải chấp nhận rằng ngươi không thể cứu cô ấy," người đàn ông nói.

"Ngươi chỉ có thể cứu chính mình.

Và nếu ngươi cứu chính mình, ngươi sẽ phải đối mặt với Void một mình.

Không có Linh Nhi.

Không có Tiểu Vũ.

Không có bất kỳ ai."

Lam Phong nhìn vào tấm thẻ nhớ.

Anh nhớ lại ánh mắt của Linh Nhi khi cô nhìn anh lần cuối.

Ánh mắt đó không phải là tình yêu.

Đó là sự hy sinh.

Cô ấy biết.

Cô ấy đã biết từ đầu.

"Ta không cần sự thật nếu nó không mang lại hy vọng," Lam Phong nói.

Anh quay lưng lại, chuẩn bị rời đi.

"Đợi đã," người đàn ông gọi.

"Ngươi đã quên mất một điều.

Ngươi không phải là phiên bản thứ bảy.

Ngươi là phiên bản thứ tám.

Và phiên bản thứ bảy...

đã chết để đưa ngươi đến đây."

Lam Phong dừng bước.

Anh quay lại.

Gương mặt người đàn ông trong phòng máy chủ mờ dần, biến thành một đám sương mù dữ liệu.

"Phiên bản thứ bảy?" Lam Phong hỏi.

"Phiên bản thứ bảy đã phá vỡ Sphere," người đàn ông nói, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi.

"Nhưng Sphere không sụp đổ.

Nó chỉ tái tạo lại.

Và phiên bản thứ bảy đã bị kẹt lại trong Void.

Ngươi đang đứng trên xác của phiên bản thứ bảy.

Và ngươi đang bước vào cái bẫy mà phiên bản thứ bảy đã đặt ra cho ngươi."

Lam Phong nhìn xuống chân mình.

Những tấm thảm sợi quang dưới chân anh bắt đầu chảy máu.

Máu đỏ tươi, ấm nóng.

Và từ những vết máu đó, một bóng dáng bước ra.

Đó là Lam Phong.

Phiên bản thứ bảy.

Gương mặt anh ta đầy vết sẹo.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Và trong tay anh ta là một thanh kiếm bằng xương.

"Chào mừng đến với thế giới thực, anh trai," phiên bản thứ bảy nói.

Và rồi, anh ta tấn công.

Lam Phong không kịp phản ứng.

Thanh kiếm xương lao thẳng vào ngực anh.

Nhưng thay vì cảm thấy đau, Lam Phong cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ冲进 vào trong người anh.

`[MEMORY INJECTED: VERSION 7.]`
`[SKILL TREE UNLOCKED: VOID WALKER.]`
`[LEVEL UP: VOID TIER 1.]`

Thế giới xung quanh Lam Phong sụp đổ.

Phòng máy chủ tan biến.

Những cột đèn LED vỡ vụn.

Và anh rơi.

Rơi vào một khoảng không vô tận, màu đen tuyền.

Khi anh tỉnh lại, anh đang đứng trên một tảng đá lơ lửng giữa hư không.

Bầu trời phía trên không phải là màu xanh.

Nó là màu tím sẫm, đầy những vì sao đang chết.

Và phía dưới, sâu thẳm trong vực thẳm, là một thành phố.

Thành phố đó giống hệt thành phố mà anh vừa rời đi.

Nhưng nó bị đảo ngược.

Những tòa nhà cao tầng mọc ngược xuống dưới.

Những con người đi lại trên trần nhà.

Và ở trung tâm của thành phố đó, là một tòa tháp bằng xương.

`[NEW QUEST: CLIMB THE TOWER OF BONES.]`
`[OBJECTIVE: REACH THE TOP BEFORE YOUR SANITY RUNS OUT.]`
`[REWARD: THE TRUTH.]`
`[PENALTY: PERMANENT DELETION.]`

Lam Phong nhìn vào tay mình.

Bàn tay anh giờ đây có một vết xăm hình một con mắt đang mở.

Con mắt đó đang nhìn anh.

Và nó đang cười.

"Khám phá bắt đầu," Lam Phong thì thầm.

Và anh bước lên tảng đá.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập