Chương 17

Nam đứng im lìm giữa tàn tích của tòa nhà cũ, không khí xung quanh nặng nề mùi ozone và kim loại nóng chảy.

Màn hình UI ảo trước mắt anh đang nhấp nháy đỏ, cảnh báo về sự mất ổn định dữ liệu.

Đây không phải là một trận chiến thông thường.

Không có quái vật roaring xung quanh, cũng không những kẻ thù rõ ràng đang rình rập trong bóng tối.

Thay vào đó, cảm giác bất an này đến từ chính môi trường xung quanh – nơi thực tại đang dần bị xé toạc bởi những lỗ hổng logic chưa được vá lại sau vụ Reset gần đây.

Màn hình hiển thị: [CẢNH BÁO: SỰ MẤT ỔN ĐỊNH DỮ LIỆU 12%].

Con số ấy tăng lên từng giây một, như thể nhịp đập của trái tim đang bị rối loạn.

Nam nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua khu vực xung quanh.

Những bức tường bê tông vốn dĩ rắn chắc giờ đây lại có những đường nứt kỳ lạ chạy dọc theo bề mặt chúng – giống hệt như vết rách trên vải màn hình khi người ta cố gắng mở nó ra quá mạnh tay vậy đấy!

"Không ổn," Nam thầm nói với chính mình trong đầu, giọng điệu lạnh tanh nhưng đầy cảnh giác.

"Nơi đây không còn thuộc về thế giới vật lý nữa." Hắn đưa bàn tay run rẩy chạm vào vết nứt trên tường bê tông phía trước mặt – nơi mà những tia sáng xanh lè đang loé lên mỗi khi hắn tiến gần hơn một chút thôi cũng đủ khiến toàn bộ cơ thể anh ta cảm thấy tê tái từ đầu đến chân rồi!

Con quái vật lao tới, móng vuốt sắc nhọn quét ngang qua mặt Nam, để lại một vết bỏng rát nhẹ trên má.

Anh không lùi lại.

Thay vào đó, anh đưa tay ra, không phải để chặn đòn, mà để chạm vào không gian ngay trước mũi con quái vật – nơi lớp vỏ dữ liệu bảo vệ mỏng nhất của nó đang lộ rõ dưới ánh mắt phân tích lạnh lùng của hắn!

Cảm giác đầu tiên là sự trơn trượt kỳ lạ – giống như đang chạm vào bề mặt kính bị đóng băng vậy đấy.

Nhưng rồi, thứ gì đó sâu hơn nữa bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể anh ta: một luồng năng lượng mana cổ xưa và đầy uy lực đang cố gắng xâm nhập qua các lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của con quái vật này!

Nam nhíu mày, cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt càng thêm nặng nề khi hắn nhận ra rằng mình đang sử dụng chính ký ức từ timeline cũ để khai thác điểm yếu chí mạng của kẻ thù trước mặt – thứ mà chỉ có những người sống sót sau lần Reset mới biết được cách thức hoạt động bên trong chúng!

Hít thở sâu một hơi thật dài, Nam tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì trạng thái tỉnh táo tối đa.

Hắn không thể phép cho bất kỳ sai lầm nào xảy ra ở giai đoạn này – vì nếu như vậy thì mọi nỗ lực tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ của thảm họa sẽ trở thành vô nghĩa hoàn toàn!

Nam lao vào khoảng trống bên hông con quái vật, nơi lớp vỏ dữ liệu bảo vệ mỏng nhất.

Anh rút ra chiếc dao găm bằng kim loại đen, vật phẩm duy nhất anh còn lại sau bao nhiêu ngày tháng lang thang giữa những tàn tích hủy diệt này – thứ mà giờ đây đã trở thành biểu tượng cho sự tồn tại yếu ớt của hắn trong thế giới hỗn loạn hiện nay!

Không chần chừ gì thêm nữa đâu cả nào ạ?

Hắn đâm sâu vào điểm đó ngay lập tức luôn ấy chứ!

Cảm giác không giống như đâm vào thịt hay da thường thấy ở những loại sinh vật thông thường khác chút nào hết thảy!

Mà ngược lại hoàn toàn – nó cứng đờ và lạnh lẽo hơn bất kỳ thứ gì mà Nam từng trải qua trước đây cả kìa?

Một tiếng vang lớn phát ra từ bên trong con quái vật khi mũi dao tiếp xúc với bề mặt dữ liệu bảo vệ của nó.

Những tia sáng xanh lè bắt đầu lan tỏa khắp nơi – giống như những mạch điện tử đang cố gắng sửa chữa lỗ hổng vừa bị tạo ra bởi hành động xâm nhập bất hợp pháp này vậy đấy!

Nam nhíu mày, cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt càng thêm nặng nề khi hắn nhận ra rằng mình đang sử dụng chính ký ức từ timeline cũ để khai thác điểm yếu chí mạng của kẻ thù trước mặt – thứ mà chỉ có những người sống sót sau lần Reset mới biết được cách thức hoạt động bên trong chúng!

Con quái vật phát nổ, không phải thành máu và thịt, mà thành một đám mây pixel màu đen.

Những mảnh vỡ này không rơi xuống đất, mà lơ lửng và sau đó hấp thụ vào cơ thể Nam.

Anh sững sờ.

Một thanh trạng thái mới hiện lên, không phải là.

thông thường – mà là [Ký Ức: 1/∞].

Nam run rẩy nhìn chằm chằm vào màn hình UI ảo trước mặt mình.

Thứ gì đang xảy ra vậy?

Tại sao lại có thêm một chỉ số hoàn toàn xa lạ như thế này xuất hiện ngay giữa lúc hắn cần sự rõ ràng nhất để giải quyết vấn đề hệ thống nghiêm trọng kia chứ?

Cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt càng thêm nặng nề.

nhận ra rằng chính ký ức từ timeline cũ đang trở thành vũ khí mạnh mẽ giúp mình vượt qua những thử thách khốc liệt này – nhưng đồng thời cũng là nguồn gốc của mọi thảm họa mà hắn đã gây ra vô tình hay cố ý thì vẫn còn là câu hỏi lớn chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho dù chỉ một phần nhỏ thôi!

Anh không biết mình đang chạy trốn điều gì, hoặc ai, nhưng bản năng sinh tồn đang hét lên rằng anh không thể ở lại nơi này.

Những bóng dáng đen kịt bắt đầu xuất hiện ở rìa thị giác, không phải là quái vật, mà là những "Glitch" – lỗi hệ thống đang cố gắng loại bỏ hắn khỏi thực tại để giữ cho sự ổn định của The Grid được duy trì!

Cảm giác bất an ngày càng dâng cao trong lòng.

nhận ra rằng chính mình đã trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với Hệ Thống – thứ mà Giám Đốc Aegis luôn tìm cách tiêu diệt bằng mọi giá dù phải trả giá đắt đến nhường nào đi nữa thì cũng không hề nao núng hay lùi bước (bán bộ) cả kìa?

Hắn cần thời gian để hiểu rõ hơn về khả năng mới này của mình trước khi những Glitch kia kịp phản ứng lại – và điều đó có nghĩa là anh ta cần rời khỏi khu vực nguy hiểm này ngay lập tức luôn ấy chứ!

Nhưng khi Nam quay đầu nhìn lại một lần cuối cùng, thứ nằm giữa hai bức tường nứt nẻ khiến hắn quên cả thở.

Một cánh cửa dữ liệu đang mở ra trước mặt anh ta – nơi mà những ký ức từ timeline cũ sẽ được tiết lộ toàn bộ và không còn gì là bí ẩn nữa!

Nam đứng chết trân trước khung cảnh đó.

Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức khiến đôi tai ù đi.

Không phải là tiếng động của thế giới thực.

Đó là âm thanh của dữ liệu đang bị xé toạc ra khỏi nền tảng tồn tại.

Cánh cửa không có tay nắm.

Nó cũng không có bản lề hay khung viền bằng gỗ đá như những cánh cửa trong các dungeon thông thường mà hắn từng gặp.

Thay vào đó, nó giống như một vết nứt thẳng đứng trên thực tại.

Màu đen tuyền bên trong sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Những dòng code xanh lá cây và đỏ tươi tua tủa chảy dọc theo mép ranh giới của cánh cửa, tạo thành những hoa văn phức tạp mà mắt thường khó có thể nắm bắt được tốc độ biến đổi của chúng.

Nam bước tới một bước nhỏ.

Bề mặt sàn đá lạnh lẽo dưới đôi giày của hắn run rẩy nhẹ nhàng.

Không phải vì sự rung động địa chấn nào đó từ sâu dưới lòng đất.

Mà là bởi chính không gian xung quanh đang trở nên bất ổn định.

Hệ thống cảnh báo đỏ nhấp nháy liên tục trong tầm nhìn ngoại vi, nhưng lần này, nó im lặng một cách đáng sợ.

Không có tiếng beep.

Không có lời nhắc nhở về mức độ nguy hiểm sắp đạt ngưỡng chịu đựng của cơ thể.

Chỉ có sự tĩnh mịch tuyệt đối trước khi cơn bão dữ liệu ập đến.

Nam đưa tay lên, chạm nhẹ vào không gian ngay bên cạnh mép cánh cửa.

Ngón tay hắn xuyên qua lớp màng năng lượng mỏng manh như nếu nó chỉ là một ảo ảnh holo đồ họa.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo lòng bàn tay, lan tỏa nhanh chóng lên cẳng tay và vai trái của anh ta.

Không phải là cảm giác lạnh lẽo của băng giá tự nhiên.

Đó là nhiệt độ không có sự sống, nơi mà mọi nguyên tử đều ngừng chuyển động để chờ đợi lệnh xử lý từ một server trung tâm nào đó đã bị lãng quên từ lâu đời trước khi lịch sử được viết lại lần đầu tiên trên thế giới này.

Hắn rút tay về nhanh chóng.

Da thịt ở phần ngón trỏ và giữa đang đổi màu xanh tái dần lên, những mạch máu nhỏ li ti dưới lớp biểu bì nổi rõ ràng như mạng lưới rễ cây khô cằn.

Hệ thống y tế cá nhân tự động kích hoạt, phun ra một lượng lớn mana hồi phục vào khu vực bị ảnh hưởng.

Hiệu ứng ánh sáng vàng nhạt bao phủ bàn tay của Nam trong vài giây ngắn ngủi rồi tan biến dần đi vào hư không.

Nhưng vết thương tinh thần thì không thể chữa lành bằng cách đơn giản như vậy được đâu.

Hắn biết điều đó rất rõ ràng hơn bất kỳ ai khác trên thế giới này hiện tại đang tồn tại dưới dạng người chơi hay NPC nữa cả ấy chứ!

Vì chính hắn cũng là một phần của bug lớn nhất mà hệ thống chưa bao giờ dám thừa nhận công khai ra ngoài cho tất cả mọi người cùng nhau chứng kiến tận mắt xem nó sẽ dẫn đến đâu trong tương lai gần sắp tới đây.

không cần phải nói nhiều lời giải thích dài dòng phức tạp gì thêm vào nữa.

Nam hít thở sâu một hơi thật mạnh.

Không khí loãng ở nơi này mang theo mùi kim loại gỉ sét pha trộn lẫn với hương vị ozone sau cơn mưa điện tử ảo giác.

Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tập trung tất cả ý thức của mình vào việc kiểm soát dòng chảy mana bên trong cơ thể.

Những hạt sáng nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện quanh người anh ta, lơ lửng trong không khí như những vì sao mini thu nhỏ đang chờ đợi mệnh lệnh từ vị thần tạo hóa mới nhất vừa được sinh ra giữa biển dữ liệu vô tận bao la rộng lớn mênh mang trước mắt hắn bây giờ rồi đây thôi!.

Nam dừng lại.

Thông tin quá tải đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của.

mắt thứ ba ảo giác này.

Hắn phải tập trung cao độ mới có thể lọc ra những mảnh ghép quan trọng nhất từ dòng chảy dữ liệu hỗn loạn đó được.

Nếu không cẩn thận, toàn bộ hệ thống thần kinh số hóa trong não bộ của hắn sẽ bị overload và dẫn đến tình trạng shutdown hoàn toàn vĩnh viễn mất khả năng truy cập vào thế giới ảo này nữa đấy.

Hắn nhắm mắt lại một lần nữa.

Lần này không phải để nghỉ ngơi hay hồi phục mana cạn kiệt sau trận chiến khốc liệt vừa rồi với lũ glitch kia đâu cả kìa!

Mà là để lắng nghe giọng nói tiềm ẩn phía bên kia cánh cửa dữ liệu bí ẩn đen tối mịt mù sâu thẳm vô tận bao la rộng lớn mênh mang trước mắt hắn bây giờ rồi đây thôi!.

Nam mở mắt ra.

Trong ánh mắt của anh ta giờ đây không còn sự bối rối hay hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy co quắp đau đớn tuyệt vọng bi ai thảm kịch kinh hoàng ghê tởm đáng linh hồn linh lực

Một bàn tay băng giá thò ra từ bóng tối, siết chặt cổ Nam.

Tim anh đập như trống, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập